Mặt trời và tiếng gọi 'Anh trai'

Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự

Mặt trời và tiếng gọi 'Anh trai'

Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm đó, khi Từ Chu Dã trở về, cậu mang cho Thẩm Mạn một túi lớn đồ ăn khuya.
Cậu gõ cửa phòng Thẩm Mạn, trông như một chú cún con vừa đi săn mồi về, với cái đuôi vẫy tít thò lò vẻ hớn hở.
Thẩm Mạn mở cửa ra liền thấy một chú cún con đang đứng trước mặt anh, vẻ mặt hớn hở.
"Đội trưởng, em mang đồ ăn khuya cho anh nè." Từ Chu Dã cười tươi, hàm răng trắng đều lộ ra dưới ánh đèn.
"Cảm ơn." Thẩm Mạn nhận lấy đồ và nói lời cảm ơn.
Do dự một lúc, Thẩm Mạn lên tiếng: "Đúng rồi..."
Từ Chu Dã: "?"
Thẩm Mạn lại thôi, không nói nữa: "Thôi, không có gì." Ban nãy anh vốn định dặn Từ Chu Dã hôm nay đừng vào Weibo nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy nếu nói ra thì càng dễ khiến người ta tò mò đi xem.
Không ngờ, Từ Chu Dã vốn định đi, lại quay đầu hỏi: "Đội trưởng, anh có xem Weibo chưa?"
Thẩm Mạn: "..." Quả thật đúng kiểu cái gì không nên nói thì lại nói ra.
Từ Chu Dã dè dặt hỏi: "Đội trưởng có phải không vui không?"
Thẩm Mạn: "Cũng không hẳn." Anh dừng một chút, rồi bổ sung: "Những lời trên mạng, em đừng bận tâm." Anh sợ Từ Chu Dã hiểu lầm.
Từ Chu Dã lại nghiêm túc đáp: "Không sao đâu, em chỉ để tâm lời của đội trưởng thôi!"
Giọng điệu và ánh mắt cậu thành thật đến mức khiến Thẩm Mạn bỗng thấy hơi ngượng nghịu.
"Ngủ ngon nhé." Từ Chu Dã nói lời tạm biệt.
Thẩm Mạn gật đầu.
Mùa hè ở thành phố C, nóng đến khủng khiếp.
Thời tiết gần bốn mươi độ khiến người ta chỉ muốn dán mình trong phòng điều hòa, chẳng muốn đi đâu.
Trời càng nóng, dạ dày vốn yếu của Thẩm Mạn lại càng ăn uống kém hơn. Thêm vào đó, cơn ho của anh vẫn chưa khỏi hẳn, lại bị huấn luyện viên dặn không được ăn cay, nên mỗi ngày đều cảm thấy ăn gì cũng chẳng ngon miệng.
Đồ ăn khuya Từ Chu Dã mang về là mấy món hải sản nhỏ, vị không nặng, lại mát và tươi, chẳng biết cậu tìm được từ quán nào.
Thẩm Mạn ăn rất ngon miệng, trong lòng lại càng thêm cảm kích cậu nhóc này. Con người Từ Chu Dã thật ra rất tốt, chơi game thì nghiêm túc, đối xử với mọi người chu đáo nhưng luôn giữ chừng mực.
Thẩm Mạn nghĩ Từ Chu Dã sẽ là một người bạn rất tốt.
Sáu giờ sáng, mặt trời đã ló dạng khỏi đường chân trời, ánh nắng xuyên qua khe rèm chưa kéo kín, chiếu xuống sàn nhà.
Thẩm Mạn kéo chăn trùm kín đầu, lăn thêm một vòng, ngủ nướng thêm mười lăm phút nữa mới miễn cưỡng tắt đi cái đồng hồ báo thức ồn ào.
Sau khi rửa mặt qua loa, anh đi xuống phòng ăn.
Bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn, nào bánh bao, sủi cảo, màn thầu đủ loại. Thẩm Mạn không có khẩu vị, chỉ múc một bát cháo nhỏ, từ từ uống.
Triệu Nhuy với đầu tóc bù xù bước vào, vừa ngáp vừa hỏi: "Nè anh, Từ Chu Dã lại ra ngoài rồi à?"
Thẩm Mạn: "Hả?"
Triệu Nhuy nói: "Em vừa thấy cậu ta đi ra từ cửa chính..."
Thẩm Mạn đáp: "Không rõ."
Triệu Nhuy bĩu môi: "Thằng nhóc này mấy hôm nay cứ lén lút, bí ẩn."
Hai người còn đang trò chuyện thì quản lý cũng đi vào, thông báo buổi tập luyện chiều nay chuyển sang ngày mai.
"Thế Từ Chu Dã đâu?" Triệu Nhuy thắc mắc.
"Cậu ta có việc xin nghỉ nửa ngày." Quản lý trả lời.
"Ồ..." Triệu Nhuy kéo dài giọng, nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ bị vụ hot search tối qua ảnh hưởng à?"
Hai người vừa nói vừa đồng loạt quay sang nhìn Thẩm Mạn.
Thẩm Mạn vẻ mặt không cảm xúc: "Ừ, đúng rồi, tôi dùng quy tắc ngầm với cậu ta đấy, các người muốn làm gì thì làm đi."
Quản lý: "..."
Triệu Nhuy: "..."
Triệu Nhuy hừ một tiếng: "Đáng ghét, rõ ràng là tôi đến trước mà."
Quản lý hừ theo: "Hừm, người ta còn đến trước cả Triệu Nhuy nữa cơ."
Thẩm Mạn nhận xét về hai người: "Thật kinh tởm."
Triệu Nhuy: "Anh quá đáng thật đấy."
Dạo gần đây, cường độ tập luyện rất cao nên ai cũng mệt mỏi. Buổi chiều sau khi tập xong, Triệu Nhuy đề nghị gần đây có quán lẩu mới khai trương, nghe nói ngon lắm, buổi tối mọi người có muốn đi ăn thử không.
Thẩm Mạn hơi chần chừ, món anh thích nhất chính là lẩu nhưng vì cảm nên đã hơn một tháng không dám ăn rồi.
Triệu Nhuy thấy anh chần chừ liền thừa cơ dụ dỗ thêm: "Quán đó ngon lắm, mà lại không phải xếp hàng đâu."
"Vậy thì đi thôi." Thẩm Mạn gật đầu đồng ý.
Tuy mặt trời đã lặn nhưng nhiệt độ chẳng hề giảm, mặt đất bị nắng hun cả ngày, giờ vẫn nóng hầm hập như một cái nồi hấp khổng lồ.
Mới đi được nửa đoạn đường mười phút cả bọn đã mồ hôi nhễ nhại.
Thẩm Mạn đút hai tay vào túi quần, lững thững đi cuối cùng.
"Ơ? Kia chẳng phải Từ Chu Dã sao?" Hứa Tiểu Trùng mắt tinh, bỗng thốt lên.
Mọi người nhìn theo hướng cậu chỉ, quả nhiên thấy được Từ Chu Dã... Bên cạnh cậu còn có một người phụ nữ.
"Trời má ơi." Triệu Nhuy trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên: "Đấy là bạn gái của Từ Chu Dã sao?"
Người phụ nữ kia vô cùng xinh đẹp, cao chừng mét bảy mươi mấy, đi đôi giày cao gót kết hợp với chiếc váy dài cắt may vừa vặn, thời tiết nóng bức thế mà chẳng ảnh hưởng chút nào đến lớp trang điểm tinh xảo của cô ấy. Lúc này, cô đang cúi đầu trò chuyện thân mật với Từ Chu Dã, bầu không khí giữa hai người toát lên vẻ thân thiết.
"Đẹp quá đi mất." Lưu Thế Thế cảm thán: "Thằng nhóc Từ Chu Dã này giấu kỹ thật."
"Có nên qua chào hỏi một tiếng không?" Triệu Nhuy hỏi.
"Khỏi." Thẩm Mạn nói. Ánh mắt anh nhìn gương mặt đang tươi cười của Từ Chu Dã, anh đã quá quen thuộc với nụ cười kia, nó sáng rực như mặt trời.
Mặt trời vốn dĩ là để chiếu rọi vạn vật kia mà. Thẩm Mạn thờ ơ nhìn đi chỗ khác: "Đi thôi."
Anh sải bước đi lên trước, lướt qua mọi người, trở thành người dẫn đầu.
Triệu Nhuy và những người khác cũng nhanh chóng bước theo.
Trong nồi lẩu đỏ rực nước sôi sùng sục, mùi hương cay nồng phả lên mặt. Trên bàn bày đầy đủ các loại nguyên liệu tươi ngon, dễ dàng kích thích vị giác của mọi người.
Thẩm Mạn nâng ly bia, uống một hơi cạn sạch. Chất lỏng mát lạnh xua đi cái nóng bức, anh lại rót thêm một ly.
"Quả thật là ngon đấy." Triệu Nhuy vừa ăn vừa nói. Cậu ta gắp một miếng sách bò nhúng qua loa trong nồi lẩu đỏ rồi quay sang hỏi Thẩm Mạn: "Chín chưa?" Thẩm Mạn là người địa phương, nắm rất chuẩn độ chín của nguyên liệu.
Anh thong thả đáp: "Ăn đi, không chết được đâu." Cùng lắm thì đau bụng thôi... Anh âm thầm bổ sung trong lòng.
Triệu Nhuy nhúng miếng sách bò vào bát dầu đầy gia vị, sau đó thỏa mãn cho vào miệng, vừa nhai vừa nói: "Sao anh không ăn."
Thẩm Mạn đáp: "Ăn chứ." Rồi gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng.
Quả nhiên hương vị rất ngon, nước lẩu đậm đà, ngọt hậu, nguyên liệu tươi rói khiến Thẩm Mạn khá hài lòng.
Những người khác trong đội cũng ăn uống nhiệt tình, ai nấy đều tấm tắc khen ngon.
Đến giờ cơm tối, quán ngày càng đông, tiếng ồn ào của thực khách hòa cùng tiếng cười nói rộn rã, tiếng ly tách chạm nhau leng keng, không khí vô cùng náo nhiệt trong không gian tràn ngập mùi vị đậm đà của đồ ăn.
Nồi lẩu càng lúc càng cay, môi và gò má Thẩm Mạn cũng đỏ ửng, anh nhét miếng thịt bò mới vớt vào miệng thì điện thoại chợt reo lên.
Thẩm Mạn liếc nhìn tên hiển thị trên màn hình, anh liền đưa tay tắt máy.
Nhưng đối phương lại rất kiên trì, chuông điện thoại nhanh chóng vang lên lần nữa.
"Ai gọi vậy?" Triệu Nhuy thích hóng chuyện nhất thò đầu qua nhìn trộm. Sau đó liếc điện thoại của Thẩm Mạn: "Sao anh không nghe?"
"Liên quan gì đến cậu, ăn mà không lo nhai à." Thẩm Mạn nói.
Triệu Nhuy "ồ" một tiếng, rụt đầu lại.
Thẩm Mạn có chút bực bội, do dự một lúc, không biết nên nghe hay tắt máy, cuối cùng vẫn đứng dậy bước ra ngoài quán.
"Alo." Thẩm Mạn nói.
Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ. Đã hơn hai năm không nghe thấy, giờ nghe lại cảm giác xa lạ vô cùng. Người phụ nữ nói: "Mạn Mạn, chiều ngày kia mẹ bay tới."
Thẩm Mạn đáp: "Chiều ngày kia con có trận đấu."
Người phụ nữ nói: "Không sao, mẹ tự bắt xe đến. Buổi tối con có rảnh không, chúng ta gặp nhau một chút nhé."
Thẩm Mạn im lặng.
Đôi khi sự im lặng chính là câu trả lời nhưng dường như người phụ nữ không hề nhận ra, vẫn tự mình quyết định: "Vậy thì cứ thế nhé."
Thẩm Mạn: "..."
Người phụ nữ lại nói: "Đến lúc đó gặp."
Thẩm Mạn cúp máy. Anh đưa tay vào túi quần mò tìm, nhưng chẳng sờ thấy gì cả. Lúc này mới chợt nhớ ra trước đó đã hứa với Từ Chu Dã tạm thời không hút thuốc, sợ bản thân không kìm được nên đã cất thuốc đi rồi. Ngực anh nặng nề, ho khan hai tiếng, quay đầu nhìn về phía quán lẩu náo nhiệt kia, lại chẳng còn sức bước vào nữa.
Anh đi ra ngoài nghe điện thoại mà mãi không thấy quay lại. Triệu Nhuy nhìn ra cửa hồi lâu cũng không thấy bóng dáng anh đâu, có chút lo lắng nên nhắn tin cho anh:
-Anh đâu rồi?
-Có chút việc, tôi về trước. Thẩm Mạn trả lời.
-Việc gì thế, anh cũng đi gặp bạn gái à?
Thẩm Mạn không trả lời.
-Đừng lang thang khuya quá.
Triệu Nhuy vẫn không nhận được hồi âm, nhìn chằm chằm vào điện thoại rồi khẽ thở dài.
------------------------------
Thẩm Mạn lên một chiếc xe buýt, dựa vào cửa sổ thẫn thờ.
Thành phố này về đêm rất đẹp, hôm nay là thứ Sáu, những con người bận rộn cả tuần tranh thủ thời gian rảnh rỗi ra ngoài dạo chơi. Trên đường, xe cộ chen chúc, nhịp sống sôi động về đêm mới chỉ vừa chớm nở.
Xe buýt mở điều hòa rất lạnh, Thẩm Mạn cảm thấy hơi rét, bèn vòng tay ôm lấy cánh tay mình.
Xe dừng lại, giọng nữ ngọt ngào nhắc nhở hành khách đã đến trạm cuối.
Thẩm Mạn xuống xe, đứng ở một trạm xe buýt lạ lẫm vài phút rồi lại đổi sang chiếc khác. Anh không có nơi nào muốn đến, cũng chẳng có mục đích, chỉ muốn đi lang thang khắp nơi.
Cảnh vật xung quanh ngày càng xa lạ nhưng lại phảng phất nét quen thuộc: cao ốc, cửa hàng chuỗi, đèn giao thông... nối tiếp nhau trong màn đêm. Tâm trạng bực bội của anh cuối cùng cũng dần lắng xuống, lại một trạm cuối nữa chẳng rõ đã tới nơi nào, anh như bị lạc trong mê cung bê tông.
Cứ thế lang thang cho đến tận mười một giờ, người đi trên phố đã thưa thớt hơn nhiều, không khí cũng không còn oi bức như trước.
Thẩm Mạn ngẩng đầu nhìn bầu trời. Dù là đêm quang đãng, trong bầu trời thành phố này cũng chẳng thấy nổi một ngôi sao, anh cúi đầu tiếp tục bước đi.
Đời người vốn là vậy, có những thứ khi cần thì chẳng thể có được, nhưng khi không còn cần nữa thì lại ập đến, trở thành gánh nặng khiến người ta chán ghét.
Từ nhỏ Thẩm Mạn đã không thích giao tiếp, trầm mặc ít nói là thói quen của anh. Cũng chính vì vậy mà anh mới bước vào con đường tuyển thủ chuyên nghiệp.
Bởi vì trong thi đấu, chẳng cần nói gì nhiều, chỉ cần đủ mạnh là được.
Nhưng có một số chuyện, vốn chẳng thể né tránh.
Chuông điện thoại vang lên, Thẩm Mạn lấy ra nhìn, trên màn hình hiện tên Từ Chu Dã.
"Alo." Thẩm Mạn nghe máy.
Giọng của Từ Chu Dã truyền tới từ đầu dây bên kia: "Đội trưởng, muộn thế này sao anh không ở căn cứ?"
Thẩm Mạn hỏi: "Hửm?"
Từ Chu Dã nói: "Em mua đồ ăn khuya cho anh..."
Thẩm Mạn thầm nghĩ bạn gái cậu ta cũng đến rồi, sao không ở bên cô ấy, ngày nào cũng chạy đến mua đồ cho tôi. Người ngoài không biết còn tưởng tôi mới là bạn gái cậu ta, anh nghĩ vậy liền thấy buồn cười, không nhịn được bật cười một tiếng.
Từ Chu Dã hỏi: "Đội trưởng, anh cười gì thế?"
Thẩm Mạn nói: "Không cười."
Từ Chu Dã: "Em nghe rõ ràng anh cười thành tiếng mà. Anh đang ở đâu, làm gì vậy?"
Thẩm Mạn đáp: "Ăn no rồi, đang đi dạo một vòng bên ngoài."
Từ Chu Dã hỏi: "Bao giờ anh về thế?" Cậu lẩm bẩm than vãn: "Chỗ đồ ăn này ngon lắm, em xếp hàng lâu lắm mới mua được, anh mau về đi kẻo nguội thì không ngon nữa."
Thẩm Mạn hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Từ Chu Dã đáp: "Gần mười hai giờ rồi, anh nên về thôi."
Anh cũng không ngờ đã muộn vậy, nghĩ bụng, vậy thì về thôi. Thẩm Mạn nói: "Được, tôi về ngay." Nói xong, anh ngừng lại một chút, rồi hỏi: "Tối nay cậu ngủ ở căn cứ sao?"
Từ Chu Dã hơi khó hiểu: "Tất nhiên rồi, sao thế?"
"Thôi, không có gì." Thẩm Mạn cảm thấy đó là chuyện riêng của người khác, mình hỏi nhiều cũng không hay.
Từ Chu Dã: "Vậy anh nhanh về nhé."
Thẩm Mạn: "...Ừ."
Nửa tiếng sau, Thẩm Mạn quay lại căn cứ.
Mọi người đã đi nghỉ, chỉ đèn phòng Từ Chu Dã vẫn còn sáng.
Thẩm Mạn nghĩ một lát, rồi đi tới trước cửa phòng cậu gõ cửa.
"Đến ngay đây—" Bên trong vang lên tiếng trả lời, tiếp đó là vài tiếng động xột xoạt.
Nhìn biển số phòng trước cửa, Thẩm Mạn mới chợt nhận ra đã lâu như vậy rồi mà đây là lần đầu tiên anh tới phòng Từ Chu Dã, bình thường toàn là cậu tìm đến anh.
Đang suy nghĩ thì "két" một tiếng, cửa mở ra. Từ Chu Dã xuất hiện với mái tóc ướt sũng, hình như cậu vừa tắm xong nghe tiếng gõ cửa thì vội vàng mặc quần, vai rộng eo thon, phần thân trên để trần với sáu múi cơ bụng chuẩn chỉnh còn đọng giọt nước.
"Đội trưởng, anh về rồi." Từ Chu Dã lùi lại một bước, ra hiệu cho Thẩm Mạn vào.
Thẩm Mạn ngập ngừng một chút rồi mới bước vào phòng cậu.
Phòng của Từ Chu Dã là kiểu tiêu chuẩn trong căn cứ, phòng đơn có kèm một ban công nhỏ. Cậu mới đến căn cứ không lâu, đồ đạc chẳng có bao nhiêu, trông trống trải nhưng sạch sẽ.
"Anh cứ ngồi thoải mái." Từ Chu Dã đi sang một bên, mặc thêm chiếc áo thun. Cậu vò vò tóc, cầm hộp đồ ăn đưa cho anh: "Này, ăn nhanh đi kẻo nguội."
Thẩm Mạn nhận lấy, hỏi: "Cậu ăn chưa? Ăn cùng không?"
Ban đầu anh chỉ nói xã giao, ai ngờ Từ Chu Dã lại cười tươi đồng ý: "Được chứ, ăn trong phòng em đi, lát nữa em tiện dọn dẹp luôn."
Thẩm Mạn: "Cũng được."
Từ Chu Dã cẩn thận bày từng hộp đồ ăn lên bàn một cách ngay ngắn, rồi bẻ đôi đũa đưa cho anh.
Thẩm Mạn nếm thử một miếng, quả thật rất ngon, anh hỏi: "Cậu tìm quán này ở đâu ra vậy?"
Từ Chu Dã đáp: "Trên mạng chứ đâu." Cậu cũng bẻ đũa, ngồi xuống đối diện với anh.
Hai người im lặng ăn, không nói gì nhưng không khí lại vô cùng hòa hợp. Thẩm Mạn vốn còn lo sẽ có chút ngại ngùng, nào ngờ lần đầu ở riêng trong phòng Từ Chu Dã cả hai đều thấy thoải mái.
Từ Chu Dã cũng không cố gắng tìm chuyện để nói, chỉ thỉnh thoảng cùng anh nói vài câu về đồ ăn trước mặt.
Cậu vừa tắm xong, hẳn là sữa tắm hương cam nên trên người cậu phảng phất mùi hương cam tươi mát. Thẩm Mạn vốn thích cam, loại trái cây này luôn mang đến cho người ta cảm giác tràn đầy sức sống.
"Đội trưởng." Từ Chu Dã gọi.
Thẩm Mạn đang chậm rãi gặm cái đùi gà, đùi này ướp rồi lại nướng, khô nhưng thơm ngậy, nghe cậu gọi anh ừ một tiếng.
Từ Chu Dã hỏi: "Anh đang không vui đúng không?"
Thẩm Mạn: "..."
Từ Chu Dã: "Không sao đâu, anh không muốn nói thì cũng chẳng sao, em chỉ hỏi vậy thôi."
Thẩm Mạn ăn xong cái đùi gà, lau tay rồi hỏi: "Sao cậu nhìn ra tôi đang không vui?"
Từ Chu Dã: "Chẳng phải rất rõ ràng sao..."
Thẩm Mạn suy nghĩ rồi nói: "Thật ra cũng không phải tâm trạng không tốt." Ít nhất bây giờ thì không.
Từ Chu Dã ngoan ngoãn "vâng" một tiếng.
Thẩm Mạn nói: "Cảm ơn cậu vì đồ ăn khuya, ngon lắm." Lúc ăn lẩu tối anh chẳng ăn bao nhiêu, giữa chừng đi ra rồi không quay lại. Giờ đã đói, cũng may là Từ Chu Dã có bạn gái rồi mà vẫn nhớ mang đồ ăn cho anh.
Từ Chu Dã nói: "Không có, thật ra anh không cần khách sáo như vậy."
Thẩm Mạn nghe vậy liền đáp: "Vẫn là cậu khách sáo hơn đấy."
Từ Chu Dã: "Hả?"
"Anh xem." Thẩm Mạn xòe tay: "Cậu đến căn cứ hơn một tháng rồi mà vẫn gọi tôi là đội trưởng."
Từ Chu Dã: "..."
Thấy vẻ mặt bí lời của cậu, Thẩm Mạn bật cười.
Từ Chu Dã gãi đầu, có vẻ cảm thấy lời Thẩm Mạn nói rất có lý, cậu nói: "Vậy em có thể gọi anh là anh trai không?"
Nghe đến hai chữ anh trai, Thẩm Mạn sững lại một chút. Anh vốn nghĩ Từ Chu Dã sẽ gọi mình là anh Thẩm nhưng bỏ mất chữ Thẩm, nghe lại thân mật khác thường.
Miệng vẫn còn đang nhai đồ ăn khuya mà người ta cất công mua về, chẳng có lý do gì để từ chối cả. Thế là Thẩm Mạn gật đầu: "Tất nhiên là được."
"Anh trai." Khi gọi ra hai chữ ấy, ánh mắt Từ Chu Dã sáng rực, Thẩm Mạn nhìn cậu như thể thấy cái đuôi lớn phía sau cậu đang vẫy loạn xạ.
Thẩm Mạn: "Ừ." Nhìn cái dáng vẻ Từ Chu Dã ngày nào cũng đem đồ ăn khuya đến cho mình, có một đứa em trai như vậy cũng không tệ chút nào.
-------------------------------------------
[Tác giả có lời muốn nói]
Thẩm Mạn: Em không phải mặt trời chỉ thuộc về anh.
Từ Chu Dã: Em đảm bảo chỉ chiếu sáng mỗi anh.
Thẩm Mạn: ?
Không nuôi mèo là chuyện không thể nào, cả đời này cũng không thể không nuôi mèo. Tuy bị dị ứng nhưng chăm chỉ dọn dẹp là được, cái mạng này thật sự là nhờ máy lọc mà có, mỗi lần đều hút cả một đống lông mèo ( :з」∠ ) Cảm giác chính là vì sức khỏe yếu đi nên mới bị dị ứng.