Chương 5

Vì Sao Đưa Em Tới thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay sau đó, hắn gửi tin nhắn đến:
【Không về à? Được lắm! Coi như cô giỏi!】
【Cứ bám lấy con nhỏ đó cả đời đi, đừng hòng quay về nữa!】
Tôi chưa từng nghĩ Chu Hoài Nam lại có thể tệ bạc đến mức ấy.
Nhưng nghĩ kỹ lại… kẻ có thể ngoại tình khi vẫn còn là chồng người khác, lại còn dám gọi cuộc ly hôn là giả, thì còn có thể trông mong gì ở hắn nữa chứ?
Là tôi tự để tình cảm tuổi thơ che mờ mắt, rồi tự chuốc lấy khổ đau mà thôi.
Tối hôm đó, tôi lại nhận được rất nhiều tin nhắn.
Phần lớn đều là ảnh chụp màn hình từ bạn bè, kèm theo một câu hỏi thăm:
【Cậu với Chu thiếu gia là sao vậy?】
Trong ảnh là bài đăng của Chu Hoài Nam, hắn đăng một tấm hình thân mật với Tống Chi, xem như công khai mối quan hệ của hai người.
Tôi chẳng buồn giải thích.
Tôi chỉ đăng lên một tấm hình giấy ly hôn.
Ngay lập tức, nhóm bạn đại học của tôi náo loạn lên:
“Trời ơi Kiều Kiều, cuối cùng cậu cũng tỉnh ngộ rồi sao?!”
“Tớ đã nói rồi mà, tên họ Chu đó không bình thường đâu! Hắn ta chưa từng đưa cậu gặp bạn bè mình, cũng chẳng bao giờ đăng hình hai người cả!”
“Đúng đó, hắn ta suốt ngày lấy chứng mất tiếng của cậu ra nói nữa chứ.”
Thì ra, tất cả… đều đã có dấu hiệu từ trước.
Chưa đầy vài ngày sau, nhóm bạn lại nổ tung thêm lần nữa:
“Hắn ta bị điên rồi à?”
Chu Hoài Nam gửi cho từng người bạn của tôi cùng một nội dung:
Một tấm ảnh nhẫn kim cương, kèm theo một đoạn tin nhắn giữa hắn và Tống Chi:
【Ba ngày nữa, anh có một bất ngờ dành cho em.】
【Em có rảnh không?】
Và kèm theo lời nhắn nhủ:
“Nói với Kiều Vọng Thư, ba ngày nữa là sinh nhật mẹ tôi. Nếu cô ấy không về nước, thì tôi sẽ cho mẹ tôi đổi con dâu!”
Đúng thật, hắn ta thật sự đã bị điên rồi.
Tôi chỉ đáp lời bạn bè:
“Đừng để ý đến hắn ta nữa.”
Nhưng đúng lúc đó, Phó Thời Tu về đến nhà, trên tay mang theo hai chiếc vali.
“Chúng ta về nước một chuyến.”
Tôi ngẩn người ra, chưa kịp phản ứng.
“Giấy kết hôn cần được công chứng ở trong nước.”
“Với lại, anh muốn đưa em về ra mắt bạn bè và người thân của anh.”
“Em…”
Tôi lại theo thói quen định hỏi lại:
“Em… có thể sao?”
Đúng như lời mấy người bạn từng nói, Chu Hoài Nam chưa bao giờ đưa tôi đến những nơi đông người.
Hắn ta sợ tôi nói lắp, sợ tôi khiến hắn ta mất mặt.
Phó Thời Tu bỗng dừng lại, anh quay người, một tay khẽ nâng mặt tôi lên, ánh mắt anh sâu thẳm, trầm tĩnh và kiên định:
“Kiều Vọng Thư, không có chuyện gì là em không thể làm được.”
Một luồng ấm áp lan khắp lồng ngực, rồi dần tràn ra toàn thân.
Thì ra, một tình yêu đúng đắn, chính là như thế này.
Phó Thời Tu nói anh cần ghé Hải Thành trước để xử lý một vài việc.
Vừa hay, tôi cũng muốn gặp lại luật sư để trao đổi trực tiếp, nên điểm đến đầu tiên khi về nước của tôi chính là Hải Thành.
Khác hẳn với cơn mưa xối xả hôm tôi rời đi, lần này khi máy bay hạ cánh, trời trong xanh và nắng rực rỡ.
Phó Thời Tu luôn rất kín tiếng.
Anh đeo kính râm, nắm tay tôi đi theo lối dành riêng cho khách VIP.
Đến bây giờ, tôi đương nhiên đã biết rõ anh là ai.
Mười hai năm trước, cuộc tranh giành quyền kiểm soát tập đoàn Phó thị được các trang báo gọi là cuộc chiến dài kỳ đã chiếm trọn trang nhất suốt mấy tháng trời.
Không ai ngờ, người cuối cùng thắng cuộc lại là một thanh niên thậm chí còn chưa tốt nghiệp đại học.
Càng không ai ngờ, sau khi tiếp quản, anh dùng những nước cờ táo bạo và cứng rắn, chỉ trong hai năm đã khiến Phó thị, vốn đã là một tập đoàn khổng lồ, phát triển với quy mô tăng gấp đôi.
Tôi từng nghe nhắc đến tên anh, nhưng khi đó còn nhỏ, hơn nữa anh lại rời khỏi trong nước đã lâu, nên cũng không quan tâm mấy.
May mà chuyến này không gặp phải phóng viên nào.
Tôi và anh thuận lợi về đến khách sạn.
Anh đến công ty, còn tôi ngủ bù một giấc dài.
Tỉnh dậy, tôi đến văn phòng luật sư.
“Cô Kiều, tài sản của cô hiện đang được xử lý theo đúng yêu cầu.”
“Đây là một vài hồ sơ cần cô bổ sung chữ ký.”
“Còn đây là bản hợp đồng gốc của những bất động sản đã bán, cô có thể giữ lại.”
“Mọi việc tiến hành khá suôn sẻ, chỉ là…”
Luật sư khựng lại, có vẻ ngại ngần nói:
“Cô Kiều, còn vài bất động sản khác thuộc diện tài sản sau hôn nhân, theo thỏa thuận ly hôn là chia đôi, nhưng Chu thiếu gia không chịu hợp tác. Hắn ta nói… hai người chưa ly hôn.”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Tôi hiểu rồi, để tôi tự giải quyết.”
Tôi lấy điện thoại ra.
Sau khi tôi bảo bạn bè chặn hết liên lạc với Chu Hoài Nam, hắn ta lại tạo đủ loại tài khoản nhỏ, mỗi ngày dùng các cách khác nhau để nhắn tin cho tôi.
Tôi mở tạm một tài khoản, chấp nhận lời mời kết bạn.
“Tối nay có rảnh không? Ra gặp một lát.”
Chu Hoài Nam không trả lời ngay lập tức.
Phía trên hiển thị “đang nhập” rất lâu.
Cuối cùng, tin nhắn cũng xuất hiện:
“Ha~ cuối cùng cũng chịu về nước rồi à?”
“Đáng tiếc thật.”
“Tối nay anh phải đưa Chi Chi đi dạo phố nên không rảnh.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, suýt nữa bật cười vì tức giận.
Không chịu phối hợp trong việc chia tài sản thì cũng chẳng sao, nộp đơn yêu cầu tòa án cưỡng chế thi hành là được.
Chỉ là lần này tôi không định ở lại quá lâu, nên muốn giải quyết mọi thứ đơn giản nhất có thể.
Có lẽ thấy tôi không trả lời, hắn ta lại gửi tiếp mấy dòng nữa:
“Muốn hòa giải cũng không phải là không có cơ hội.”
“Ngày mai là tiệc sinh nhật mẹ anh, đến mà xin lỗi đi.”
Kèm theo đó là địa chỉ khách sạn.
Tôi thật sự nghĩ rằng hắn ta bị bệnh.
Tôi không thèm đáp lại, chỉ chặn thêm lần nữa.
Đúng lúc đó, Phó Thời Tu gửi tin nhắn đến:
“Anh bảo người mang đến cho em mấy bộ váy, em cứ chọn bộ nào mình thích nhé.”
“Ngày mai anh đưa em đi gặp vài người bạn của anh.”
Tôi sẽ gặp bạn của anh.
Tim tôi khẽ run lên, bao nhiêu bực bội do Chu Hoài Nam gây ra phút chốc đều tan biến.
Tôi vội bắt taxi quay lại khách sạn, trong lòng ngập tràn hồi hộp vì lần đầu tiên được xuất hiện bên cạnh anh một cách đường hoàng.