Chương 66

Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lãnh Ninh, cậu thích ai?”
Lợi dụng lúc người đang nằm dưới thân mình còn đang hoảng loạn và bối rối, Địch Diệp đột nhiên hỏi một câu như vậy.
Câu hỏi vừa được đưa ra, nhưng mãi không nhận được câu trả lời.
Địch Diệp thả tay Lãnh Ninh ra, dùng chóp mũi cọ vào mặt cậu, rồi lặp lại, “Trả lời tôi, cậu thích ai?”
Lãnh Ninh nhắm chặt mắt lại, hàm nghiến chặt. Trên môi vẫn còn dư vị nụ hôn của Địch Diệp, cảm giác này khiến cậu không biết xử lý thế nào. Cậu muốn đẩy Địch Diệp ra, nhưng…
Nhưng mà, cậu lại rất thích.
Cuối cùng Lãnh Ninh chỉ dùng mu bàn tay khẽ lau đôi môi ửng đỏ vì nụ hôn của Địch Diệp, “Tôi sẽ không thích anh.”
Ánh mắt mong chờ như chú cún con của Địch Diệp thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thường, “Thế thì sao nào, chỉ cần tôi thích cậu là được rồi!”
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh VIP đột nhiên bị đẩy ra, cả hai cùng quay đầu nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy Lâm Nguyên mặc đồ bệnh nhân, đứng ở cửa nhìn hai người đang ôm ấp nhau trên ghế sofa, “Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng rồi.”
Hắn nói xong, đóng cửa rồi lùi ra.
“Anh ta làm gì ở đây?” Lãnh Ninh hỏi Địch Diệp đang ở sát bên cạnh.
Địch Diệp khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó, “Tôi đi xem sao.”
Anh đứng dậy khỏi người Lãnh Ninh, Lãnh Ninh cũng ngồi dậy, chỉnh lại vạt áo xộc xệch, “Tôi đi cùng anh.”
“Cậu đừng đi, bớt tiếp xúc với tên họ Lâm đó.” Địch Diệp nói xong, nhìn vết ửng đỏ trên mặt Lãnh Ninh, hỏi, “Sao, cậu không tin tôi à?”
“Tôi tin.”
Lãnh Ninh nói câu này, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt.
Địch Diệp như được tiếp thêm sức mạnh, “Cậu nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì tôi sẽ báo lại cho cậu.”
Lãnh Ninh: “Anh tự mình cẩn thận.”
Địch Diệp: “Tôi biết, cậu ở đây chờ tôi quay lại.”
Địch Diệp đóng cửa lại, anh không tin tên ngốc Lâm Nguyên này chỉ đơn thuần là đi nhầm phòng.
Thành phố Long Xuyên có nhiều bệnh viện như vậy, tại sao hắn lại được đưa đến đây?
Anh lập tức gọi điện thoại cho Hà Lạc.
“Alo, Lâm Nguyên được chuyển đến bệnh viện khi nào?”
“Đại ca, anh gặp hắn rồi sao? Tối qua hắn đánh nhau với người ta, chỉ bị thương nhẹ thôi, nhưng cứ nhất quyết đòi đến bệnh viện tốt nhất để kiểm tra. Hai người kia bị đưa vào bệnh viện trước, còn hắn ta thì lững thững đi vào sau. Hắn ta chẳng bị thương gì nặng, nhưng cứ làm ra vẻ ta đây quý giá, khăng khăng nói không khỏe, đòi ở lại nhập viện để kiểm tra.”
Địch Diệp đứng trong hành lang bệnh viện, nhìn về phía cảnh sát đang đứng gác ở cuối hành lang, “Rút cảnh sát theo dõi hắn về, chỉ cần cho người theo dõi bí mật thôi. Hết giờ thì gỡ bỏ lệnh phong tỏa biệt thự, thả những người khác ra ngoài, trừ người vận chuyển. À, cô gái bị thương tối qua ở đâu?”
“Vẫn ở bệnh viện.” Hà Lạc nói, “Thư Thư đang theo dõi cô ấy.”
“Để cô ấy tiếp tục theo dõi.”
“Vâng.”
Địch Diệp cúp điện thoại, đi thẳng đến phòng bệnh ở cuối hành lang.
“Đội trưởng Địch!” Người cảnh sát trẻ tuổi đứng ở cửa lập tức chào anh.
Địch Diệp hất cằm về phía anh ta, “Cậu về đội đi, không cần theo dõi nữa.”
“Vâng, đội trưởng Địch!”
Địch Diệp đuổi người cảnh sát trẻ tuổi đi, rồi đẩy mạnh cửa phòng bệnh bước vào.
Lúc này, Lâm Nguyên đang mặc đồ bệnh nhân, ngồi quay lưng về phía ánh mặt trời bên cửa sổ, trên tay cầm một chiếc cốc tử sa, đang thưởng trà. Trên bàn bên cạnh, hắn đang tự đun trà, trông vô cùng thảnh thơi, hoàn toàn không giống một người vừa bị thương chút nào.
“Đội trưởng Địch đã đến rồi sao? Mời ngồi, thử trà mới tôi pha này!”
Địch Diệp đi thẳng tới, nhưng không ngồi xuống, “Nói đi, có phải anh quen Lãnh Ninh từ lâu rồi không?”
Tay Lâm Nguyên đặt trên chiếc cốc tử sa, ngón tay sờ lên những đường vân thô ráp trên cốc, trông như đang suy nghĩ. Một lát sau hắn nói, “Ừm, đúng thật là tôi quen biết cậu ấy, nhưng hình như cậu ấy không có ấn tượng gì về tôi cả.”
Lúc này Địch Diệp mới ngồi xuống, “Nói xem, hai người quen nhau như thế nào?”
Lâm Nguyên rót trà cho Địch Diệp, “Khoảng bảy năm trước, tôi mở một cửa hàng chuyên bán điện thoại đời cũ ở Ninh Châu. Ngoài bán điện thoại, còn bán kèm một số thiết bị giám sát điện tử. Lúc đó camera giám sát chưa phổ biến như bây giờ, chỉ có một số ông chủ có nhu cầu đặc biệt mới đến chỗ chúng tôi đặt hàng.
Ngoài bán hàng ra, chúng tôi còn cung cấp dịch vụ lắp đặt chuyên nghiệp tận nhà.
Lúc đó tôi nhận được một đơn hàng lớn, có một ông chủ đặt hàng chục chiếc camera giám sát, hắn muốn lắp đặt trong biệt thự của mình.
Khi chúng tôi mang thiết bị đến, chính Lãnh Ninh đã ra mở cửa cho chúng tôi.”
Nghe đến đây, Địch Diệp nhướng mày.
“Lúc đó, cậu ấy vẫn là một thiếu niên, dáng vẻ gầy gò, trên người không vương chút bụi trần. Tôi cứ tưởng cậu ấy là con trai của ông chủ, liền bắt chuyện. Ai ngờ, cậu ấy chẳng thèm để ý đến tôi.”
Lâm Nguyên tiếp tục hồi tưởng, “Trong biệt thự lớn như vậy, chỉ có một mình cậu ấy ở. Tôi rất tò mò về cậu ấy, luôn muốn tìm chủ đề để nói chuyện, nhưng cậu ấy rất khó tiếp cận, một mực cảnh giác với tôi, cứ như thể tôi sẽ làm hại cậu ấy.
Có khá nhiều camera phải lắp, chúng tôi lắp đặt mất mấy ngày mới xong. Trong thời gian đó, thỉnh thoảng Lãnh Ninh sẽ đến xem tiến độ lắp đặt của chúng tôi. Lúc đó tôi còn trẻ, lại là lần đầu tiên gặp một người đẹp trai đến vậy, trong lòng…”
Nói đến đây, Lâm Nguyên nhìn Địch Diệp, “Trong lòng khó tránh khỏi có chút ý muốn tiếp cận cậu ấy.”
Địch Diệp hạ thấp ánh mắt, có thể thấy anh hơi khó chịu, nhưng cố nhịn không cắt lời Lâm Nguyên.
“Lúc đó cậu ấy còn chưa thành niên, trông như một thiếu niên sạch sẽ, trong sáng. Tôi cứ nghĩ cậu ấy rất trong sạch, không ngờ…”
Lâm Nguyên cố ý khơi gợi sự tò mò, đến chỗ mấu chốt lại nâng cốc uống trà.
Địch Diệp nhíu mày hỏi, “Không ngờ cái gì?!”
“Không ngờ, cậu ấy lại là người trong giới xã hội đen, ngay cả Mã Đại ca cũng phải kính nể cậu ấy.”
“Mã Đại ca là ai?” Địch Diệp hỏi.
Lâm Nguyên nheo mắt hồi tưởng, “Có một đêm nọ, tôi tình cờ gặp Lãnh Ninh dẫn theo mấy người trong một con hẻm, bắt cóc một người đàn ông. Ngày hôm sau tin tức đưa tin, người đàn ông bị bắt cóc đó đã nhảy sông tự tử.”
“Anh nói là vụ người đàn ông tự tử vì tình bảy năm trước?”
Lâm Nguyên gật đầu, “Bên ngoài đều đồn rằng Đường Quân nhảy sông vì bạn gái bị cưỡng hiếp, nhưng sự thật rốt cuộc là gì, không ai biết được.”
Giờ phút này, trong lòng Địch Diệp có một cảm giác khó tả. Lãnh Ninh mà anh biết hoàn toàn khác với Lãnh Ninh trong miệng của Lâm Nguyên.
“Ban đầu tôi định đến đồn cảnh sát báo cảnh sát, nhưng trên đường đến đồn cảnh sát, tôi bị người của Mã Đại ca cảnh cáo. Có người nói với tôi, nếu tôi dám đến gần đồn cảnh sát, kết cục của tôi sẽ giống như Đường Quân.
Lúc đó sự nghiệp của tôi mới chỉ chập chững bắt đầu, tôi không muốn vì chuyện này mà hủy hoại bản thân, nên tôi đã từ bỏ ý định báo cảnh sát.
Từ đó về sau, tôi luôn cảm thấy có người đang theo dõi mình. Tôi lo lắng bọn họ sẽ xử lý tôi như đã xử lý Đường Quân, nên tôi đã nghĩ ra một cách.
Đã không thể chiến thắng, vậy thì hãy gia nhập.
Tôi chủ động tìm người theo dõi mình, sau đó đưa cho hắn 10.000 tệ, nhờ hắn giới thiệu.
Mỗi tháng tôi đều phải đưa tiền cho Mã Đại ca. Tôi không ngại tốn chút tiền, thời điểm đó thu phí bảo kê cũng không có gì lạ.
Sau này việc làm ăn của tôi ngày càng lớn hơn, qua lại với bọn họ cũng ngày càng nhiều. Có đôi khi, Mã Đại ca mời người ăn cơm còn gọi cả tôi đi cùng, nói tóm lại, sau khi qua lại với bọn họ, việc làm ăn của tôi khá thuận buồm xuôi gió.”
Nói đến đây, vẻ mặt của Lâm Nguyên dần trở nên nghiêm túc, “Chị họ của tôi lúc đó vừa mới kết hôn, đưa chồng đến Ninh Châu chơi. Tôi đưa họ đến khách sạn năm sao tốt nhất Ninh Châu để nghỉ, nhưng tôi không biết hôm đó Mã Đại ca cũng ở đó. Hắn đã để ý đến chị họ của tôi, sau đó đã cưỡng hiếp chị ấy.”
Nghe đến đây, Địch Diệp cau mày.
“Chuyện này họ không nói với tôi ngay lập tức, cho đến khi anh rể tôi tìm Mã Đại ca tính sổ, bị đánh đến mức phải nhập viện, họ mới kể lại sự việc mà mình đã trải qua cho tôi nghe.
Nhưng họ không biết, tôi và Mã Đại ca có quan hệ lợi ích. Họ nhiều lần cố gắng báo cảnh sát, đều bị tôi ngăn lại. Tôi tưởng rằng, chỉ cần họ rời khỏi Ninh Châu là sẽ không sao nữa.
Không ngờ, trên đường lái xe về quê, họ lại gặp tai nạn giao thông. Anh rể của tôi tử vong ngay tại chỗ, còn chị họ của tôi may mắn giữ lại được một mạng.”
Lâm Nguyên thở dài thườn thượt, “Tôi biết chuyện này là do Mã Đại ca sai người làm, nhưng tôi không có bằng chứng.”
“Mã Đại ca mà anh nói rốt cuộc là ai?” Địch Diệp hỏi.
“Thân phận của Mã Đại ca rất bí ẩn, tôi chỉ biết, trên cánh tay hắn có xăm hình một con kiến đen.”
Địch Diệp: “!!!”
Lâm Nguyên tiếp tục nói thêm, “Cánh tay bị đứt đó hẳn là của Mã Đại ca, nhưng tôi không hiểu tại sao cánh tay bị đứt của Mã Đại ca lại xuất hiện trong biệt thự của tôi.
Mã Đại ca đã rút khỏi giang hồ năm năm trước, quan hệ của tôi và hắn không thể nói là tốt, hơn nữa cũng đã nhiều năm không qua lại. Nếu có người muốn đòi tiền chuộc hoặc trả thù, cũng không nên nhắm vào tôi chứ.
Hơn nữa, tôi cũng không nhận được bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi tống tiền nào cả.
Tôi đã suy nghĩ thật kỹ, có lẽ kẻ đứng sau không nhắm vào tôi, mà là một vị khách nào đó có mặt ở đó. Người mà tôi có thể nghĩ đến có liên quan đến Mã Đại ca chỉ có Lãnh Ninh mà thôi.
Cho nên tôi suy đoán, cánh tay bị đứt đó là nhằm vào Lãnh Ninh. Nghĩ ngược lại, nếu có người sẵn lòng tốn công tốn sức dùng cánh tay của Mã Đại ca để đe dọa Lãnh Ninh, thì có phải có thể giải thích rằng quan hệ giữa Lãnh Ninh và Mã Đại ca rất tốt rồi không?”
Địch Diệp không nói gì, cau chặt lông mày, như đang cố phân biệt lời Lâm Nguyên nói có phải là sự thật hay không.
“Đội trưởng Địch, mặc dù chuyện này tôi không nên can thiệp, nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở anh một câu, đừng đi quá gần Lãnh Ninh, nếu không, biết đâu một ngày nào đó kết cục của anh cũng sẽ giống như Mã Đại ca.”
Địch Diệp túm lấy cổ áo Lâm Nguyên, nghiến răng nghiến lợi nói, “Anh đừng hòng dùng lời nói dối để tẩy trắng bản thân!”
Lâm Nguyên làm động tác đầu hàng, “Tôi có nói dối hay không, anh đi điều tra rõ sẽ biết ngay thôi. Tôi dám đảm bảo, Lãnh Ninh tuyệt đối không thể trong sạch!”
Địch Diệp hít một hơi thật sâu, hàm siết chặt, buông cổ áo Lâm Nguyên. “Anh ở yên đây, không được đi đâu hết!”
Lâm Nguyên cười cười không nói gì nữa, tiếp tục thảnh thơi uống trà, “Sao thế, sợ tôi đi nói lung tung, ảnh hưởng đến danh tiếng của Lãnh Ninh sao?”
“Nếu anh dám nói lung tung, tôi sẽ khiến anh phải trả giá!”
Lâm Nguyên chỉnh lại cổ áo bị túm xộc xệch rồi đứng dậy, “Yên tâm đi, lời này tôi không dám nói lung tung nữa đâu. Dù sao thì tôi cũng sợ đắc tội với cái người họ Lãnh đó lắm, nếu không phải vì sự trong sạch của bản thân, những chuyện này tôi cũng sẽ không kể cho anh nghe đâu.”
Địch Diệp có thể cảm nhận được, thân thế của Lâm Nguyên chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Đối phương cố tình đến nói nhiều như vậy, chính là để châm ngòi ly gián.
Vì vậy, bất kể đối phương có nói gì, anh vẫn sẽ tin tưởng Lãnh Ninh, tin rằng cậu ấy không thể là người như vậy.
Trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm!
Trước đây không phải cũng có ví dụ về người nằm vùng làm đến chức phó thủ lĩnh rồi sao? Nhỡ đâu Lãnh Ninh chính là người như vậy thì sao?
Hơn nữa, trước đây Cục trưởng Thang cũng đã khách sáo với Lãnh Ninh như vậy…
Cục trưởng Thang nhất định biết điều gì đó, anh phải về hỏi cho rõ ràng!