82. Chương 82: Anh ơi, có phải vì em không?

Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự

Chương 82: Anh ơi, có phải vì em không?

Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên màn hình, đội UN bước vào ván thứ ba. Ở ván này, đội BBB thừa thắng xông lên và giành chiến thắng, đưa trận đấu nhanh chóng bước sang ván thứ tư đầy tính quyết định.
Trong giờ nghỉ giữa hiệp, La Tri Nhạc uống một ngụm nước, miệng bắt đầu lẩm bẩm. Chu Diệu lắng tai nghe thì phát hiện cậu ta đang niệm A Di Đà Phật, cầu xin Bồ Tát phù hộ.
Chu Diệu: "... Cậu xin Bồ Tát chi bằng xin tôi đây này."
La Tri Nhạc nói: "Nếu thắng được thì xin anh cũng đâu có sao."
Chu Diệu cười khẩy: "Không thắng thì tham gia thi đấu làm gì, đằng nào cũng sẽ thắng thôi." Phải thắng—
Sang ván thứ tư, bộ đôi đường dưới của UN một lần nữa phát huy sức mạnh, cố gắng không để BBB kết thúc trận đấu, kéo trận BO5 đến ván đấu cuối cùng.
Khi nhạc hiệu của ván thứ năm vang lên, phòng họp trở nên yên lặng một cách lạ thường. Mọi người đặt đồ ăn vặt xuống, bắt đầu chăm chú theo dõi trận đấu.
Ngay cả Thẩm Mạn cũng tạm thời buông thanh bánh gạo cuộn yêu thích của mình xuống.
Ván thứ năm là ván đấu cuối cùng. Việc chiến đấu với BBB đến tận đây đã chứng minh thực lực của UN. Dù có thất bại, người hâm mộ cũng không thể trách họ đã không cố gắng hết sức.
UN đã dùng hành động của mình để chứng minh rằng năm nay họ rất mạnh, đủ mạnh để cạnh tranh với các đội tuyển hàng đầu khác.
Nhưng cứ thế này mà về nhà thì liệu có cam lòng không?
Chu Diệu đã chơi cho UN ba năm, đây là lần đầu tiên cậu ta gần chức vô địch Master Cup đến vậy. Giống như Thẩm Mạn, cậu ta đã dành trọn tình cảm cho đội mình, để lại ba năm đẹp nhất của cuộc đời mình ở đây.
Sự chờ đợi của cậu ta đã mang đến người đồng đội phù hợp nhất. Cả hai sát cánh bên nhau vượt qua mọi chông gai để đến được đây.
Cứ thế này mà rời đi trong thất vọng sao? Chu Diệu không cam lòng. Cậu ta nhìn màn hình đang tải, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Anh em, tôi muốn thắng, các cậu thì sao?"
La Tri Nhạc khẳng định chắc nịch: "Sẽ thắng."
Sẽ thắng— Không ai nghĩ họ có thể làm được, nhưng họ nhất định sẽ làm được.
Sức hấp dẫn lớn nhất của thể thao điện tử chính là bạn sẽ không bao giờ biết kết quả cho đến khoảnh khắc nhà chính bị phá hủy hoàn toàn.
Phòng họp im phăng phắc. Mọi người nín thở nhìn hai phe xanh đỏ đang giao tranh trên màn hình. Pha giao tranh chỉ diễn ra hơn một phút, nhưng sau khi kết thúc, rất lâu không ai lên tiếng.
“Năm nay La Tri Nhạc bao nhiêu tuổi?” Giọng Quản lý phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm.
“Mười chín, bằng tuổi Từ Chu Dã đấy.” Triệu Nhuy nắm rõ thông tin này trả lời.
“Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy—!” Quản lý cảm thán không ngớt.
Dù hắn không nói ra, nhưng thực ra mọi người đều nhận ra. Họ nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Mạn trên người La Tri Nhạc. Cậu nhóc này mới gia nhập HCC một năm, với thành tích ban đầu có vẻ bình thường, giờ đã chớm nở tài năng và bộc lộ sức mạnh thống trị đáng sợ.
Nếu có đủ thời gian, cậu ta hoàn toàn có thể trở thành một Thẩm Mạn thứ hai.
“Nhìn tôi làm gì?” Thẩm Mạn bóc vỏ bánh gạo cuộn, cắn nửa cái, nói: “Có thể chúc mừng UN rồi đấy.”
Đây là một trận đấu sảng khoái, gay cấn gần bằng một trận chung kết. Sự phối hợp của La Tri Nhạc và Chu Diệu đã được thể hiện trọn vẹn, đặc biệt là trong pha giao tranh ở giữa trận. Chu Diệu bất ngờ tung chiêu cuối trúng vị trí chủ lực tuyến sau của đối phương. Tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, trừ La Tri Nhạc. Thậm chí chưa kịp thốt ra lời qua mic, cậu ta đã điều khiển tướng bay đến tấn công tướng máu giấy của đối phương, một combo kết liễu ngay lập tức xạ thủ của BBB. La Tri Nhạc gây ra lượng sát thương lớn nhưng cũng để lộ thân hình mỏng manh của mình trong tầm nhìn địch. Cứ tưởng rằng có thể một mạng đổi một mạng thì khoảnh khắc tuyệt vời nhất của trận đấu đã xảy ra— Chu Diệu dùng tốc biến lao vào giữa đám đông, sử dụng chiêu cuối bao bọc La Tri Nhạc rồi đẩy mạnh La Tri Nhạc từ vị trí nguy hiểm của địch trở về tuyến sau của phe mình.
Khoảnh khắc sau đó, thân thể Chu Diệu đổ gục. Cậu ta đã đổi mạng cho La Tri Nhạc.
Tuy nhiên, cái chết của cậu ta không phải là bi kịch, mà là niềm vui chiến thắng tột cùng.
UN đã giành chiến thắng pha giao tranh quan trọng này, và cũng giành chiến thắng cả trận đấu.
Không ai ngờ họ sẽ thắng được BBB. Chiến thắng khó khăn này càng trở nên ngọt ngào, khiến La Tri Nhạc khóc nức nở vì vui sướng, rồi quay lại ôm chầm lấy Chu Diệu.
Từ Chu Dã khẽ nhướn mày.
Thẩm Mạn hỏi cậu ấy đang nghĩ gì.
Từ Chu Dã ghé sát tai Thẩm Mạn, thì thầm: "Đợi đến chung kết thắng rồi, em có thể ôm anh trước mặt mọi người rồi đấy."
Thẩm Mạn: "..." Đúng là nhóc này.
Với kết quả này, ACE sẽ đối đầu với UN trong trận chung kết Master Cup. Một trận derby* cùng khu vực đầy kịch tính đang chờ đợi!
(*Trận derby là trận đấu thể thao giữa hai đội đến từ cùng một vùng, địa phương hoặc thành phố.)
Việc UN giành chiến thắng đồng nghĩa với việc họ sẽ trở thành đối thủ của ACE trong trận chung kết tuần tới. Thực ra, đây là một tin tốt vì có nghĩa là Master Cup năm nay chắc chắn sẽ thuộc về khu vực HCC, và họ có thể bắt đầu ăn mừng sớm.
Vấn đề duy nhất là nhà vô địch sẽ là ACE hay là UN?
Đương nhiên, hiện tại ACE được đánh giá cao hơn vì họ rất mạnh. Nhưng sức mạnh mà UN thể hiện trong trận BO5 với BBB lại bắt đầu khiến người ta nghi ngờ liệu họ có cơ hội tiêu diệt những đội mạnh nhất hay không.
Dù sao, BBB mạnh như vậy mà còn bị họ đánh bại, thì việc đánh bại thêm ACE cũng không phải là điều không thể.
Hai luồng ý kiến này đều lan truyền mạnh mẽ, khiến mọi người tranh cãi ồn ào.
UN nghĩ gì thì không ai biết, nhưng ACE đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối đầu ồn ào này.
Bữa sáng hôm sau là cháo hải sản do Từ Chu Dã mang về. Hương vị rất ngon, ăn vào cả người cảm thấy ấm áp.
Chung kết diễn ra vào tuần tới, nên huấn luyện viên lại sắp xếp vài trận đấu tập trong tuần này.
Mọi người đều có trạng thái khá tốt, trừ... Thẩm Mạn, người đã ăn quá nhiều bánh gạo cuộn.
Triệu Nhuy nói đúng, món này thực sự không nên ăn nhiều. Ngay tối hôm xem trận đấu, Thẩm Mạn đã cảm thấy không khỏe, trong dạ dày như có một cục đá. Anh suy nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn cho Triệu Nhuy.
-Ngủ chưa?
-Gì vậy? Lại thèm bánh gạo cuộn nữa à?
Không nhắc đến bánh gạo cuộn thì thôi, chứ nhắc đến lại thấy dạ dày càng khó chịu hơn.
-Anh có mang thuốc đau dạ dày không?
-Anh bị đau dạ dày à? Sao không nói với Từ Chu Dã?
-Sợ em ấy lo lắng.
-Sợ cậu ta lo lắng hay là sợ cậu ta mắng anh?
Thẩm Mạn không trả lời, nhưng câu trả lời đã quá rõ ràng. Từ Chu Dã đã khuyên anh nên ăn ít món này, Thẩm Mạn miệng thì vâng vâng dạ dạ nhưng thực tế lại ngoài mặt tuân theo, trong lòng chống đối, và đã ăn khá nhiều.
Anh không cố ý ăn nhiều như vậy, chỉ là cảm thấy buồn miệng nên muốn ăn vặt để kiềm chế ham muốn đang trỗi dậy trong lòng.
-Anh có ở trong phòng không? Em mang qua cho anh.
-Cảm ơn.
Một lúc sau, có tiếng gõ cửa cốc cốc. Thẩm Mạn mở cửa thì thấy Triệu Nhuy đang lén lút đứng đó.
“Đây, anh kiểm tra đi.” Triệu Nhuy đưa vỉ thuốc dạ dày.
Thẩm Mạn nhận lấy, xem hướng dẫn sử dụng, rồi nói: “Được rồi. Vào ngồi chút không?”
Triệu Nhuy: “Thôi thôi, sợ bị anh cảnh sát bắt gặp mất.”
Hai người đang nói chuyện, không biết Từ Chu Dã, "anh cảnh sát" của cả đội, từ đâu bất ngờ xuất hiện. Giọng nói của cậu khiến cả hai giật mình: “Hai người đang làm gì đấy?”
Thẩm Mạn nhanh tay lẹ mắt giấu vỉ thuốc ra sau lưng, rồi ra hiệu cho Triệu Nhuy.
Triệu Nhuy nói: “Ồ, đội trưởng mời anh vào phòng ngồi chơi.”
Thẩm Mạn: “...?” Khoan đã, thà cậu nói là mang thuốc đến còn hơn.
“Anh cảnh sát” chính là Từ Chu Dã.
Tên nhóc này tối khuya không ngủ không biết làm gì, chỉ một chút động tĩnh cũng đủ kéo cậu đến. Lúc này, cậu khoanh tay trước ngực, nhìn hai người đang lén lút.
“Mời anh vào ngồi chơi à?” Từ Chu Dã cười như không cười, giơ tay xem đồng hồ: “Bây giờ là mười một rưỡi đêm, Thẩm Mạn mời anh vào phòng ‘ngồi’?” Từ ‘ngồi’ được Từ Chu Dã nhấn mạnh rõ ràng.
Triệu Nhuy: “...” Vẻ mặt cậu ta xịu xuống, nhìn Từ Chu Dã rồi lại nhìn Thẩm Mạn, nhất thời không biết giải thích thế nào.
Thẩm Mạn thì bình tĩnh hơn nhiều. Anh nói: “Không có, có chút việc tìm Triệu Nhuy thôi.”
Từ Chu Dã: “Ồ? Việc gì mà nhất thiết phải gặp mặt trực tiếp mới nói được?”
Triệu Nhuy giơ tay đầu hàng: “Thôi thôi, anh không chọc nổi hai người đâu. Anh đây và đội trưởng hoàn toàn trong sạch. Anh ấy đau dạ dày nên anh mang thuốc đến cho anh ấy.”
Đúng là thà chết bạn còn hơn chết mình, Triệu Nhuy cân nhắc được mất xong lập tức bán đứng Thẩm Mạn.
Thẩm Mạn: “...”
Từ Chu Dã nhìn sang Thẩm Mạn: “Anh đau dạ dày sao?”
Triệu Nhuy nói: “Anh ấy ăn quá nhiều bánh gạo cuộn nên bị khó tiêu.”
Từ Chu Dã: “Bánh gạo cuộn? Khó tiêu?” Hai từ này đi liền nhau sao lại nghe trừu tượng đến vậy.
Triệu Nhuy lại nói: “Hai người nói chuyện đi, anh đi trước đây.”
Triệu Nhuy chuồn thẳng mà không màng đến sống chết của Thẩm Mạn, để lại Thẩm Mạn và Từ Chu Dã nhìn nhau.
Từ Chu Dã vẫn giữ nguyên tư thế khoanh tay trước ngực, chậm rãi bước đến trước mặt Thẩm Mạn, hơi rũ mắt xuống, hỏi: “Bây giờ không khỏe cũng không muốn nói với em sao?”
Thẩm Mạn liếm môi: “Sợ em ngủ rồi.” Thoạt nhìn vẻ mặt anh không hề bối rối, nhưng thực ra hơi giống một con mèo làm chuyện xấu bị bắt quả tang, vừa lý lẽ lại vừa dò xét, cố tình nhìn chủ nhân bằng khóe mắt xem chủ nhân có giận không.
Rõ ràng, lúc này tâm trạng của chủ nhân không vui chút nào.
“Em ngủ rồi, còn Triệu Nhuy thì chưa ngủ sao?” Từ Chu Dã hỏi.
“Cậu ta có thuốc mà.” Miệng nói thế, nhưng trong lòng Thẩm Mạn nghĩ Triệu Nhuy không dám cấm anh ăn bánh gạo cuộn.
Quả nhiên, câu tiếp theo của Từ Chu Dã là: “Ngày mai không được ăn nữa đâu đấy.”
Thẩm Mạn: “...”
“Đã nói món này ăn nhiều sẽ khó tiêu rồi mà.” Từ Chu Dã nói: “Anh đã ăn bao nhiêu rồi? Mấy gói Triệu Nhuy mua có phải anh đã ăn hết không?”
Thẩm Mạn: “...”
Từ Chu Dã: “Mấy gói đó lớn như vậy, ăn hết vào thì dạ dày có dễ chịu được không?”
Bị quở trách, Thẩm Mạn cảm thấy mình sai nên không phản bác. Đương nhiên, anh không dám nói với Từ Chu Dã rằng bánh gạo cuộn Triệu Nhuy mua đã bị anh ăn hết từ tối qua, còn số anh ăn lúc xem trận đấu hôm nay là do hồi chiều anh tự mua ở siêu thị gần đó...
Thấy Thẩm Mạn im lặng ngoan ngoãn đứng yên đó, Từ Chu Dã vừa mắng anh xong lại mềm lòng. Giọng cậu dịu đi một chút: “Thôi, không nói anh nữa. Triệu Nhuy đã đưa thuốc cho anh chưa?”
Thẩm Mạn đáp: “Đưa rồi.”
Từ Chu Dã nói: “Để em xem.” Cậu giơ tay nhận thuốc, vừa xem hướng dẫn sử dụng vừa bước vào trong phòng: “Anh bị đau hay là khó chịu? Có cần uống thêm men tiêu hóa không...?”
Thẩm Mạn định giơ tay cản Từ Chu Dã lại.
“Làm gì thế?” Từ Chu Dã nhìn anh hỏi.
Thẩm Mạn nói: “Đêm hôm rồi...”
Từ Chu Dã nói: “Sao lại không cho em vào? Trong phòng anh giấu người đẹp nào à?”
Thẩm Mạn muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Rõ ràng là không cản được, Từ Chu Dã vẫn bước vào phòng và thấy “người đẹp” mà Thẩm Mạn giấu chính là một bàn đầy vỏ bánh gạo cuộn.
Từ Chu Dã quay đầu nhìn Thẩm Mạn, vẻ mặt đầy thắc mắc: “?”
Thẩm Mạn: “...”
“Món này ngon đến thế hả?” Sau một hồi im lặng kéo dài, Từ Chu Dã không nhịn được hỏi câu hỏi cốt lõi đó.
Thẩm Mạn nói lấp lửng: “Anh đang cai thuốc.”
Từ Chu Dã nghe vậy hơi sững người, đột nhiên nhận ra đã lâu rồi cậu không thấy Thẩm Mạn hút thuốc nữa.
Những người chơi chuyên nghiệp đều biết, hầu hết các tuyển thủ đều có chứng nghiện thuốc lá, thậm chí khá nặng. Áp lực từ trò chơi và dư luận không phải ai cũng xử lý tốt được, và cách giải tỏa dễ dàng hơn chính là hút thuốc.
Thẩm Mạn cũng từng hút thuốc.
Mặc dù Từ Chu Dã nói đùa bảo Thẩm Mạn cai thuốc nhưng cũng chỉ vì sức khỏe của anh. Cậu không hề mong Thẩm Mạn đột nhiên cai được.
“Sao tự nhiên lại muốn cai thuốc vậy?” Từ Chu Dã hỏi.
“Thì chỉ là muốn cai thôi.” Thẩm Mạn không thể nói rằng anh không muốn Từ Chu Dã hít phải khói thuốc thụ động, vì nói ra nghe có vẻ ủy mị.
“Vì em à?” Từ Chu Dã lại không bỏ qua chủ đề này.
Thẩm Mạn: “...”
“Anh ơi, có phải vì em không?” Từ Chu Dã cười khúc khích.
Thẩm Mạn không nói gì, quay đầu đi đến bàn và bắt đầu thu dọn vỏ bánh gạo cuộn.
“Anh ơi, anh ơi...” Từ Chu Dã không chịu bỏ cuộc, nhất quyết đòi câu trả lời của Thẩm Mạn. Cậu ôm anh từ phía sau, vùi mặt vào cổ anh, hít một hơi thật sâu, ngửi mùi hương tươi mát của sữa tắm, rồi nói: “Nói đi mà, em muốn nghe.”
Không còn cách nào với sự kiên trì này, Thẩm Mạn đành từ bỏ chống cự, khẽ khàng ừm một tiếng.
Từ Chu Dã cảm thấy dễ chịu, không chỉ dễ chịu mà còn cực kỳ sảng khoái. Đầu cậu cọ xát vào người Thẩm Mạn, hoàn toàn không nỡ buông tay, nói: “Anh ơi, anh ơi, em thích anh... Không, em yêu anh.”
Thẩm Mạn nghiêng mặt hôn lên má Từ Chu Dã, nhẹ nhàng nói: “Anh cũng yêu em.”
Anh cũng yêu em như cách em yêu anh.
Thuốc đau dạ dày được pha với nước ấm, Thẩm Mạn uống cạn một hơi.
Là Từ Chu Dã pha. Cậu còn tự tay bưng cốc đến nhìn Thẩm Mạn uống từng chút một.
Ánh mắt thương xót đó khiến Thẩm Mạn cảm thấy mình sắp chết đến nơi. Thẩm Mạn nói: “Anh chỉ đau dạ dày thôi mà...”
Từ Chu Dã nói: “Không sao, có em ở đây rồi.”
Thẩm Mạn: “?” Từ Chu Dã, đủ rồi đó.
Từ Chu Dã không hề thấy đủ. Cậu nâng tay Thẩm Mạn lên, dùng ánh mắt như muốn rơi lệ nhìn anh, nói: “Anh ơi, có em ở đây, em luôn ở đây.”
Thẩm Mạn: “...?” Em có ở đây hay không thì có ảnh hưởng đến hương vị của thuốc à?
Rất muốn nói Từ Chu Dã đừng như vậy, anh sợ quá. Nhưng chưa kịp nói thì Từ Chu Dã như đọc được suy nghĩ của anh, nói ngay một câu: “Anh đừng sợ, có em đây.”
Thẩm Mạn: “Thôi đủ rồi đó.”
Từ Chu Dã: “Ha ha ha ha ha ha.”
Thẩm Mạn vốn nghĩ tối nay Từ Chu Dã sẽ tìm cách ở lại ngủ cùng anh, nhưng cậu chỉ ngồi một lát rồi đứng dậy nói muốn về.
“Anh ơi, anh nghỉ ngơi đi, em cũng về ngủ đây.” Từ Chu Dã nói.
Sự việc bất thường ắt có quỷ. Thẩm Mạn nhận ra ngay sự khác thường của Từ Chu Dã. Khi Từ Chu Dã đứng dậy định đi, Thẩm Mạn liền đè vai cậu lại.
“Từ Chu Dã.” Giọng Thẩm Mạn nhẹ nhàng bay đến tai Từ Chu Dã. Anh nói: “Không phải lại dị ứng rồi đấy chứ?”
Từ Chu Dã: “...”
Thẩm Mạn: “...” Không phủ nhận, vậy là đúng rồi.
Từ Chu Dã thực sự muốn nán lại phòng Thẩm Mạn, nhưng chỉ ngồi một lúc, cậu đã cảm thấy cổ mình lại bắt đầu ngứa. Nếu gãi thì chắc chắn sẽ bị Thẩm Mạn phát hiện, cậu đành nhịn đi nhịn lại. Cuối cùng, không chịu nổi, cậu quyết định đứng dậy chuồn, nhưng không ngờ Thẩm Mạn đã biết rõ tâm tư của cậu. Người chưa ra khỏi cửa đã bị bắt tại trận.
Từ Chu Dã chết đứng nhưng miệng vẫn cứng: “Em không dị ứng.”
Thẩm Mạn: “Vậy ngồi thêm chút nữa đi.”
Từ Chu Dã hơi tủi thân.
Biểu cảm này khiến Thẩm Mạn bật cười. Anh nói: “Được rồi, gãi đi... Đừng mạnh quá, đỏ hết rồi kìa.”
Cuối cùng Từ Chu Dã không cần nhịn nữa, gãi loạn xạ một hồi.
“Mau về đi.” Thẩm Mạn nói: “Tối về tự bôi thuốc đi.”
Từ Chu Dã buồn bã đáp vâng.
Sao lại đột nhiên dị ứng với Thẩm Mạn chứ? Quá kỳ lạ... Trở về phòng mình, Từ Chu Dã hoàn toàn không hiểu, nghĩ mãi cũng không ra một câu trả lời hợp lý nào.
Một tuần nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.
Để chuẩn bị cho trận chung kết, lịch trình hàng ngày của mọi người đều kín mít. Hoặc là đấu tập, hoặc là phân tích dữ liệu, không có cả thời gian rảnh để đi dạo.
Sau khi bão đi qua, trời không mưa nữa. Ban ngày nắng gắt, chỉ dịu đi một chút sau khi mặt trời lặn.
Phía sau homestay họ thuê có một hồ bơi lớn. Thỉnh thoảng, sau khi kết thúc tập luyện, nếu tối đó rảnh rỗi mọi người sẽ xuống hồ bơi lội để thư giãn.
Thẩm Mạn không biết bơi. Khi các thành viên khác xuống nước, anh chỉ ngồi trên bờ uống nước dừa.
“Anh ơi, xuống chơi chút đi?” Từ Chu Dã nhô đầu lên từ mặt nước hỏi.
Khác với Thẩm Mạn không biết bơi, Từ Chu Dã lại là một chú cá lượn sóng cừ khôi. Cậu có vóc dáng đẹp lại thích vận động, cơ thể chăm rèn luyện nên có thân hình tam giác ngược với vai rộng, hông hẹp tiêu chuẩn. Ngày thường, bộ đồng phục rộng thùng thình che đi nên không lộ rõ, nhưng giờ chỉ mặc quần bơi, thân hình đẹp đó hoàn toàn phơi bày.
“Thôi.” Thẩm Mạn từ chối: “Anh không biết bơi.”
“Em dạy anh mà.” Từ Chu Dã vẫn không bỏ cuộc.
Thẩm Mạn vẫn do dự.
Từ Chu Dã: “Anh ơi—”
Tên nhóc này không đạt mục đích thì sẽ không dừng lại. Nếu Thẩm Mạn không đồng ý, cậu có thể gọi anh cả đêm ở đây. Cuối cùng, Thẩm Mạn cũng đồng ý. Anh hoàn toàn không quen với nước, thậm chí chưa xuống hồ bơi nhiều chứ nói gì đến bơi lội. May mắn là chiều cao của anh vẫn giúp anh đứng thẳng mà không sợ hãi.
“Nào, em dạy anh. Anh duỗi thẳng người ra trước, tay cũng duỗi thẳng, đúng rồi, đúng rồi, thế này là nổi được trên mặt nước rồi...” Từ Chu Dã thực sự nghiêm túc dạy Thẩm Mạn bơi.
Học bơi nói khó không khó, nói dễ cũng dễ. Chỉ cần không sợ nước, có thể học được trong hai ba ngày.
Nhưng hình như Thẩm Mạn không có duyên với nước. Sau vài lần suýt bị sặc nước, anh lại phải được Từ Chu Dã ôm lấy nhấc lên.
Hai người đang vật lộn thì Triệu Nhuy cầm điện thoại bước đến. Cậu ta đang gọi video với chị gái mình, nói: “Homestay còn có hồ bơi á? Thẩm Mạn à? Thẩm Mạn đang ngồi ở đây— Nè—”
Cậu ta vừa quay đầu lại đã thấy Thẩm Mạn, người lẽ ra phải ngồi yên lặng uống dừa bên bờ, giờ đang ở trong hồ bơi được Từ Chu Dã ôm. Hai người lưng áp ngực, gần gũi không chút khoảng cách, Từ Chu Dã còn cúi đầu thì thầm gì đó bên tai Thẩm Mạn.
Triệu Nhuy: “...” Cậu ta nhanh chóng chuyển camera về phía mặt mình, và thầm nghĩ: “Hai anh ơi, ban ngày ban mặt thế này hai người có thể chú ý một chút được không hả?”