Hiện Trường Án Mạng

Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Hiện Trường Án Mạng

Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vùng biển giáp ranh.
Trên mặt biển xanh thẳm, một chiếc du thuyền tư nhân màu trắng đang thả neo, nhìn từ xa, nó như một chấm trắng lỗi giữa hàng tỷ điểm ảnh.
Gió biển mang đến từng đợt hương vị mặn mòi tươi mới, một người đàn ông đeo mặt nạ lặn bất chợt nổi lên từ dưới nước, khoe với những người trên boong con bạch tuộc đốm xanh vừa bắt được.
“Xem này, con này đẹp chưa, tao đoán chắc chắn ông chủ sẽ thích nó!”
“Damn! You are a lucky boy!” (Chết tiệt! Mày đúng là một thằng nhóc may mắn!)
Người đàn ông lên bờ cởi bộ đồ lặn, cẩn thận đặt con bạch tuộc đốm xanh con vào một chiếc lọ thủy tinh rồi vặn chặt nắp lại.
Bạch tuộc đốm xanh có nọc độc cực mạnh, nên chỉ có thể cho vào lọ để ngắm.
Hắn hăm hở mang món quà lên du thuyền, chân trần, khom lưng bước vào khoang tàu.
Hai người bảo vệ đeo tai nghe đứng hai bên nhìn thấy hắn thì lập tức mở cửa.
Hắn vừa vào chưa đầy nửa phút, trên boong tàu bỗng vang lên một tiếng nổ súng.
Người bảo vệ đứng ở cửa lập tức rút súng xông vào, chỉ thấy người đàn ông vừa bước vào đã nằm gục trong vũng máu, giữa trán có một lỗ đạn còn nghi ngút khói.
“Ông chủ…”
Người đàn ông được gọi là ông chủ chỉ khẽ phất tay, người bảo vệ lập tức im lặng.
Sau đó, người đàn ông đặt khẩu súng xuống và cầm chiếc lọ thủy tinh lên.
Hắn bước qua xác chết, cổ áo màu mực khẽ phất phơ theo gió, chiếc lọ thủy tinh khúc xạ ánh nắng, tạo nên những dải màu sắc sặc sỡ, con bạch tuộc đốm xanh trong lọ bám chặt vào thành, bất động.
Người đàn ông ngồi xổm xuống đất, vặn nắp lọ, cúi người nhẹ nhàng thả con bạch tuộc vào làn nước biển, động tác của hắn rất dịu dàng, dường như sợ làm kinh động đến sinh vật bé nhỏ này.
“Đi đi, nơi này không thuộc về mày.”
Sau đó, hắn đứng thẳng người dậy, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ánh sáng lấp lánh trên mặt biển, chìm trong suy tư.
Nước biển nhẹ nhàng vỗ vào du thuyền, hai người bảo vệ khiêng xác chết ra khỏi boong tàu, máu tươi nhỏ giọt xuống mặt sàn, mùi tanh nhẹ nhàng lan tỏa rồi bị gió biển cuốn đi.
Một lúc sau, một người phụ nữ bước nhanh đến, tiếng giày cao gót làm chim hải âu trên cao giật mình.
“Ông chủ, có tin tức về U Minh Điệp rồi!”
Người đàn ông quay người lại, vẻ mặt không hề thay đổi.
“Nó ở đâu?” Hắn hỏi một cách hờ hững.
Người phụ nữ nghiêm nghị, ghé sát người đàn ông, thì thầm vài câu vào tai hắn, sau đó cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn.
Nghe xong, người đàn ông chỉ lặng im nhìn ra biển, một lát sau, hắn quay sang nói với người phụ nữ, “Đi thôi, chúng ta đi đón nó về.”
**
Địch Diệp nằm trên giường, cơn buồn ngủ dữ dội kéo anh vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Khuôn mặt chồng chất vết thương của U Minh Điệp từ từ lớn dần trong tầm mắt của anh, từng sợi lông mi đều hiện rõ.
Cậu ta bước về phía anh, Địch Diệp vừa định mắng vài câu, U Minh Điệp đột nhiên giơ tay, chĩa nòng súng vào anh.
Trong lúc mơ mơ màng màng, Địch Diệp nhận ra mình đang nằm mơ, nên không để tâm đến khẩu súng đang chĩa vào mình.
“Nói đi, tại sao cậu lại lừa tôi?”
Địch Diệp biết mình đang nằm mơ, nhưng vẫn muốn giữ U Minh Điệp lại để hỏi cho ra nhẽ.
Những khoảnh khắc cùng sống cùng chết đó, tất cả đều là giả sao?
“Tôi không lừa anh.” U Minh Điệp trong mơ vẫn lạnh lùng như thường lệ, “Là chính anh tự lừa mình.”
“Tại sao nhất định phải là cậu?”
Một cảm giác chua chát lan tỏa trong lồng ngực Địch Diệp, cùng với hơi thở đều đặn lan khắp tứ chi, mặc dù bọn họ chỉ quen biết nhau trong hai ngày ngắn ngủi, nhưng những gì đã xảy ra trong hai ngày đó đủ để anh khắc ghi suốt đời, thậm chí có lúc đối mặt với nguy hiểm, anh đều nhớ đến ánh mắt kiên nghị của U Minh Điệp khi giơ súng bắn hạ kẻ thù.
U Minh Điệp không trả lời anh, cơ thể hóa thành những đốm sáng, từ từ biến mất trước mắt anh, cuối cùng chỉ còn mình Địch Diệp đứng trong bóng tối vô tận.
“Reng reng reng —”
Địch Diệp giật mình tỉnh giấc vì tiếng chuông điện thoại, chưa hoàn toàn tỉnh táo, anh đã cầm điện thoại lên bấm nút nghe.
“Alo? Tôi Địch Diệp… Cái gì?”
Anh nhíu mày, nhìn kỹ lại, là điện thoại từ trung tâm chỉ huy, anh bỗng tỉnh hẳn.
“Chết mấy người?”
Địch Diệp nghe giọng nói ở đầu dây bên kia, sắc mặt dần trở nên u ám, “Tôi biết rồi, tôi sẽ đến ngay!”
Anh vén chăn, nhanh chóng đứng dậy, đồng thời gọi điện thoại cho Hà Lạc.
“Tam Lý Đê, một vụ án mạng xảy ra ở thôn nội thành, cậu đưa người đến đó, chúng ta sẽ gặp nhau sau 20 phút.”
“Ơ? Lão đại, chẳng phải cục trưởng Thang bảo anh nghỉ hai ngày à?”
“Nghỉ ngơi cái gì, đây là vụ án hình sự nghiêm trọng!”
“Cái gì? Tình hình thế nào?” Hà Lạc hỏi.
“Một gia đình ba người bị sát hại.”
**
Hiện trường vụ án nằm trong một thôn ở nội thành, trong làng, nhà nào cũng xây nhà hai tầng nhỏ, một trong số đó, một ngôi nhà hai tầng đang được căng dây phong tỏa, tiếng chó sủa vang lên liên tục, xung quanh tập trung đông đảo người hiếu kỳ.
“Một gia đình ba người bị giết hại, trong nhà toàn là máu tươi, tối nay ngủ chắc tôi sẽ gặp ác mộng mất!”
“Không biết là ai làm nữa! Một gia đình tốt như vậy, thảm quá!”
Địch Diệp chưa đến hiện trường đã nghe thấy người dân bàn tán xôn xao bên đường.
Anh không mặc đồng phục cảnh sát, vén dây phong tỏa bước vào, Diêm Tuấn thấy anh đến, tiện tay đưa cho anh hai chiếc bọc giày, “Lão Lý đâu?”
“Trên xe Hà Lạc, chắc sắp đến rồi.” Địch Diệp mang bọc giày rồi bước vào sân.
Trong sân trồng hoa nguyệt quý, những bông hoa đỏ rực rỡ đặc biệt nổi bật, một con chó già bị xích dưới chân tường, kéo căng dây xích sắt, sủa điên cuồng về phía anh, trong góc có một chiếc bàn gấp nhỏ, bên cạnh bàn rải đầy vỏ lạc.
Trên bậu cửa sổ có một túi nilon trong suốt, đến gần nhìn thì thấy bên trong có hai khúc lạp xưởng.
Địch Diệp quay đầu, bước vào trong nhà, một mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, sau đó cảnh tượng trước mắt khiến anh rợn tóc gáy.
Bên trái cửa phòng ngủ, thi thể một phụ nữ trung niên đang nằm, người phụ nữ đã tắt thở, mắt mở to, tay ôm cổ họng, vị trí cô ấy ôm bị vật sắc nhọn cắt, thịt rách toác, mơ hồ có thể nhìn thấy khí quản trắng, động mạch cổ bị cắt đứt một nhát, máu bắn tung tóe khắp nơi, cái chết vô cùng thê thảm.
Đưa mắt nhìn vào trong, sống lưng anh càng lạnh hơn.
Bên cạnh đầu giường, thi thể một người đàn ông úp mặt xuống, lưng bị đâm nhiều nhát dao, máu đã đông lại. Đầu người đàn ông hướng về phía giường, động tác như đang cố gắng bò về phía trước, phía dưới cơ thể kéo lê một vệt máu kinh hoàng.
Địch Diệp nhìn về hướng mà người đàn ông đang cố bò tới, một thi thể thiếu nữ nằm ngửa trên giường, nửa th*n d*** bị l*t tr*n, quần áo nửa thân trên có dấu hiệu bị xé rách, mắt mở to, đồng tử đã giãn, trên cổ có dấu vết ngón tay bóp nghẹt.
Rõ ràng đây là phòng ngủ của cô gái, trên tường treo những chiếc kẹp tóc và nơ hoa sặc sỡ, trong tủ quần áo toàn những bộ đồ nhiều màu sắc của con gái, trên bàn có một chai nước ngọt uống dở.
Trên sàn nhà có nhiều dấu chân dính máu, cho thấy dấu hiệu xô xát.
“Người báo án là bạn trai của cô gái, tên Tống Văn, đang làm ăn ở Ninh Châu. Tối qua anh ta trở về để tổ chức sinh nhật cho cô gái, sáng nay đến thăm thì không ngờ vừa vào nhà đã nhìn thấy cảnh tượng này, liền lập tức gọi cảnh sát,” Diêm Tuấn nói.
“Người đâu?”
“Đã được đưa đi bệnh viện rồi, không chịu nổi cú sốc, đã ngất xỉu.”
Lúc này, Hà Lạc và Lý Xuyên mang bọc giày bước vào, khi nhìn thấy hiện trường cũng sững sờ. Thư Thư vừa đến lập tức lấy tay che miệng, sợ hãi đến mức không thốt nên lời.
Địch Diệp: “Đừng đứng ngây ra đó nữa, chọn vài người đến bệnh viện theo dõi Tống Văn. Khi nào anh ta bình tĩnh lại thì lập tức lấy lời khai. Lập tức cho người tìm hiểu tình hình gia đình này, đặc biệt là xem họ có thù oán hay tranh chấp kinh tế gì không.”
**
Sau khi Lý Xuyên xem xét hiện trường, đưa ra phán đoán ban đầu. “Dựa vào tình trạng vết máu và cứng tử thi, thời gian tử vong là khoảng 7 giờ tối qua. Dựa vào dấu vết xô xát và các vết máu nhỏ giọt tại hiện trường, kẻ giết người có thể đã bị cha của cô gái phát hiện khi đang cưỡng b**c cô ấy, sau đó, cha của cô gái bị đâm liên tiếp 16 nhát vào lưng. Nghe thấy tiếng động, mẹ của cô gái chạy tới và vừa đến cửa thì bị kẻ giết người dùng dao cắt cổ. Phán đoán ban đầu, cả hai đều tử vong do mất máu quá nhiều.
Còn về cô gái…
Trên người cô ấy không có dấu hiệu chống cự. Phán đoán ban đầu, có thể đã bị chuốc thuốc, cụ thể thì cần phải xét nghiệm thêm. Dựa vào dấu vết bóp cổ và các điểm xuất huyết nhỏ trên mặt, cô ấy bị bóp cổ đến chết. Thời gian tử vong muộn hơn cha mẹ cô ấy từ bốn đến năm tiếng.”
Nghe tin này, tất cả mọi người đều thở dài, ai cũng đoán được cô gái đã phải trải qua mấy tiếng tra tấn khủng khiếp.
Ánh mắt Địch Diệp rơi vào một đôi giày da nam dưới đất. “Đôi giày đó không phải của hung thủ sao?”
“Kích cỡ đôi giày này lớn hơn kích cỡ của cha cô gái. Từ những vết máu vương vãi trên đó, đây hẳn là giày của hung thủ. Tuy nhiên, đôi giày này còn rất mới, chưa chắc đã thu được DNA.” Diêm Tuấn nói.
Địch Diệp: “Tại sao hung thủ lại bỏ lại giày rồi chạy?”
“Cái này…” Diêm Tuấn suy nghĩ một lúc, “Có lẽ là sợ người khác nhìn thấy chân mình dính máu, bất lợi cho việc chạy trốn.”
“Tại sao không lau sạch vết máu rồi chạy?”
“Cái này… Tôi cũng không hiểu nổi.” Diêm Tuấn nói.
Địch Diệp suy ngẫm một chút, “Có tìm thấy quần áo dính máu của hung thủ ở hiện trường không?”
“Đã tìm rồi, không thấy.”
Địch Diệp xoa cằm suy tư, “Rõ ràng có vấn đề ở đây. Thế này đi, trước hết cứ đưa thi thể về, tìm xem có manh mối nào xác định danh tính hung thủ hay không. Ở một thôn đông người như thế này, đột nhiên xuất hiện một người lạ chắc chắn sẽ gây nghi ngờ. Thư Thư, cô đi cùng tôi đến tìm trưởng thôn để trích xuất camera.”