Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Lãnh Ninh phá giải bí ẩn, Địch Diệp thay đổi bất thường
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Địch Diệp nheo mắt đánh giá Lãnh Ninh, thầm nghĩ: Cậu ta trông có vẻ ngoài ngây thơ vô hại như vậy, không chỉ biết lợi dụng người khác, mà ngay cả những từ lóng như Dương Mã cũng biết, rõ ràng là cậu ta chỉ đang giả bộ mà thôi!
Lúc này cậu ta đến đây làm gì?
Trong lúc Địch Diệp đang suy nghĩ, Lãnh Ninh đã vén tấm vải trắng phủ lên thi thể, cẩn thận quan sát hình xăm hoa mận đỏ trên hông thi thể, rồi dùng ngón tay đeo găng tay cao su nhẹ nhàng chạm vào.
“Chắc chỉ là hình xăm bình thường thôi.” Lãnh Ninh rút tay khỏi hình xăm: “Ban đầu, ở vị trí này chắc hẳn có một vết sẹo, việc xăm bông hoa mận này là để che đi vết sẹo đó.”
Diêm Tuấn gật đầu: “Đúng rồi, chẳng phải nói sẽ cử một pháp y lão làng đến sao? Sao lại là cậu? À, ý tôi không phải thế đâu, ý tôi là, sức khỏe cậu chưa hồi phục mà sao lại đến đây rồi, không nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa à?”
Lãnh Ninh ngước mắt nhìn, lướt qua Địch Diệp: “Đã sắp hồi phục rồi. Dù sao cũng nhận lương của đội cảnh sát, cũng phải có chút trách nhiệm chứ.”
“Cậu làm tôi cảm động vô cùng!” Diêm Tuấn mắt rưng rưng nói: “Hiện tại chúng tôi bó tay chịu trói rồi!”
Khi Diêm Tuấn nói câu này, ánh mắt Lãnh Ninh lại hướng về Địch Diệp: “Nghe nói anh bị đầu độc?”
Mặc dù Lãnh Ninh hỏi rất bình tĩnh, nhưng thực tế cậu đã hỏi cặn kẽ mọi chuyện từ Hà Lạc, giờ tận mắt thấy Địch Diệp vẫn còn đang nói chuyện Dương Mã với Diêm Tuấn một cách bình thường, cậu cũng thấy yên tâm phần nào.
Địch Diệp: “Tin tức lan nhanh thật đấy, ngay cả cậu cũng biết!”
“Xem ra, anh không có vấn đề gì lớn.” Lãnh Ninh cúi đầu, tiếp tục kiểm tra thi thể.
“Người gặp vấn đề lớn là lão Lý, bây giờ vẫn đang nằm viện!” Diêm Tuấn nói: “Xe đẩy bán bữa sáng đã bị niêm phong, lão Tạ đã thẩm vấn cả buổi rồi mà vẫn chưa có kết quả.”
“Đội trưởng Địch có kẻ thù bên ngoài à?” Lãnh Ninh hỏi.
“Ôi dào, nhiều lắm chứ!” Diêm Tuấn nói: “Làm nghề này của chúng tôi là dễ gây thù chuốc oán nhất! Bây giờ đang điều chỉnh lại việc giám sát đây.”
Lãnh Ninh liếc nhìn Địch Diệp đang đứng im lặng một bên, hỏi Diêm Tuấn: “Khám nghiệm tử thi đã tiến hành đến bước nào rồi?”
Diêm Tuấn đưa báo cáo xét nghiệm cho Lãnh Ninh: “Lão Lý mới chỉ tiến hành đến bước này.”
Lãnh Ninh nhận lấy báo cáo xét nghiệm, trước tiên xem kết quả, sau đó quay sang phân tích quá trình suy luận.
Địch Diệp mang tới một chiếc ghế, nhưng bản thân lại không ngồi xuống, cũng không nói là cho ai. Diêm Tuấn cũng không dám ngồi.
Lãnh Ninh đọc báo cáo một hồi, thấy có một chiếc ghế bên cạnh, liền ngồi xuống.
Trong lúc cậu vẫn đang xem báo cáo xét nghiệm, Diêm Tuấn đã đưa ra ý kiến của mình: “Có khả năng đây là sai sót trong quá trình xét nghiệm không? Chúng ta có nên lấy lại mẫu và gửi đi xét nghiệm lại?”
Lãnh Ninh xem xong báo cáo xét nghiệm, suy nghĩ một chút, rồi bình thản nói: “Mẫu máu gửi đi xét nghiệm chủ yếu là hồng cầu. Kết quả này chỉ có thể chứng minh hồng cầu trong máu và tế bào biểu mô miệng đến từ những người khác nhau.”
Cậu đưa lại báo cáo xét nghiệm đã xem xong cho Diêm Tuấn, chậm rãi nói: “Bản báo cáo xét nghiệm này chắc chắn không có vấn đề gì.”
“Báo cáo xét nghiệm không có vấn đề?”
Diêm Tuấn cực kỳ khó hiểu. Nếu là trước đây, anh sẽ nghĩ Lãnh Ninh đang nói bừa một cách nghiêm túc, nhưng sau lần bị mất mặt trước đó, anh đã trở nên cẩn trọng hơn: “Vậy hiện tượng này phải giải thích như thế nào?”
Lãnh Ninh hơi yếu, lúc này đang ngồi trên ghế mà trên trán vẫn không ngừng đổ mồ hôi: “Vết sẹo ở hông nạn nhân trông khá phẳng, vết cắt gọn gàng, không giống vết sẹo thông thường, mà giống vết sẹo phẫu thuật hơn nhiều. Phẫu thuật gì lại để lại vết sẹo ở hông như vậy?”
Diêm Tuấn: “Gãy xương hông?”
“Vết cắt của gãy xương hông không nhỏ như thế.” Lãnh Ninh phủ nhận.
Địch Diệp suy nghĩ một chút: “Trước đây có đồng đội khi làm nhiệm vụ bị gãy nát xương ống chân, bác sĩ đã lấy một mảnh xương từ xương hông để ghép vào, vết thương có chút giống vết này.”
Lãnh Ninh không phủ nhận: “Vết thương này đúng thật đã xử lý xương hông, vết thương nằm ngay trên gai chậu trước trên. Nhưng không phải để lấy xương, mà là để lấy tủy xương.”
“Lấy tủy xương?” Địch Diệp nhíu mày: “Có liên hệ gì với vụ án này?”
“Mục đích lấy tủy xương có thể là hai trường hợp: một là hiến tủy xương, hai là ghép tủy xương tự thân. Kết hợp với vụ án này và bản báo cáo xét nghiệm này, tôi nghĩ khả năng thứ hai cao hơn. Rất có thể, sau khi ca ghép tủy xương tự thân thất bại, nạn nhân đã phải ghép tủy xương của người khác.”
Lãnh Ninh lại nhìn về phía thi thể: “DNA hồng cầu và DNA tế bào biểu mô miệng của nạn nhân không khớp, có thể là do đã phẫu thuật ghép tủy xương.”
Địch Diệp nghe xong, lông mày đột nhiên giãn ra: “Ý của cậu là, ghép tủy xương của người khác, thì máu sẽ thay đổi?”
“Đúng vậy. Tủy xương là mô tạo máu của cơ thể, có thể tạo ra tất cả các loại tế bào máu, bao gồm hồng cầu, bạch cầu và tiểu cầu mà các anh từng nghe nói đến. Sau khi ghép tủy xương, hệ thống miễn dịch và hệ thống máu của người nhận sẽ dần dần được ‘tái tạo’ để trở thành hệ thống miễn dịch và tế bào máu của người hiến tặng… Vì vậy, báo cáo xét nghiệm không hề sai.”
“Thì ra là vậy…” Diêm Tuấn đã hiểu: “Chỉ cần điều tra bệnh án cũ của nạn nhân là có thể xác minh suy luận của cậu.”
Lãnh Ninh gật đầu: “Quá trình thay đổi máu cần một khoảng thời gian, có thể mất vài tháng hoặc thậm chí một năm. Các anh có thể dựa vào mốc thời gian này để điều tra tại các bệnh viện liên quan.”
“Lãnh Ninh,” Diêm Tuấn đặt tay lên vai Lãnh Ninh: “Sao cậu nhớ được nhiều điều thế?”
Mỗi lần tiếp xúc với Lãnh Ninh, Diêm Tuấn đều cảm thấy ngạc nhiên. Một pháp y trẻ tuổi như vậy mà lại hiểu rõ về cả ghép tủy xương, cho thấy lượng kiến thức tích lũy vô cùng phong phú.
“Cậu nói như vậy, chúng ta đã có hướng đi rồi.” Địch Diệp rất tự nhiên gạt tay Diêm Tuấn ra khỏi vai Lãnh Ninh: “Móng tay dài thế này rồi, nên cắt đi.”
“Anh không đi điều tra vụ án, quản móng tay của tôi làm gì?” Diêm Tuấn nói xong lập tức quay sang tươi cười với Lãnh Ninh để nịnh nọt: “Cậu có khát không, tôi đi rót nước cho cậu nhé?”
“Cảm ơn, tôi tự mang nước rồi.”
Lãnh Ninh vừa định đứng dậy lấy túi xách của mình, đột nhiên bị Diêm Tuấn giữ lại: “Cậu cứ ngồi đi, tôi đi lấy giúp cậu!”
“Ừm, ở túi bên hông túi xách của tôi.”
Diêm Tuấn thấy trong túi xách của Lãnh Ninh có một chiếc bình giữ nhiệt màu đen 2 lít, liền lấy nó ra. Sờ thấy thành bình hơi dính dính, anh hỏi: “Trong này đựng cái gì vậy?”
“Nước hoàng kỳ và kỷ tử.”
Địch Diệp: “Cậu uống cái này?”
Diêm Tuấn: “Bổ thế à?”
Cả hai gần như mở miệng cùng một lúc.
Phản ứng của Địch Diệp là vì anh đã thấy quá nhiều thứ tốt rồi.
Diêm Tuấn nói vậy là vì anh đã nghe Tạ Trường Hoành nói một câu — Ăn mười con hàu, không bằng một cốc nước hoàng kỳ kỷ tử.
“Cái này là để bổ khí huyết.”
Diêm Tuấn: “Có hiệu quả không?”
Kỷ tử thì Diêm Tuấn biết, hoàng kỳ cũng biết, hai thứ này dường như không có gì đặc biệt.
“Anh có thể thử xem.” Lãnh Ninh ngồi trên ghế ngẩng cằm nhìn Diêm Tuấn: “Mùi vị cũng được.”
Diêm Tuấn trực tiếp vặn nắp bình giữ nhiệt ra, ngửi thử, quả thật không khó ngửi.
Anh rót một ít vào nắp, đưa cho Lãnh Ninh: “Uống đi.”
Lãnh Ninh nhận lấy, từ từ thổi nhẹ, rồi nhấp từng ngụm nhỏ uống hết nước trong nắp.
Địch Diệp nhìn hai người tương tác, mắt khẽ nheo lại, thầm nghĩ: Hai người coi tôi là không khí à?
“Uống nhiều như vậy, sẽ không có phản ứng gì chứ?” Diêm Tuấn hỏi.
“Anh muốn nói phản ứng gì?” Lãnh Ninh ngước mắt lên hỏi.
“Tôi nghe lão Tạ nói uống cái này có thể tráng dương, không biết có thật không.”
Lãnh Ninh: “…Thật à? Tôi chỉ thấy rẻ nên mua, không nghiên cứu sâu về nó lắm.”
Nhìn Lãnh Ninh uống nước, Địch Diệp chợt nhớ đến lời bác sĩ dặn trước khi Lãnh Ninh xuất viện.
Bác sĩ nói Lãnh Ninh mất máu quá nhiều, máu trong cơ thể gần như đã được thay mới hoàn toàn, sau khi về phải bồi bổ cơ thể thật nhiều, càng không được lao lực.
Vậy mà cậu ta chỉ uống cái này thôi?
“Vậy thì uống nhiều vào.” Địch Diệp đột nhiên nói: “Đừng có ngất xỉu ở đây, chúng tôi lại phải đưa cậu đi bệnh viện.”
Đợi Lãnh Ninh uống xong, anh lại rót đầy một cốc khác.
Cốc nước anh rót, Lãnh Ninh không thèm nhìn lấy một cái.
Sau đó, cốc nước này nguội hẳn, Lãnh Ninh liền đổ đi luôn.
Địch Diệp nhìn cốc nước bị đổ vào bồn rửa tay, cảm thấy tấm lòng của mình cũng bị người ta đổ đi như vậy, một cảm giác tức giận nghẹn ứ trong lồng ngực, mãi vẫn không tan, khiến anh vô cùng khó chịu.
Đúng lúc này, Diêm Tuấn lại có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi.
Hai người còn ghé sát vào nhau trò chuyện, khiến Địch Diệp càng thêm khó chịu, cả khuôn mặt đen sạm đi.
Lãnh Ninh liếc nhìn sắc mặt Địch Diệp qua khóe mắt, cảm thấy có gì đó không ổn, bèn đứng dậy khỏi ghế: “Nếu không có việc gì khác, tôi xin phép về trước.”
Lúc này Địch Diệp giơ tay xem đồng hồ, đột nhiên nói: “Cậu đừng vội về, chúng ta cần họp ngắn.”
Lãnh Ninh: “Tôi cũng phải tham gia à?”
Địch Diệp: “Cậu bắt buộc phải tham gia!”
“Vì máu không có vấn đề, hướng điều tra của chúng ta vẫn sẽ tiến hành theo kế hoạch ban đầu, tiếp tục điều tra mối quan hệ cá nhân của nạn nhân, đặc biệt là người đàn ông đưa cô ấy về nhà, làm rõ càng sớm càng tốt.”
“Rõ, đội trưởng.”
Sau khi tan họp, Lãnh Ninh nhìn đồng hồ, đã đến giờ ăn cơm, cậu có thể ở lại ăn cơm xong rồi về.
“Lãnh Ninh, đi nhà ăn chung đi.” Hà Lạc đi tới, khoác tay lên vai Lãnh Ninh.
Địch Diệp nhạy bén nhận ra hình ảnh này, cau mày.
“Ừm, tôi cũng định đi.”
“Nghe nói tối nay có thịt kho tàu, chúng ta phải đi sớm!”
Hà Lạc dẫn Lãnh Ninh bước nhanh rời khỏi đó, biến mất khỏi tầm mắt của Địch Diệp.
Hay thật đấy, Lãnh Ninh, không bị ảnh hưởng gì đúng không?!
Tôi đã vì chuyện đó mà không thể tập trung làm việc suốt hai ngày nay, tại sao cậu lại có thể ung dung tự tại như vậy?
Địch Diệp quay lại phòng nghỉ, dọn dẹp qua loa một chút, tiện thể cạo đi bộ râu chưa cạo từ sáng.
Lúc đi ra ngoài, anh thấy tay áo đã bị nhăn rồi, anh lại đi thay một cái áo khác.
Thay áo, tiện thể thay luôn quần, thay cả giày, rồi còn vuốt lại tóc.
Anh cũng phải thể hiện ra là mình không quan tâm chứ, ai quan tâm người đó thua!
Anh sải bước đi vào nhà ăn, nhìn thấy Lãnh Ninh đang xếp hàng lấy thức ăn, liền đi tới ngay.
Giữa đám đông đột nhiên xuất hiện một anh chàng bảnh bao. Chiếc áo sơ mi được may đo tinh tế ôm sát cơ thể, làm nổi bật những đường nét cơ vai, lưng và eo một cách vừa vặn. Ống tay áo được xắn lên, để lộ những đường cơ bắp săn chắc trên cánh tay. Chiếc quần tây may đo tinh tế tôn lên đôi chân dài miên man của anh, khác một trời một vực so với chiếc quần cảnh phục bóng loáng anh vẫn mặc thường ngày.
Thư Thư tinh ý nhận ra Địch Diệp, cô đẩy vai Hà Lạc: “Hôm nay đội trưởng có chuyện gì thế?”
Lúc này Diêm Tuấn và Lãnh Ninh đang đứng xếp hàng lấy cơm, nghe vậy, cả ba cùng quay đầu lại, nhìn Địch Diệp gọn gàng, tinh tươm như một giám đốc điều hành ưu tú đang cầm chiếc bát ăn cơm inox đi về phía họ.
Diêm Tuấn thầm nghĩ: Đây có còn là đội trưởng Địch, người mà ngày thường cứ vắt khăn rửa mặt, quanh năm suốt tháng chỉ mặc một bộ quần áo đó nữa không?
“Anh ta… xòe đuôi* à?” Diêm Tuấn hỏi.
(*開屏 trong 孔雀開屏 nghĩa là khổng tước xòe đuôi, dùng để ám chỉ việc thu hút bạn tình.)
Thấy Hà Lạc và Thư Thư đồng loạt lắc đầu, Diêm Tuấn lại nhìn về phía Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh rất bình tĩnh nhún vai, tỏ vẻ mình cũng không biết.
Hà Lạc nói: “Hôm trước lão Lý nói anh ấy có gì đó bất thường, tôi còn không tin, nhìn thế này, quả thật có vấn đề rồi!”
“Con gái nhà ai lại thích anh ta được chứ?” Diêm Tuấn tỏ vẻ không hiểu.
Hà Lạc không đồng tình: “Anh nói gì vậy, lão đại của chúng ta đẹp trai như thế, nhiều cô gái thích lắm chứ sao, tôi nói đúng không, Thư Thư?”
Thư Thư khẽ kéo khóe miệng cười: “Ha ha, đúng vậy.”
Tâm lý của Thư Thư lúc này là: Đội trưởng tính khí khó chịu như thế, ai mà dám thích?
Diêm Tuấn cảm thán: “Tôi thực sự không thể tưởng tượng được, rốt cuộc người như thế nào mới có thể trấn áp được anh ta!”
Hà Lạc và Thư Thư đều gật đầu đồng tình, chỉ có Lãnh Ninh đứng một bên im lặng xếp hàng lấy đồ ăn.
Trông tinh thần của Địch Diệp có vẻ phấn chấn hẳn lên: “Mấy người, nhìn tôi làm gì thế?”
“Lão đại, anh như vậy là không trượng nghĩa chút nào, có chuyện gì cũng không chịu chia sẻ với anh em.” Hà Lạc nói.
Địch Diệp: “Tôi chia sẻ cái gì?”
“Hôm nay ăn diện bảnh bao như thế này, là đi gặp ai à?” Thư Thư hỏi.
“Mấy người đang nói cái gì thế?” Địch Diệp đứng chắn trước mặt Hà Lạc, chen ngang hàng thành công: “Ngày nào tôi chẳng đẹp trai?”
Người đang lấy cơm đứng sau anh: “…”
Ánh mắt Địch Diệp lại rơi vào Lãnh Ninh. Anh nhìn thấy Lãnh Ninh múc một muỗng thịt bò kho tàu, nhưng dì bán cơm lại cố tình hất miếng thịt ở trên cùng đi mất.
Lãnh Ninh lấy cơm xong, vừa quay đầu lại thì chạm mặt Địch Diệp, người đang tinh tươm đến từng sợi tóc, khiến canh trong đĩa của cậu suýt chút nữa thì đổ ra ngoài.
Ánh mắt Địch Diệp luôn đặt trên khuôn mặt Lãnh Ninh, như thể đang đọc vị tâm lý của tội phạm.
“Cơm cũng không cầm vững?”
Khi Địch Diệp nói câu này, âm cuối cong lên, như đang trêu chọc.
Mình chỉ thay một bộ quần áo mà cậu ta đã phản ứng lớn như vậy, nếu mình cố gắng thêm chút nữa, chắc cậu ta đến chân cũng không khép lại được nữa ấy chứ?
Lãnh Ninh bưng khay cơm tìm một chỗ trống không có người ngồi xuống, cậu vừa ngồi xuống, Địch Diệp đã đặt khay cơm xuống đối diện cậu, rồi đẩy cả tô thịt bò kho tàu về phía cậu.
Lãnh Ninh: “…”
Tại sao Địch Diệp không làm theo lẽ thường vậy?
Lúc này ba người kia đang cười nói đi về phía họ, Lãnh Ninh nhíu mày, lại đẩy ngược tô thịt bò kho tàu trở lại.
Địch Diệp nói, quay lại nhìn ba người đang đến gần: “Sao nào, sợ bị phát hiện à?”
Lãnh Ninh cầm đũa im lặng không nói.
Địch Diệp thầm nghĩ: Vẫn khó tính và nhát gan như mọi khi, sợ người khác phát hiện đến vậy cơ chứ? Không phải cậu rất mạnh mẽ ư?
“Sợ cái gì? Chỉ là một tô thịt bò thôi mà.”
Địch Diệp vừa nói xong, ba người kia đã đi tới nơi rồi. Thấy chỉ còn hai chỗ trống, cả ba bưng khay cơm ngồi xuống bàn bên cạnh.
Diêm Tuấn mắt tinh ý, nhìn thấy thịt bò chất đầy ụ trong một cái tô: “Ê, tôi bảo này, anh còn chê mình chưa đủ khỏe à, đến cả khẩu phần ăn của đồng đội cũng muốn cướp sao?”
Hà Lạc, người không lấy được miếng thịt bò kho tàu nào, lập tức ngẩng đầu lên, ôm bát của mình chạy vội về phía tô thịt bò.
“Lão đại sợ bọn em không có thịt ăn nên cố ý lấy cho bọn em, đúng không lão đại?” Hà Lạc ngây thơ hỏi.
Đũa của cậu ta vừa chạm vào tô thịt bò, đã bị lòng bàn tay của Địch Diệp chặn lại: “Không được động!”
Hà Lạc ngây thơ: “Em chỉ gắp một miếng thôi!”
“Một miếng cũng không được!”
Lúc này Hà Lạc nhìn tô thịt, nghĩ đến một loạt hành động của lão đại trong thời gian gần đây, đột nhiên chết sững tại chỗ, ngơ ngác, ngay cả đũa cũng không nhúc nhích.
“Nhìn anh làm thằng bé tổn thương kìa,” Diêm Tuấn lập tức vẫy tay với Hà Lạc: “Lại đây, tôi có thịt viên giòn đây.”
Hà Lạc lúc này mới hoàn hồn, ánh mắt lướt qua lại giữa Địch Diệp và Lãnh Ninh đang im lặng ăn cơm: “Lão đại, anh không bình thường chút nào!”