Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh
Chương 16: Thiên Vương (4)
Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ban đầu, Mục Huyền Thanh có tâm trạng rất tệ.
Khoảng tám năm trước, anh bắt đầu mắc chứng đau đầu không rõ nguyên nhân. Cơn đau tái phát cách vài ngày một lần, và mỗi năm lại nghiêm trọng hơn.
Hai, ba năm trở lại đây, giấc ngủ của anh ngày càng tệ, mất ngủ đã trở thành chuyện thường. Mỗi ngày anh chỉ miễn cưỡng ngủ được bốn, năm tiếng.
Tối nay hiếm khi anh buồn ngủ sớm, nhắm mắt chưa được bao lâu đã chìm vào giấc ngủ. Kết quả mới ngủ được một lúc đã tỉnh dậy ở một nơi kỳ quái như thế này, bảo sao anh có thể vui cho nổi?
Nhưng bây giờ thấy được Mặc Tinh — dù sao đối phương cũng là Thiên sư có bản lĩnh thật — tâm trạng Mục Huyền Thanh cuối cùng cũng dần ổn định, xua đi sự bực bội vô cớ không biết trút vào đâu.
Anh đưa tay xoa xoa giữa hai hàng lông mày, hỏi: "Rốt cuộc là giấc mơ của ai?"
Mặc Tinh hứng thú quan sát người đối diện.
Lúc nãy, sát khí quanh người Mục Huyền Thanh còn bùng nổ như những tia lửa trên bề mặt Mặt Trời, nhưng từ khi anh ngồi xuống thì phần lớn đã thu lại vào trong cơ thể. Chỉ còn ba bốn sợi mảnh kéo dài về phía Mặc Tinh, như thể đang tò mò dò xét.
Nghĩa là... Tổng giám đốc Mục thật ra rất tin tưởng mình? Mặc Tinh cảm thấy có chút bất ngờ, vừa mừng vừa lo.
Thật ra, cậu mơ hồ cảm giác được lần này Mục Huyền Thanh bị kéo vào đây là do mình liên lụy. Giờ phút này Mặc Tinh có phần chột dạ, đến mức không nghe rõ đối phương vừa hỏi gì.
Mục Huyền Thanh thấy ánh mắt cậu hơi ngẩn ra, không biết đang nghĩ gì, hàng lông mày vừa giãn ra của anh lại nhíu chặt. Anh đưa tay gõ nhẹ lên bàn, nhắc lại câu hỏi: "Rốt cuộc là giấc mơ của ai, tại sao chúng ta lại vào đây, và phải ra ngoài thế nào?"
Mặc Tinh bị gọi tỉnh, ho khan một tiếng để che đi sự ngượng ngùng, đáp: "Là giấc mơ của ai thì tôi cũng không biết, phải đi tìm mới được."
"Còn nguyên nhân vì sao bị kéo vào thì phải tìm thấy người đó mới biết. Về cách thoát ra, tôi đoán là khi chủ nhân giấc mơ tỉnh dậy thì chúng ta có thể thoát ra ngoài thôi."
Mục Huyền Thanh quay người nhìn đám đông náo nhiệt xung quanh: "Tìm kiếm trong số đông người như vậy sao?"
"Yên tâm, chủ nhân giấc mơ không giống mấy người 'NPC' này đâu, chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay." Mặc Tinh dùng trâm ngọc chỉ vào anh rồi chỉ vào mình: "Giống như chúng ta vậy."
Mục Huyền Thanh nhìn Mặc Tinh một cái, rồi nhìn sang người ngồi bàn bên cạnh, rồi quay lại nhìn cậu: "Tôi chẳng thấy có gì khác biệt."
Mặc Tinh bật cười lắc đầu, cất trâm ngọc rồi đứng dậy trước: "Gặp rồi sẽ biết thôi, đi nào."
Mục Huyền Thanh không hỏi thêm, cũng đứng dậy theo.
Hai người bước ra khỏi khu ăn uống, thấy bên đường có bản đồ khu vui chơi nên đến xem, sau đó Mặc Tinh quay người đi về phía khu trò chơi.
"Đã là giấc mơ ở công viên giải trí thì có lẽ người đó lưu luyến nhất phần cốt lõi. Chúng ta qua khu trò chơi tìm thử trước."
Họ đi dọc theo đường lớn một đoạn, rồi tiến vào khu vực náo nhiệt nhất của công viên. Trước mỗi trò chơi đều có hàng người dài dằng dặc, đủ loại hiệu ứng ánh sáng khiến người ta lóa mắt ngay cả ban ngày.
Chỉ là, nhìn một cảnh tượng náo nhiệt như vậy trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, quả thực rất kỳ quái.
Mặc Tinh nhìn quanh, chọn một hướng định đi tiếp thì bị Mục Huyền Thanh gọi lại.
Mục Huyền Thanh chỉ sang bên khác: "Đi đường này, có thể đi qua tất cả các trò chơi mà không cần phải vòng lại."
Mặc Tinh gãi má, ngoan ngoãn đổi hướng: "Vậy tôi đi theo anh."
Mục Huyền Thanh bước lên trước nửa bước: "Các Thiên sư các cậu không phải đều rất nhạy bén với phương hướng và vị trí sao?"
"Mấy 'hướng' tôi nhận biết chắc không giống như anh nghĩ đâu." Mặc Tinh nhún vai: "Hơn nữa ở đây đông người quá, trường khí hỗn loạn, tôi thực sự không giỏi lắm với dạng địa hình đông đúc, phức tạp như thế này."
Hai người vừa đi theo lộ trình Mục Huyền Thanh đã vạch ra, vừa quan sát đám đông tập trung quanh các trò chơi, nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì bất thường.
Đi vòng qua bảy tám hạng mục trò chơi, Mặc Tinh bỗng nhiên cảm thán: "Không ngờ lại có nhiều trò kỳ quái thế này, bảo sao trẻ con đều thích đến chơi."
Mục Huyền Thanh tiện miệng hỏi: "Hồi nhỏ cậu chưa từng đến công viên giải trí sao?"
"Chưa, đạo quán của sư phụ tôi ở nơi rất hẻo lánh. Tôi còn học tiểu học ở trường làng." Mặc Tinh vừa nhanh chóng lướt mắt nhìn đám đông, vừa đáp lời qua loa: "Sau này lên trung học thì học ở thị trấn, mà thị trấn nhỏ thì chẳng có mấy thứ này."
"Tuy bạn cùng lớp có rủ nhau đến công viên giải trí ở thành phố lân cận, nhưng tôi nhảy lớp quá nhanh, cũng không thân thiết với mọi người, nên chẳng đi chơi với họ bao giờ."
Thật ra, Mặc Tinh tự cho rằng linh hồn mình đã hơn trăm tuổi, nên thật sự không tiện hòa mình vào chơi đùa cùng đám trẻ con.
Nhưng những lời này lọt vào tai Mục Huyền Thanh lại mang một ý nghĩa khác.
Nhìn tính cách phóng khoáng của Mặc Tinh, lại chọn ngành học tùy theo sở thích, Mục Huyền Thanh vốn tưởng gia đình cậu có điều kiện tốt, chỉ là tự muốn tu đạo nên mới bái sư. Nhưng nghe vậy, có vẻ Mặc Tinh không có cha mẹ, từ nhỏ đã được sư phụ nuôi lớn.
Mục Huyền Thanh kín đáo liếc nhìn sang, trong lòng ít nhiều có chút ngạc nhiên, rốt cuộc đạo quán và vị sư phụ kiểu gì mà lại nuôi dạy được một người như thế?
Đúng lúc đó, Mặc Tinh cũng quay mặt lại, ánh mắt hai người chạm nhau.
Mặc Tinh ngẩn người một thoáng, sau đó liền nở nụ cười đắc ý, vẻ mặt như muốn nói: 'Bị tôi bắt gặp anh đang lén nhìn tôi rồi nhé!'
Mục Huyền Thanh điềm tĩnh dời ánh mắt đi, quay đầu nhìn về phía trước bên phải.
Ngay khoảnh khắc đó, một bóng người lọt vào tầm mắt anh.
Người ấy đứng dưới vòng đu quay phía trước, đang ngẩng đầu nhìn lên chiếc bánh xe khổng lồ. Không biết vì sao, Mục Huyền Thanh chỉ cảm thấy đối phương khác với mọi người xung quanh, như thể đám người xung quanh chỉ làm nền cho người đó, còn người đó thì giống như trung tâm của cả thế giới, thu hút mọi ánh nhìn của anh.
Mục Huyền Thanh dừng bước, chỉ về phía đó: "Có phải người đó không?"
Mặc Tinh nhìn theo hướng tay anh chỉ, lập tức gật đầu: "Đúng! Tôi nói mà, chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay."
Hai người bước về phía người đó, bóng dáng ấy càng lúc càng rõ ràng.
Đó là một người đàn ông cao gầy, mặc bộ âu phục thường ngày, tóc hơi xoăn tự nhiên, gương mặt toát lên vẻ ôn hòa, tuy không thể nói là đặc biệt đẹp trai, nhưng càng nhìn càng thuận mắt.
Mặc Tinh bất giác bước chậm lại: "...Là anh ta sao?"
Trong mắt Mục Huyền Thanh thoáng hiện lên chút bất ngờ: "Cậu quen à?"
Mặc Tinh lắc đầu: "Chỉ là mới gặp ở bệnh viện cách đây không lâu thôi, khi đó tôi nhìn thấy sinh hồn của anh ta đã lìa khỏi xác."
Cậu kể sơ qua chuyện lúc ở bệnh viện, rồi nói thêm: "Lúc rời đi tôi tiện tay thi triển thuật cố hồn cho anh ta, để tránh anh ta lơ mơ đi quá xa khỏi cơ thể, rồi thực sự tan biến mất."
Mục Huyền Thanh lại hỏi: "Vậy chuyện này có liên quan gì đến việc chúng ta tiến vào giấc mơ của anh ta bây giờ không?"
Mặc Tinh chống cằm: "Tôi nghi là anh ta vô thức triệu hồi tôi, dù sao thì tôi từng tiếp xúc với anh ta... Cứ đến chào hỏi thử xem sao."
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đến cách người đó hơn mười mét.
Đúng lúc này, người ấy cúi đầu xuống, hơi xoay người nhìn về bên trái. Hai người cũng nhìn theo, chỉ thấy một bóng đen hình người đang chạy bước nhỏ về phía anh ta.
Mặc Tinh đột ngột kéo Mục Huyền Thanh lại, cả hai đồng thời dừng bước.
Bóng đen đó nhanh chóng chạy đến trước mặt người đàn ông, đưa cho người đàn ông một chai đồ uống. Người đàn ông nhận lấy, còn đưa tay chỉnh sửa gì đó bên cạnh bóng đen kia, hình như là giúp đối phương sửa lại tóc.
Sau đó, một người và một bóng đen cùng đi về phía cổng soát vé của vòng đu quay, có lẽ dùng vé VIP nên được miễn xếp hàng và trực tiếp lên buồng cabin.
Mục Huyền Thanh: "Rốt cuộc là đang mơ cái gì vậy, hẹn hò với một bóng ma?"
Mặc Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào cabin đó: "Không, với trạng thái này của anh ta, trông giống như bị bóng đen đó câu mất hồn hơn..."
Cậu kéo Mục Huyền Thanh ngồi xuống chiếc ghế dài dành cho du khách nghỉ chân, chờ người đàn ông cùng bóng đen đi xuống.
Mục Huyền Thanh bỗng nói: "Tôi biết người đàn ông đó là ai."
Mặc Tinh bật cười: "Ồ, hóa ra anh còn gặp được người quen."
"Không quen, chỉ biết mặt thôi." Giọng Mục Huyền Thanh bình thản: "Du Lạc Minh, Thiên vương của giới ca nhạc đã nổi tiếng từ lâu, sắp tổ chức tour diễn vòng quanh đất nước, Hải thị là trạm đầu tiên."
Mặc Tinh: "Tôi hình như mới nghe bạn bè nhắc đến hôm qua, thì ra là anh ta. Thiên vương nổi tiếng lâu năm mà trông lại trẻ thế."
Mục Huyền Thanh không nhịn được liếc nhìn cậu thêm một cái: "Anh ta lớn hơn cậu mười ba tuổi."
"Cái gì? Anh ta đã ba mươi lăm tuổi rồi sao?" Mặc Tinh kinh ngạc: "Tôi còn tưởng anh ta nhỏ tuổi hơn anh chứ!"
Mục Huyền Thanh: "..."
Thấy sát khí quanh Mục Huyền Thanh lại lan ra, Mặc Tinh lập tức chữa cháy: "Ý tôi là... anh trông còn trầm ổn hơn anh ta nhiều! Xứng danh là đại tổng tài!"
Mục Huyền Thanh không nói gì nữa, nhưng sát khí cũng dần tản bớt.
Hai người đợi khoảng hai mươi phút, Du Lạc Minh và bóng đen kia mới đi xuống khỏi vòng đu quay.
Mặc Tinh kéo Mục Huyền Thanh đi đến gần, nhưng khi còn cách chừng năm mét thì họ bị chặn lại, như thể trước mặt họ có một bức tường vô hình, không cho họ tiến thêm một bước nào.
Du Lạc Minh và bóng đen cũng hoàn toàn không nhìn thấy họ, chỉ thân mật khoác tay nhau đi về phía trước.
Đột nhiên, cả Mặc Tinh lẫn Mục Huyền Thanh đều cảm nhận được một lực kéo đang nhấc bổng họ lên.
Mục Huyền Thanh: "Chuyện gì vậy?"
Mặc Tinh: "Có lẽ anh ta sắp tỉnh dậy rồi. Thế này nhé, ngày mai tôi sẽ thử tiếp xúc với người thật của anh ta xem sao."
"Nhưng không chắc anh ta còn ở bệnh viện đó." Mục Huyền Thanh nói nhanh: "Tôi sẽ nhờ người chuyển lời đến quản lý của anh ta, xem bên đó có liên lạc với cậu không."
Mắt Mặc Tinh lóe sáng, đề nghị: "Hay là anh cùng đi luôn?"
Mục Huyền Thanh bình thản nhìn lại cậu: "Từ ngày mai tôi phải đi công tác một tháng."
Anh vừa dứt lời, hai người đã bị một lực lượng vô hình khổng lồ kéo bổng lên trời.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mặc Tinh mở mắt, tỉnh dậy khỏi giấc mơ.