Vì Sao Đưa Em Tới
Chương 1
Vì Sao Đưa Em Tới thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn án:
Người tình mà Chu Hoài Nam bao nuôi lại đang giận dỗi.
Anh ta đưa tôi bản thỏa thuận ly hôn:
“Ký đi. Chỉ là giả vờ thôi, dỗ ngọt cô ta một chút.”
Tôi siết chặt vạt váy, gật đầu.
Tôi lặng lẽ ký tên mình.
Khi tôi rời đi, tôi nghe bạn anh ta cười cợt nói:
“Chị dâu thật ngoan ngoãn nhỉ? E rằng dù anh bảo chị ta đi làm thủ tục ly hôn thật sự, chị ta cũng sẽ không phản kháng một lời.”
Chu Hoài Nam vui vẻ châm một điếu thuốc:
“Cá cược không?”
Bọn họ cá rằng, một tháng sau tại cục dân chính, tôi sẽ khóc lóc thảm thiết nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời anh ta, biến giấy đăng ký kết hôn thành giấy ly hôn.
Tôi cầm điện thoại, không nói một lời.
Chỉ trả lời tin nhắn vừa gửi đến:
【Em có thể lấy anh không?】
【Được.】
…
Chương 1
【?】
Đầu dây bên kia gần như lập tức trả lời.
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Bên trong, tiếng cười nói vẫn tiếp tục vang lên.
“Vậy thì được thôi! Nếu chị dâu thật sự nghe lời như thế, tiệc rượu tháng sau của mọi người tôi sẽ bao hết!”
“Ba tháng.” Chu Hoài Nam nói.
“Được được được!”
Cả đám bật cười ầm ĩ.
Tôi nhanh chóng bước ra ngoài.
Mãi đến khi ra khỏi tòa nhà văn phòng, những tia nắng gay gắt chiếu thẳng vào mắt, nước mắt tôi mới bắt đầu rơi.
Chu Hoài Nam để ý đến một cô gái còn chưa tốt nghiệp đại học.
Anh ta mua cho cô ta một căn nhà ở Hải Thành, bên trong chất đầy những món đồ xa xỉ.
Nhưng cô gái ấy không cho anh ta hôn, cũng không cho anh ta ôm ấp.
Dù đang sống trong căn hộ rộng ba trăm sáu mươi mét vuông, mặc đồ đặt may giá hàng trăm vạn, cô ta vẫn ngẩng cao đầu nói:
“Em không làm tiểu tam!”
Chu Hoài Nam thấy vô cùng thú vị.
Đến lúc này, đây đã là lần thứ ba anh ta đóng kịch vì cô ta.
Lần đầu tiên, là khi anh ta và tôi phô trương tình cảm.
Khi đó tôi còn chưa biết Tống Chi tồn tại.
Tôi vui vẻ ôm anh ta chụp rất nhiều ảnh.
Thấy anh ta đăng kín cả chín ô trên vòng bạn bè, tôi vừa bất ngờ vừa mong chờ.
Nhưng bài đăng ấy, dù tôi có lướt đi lướt lại thế nào cũng không thấy.
Mãi sau này tôi mới biết, anh ta để chế độ chỉ mình Tống Chi có thể nhìn thấy.
Lần thứ hai, anh ta cãi nhau với tôi.
Bỏ rơi tôi giữa đường.
Rồi anh ta chụp ảnh tôi khóc một mình, gửi cho Tống Chi.
【Thấy chưa, hết cách rồi, cô ta không thể rời bỏ anh được đâu.】
Lần thứ ba, anh ta muốn ly hôn với tôi.
Điện thoại rung lên, tôi lấy ra xem.
【Thật sao?】
【Em nói thật sao?】
【Kiều Vọng Thư.】
Tôi lau nước mắt, khẽ cười.
【Thật.】
…
Buổi chiều, Chu Hoài Nam quả nhiên đưa tôi đến cục dân chính.
Suốt dọc đường, tâm trạng anh ta vô cùng tốt.
Anh ta liên tục hỏi tôi muốn đi đâu chơi vào kỷ niệm ba năm ngày cưới.
Tôi và Chu Hoài Nam lớn lên cùng nhau từ nhỏ, đây là năm thứ ba tôi kết hôn với anh ta.
“Đi Prague nhé?”
“Hồi bảy tuổi em đã làm ầm lên đòi đến quảng trường Prague cho chim bồ câu ăn rồi.”
Anh ta xuống xe, mở cửa, giúp tôi tháo dây an toàn.
“Chậc, sao em vẫn còn khóc vậy?”
Anh ta nhíu mày, đầu ngón tay lướt qua khóe mắt tôi:
“Anh đã nói rồi mà, cái này chỉ là giả vờ thôi. Cô ta chỉ là một con chim hoàng yến nhỏ, anh cũng chỉ tò mò xem đến khi nào cô ta mới chịu cúi đầu.”
Đang nói thì có một món đồ từ trong túi anh ta rơi ra.
Một hộp bao cao su.
Chu Hoài Nam khẽ ho một tiếng, sờ sờ sống mũi.
Không giải thích gì thêm.
Rồi dẫn tôi vào cục dân chính.
Mọi thủ tục đều diễn ra rất thuận lợi.
Tôi bị mắc chứng mất tiếng.
Khi đối diện người lạ tôi thường không thể mở miệng nói chuyện.
Nhưng tôi vẫn có thể gật đầu, lắc đầu.
“Hai người có tự nguyện ly hôn không?”
“Vâng.”
Tôi gật đầu.
“Xác nhận tình cảm đã rạn nứt?”
“Vâng.”
Tôi tiếp tục gật đầu.
“Một tháng thời gian bình tĩnh, một tháng sau quay lại.”
Chu Hoài Nam nhận tờ biên nhận.
Chưa ra khỏi cục dân chính, anh ta đã chụp một tấm ảnh, rồi cúi đầu gửi tin nhắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cùng lúc đó, tin nhắn của tôi cũng đến. Vẫn như trước kia, là tin nhắn từ Tống Chi.
Chu Hoài Nam gửi cho cô ta tấm ảnh biên nhận còn kèm theo một câu:
“Vừa ý chưa? Tối nay rửa sạch chờ anh đấy!”
Tôi thì bấm vào avatar, chặn.
Vừa thao tác xong, một tin nhắn thông báo về vé máy bay đã hiện lên.
Đồng thời, WeChat hiện thông báo tin nhắn mới:
【Vé đã mua, một tháng sau.】
【Hẹn gặp ở Paris.】
…
Đêm đó, tôi lại mơ thấy Chu Hoài Nam.
Chu Hoài Nam khi còn nhỏ miệng rất ngọt ngào.
“Em gái Kiều Kiều, mắt em đẹp thật đấy, anh có thể thường xuyên nhìn vào mắt em để nói chuyện với em không?”
“Em gái Kiều Kiều, em đàn piano hay quá, anh có thể ngày nào cũng đến nghe em biểu diễn không?”
“Em gái Kiều Kiều, anh thích em nhất! Lớn lên, anh muốn cưới em!”
Tôi cũng thích Chu Hoài Nam.
Chúng tôi đi học thì ngồi chung bàn.
Tan học thì tụ tập chơi cùng nhau.
Ngay cả khi bố mẹ tôi gặp tai nạn xe, tôi cũng đang ở trên xe nhà anh ta và chơi oẳn tù tì với anh ta.
Nhưng hai chiếc xe ở quá gần nhau.
Nên tôi đã tận mắt thấy chiếc xe tải lớn lao ngang qua.
Ầm…
Ba tôi, mẹ tôi, anh trai tôi, cả chú chó tôi nuôi từ nhỏ, đều giãy giụa trong biển lửa.
Rất lâu sau đó, cổ họng tôi không thể phát ra âm thanh.
Tôi cần Chu Hoài Nam ở bên, mới có thể ngủ được.
Khi ấy, Chu Hoài Nam rất kiên nhẫn.
Anh ở bên tôi tập phát âm.
Mỗi đêm đều kể chuyện cho tôi nghe.
Ai dám cười nhạo tôi là đứa câm thì anh ta liền đấm thẳng một quyền.
Việc tôi kết hôn với anh ta, dường như là chuyện tự nhiên đến mức không cần suy nghĩ.
Ngày hôm sau khi lấy bằng tốt nghiệp đại học, sáng hôm đó, anh ta đã nằm sấp bên giường tôi nói:
“Kiều Kiều, mình đi đăng ký kết hôn nhé.”
Ngay trong ngày hôm đó, chúng tôi trở thành vợ chồng.
Trong mơ xuất hiện một biển hoa hồng đỏ rực, phủ kín căn phòng tân hôn của chúng tôi.
Anh ta quỳ trên giường, hôn tôi rất dịu dàng.
Anh ta nói: Kiều Kiều, chúng ta sẽ hạnh phúc như thế này suốt đời.
Nhưng khi mở mắt ra, cả thế giới chỉ còn một màu đen u tối.
Tôi mò lấy điện thoại, Tống Chi đã chuyển sang gửi tin nhắn.
Đó là một tấm ảnh.
Trên chiếc giường bừa bộn có một vệt đỏ sẫm.
Tôi bỗng thấy buồn nôn.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn khan một trận.
Nhưng cũng chỉ nôn ra nước mắt sinh lý.
Cuối cùng, tôi ôm lấy hai chân, ngồi bệt trên nền gạch lạnh lẽo.
Không biết chạm vào chỗ nào trên điện thoại mà trong màn đêm yên tĩnh, bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp:
“Kiều Vọng Thư?”
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi cầm điện thoại lên.
“Phó… Thời Tu?”
…
Phó Thời Tu là người cũng bị bệnh như tôi.
Sau ba năm can thiệp điều trị tại bệnh viện, chứng mất tiếng của tôi đã khá hơn rất nhiều.
Chỉ khi tâm trạng xuống thấp hoặc quá căng thẳng, tôi mới không thể nói được.
Hai năm kết hôn với Chu Hoài Nam, bệnh tình của tôi gần như đã khỏi hẳn.
Tâm trạng tốt, lại rảnh rỗi, nên tôi đã tham gia một nhóm hỗ trợ bệnh nhân.
Người được phân công để tôi hỗ trợ, chính là Phó Thời Tu.
Thực ra suốt hai năm liền, tôi vẫn luôn nghĩ anh là con gái.
Ảnh đại diện là một con thỏ hồng, tên WeChat là “Angel”.
Ban đầu, cô ấy gần như không để ý đến tôi.
Nhưng người cùng hoàn cảnh thì hiểu nhau.
Những người bị mất tiếng đeo bám trong thời gian dài, phần lớn đều có sang chấn tâm lý nghiêm trọng.
Họ có thể không nói được.
Nhưng họ cần có người ở bên.
Tôi không ngại phiền, nên ngày nào cũng chia sẻ cuộc sống với cô ấy.
Từ chữ viết, đến tin nhắn thoại.
Từ ảnh chụp, đến video.
Chia sẻ mãi, đến cuối cùng, chúng tôi trở nên thân thiết như những người bạn quen biết đã nhiều năm.
Đến mức lần đầu tiên gọi điện cho anh, phát hiện người mình giao tiếp bấy lâu nay là nam giới, tôi suýt chút nữa thì phát bệnh ngay tại chỗ.
“Xin… xin lỗi.”
Tôi cầm điện thoại, nói đứt quãng:
“Em… làm phiền anh nghỉ ngơi rồi…”
“Không có.” Phó Thời Tu nói.
“Ở đây là chín giờ tối.”
Giọng anh lại trôi chảy đến lạ.
…
Sau khi biết anh là đàn ông, tôi đã cố ý giữ khoảng cách với anh.
Thật ra hôm đó chỉ là trùng hợp.
Vì tôi đã gần một tháng không liên lạc với anh.
Đúng lúc đó, Chu Hoài Nam đưa cho tôi thỏa thuận ly hôn, còn anh ấy thì hỏi tôi đang làm gì.