Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự
Chương 76: Gối ôm bắp cải và dị ứng bất ngờ
Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù trên mạng đang xôn xao, hai người vẫn ngọt ngào và hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
[ Tội nghiệp Fest, bị Slow xoay như chong chóng ]
Đúng vậy, một bình luận trong mục hot comment nói không sai, Từ Chu Dã xem mà cười không ngớt.
Thẩm Mạn hỏi cậu cười gì.
Cậu cười toe toét, trơ trẽn nói: "Quả thật đội trưởng xoay em trong lòng bàn tay thật." Cậu còn cố ý nhấn mạnh ba chữ lòng bàn tay.
Thẩm Mạn đành chịu thua với cậu, mặt Từ Chu Dã càng ngày càng dày, lời lẽ bậy bạ cứ thốt ra dễ dàng.
"Chiều mai chúng ta đi đúng không?" Từ Chu Dã hỏi: "Em vẫn chưa thu dọn hành lý."
Thẩm Mạn nói: "Ừm, máy bay lúc hơn ba giờ chiều, hình như quản lý hẹn người của WM ăn tối."
"Họ dám ăn à?" Từ Chu Dã nghi ngờ.
Thẩm Mạn: "Dám... chứ?"
Anh cũng không chắc, người châu Âu và châu Mỹ có dạ dày cực kỳ yếu ớt, đã đến sớm nửa tháng rồi mà nghe nói vẫn chưa điều chỉnh được, chỉ dám ăn những món quen thuộc như gà rán.
Từ Chu Dã nói: "Em nhớ Wizard dị ứng với nhiều thứ lắm mà."
Như mầm lúa mạch, các loại hạt ăn vào là ngã vật ra ngay.
Thẩm Mạn: "Đến lúc đó tính sau." Dù sao là cuộc hẹn của quản lý, hắn tự lo liệu.
Địa điểm thi đấu trong nước nên không có gì nhiều để chuẩn bị, cùng lắm là mang theo vài bộ quần áo thay, nhưng khi thu dọn, Thẩm Mạn nhìn chằm chằm chiếc gối ôm chó bắp cải khổng lồ trên giường, hơi do dự.
Anh suy nghĩ rồi do dự thêm mười phút, cuối cùng vươn tay cầm chiếc gối lên cố hết sức nhét vào vali.
May mắn là anh mang không nhiều quần áo, chật vật một hồi thì cũng nhét vừa. Kể từ khi có chiếc gối ôm chó bắp cải do Từ Chu Dã tặng, Thẩm Mạn chưa bao giờ mất ngủ, cứ ôm là chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Mạn rất áp lực khi thi đấu nên mang theo được thì cứ mang.
...
Ngày khởi hành, thời tiết đẹp.
Mùa xuân đã qua, ánh nắng đầu hè bắt đầu chói chang, đồng phục của đội cũng chuyển từ loại hai lớp mùa đông sang áo T-shirt mùa hè.
Họ đi xe buýt đến sân bay, mọi người xếp hàng gửi hành lý.
Thẩm Mạn bị nhân viên nhận ra, người này nhìn anh mấy lần rồi nói: "Xin lỗi, hành lý của quý khách cần mở ra kiểm tra, mời rẽ phải đi cửa thứ hai phía trước."
"Anh để gì trong hành lý thế?" Từ Chu Dã ngó đầu ra.
"Hình như là quên lấy iPad ra." Thẩm Mạn nói.
Từ Chu Dã ồ một tiếng, đi theo Thẩm Mạn tới chỗ kiểm tra, đứng ngoài vạch chờ.
Đến khu vực mở hành lý, Thẩm Mạn mở vali, anh chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt hơi đổi.
Nhân viên lập tức căng thẳng: "Sao thế ạ?"
Thẩm Mạn: "Không sao..."
Anh nhẹ nhàng hít một hơi, chuẩn bị tâm lý rồi mở phanh vali.
Khoảnh khắc tiếp theo, một chiếc gối ôm chó bắp cải màu xanh lá khổng lồ bật ra khỏi vali, vì quá đột ngột nên khiến tất cả mọi người có mặt giật nảy mình.
Nhân viên hơi há hốc mồm, nhìn chú chó ngốc nghếch rồi lại nhìn Thẩm Mạn mặt vẫn lạnh tanh như đóa hoa trên núi cao.
Thẩm Mạn: "..." Anh bình tĩnh nói, không hề thay đổi sắc mặt hay nhịp tim: "Mua tặng bạn."
Nhân viên: "À—"
Lấy iPad ra kiểm tra lại mới xong, Thẩm Mạn quay lưng bước đi.
Từ Chu Dã chứng kiến toàn bộ sự việc từ ngoài vạch: "... Phụt."
Thẩm Mạn: "Muốn cười thì cười đi."
Từ Chu Dã: "Hahahahahaha anh ơi, sao anh đáng yêu thế chứ." Cậu thật sự không ngờ, đi thi đấu mà Thẩm Mạn cũng mang theo món đồ này. Nó to đùng như vậy, vậy mà Thẩm Mạn vẫn chật vật nhét vào với vẻ mặt không biểu cảm, sự tương phản này khiến cậu thích thú đến run cả người.
Thẩm Mạn vẫn không có biểu cảm gì nhưng vành tai ửng đỏ đã tố cáo nội tâm anh không hề bình tĩnh— sao lại quên lấy cái iPad ra chứ.
...
Thành phố S là một thành phố ven biển, khu homestay họ đặt là một biệt thự riêng biệt với cửa sổ hướng biển mênh mông.
Lần này ngân sách dư dả, mọi người đều có phòng lớn có cửa sổ riêng, không cần phải chen chúc.
Phòng của Thẩm Mạn và Từ Chu Dã nằm cạnh nhau.
Sau khi nhận phòng và nghỉ ngơi một chút, quản lý gửi địa điểm ăn tối vào nhóm, còn nói cả đội WM cũng sẽ đến.
Triệu Nhuy lo lắng cho sức khỏe yếu ớt của đội WM.
Họ có dị ứng hải sản không?
Quản lý vỗ ngực đảm bảo.
Hỏi rồi, họ đều nói không dị ứng!
Lại đến lúc giao lưu, Thẩm Mạn chào hỏi đội WM xong thì vào góc ngồi. Mọi người dựa vào vài câu tiếng Anh đơn giản và ngôn ngữ cơ thể cùng những cử chỉ khoa chân múa tay, thế mà lại tạo nên không khí vui vẻ, thân mật giữa chủ và khách.
Từ Chu Dã có khả năng tiếng Anh tốt đóng vai trò chủ chốt, trò chuyện rất trôi chảy với Wizard, thỉnh thoảng quay sang nói với Thẩm Mạn vài câu, đúng chuẩn một người phiên dịch tận tâm.
Wizard đã ở đây nửa tháng, đấu luyện với khá nhiều đội, anh ta không nói rõ thành tích cụ thể nhưng nhìn vào tình hình đội thì có vẻ ổn.
Lúc này còn bốn ngày nữa là thi đấu, họ muốn hẹn ACE giao đấu thêm vài trận.
Chuyện này không có vấn đề gì vì họ không gặp WM ở vòng đầu tiên.
"À đúng rồi, họ nói UN cũng ở gần đây." Từ Chu Dã nói: "Nghe nói hôm trước ra ngoài có gặp vài người bên họ."
"Ồ." Thẩm Mạn đáp, anh không mấy hứng thú với những chuyện này, đang cúi đầu dùng chiếc thìa nhỏ màu vàng múc trứng hấp cầu gai ăn. Anh ngậm chiếc thìa nhỏ xíu trong miệng tạo nên sự tương phản thú vị, khiến Từ Chu Dã lại nhớ đến cảnh anh chật vật nhét con chó bắp cải vào vali.
Khóe mắt Từ Chu Dã cong cong, cố nhịn ý muốn hôn anh ngay trước mặt mọi người.
Ăn uống no nê, buổi tối không có việc gì làm nên mọi người dự định ra bờ biển đi dạo.
Mặt trời treo ở phía chân trời tạo nên ánh hoàng hôn rực rỡ, như một chai nước cam có ga vỡ tung giữa những tầng mây. Gió mang vị mặn mòi, mềm mại, nhẹ nhàng vương mùi biển lên tóc và trán.
Thẩm Mạn và Từ Chu Dã đi sau đoàn người.
Thẩm Mạn cho hai tay vào túi quần nhìn từng đợt sóng biển vỗ vào bờ cát. Sau khi mặt trời lặn, màu biển cũng chuyển từ màu xanh trong trẻo tuyệt đẹp sang màu đen. Anh đột nhiên muốn hút thuốc, cho tay vào túi sờ nhưng nhớ ra chưa mang theo.
"Đừng hút nữa." Chỉ một hành động đơn giản mà Từ Chu Dã đã đoán được ý định của anh, cậu thì thầm: "Hút nhiều thứ này không tốt đâu."
Thẩm Mạn nói: "Ừm... Dạo này cũng ít hút rồi."
Quả thật là đã hút ít hơn.
Trước khi Từ Chu Dã đến, thành tích của ACE không tốt, áp lực của mọi người lớn đến mức muốn nổ tung. Cả phòng luyện tập ngập trong khói thuốc khiến bà chủ còn không muốn bước vào, chỉ đứng ở cửa nói mấy đứa mở cửa sổ ra đi, chị không muốn vì hít khói thuốc thụ động mà bị ung thư phổi đâu.
Sau này Từ Chu Dã đến, mọi người không hề nhận ra nhưng cơn nghiện thuốc đột nhiên giảm đi đáng kể.
"Bỏ đi anh." Từ Chu Dã nói.
Thẩm Mạn không trả lời.
Từ Chu Dã chọn giải pháp thay thế: "Vậy hút ít thôi nhé?"
Thẩm Mạn thở dài: "Thỉnh thoảng hút một hai điếu, lần này còn quên mang theo này." Thực ra không biết từ lúc nào đã gần như cai hẳn rồi.
Lúc này Từ Chu Dã mới hài lòng, cười tươi rói. Cậu nhìn xung quanh, xác nhận không có ai ở gần mình và Thẩm Mạn mới mạnh dạn vươn tay móc lấy ngón tay của Thẩm Mạn: "Nắm tay đi."
Vậy thì nắm tay.
Móc lấy ngón út, trong bóng tối hai người chầm chậm bước đi. Mặt trời đã lặn hẳn, đèn đường cũng cách rất xa. Phía trước là đồng đội đang trò chuyện rôm rả nhưng họ lại như đang ở một thế giới khác.
Mọi thứ thật yên tĩnh, bên tai chỉ có tiếng gió và tiếng sóng. Từ Chu Dã nhìn Thẩm Mạn bên cạnh. Trong bóng tối, gương mặt anh mờ ảo, nhưng chính sự mờ ảo ấy lại càng khiến anh thêm quyến rũ, như một bóng hình đẹp đẽ bị nhòe đi. Màn đêm khắc họa dáng hình anh, rồi ánh trăng vàng tô điểm, tạo nên một vầng sáng lấp lánh quanh anh.
Có vẻ Thẩm Mạn không hề hay biết, nhẹ nhàng nói: "Nhìn anh làm gì?"
Từ Chu Dã nói: "Em thấy anh hơi thiệt thòi."
Thẩm Mạn hỏi: "Thiệt thòi chỗ nào?"
Giọng Từ Chu Dã đầy ý cười, nói: "Anh không thấy mình đẹp đến mức nào sao."
Giọng điệu làm nũng như một đứa trẻ này khiến Thẩm Mạn bật cười, anh giơ tay xoa đầu Từ Chu Dã: "Em cũng đẹp mà."
Từ Chu Dã nói: "Nhưng không đẹp bằng anh."
Thẩm Mạn chỉ lắc đầu mỉm cười.
Cả nhóm đi dạo quanh bờ biển, đi mãi đến hơn mười một giờ đêm mới về đến biệt thự. Mọi người ai nấy về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi.
Thẩm Mạn tắm rửa xong, nằm trên giường định đi ngủ thì cửa bị gõ cộc cộc.
Mở cửa ra là Từ Chu Dã với mái tóc vẫn còn ướt sũng.
"Làm gì?" Thẩm Mạn không cho cậu vào, không phải anh nhẫn tâm mà là hai người trẻ tuổi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, sắp thi đấu rồi anh không muốn vì thế mà ảnh hưởng đến phong độ của cả hai người.
"Anh ơi." Từ Chu Dã nói: "Em muốn ngủ chung giường với anh."
Thẩm Mạn từ chối: "Không được."
Từ Chu Dã giơ ba ngón tay lên, giả vờ thề thốt: "Em hứa không làm bất cứ điều gì quá đáng với anh." Cậu làm nũng: "Anh ơi, chiều em một chút đi mà."
Thẩm Mạn: "..."
"Anh ơi!" Từ Chu Dã nhận ra sự do dự của Thẩm Mạn, tiếp tục thêm dầu vào lửa: "Em có chuyện phiền lòng, ngủ một mình không được đâu..."
Thẩm Mạn: "..."
Anh thở dài, cuối cùng cũng mở cửa cho cậu vào.
Tuy nhiên, Từ Chu Dã đã giữ lời hứa không động tay động chân, hai người nằm cạnh nhau nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
...
Sáng hôm sau, mới hơn sáu giờ, Thẩm Mạn đã tỉnh giấc trong vòng tay Từ Chu Dã.
Anh đã quen rồi, mỗi lần ngủ cùng Từ Chu Dã anh lại trở thành chiếc gối ôm chó bắp cải của cậu, cả người đều bị Từ Chu Dã ôm trọn vào lòng.
Từ Chu Dã vẫn ngủ say, Thẩm Mạn không gọi cậu dậy để mặc cậu ôm. Đôi mắt anh nhìn cổ của Từ Chu Dã.
Từ Chu Dã ngủ ngon lành như một đứa trẻ không chút phòng bị. Đầu ngón tay Thẩm Mạn nhẹ nhàng chạm vào trán cậu, lướt xuống theo sống mũi thẳng tắp, qua chóp mũi, đến môi, rồi đến cằm với những sợi râu lún phún mới nhú, và cuối cùng là yết hầu nhô ra.
Nhìn yết hầu của Từ Chu Dã, Thẩm Mạn nhớ ra điều gì đó liền thè lưỡi liếm thử.
Từ Chu Dã chợt tỉnh giấc, mơ màng mở mắt, khẽ lầm bầm một tiếng rồi siết chặt người trong lòng. Thẩm Mạn vốn thon thả, ôm rất ấm áp. Lực tay cậu hơi mạnh khiến Thẩm Mạn khẽ rên lên một tiếng trầm thấp – như thể đang cố kìm nén điều gì đó.
Âm thanh này quá ám muội, Từ Chu Dã nghe thấy liền tỉnh táo hẳn, cậu nới lỏng vòng tay nhìn người trong lòng.
Thẩm Mạn để mặc cậu giày vò mà không kháng cự, anh ngước mắt nhìn cậu trong vòng tay. Từ Chu Dã thở dài một hơi lại ôm chặt anh, những nụ hôn dày đặc rơi xuống má, xuống cổ Thẩm Mạn.
"Được rồi." Thẩm Mạn khẽ nói: "Chiều còn phải đấu luyện."
Từ Chu Dã vùi mặt vào ngực Thẩm Mạn, giọng khàn khàn nói: "Anh ơi, anh thơm quá."
Thẩm Mạn bị cậu khiến anh bật cười: "Thôi nào..."
Từ Chu Dã cọ cọ người: "Dậy rồi, giờ phải làm sao."
Thẩm Mạn nói: "Làm sao được, em tự mình giải quyết đi." Anh đã biết là không nên ngủ chung giường với Từ Chu Dã rồi mà.
Từ Chu Dã làm vẻ mặt tủi thân: "Nhưng người ta đều nói anh xoay vần em trong lòng bàn tay mà."
Thẩm Mạn vừa tức vừa buồn cười.
Từ Chu Dã ngây thơ: "Anh ơi... bằng tay... được không?"
Thẩm Mạn: "..."
Anh đã biết mình không thể chống lại sự lì lợm, bám riết của cái tên Từ Chu Dã này rồi, lẽ ra tối qua anh nên đuổi cậu về.
Từ Chu Dã này, thoạt nhìn là một cậu trai lớn vui vẻ, cởi mở, không chút gian xảo nhưng thực tế, chẳng có mấy việc cậu thực sự muốn mà không đạt được. Thẩm Mạn thì hoàn toàn ngược lại, thoạt nhìn thì lạnh lùng, lười quan tâm người khác, khó gần nhưng cái tính mềm lòng của anh lại bị Từ Chu Dã nắm thóp hoàn toàn.
Biết cương quyết không được, Từ Chu Dã đã học được cách làm nũng, cậu làm nũng đến mức Thẩm Mạn quên hết sự kiên định của mình lúc nào không hay.
Đột nhiên, Từ Chu Dã nói: "Anh ơi, anh có mang thuốc chống muỗi không? Hình như em bị côn trùng cắn thì phải, ngứa ngáy quá chừng."
Vừa nói Từ Chu Dã vừa gãi gãi cổ.
Thẩm Mạn nói: "Mang theo dầu gió... Để anh xem nào."
Không xem thì thôi, vừa nhìn Thẩm Mạn đã nhận ra có gì đó không ổn, cổ Từ Chu Dã nổi một vòng mẩn đỏ, không chỉ vậy cả lưng và ngực cũng đều có.
Thẩm Mạn nhíu mày: "Em bị dị ứng à?"
Từ Chu Dã: "Hả?"
Thẩm Mạn: "Em dị ứng hải sản à?"
Từ Chu Dã ngơ ngác nói: "Không dị ứng mà, sao em lại dị ứng hải sản được?"
Thẩm Mạn nhìn vẻ mặt của cậu, đoán là cậu cũng chẳng rõ mình bị gì liền đứng dậy mò trong vali lấy thuốc chống dị ứng mang theo bên mình, bẻ hai viên đưa cho Từ Chu Dã: "Uống đi."
Từ Chu Dã ngoan ngoãn uống, uống xong lại nói: "Vẫn ngứa..."
"Phải đợi thuốc phát huy tác dụng chứ." Thẩm Mạn hơi lo lắng: "Không ổn thì chúng ta đi bệnh viện."
Từ Chu Dã thút thít: "Anh ơi, gãi cho em đi, ngứa chết mất."
Thẩm Mạn nhẹ nhàng vuốt ve lưng Từ Chu Dã như gãi ngứa cho một con mèo lớn. Vừa vuốt ve, hơi thở của người bên cạnh dần ổn định rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Mạn liền ôm cậu ngủ tiếp.
----------------------------