Sau khi vị hôn phu bội ước, lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại, trái tim tôi chìm trong uất hận và cô đơn. Mẹ tôi chẳng nỡ nhìn con gái day dứt mãi, liền đưa tôi trở về tộc, mong tìm lại bình yên nơi chốn cũ. Chẳng ngờ, tại nơi thanh tịnh ấy, tôi gặp được một vị đại phu – dung mạo như tranh vẽ, ánh mắt dịu dàng như nước chảy qua khe đá. Chàng không chỉ y thuật cao minh mà còn ấm áp, tinh tế, chăm sóc tôi từng li từng tí, khiến trái tim đã đông cứng từng ngày tan chảy không trở tay nổi. Tình cảm đơm hoa, chúng tôi kết thành phu thê, cùng nhau xây dựng mái ấm nhỏ, đón đứa con đầu lòng trong hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng đúng lúc tôi tưởng cuộc đời đã buông yên, người cũ lại xuất hiện – người từng vứt bỏ tôi mà đi, giờ đây đứng trước mặt, ánh mắt đầy tiếc nuối và tham vọng. Một người là quá khứ đau đớn, một người là hiện tại vững bền... Tôi phải chọn ai? Và liệu hạnh phúc bình dị tôi đang có có còn đủ mạnh để đứng vững trước sóng gió quá khứ?