Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự
Chương 70
Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, đúng chín giờ sáng, Từ Chu Dã xuất hiện trong phòng Thẩm Mạn.
Thẩm Mạn đang đánh răng bằng loại kem đánh răng vị kem phô mai yêu thích của mình, nhìn anh trong gương thấy rất mệt mỏi, rõ ràng là đêm qua ngủ không ngon.
"Anh thấy hình như không đau nữa rồi." Thẩm Mạn nói.
Từ Chu Dã khoanh tay nhìn anh.
Thẩm Mạn nói: "Thật mà..."
Từ Chu Dã nhìn đồng hồ: "Em hẹn mười giờ, bây giờ đi mất bốn mươi phút."
Thẩm Mạn cạn lời, Từ Chu Dã trẻ tuổi thế này mà sao lại khó chiều đến vậy, sau này thì biết làm sao, cuối cùng anh cố gắng: "Hay là em sờ thử đi, anh thật sự không đau nữa..."
Từ Chu Dã nói: "Được."
Thẩm Mạn: "Hả?"
Từ Chu Dã nói: "Lại đây, em sờ thử."
Thẩm Mạn còn chưa kịp phản ứng, Từ Chu Dã đã đưa ngón tay vào miệng anh, ngón cái ấn vào nướu răng khôn đang bị viêm— lực không mạnh nhưng vẫn khiến Thẩm Mạn đau đến mức run rẩy.
"Ưm!" Thẩm Mạn khẽ rên.
"Không phải không đau à?" Ngón tay Từ Chu Dã khuấy động lưỡi Thẩm Mạn, nhìn đội trưởng nhà mình nhíu mày oan ức, khóe mắt ửng đỏ rưng rưng nước mắt: "Hả?"
Thẩm Mạn cứng miệng: "Hông đau thật."
Nói chuyện cũng không rõ ràng nữa.
Từ Chu Dã "chậc" một tiếng, cuối cùng không nỡ hành hạ anh thêm nữa, đành tha cho anh: "Đi thôi."
Cậu nắm lấy cổ tay Thẩm Mạn, kéo anh đi ra ngoài với một thái độ dứt khoát, Thẩm Mạn từ bỏ kháng cự bị cậu kéo đi theo sau.
Khi hai người ra khỏi cửa, Lưu Thế Thế và Hứa Tiểu Trùng tình cờ thấy, họ chào hỏi: "Ối, ra ngoài sớm vậy, đi đâu đó?"
"Anh ấy bị đau răng, em đi cùng anh ấy đi khám." Từ Chu Dã nói.
"Ồ, đau răng à, vậy thì phải đi khám thôi." Hứa Tiểu Trùng nói thêm: "Vậy trưa hai người có về ăn cơm không?"
Từ Chu Dã nói: "Để xem, em xin phép huấn luyện viên rồi, hôm nay không đấu tập được."
"Không sao, sức khỏe là trên hết." Lưu Thế Thế nói.
Hai người đi xa.
Lưu Thế Thế và Hứa Tiểu Trùng quay người vào phòng tập luyện, sau khi ngồi xuống mới chợt thấy có gì đó sai sai.
"Vừa nãy tôi có nhìn nhầm không." Hứa Tiểu Trùng nói: "Hình như Từ Chu Dã nắm tay Thẩm Mạn?"
Lưu Thế Thế: "Không nắm tay, chỉ cầm cổ tay thôi mà?"
Hai người nhìn nhau, Hứa Tiểu Trùng nói: "Vậy cậu có cầm cổ tay tôi không?"
Lưu Thế Thế: "Ối giời, đừng làm tôi buồn nôn."
Hứa Tiểu Trùng: "Vậy thì hai người họ..."
Lưu Thế Thế & Hứa Tiểu Trùng: "Không phải chứ??"
...
Thẩm Mạn không có thời gian quan tâm hai người kia đang nghĩ gì, lúc này anh đang nằm trên ghế nha khoa của phòng khám cảm thấy mình như miếng thịt chờ bị xẻ.
Vừa chụp phim xong, tin tốt là vị trí răng khôn vẫn ổn không làm tổn thương dây thần kinh. Còn tin xấu là anh có răng khôn cả hai bên, chiếc bên phải vẫn chưa nhú lên khỏi nướu nhưng cũng phải nhổ luôn.
Thẩm Mạn há miệng để bác sĩ tiêm thuốc tê, Từ Chu Dã đứng ngay bên cạnh anh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, tiến hành một cuộc trao đổi ánh mắt.
-Không nhổ nữa được không?
-Anh ơi, mình đã nằm đây rồi mà.
-Nằm đây cũng có thể đứng dậy đi về.
-Vậy chẳng phải tiêm thuốc tê vô ích à.
-...
-Giận rồi à?
Thẩm Mạn lười nhìn Từ Chu Dã nữa, anh hậm hực nhìn chằm chằm vào chiếc đèn lớn trên trần nhà, không biết là giận Từ Chu Dã cố kéo mình đến hay giận bản thân đã lớn thế này mà vẫn sợ nhổ răng.
Người ta nói bác sĩ chỉnh hình làm công việc tay chân nhưng Thẩm Mạn thấy nha sĩ cũng không hề kém cạnh.
Có một chiếc răng mọc hơi lệch, búa và đinh được sử dụng cùng lúc. Sau nửa buổi lách cách trong miệng anh mới khó khăn nhổ ra được, Thẩm Mạn nằm trên ghế nha khoa há miệng, vẻ mặt như đã buông xuôi tất cả.
Trông đáng thương nhưng lại có chút đáng yêu.
Làm xong bên trái, còn bên phải, chiếc bên phải chưa nhú lên phải rạch nướu ra rồi mới nhổ.
Dù đã tiêm thuốc tê nhưng Thẩm Mạn vẫn cảm nhận được da thịt bị rạch trong miệng. Anh nhíu chặt mày, chỉ cảm thấy tức ngực, khí nghẹn lại nửa ngày không thể thoát ra.
Hai chiếc răng, hành hạ hơn nửa tiếng, Thẩm Mạn gần như tê cứng cả miệng thì cũng kết thúc.
Trên khay bên cạnh, đặt hai chiếc răng khôn mới nhổ ra, có hình dạng rất chuẩn, tròn và đầy đặn.
"Xong rồi." Bác sĩ tháo găng tay, còn khen một câu: "Răng mọc khá đẹp đấy. Hai mươi bốn giờ sau mới được đánh răng, đừng súc miệng bằng nước nóng, đừng l**m cục máu đông bên trong vết thương, bác kê cho ít thuốc chống viêm nhớ uống đúng giờ."
Thẩm Mạn ngồi dậy, đầu óc còn chưa kịp định thần, anh ngồi thẫn thờ trên ghế. Lúc này cả miệng anh đều tê dại, không biết là do búa gõ hay tác dụng thuốc tê chưa hết.
Hình như Từ Chu Dã đang nói gì đó với bác sĩ, anh cũng không để ý lắng nghe.
Sau khi lấy thuốc chống viêm uống hằng ngày, Từ Chu Dã dắt Thẩm Mạn ra khỏi cửa như dẫn một đứa trẻ vậy.
Thẩm Mạn cắn hai cục bông gòn ở hàm sau, hai má phồng lên như con sóc đang tích trữ thức ăn, ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, Từ Chu Dã nghiêng người thắt dây an toàn cho Thẩm Mạn, hỏi: "Đau không?"
Thẩm Mạn lắc đầu.
Không đau, chắc chắn là do thuốc tê chưa hết, Từ Chu Dã nói: "Hôm nay chỉ ăn cháo thôi nhé."
Thẩm Mạn gật đầu.
Thẩm Mạn ngoan ngoãn này thật sự quá đáng yêu, Từ Chu Dã không nhịn được, đưa ngón tay khẽ chạm lên má anh, nói khẽ: "Ngoan."
Thẩm Mạn cũng không lên tiếng, cúi đầu, hàng mi dài chớp chớp mặc cho Từ Chu Dã trêu chọc.
Tim Từ Chu Dã mềm nhũn, cúi xuống hôn anh một cái: "Đi thôi, mình về nhà."
Xe chạy được hai mươi phút, tác dụng thuốc tê hết dần, vẻ mặt ngơ ngác của Thẩm Mạn dần biến mất, lông mày hơi nhíu lại, chỗ nhổ răng hai bên đau rát—
Từ Chu Dã nói: "Bắt đầu đau rồi à?"
Thẩm Mạn quay đầu nhìn cậu.
Từ Chu Dã nói: "À, anh ơi, đừng trừng mắt nhìn em mà, cái này nhổ sớm thì yên tâm sớm thôi, không thì sau này nghiêm trọng, những cái răng bên cạnh cũng phải trám lại hết đấy."
Lẽ phải thì ai cũng hiểu nhưng nhổ răng thật sự rất đáng sợ, Thẩm Mạn nghĩ.
Về đến căn cứ thì đã là buổi trưa, vừa lúc gặp mọi người đang ăn trưa.
Từ Chu Dã và Thẩm Mạn đi đến căng tin, vừa vào họ đã thấy Trương Triều Vân lại dẫn vài thành viên đội MIN sang ăn ké.
"Ôi, Thẩm Mạn, mấy ngày không gặp... béo lên à?" Trương Triều Vân đúng là tinh mắt, liếc mắt một cái đã nhận ra mặt Thẩm Mạn có gì đó không bình thường.
Đúng là không bình thường, thuốc tê hết mặt lập tức sưng lên.
Hai bên má Thẩm Mạn đều to hơn một vòng, anh vốn gầy gò, sưng lên một vòng trông tròn trịa, giảm đi vẻ lạnh nhạt thường thấy, tăng thêm vài phần đáng yêu.
Thẩm Mạn đang đau vết thương, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến lời trêu chọc của anh ta, chỉ liếc xéo anh ta một cái.
"Mặt bị sao vậy?" Triệu Nhuy không biết Thẩm Mạn đi khám răng, cầm bát cơm lại gần: "Sao mặt sưng vậy? Anh nhét cái gì vào miệng giả vờ dễ thương à?"
Thẩm Mạn không có sức để để ý đến Triệu Nhuy, chỉ cảm thấy ồn ào, anh vẫy tay ra hiệu mình về phòng rồi quay người bỏ đi.
Từ Chu Dã nói: "Vậy lát nữa em mang cháo lên cho anh nhé."
Không muốn ăn, Thẩm Mạn vẫy tay từ chối.
Từ Chu Dã khóe mắt cong lên, cười toe toét.
"Chuyện gì vậy?" Triệu Nhuy hỏi.
"Dẫn anh ấy đi nhổ hai chiếc răng khôn rồi." Từ Chu Dã nói.
"Cậu dẫn đội trưởng đi á?" Triệu Nhuy kinh ngạc hỏi.
Từ Chu Dã nói: "Phải, sao vậy?"
Triệu Nhuy lắc đầu, thầm nghĩ Từ Chu Dã thật ghê gớm, có thể dứt khoát lôi Thẩm Mạn đến bệnh viện, phải biết rằng Thẩm Mạn là người mà đến cả ho cũng kéo dài nửa tháng, đợi đến khi tưởng chừng sắp ho chết mới chịu đi bệnh viện.
"Nể." Triệu Nhuy giơ ngón cái với Từ Chu Dã.
Nếu nói lúc nhổ răng lấy đi nửa cái mạng người ta thì sau khi nhổ xong, chính là giải quyết luôn nửa cái mạng sống còn lại.
Về phòng chưa đến một tiếng, cả khuôn mặt Thẩm Mạn sưng vù lên như chiếc bánh bao ủ men, tròn vo. Anh nhả bông gòn trong miệng, nhìn thấy khuôn mặt sưng không thành hình của mình trong gương.
Thẩm Mạn: "..." Haizz, không biết phải sưng bao lâu nữa đây.
Từ Chu Dã bưng cháo đi vào thấy Mạn Mạn nhà mình đang ngồi trên giường, ôm chiếc gối ôm hình chú chó bắp cải to đùng, má sưng áp vào gối, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.
"Anh ơi." Từ Chu Dã bưng cháo đi tới.
Thẩm Mạn uể oải "ừ" một tiếng.
"Ăn chút cháo đi." Từ Chu Dã nói: "Cả ngày nay anh chưa ăn gì rồi."
Thẩm Mạn lắc đầu ra hiệu không muốn ăn.
Từ Chu Dã hỏi: "Cháo cũng không muốn ăn à?"
Không muốn ăn, đau quá. Thẩm Mạn không nói gì nhưng ánh mắt đã truyền đạt mọi điều đến Từ Chu Dã.
"Thôi được rồi, em để ở đây nhé." Từ Chu Dã nói: "Lát đói thì ăn."
Thẩm Mạn gật đầu.
Người ta nói nhổ răng khôn là cách giảm cân tốt nhất, giờ Thẩm Mạn đã thấm thía, đói đến đau dạ dày nhưng vẫn không muốn ăn. Uống thuốc giảm đau, vốn dĩ là để trị đau răng nhưng đợi nửa tiếng vẫn không thấy hiệu quả. Thẩm Mạn đang thắc mắc chuyện gì, đột nhiên phát hiện cơn đau âm ỉ ở dạ dày lại biến mất, anh lập tức bật cười vì tức tối. Quả nhiên, khi con người ta cạn lời thì sẽ vô cớ bật cười.
Thuốc giảm đau cũng chạy nhầm chỗ.
Dạ dày thì không đau nữa nhưng răng vẫn đau, cả đêm Thẩm Mạn không ngủ nổi. Sáng dậy cảm thấy trạng thái càng tệ hơn, buổi sáng cố gắng ăn một chút cháo, lúc đến phòng tập luyện thì sắc mặt anh khiến mọi người giật mình.
Quản lý kinh hãi nói: "Mạn à, cậu sao vậy? Sao trông cậu như xác chết trôi sông vậy."
Thẩm Mạn: "..." Anh ví von hay thật đấy.
Cũng không trách quản lý, lúc này má Thẩm Mạn sưng to, sắc mặt tái nhợt, quầng thâm mắt đen sì, đi đứng cũng như người mất hồn.
Thẩm Mạn không muốn nói chuyện, lặng lẽ ngồi vào trước máy tính.
"Sáng qua anh ấy bị Từ Chu Dã lôi đi nhổ răng." Triệu Nhuy không biết từ đâu chui ra, tay đang ăn dở cái bánh crepe cuộn trứng: "Chắc phải sưng vài ngày nữa."
Mùi thơm của bánh crepe lan tỏa khắp phòng, Thẩm Mạn nhịn ăn cả ngày, bụng anh réo cồn cào, anh chống cằm khẽ thở dài.
"Hay là cậu nghỉ ngơi đi." Quản lý nói: "Hôm nay đừng luyện tập nữa."
Thẩm Mạn lắc đầu, ra hiệu mình vẫn chịu được.
Quản lý: "..." Đứa nhóc này thật là bướng bỉnh.
Hôm nay có hẹn đấu tập với đội MIN, hôm qua Trương Triều Vân đến là để bàn chuyện này— nói là vậy nhưng Thẩm Mạn nghi ngờ anh ta cố ý đến ăn ké.
Kết quả, tất cả mọi người bước vào phòng thấy Thẩm Mạn, câu đầu tiên đều là đội trưởng, hôm nay anh nghỉ một ngày đi.
Không trách được, trạng thái của Thẩm Mạn trông thật đáng sợ.
Từ Chu Dã là người cuối cùng vào, trên tay bưng một khay thức ăn.
Cậu đi đến bên cạnh Thẩm Mạn, đặt khay xuống: "Anh ơi, em nấu cháo cho anh này."
Thẩm Mạn không muốn ăn lắm.
"Em vừa nấu xong," Từ Chu Dã cúi người, thì thầm vào tai Thẩm Mạn: "Không phải cháo trắng đâu, có thêm thịt nạc và trứng bắc thảo, ngon lắm, anh ơi nhịn ăn cả ngày rồi, nếm thử một miếng đi."
Thẩm Mạn trông rất xinh đẹp, ban đầu có vẻ yếu đuối nhưng thực chất lại là người giỏi nhịn hơn bất kỳ ai. Từ Chu Dã lại nhớ đến lúc cậu mới vào ACE, Thẩm Mạn bị bệnh phải truyền nước biển, truyền xong anh lười gọi bác sĩ, tự mình rút kim luôn. Bị bệnh cũng không thích đi khám, cứ phải kéo dài đến khi không chịu nổi nữa mới miễn cưỡng đi dưới sự thúc giục.
Thường ngày anh rất trưởng thành nhưng riêng trong việc chăm sóc bản thân thì lại giống như một đứa trẻ chưa lớn, làm cho có qua loa đại khái.
Từ Chu Dã còn đoán Thẩm Mạn đau răng không phải chỉ một hai lần, có lẽ trước đây từng bị mà anh lười nói ra.
Cháo ấm nóng, tỏa ra mùi thơm đậm đà, rõ ràng là đã được nấu rất kỳ công.
Từ Chu Dã đã nói đến mức này, Thẩm Mạn không nỡ để thiện ý của cậu uổng phí. Hơn nữa, dù anh không muốn Từ Chu Dã phát hiện nhưng anh thực sự không có cách nào với một Từ Chu Dã biết cách làm nũng.
Thế là anh cầm muỗng và húp một ngụm.
Tài nấu nướng của Từ Chu Dã vẫn ngon như thường lệ, trứng bắc thảo và thịt nạc đều được chọn lựa kỹ lưỡng, vừa ăn đã biết khác hẳn loại mua đại ở chợ.
"Ngon không?" Từ Chu Dã nghiêng đầu hỏi.
Thẩm Mạn gật đầu, lẩm bẩm nói một câu ngon.
Thấy Thẩm Mạn chịu ăn uống, Từ Chu Dã cũng yên tâm hơn.
Về mặt lý trí, đương nhiên cậu biết Thẩm Mạn là người trưởng thành, dù có nhịn đói một hai ngày cũng không sao nhưng về mặt tình cảm, cậu vẫn cảm thấy xót.
Sao nỡ để chút má khó khăn lắm mới nuôi được lại bị bỏ đói mà hóp đi mất.
Sau khi ăn uống xong, họ đấu tập ba trận với đội MIN.
MIN không có La Tri Nhạc, thành tích mùa giải này lại tốt hơn mùa trước một chút. Chẳng trách Trương Triều Vân lại nói đùa rằng La Tri Nhạc và MIN tụ lại là một cục phân, tan ra là muôn vì sao sáng.
Tuy nhiên, thực lực vững chắc của ACE vẫn được khẳng định, dù hôm nay trạng thái của Thẩm Mạn không tốt, MIN cũng không có cơ hội thắng, thua hai ván rồi đành tiếc nuối rời đi.
Sau khi nhổ răng khôn, thứ duy nhất có thể thoải mái ăn là kem và kem.
Buổi tối, Thẩm Mạn thu mình trên ghế trong phòng tập luyện, ngậm một que kem, đánh đôi cùng Triệu Nhuy, luyện tập các combo mới của phiên bản mới.
Dù mặt bị sưng nhưng không ảnh hưởng nhiều đến thao tác game, hai người đánh được bốn trận thắng liên tiếp trong một đêm. Đến hơn mười giờ, Triệu Nhuy nói muốn đi nghỉ họ mới chịu dừng lại.
"Từ Chu Dã đâu rồi?" Thẩm Mạn chợt nhớ ra, hình như sau trận đấu tập buổi chiều xong thì không thấy cậu nữa.
"Không biết, cậu ta không nói với anh à?" Triệu Nhuy hỏi.
Thẩm Mạn lắc đầu.
Khi anh chơi game rất tập trung, không để ý đến những việc xung quanh. Đến khi đánh xong, anh mới nhớ ra hình như cả tối không thấy Từ Chu Dã.
Lấy điện thoại ra, thấy có bốn năm cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn, anh ơi nhà có việc, em về một chuyến.
Thẩm Mạn thấy thắt lòng, vội vàng nhắn lại có chuyện gì vậy?
Từ Chu Dã luôn trả lời tin nhắn rất nhanh, vậy mà lần này lại không hồi âm.
"Hay gọi điện thoại hỏi xem?" Triệu Nhuy nói.
Thẩm Mạn do dự một chút, từ khi họ yêu nhau, Từ Chu Dã làm gì cũng báo trước với anh nên việc hôm nay càng trở nên kỳ lạ.
Gọi đi, điện thoại đã tắt máy.
"Không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?" Triệu Nhuy cũng thấy chuyện này không phải phong cách của Từ Chu Dã.
Thẩm Mạn nhíu mày: "Tôi qua phòng em ấy xem sao."
Gõ cửa hồi lâu, phòng cũng không có người, hai người đang định đi hỏi bảo vệ ở cổng xem Từ Chu Dã ra ngoài lúc nào thì gặp Lưu Thế Thế vừa tắm xong ra ngoài tìm đồ ăn khuya.
Lưu Thế Thế thấy hai người đứng trước cửa phòng Từ Chu Dã, nói: "Tìm Từ Chu Dã à? Cậu ta ra ngoài từ chiều rồi."
"Một mình à?" Thẩm Mạn hỏi.
Lưu Thế Thế nói: "Không, hình như có cả mẹ cậu ta nữa. Lúc tôi chào hỏi thì trông cô ấy khá vội nói là đã đặt vé máy bay về nhà, phải đi nhanh cho kịp giờ..."
Khi nói đến mẹ Từ Chu Dã, anh ta liền nhìn Thẩm Mạn, rõ ràng là nhớ lại cảnh Từ Chu Dã nắm tay Thẩm Mạn đi khám răng hôm qua.
Cho dù là đồng đội thân thiết thì hành động đó cũng quá thân mật.
Một khi người ta đã nhận ra một chuyện, họ sẽ lập tức nhớ lại tất cả những chi tiết đã từng bị bỏ qua.
Mối quan hệ của Từ Chu Dã và Thẩm Mạn có thể được miêu tả là như hình với bóng, keo sơn gắn bó, những cử chỉ và lời nói đó đã vượt quá phạm vi tình bạn và trở nên mập mờ.
Lưu Thế Thế ngập ngừng.
Thẩm Mạn nhìn ra: "Sao vậy?"
"Không có gì." Lưu Thế Thế gãi đầu: "Cái đó... thôi, không có gì đâu."
Anh ta nhớ lại từng thấy Thẩm Mạn và Từ Chu Dã như vậy, trong lòng có chút lo lắng nhưng lại cảm thấy nếu vội vàng nói ra thì có phần thô lỗ, nên cuối cùng không nói gì cả chỉ bảo Thẩm Mạn đừng lo lắng quá, có lẽ chỉ là bị trì hoãn chút việc gì đó.
Nói là vậy, nhưng thực chất mọi người đều hiểu rõ, trong thời đại này ai cũng dán mắt vào điện thoại, chắc chắn phải có chuyện gì xảy ra thì mới không thể trả lời tin nhắn được.
Lưu Thế Thế đi rồi nhưng Triệu Nhuy vẫn chưa đi. Cậu ta đi theo Thẩm Mạn đến cửa phòng, xông thẳng vào: "Đội trưởng, nói chuyện một chút đi."
Thẩm Mạn hỏi: "Nói gì?" Mặt anh vẫn còn sưng, không muốn nói nhiều.
"Nhà Từ Chu Dã có biết chuyện của hai người không?" Triệu Nhuy nói: "Anh cứ coi như em nhiều chuyện đi... Lỡ như, em nói lỡ như, hai người chia tay, anh cũng đừng quá buồn."
Nói xong, cậu ta lại thấy mình hơi quạ đen: "Phui phui phui, em nói linh tinh đó, anh đừng để tâm."
Thẩm Mạn nói: "Ừ."
Triệu Nhuy nói: "Vậy em đi trước đây, anh nghỉ ngơi cho tốt."
Cánh cửa đóng sầm lại, căn phòng trở nên yên tĩnh.
Thẩm Mạn nhìn gối ôm chú chó bắp cải khổng lồ đặt trên giường, lấy điện thoại ra lại gửi thêm một tin nhắn cho Từ Chu Dã.
-Tiểu Dã, thấy tin nhắn thì gọi lại cho anh.
Vẫn bặt vô âm tín, tin nhắn chìm vào im lặng.
Thẩm Mạn giơ tay ra, siết chặt cái miệng cười toe toét của chú chó bắp cải.