Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh
Chương 32: Nữ Ảnh Hậu (9)
Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, trong lòng Mặc Tinh rối như tơ vò.
Hai kiếp cộng lại, cậu đã sống gần hai trăm năm. Dù đã nắm vững kiến thức lý thuyết về vệ sinh và sinh lý từ rất sớm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu thật sự trực tiếp trải qua tình huống này.
Cậu không còn nhớ rõ cảnh tượng cụ thể trong giấc mơ đêm qua là gì, nhưng cái cảm giác thoải mái như được ngâm mình trong nước ấm, toàn bộ lỗ chân lông giãn nở, dường như vẫn còn vương vấn trên cơ thể.
Hơn nữa, cậu vô cùng chắc chắn rằng người trong mơ chính là Mục Huyền Thanh. Thế nên, lúc thì câu “hồng loan tinh động” mà sư phụ từng nói hiện lên trong đầu, lúc lại văng vẳng câu “muốn thử không” của Mục tổng.
Mặc Tinh đưa tay lên, vò mạnh tóc – Chẳng lẽ cánh cửa tình yêu đã thực sự mở ra rồi sao?
Cậu phiền muộn lật người xuống giường, đi thẳng vào phòng vệ sinh để tắm rửa. Dòng nước hơi lạnh xối lên toàn thân, dần dần gột rửa đi sự bực bội trong lòng cậu.
Mặc Tinh dứt khoát ngồi ngay dưới vòi sen trong bồn tắm để suy nghĩ, hồi tưởng lại mọi chuyện liên quan đến Mục Huyền Thanh.
Nhớ lúc anh giúp mình đánh cương thi, nhớ lúc hai người cùng đi dạo công viên trong mơ, chen nhau ngồi chung chiếc xe ngựa ở vòng quay ngựa gỗ, nhớ khoảnh khắc anh xoay người che chắn cho cậu trên sân khấu, và nụ hôn khi hai người ngã vào nhau.
Nhớ anh quan tâm việc cậu cứ ru rú trong khách sạn, và cả cái thẻ phụ đưa cho cậu một cách không thương lượng. Cuối cùng... không thể tránh khỏi việc nhớ đến dáng vẻ anh ngồi trên sofa với tà áo mở rộng...
Câu “Đối tượng cũng có rồi, mau mau hẹn hò đi” của sư phụ dường như lại văng vẳng bên tai, khiến Mặc Tinh bất giác cảm thấy – Hình như yêu đương với Mục tổng cũng không phải là không thể chấp nhận?
Giống như cư dân mạng nói, tổng giám đốc Mục trẻ, giàu, đẹp trai, dáng vóc lại chuẩn, đã thế còn không dây dưa bừa bãi với bất kỳ ai, đúng là kiểu người hiếm có.
Tuy bề ngoài lạnh nhạt, nhưng anh lại rất quan tâm đến những người bên cạnh, không chỉ là Tiểu Lục và cậu, mà còn vì một câu nói của cậu mà tài xế Trần Cương đã được gọi về. Khi bị lôi vào giấc mơ kỳ quái của người khác, anh cũng không bỏ mặc Du thiên vương.
Càng nghĩ, Mặc Tinh càng phải thừa nhận rằng, nếu muốn tìm một người để yêu đương, thì Mục Huyền Thanh gần như là đối tượng hoàn hảo nhất.
Hơn nữa, cậu sống dựa vào việc hấp thu sát khí từ đối phương, còn đối phương nhờ việc được cậu hấp thu sát khí mà giảm đau đầu – Đây chẳng phải chính là sự tương trợ trời ban sao? Bảo sao quẻ sư phụ từng gieo lại nói hai người là “trời sinh một cặp”.
Quan trọng nhất là...
Mặc Tinh cúi đầu liếc nhìn một cái – Cơ thể cậu đã tự đưa ra câu trả lời rồi!
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.
Mặc Tinh giật mình, vội vàng tắt vòi sen, chụp lấy khăn tắm lau qua loa, quấn quanh eo rồi chạy ra khỏi phòng vệ sinh để lấy điện thoại.
Giờ này, chắc là Mục Huyền Thanh thấy cậu mãi không ra nên mới bấm chuông gọi. Dù sao gần đây bọn họ đều tập thể dục buổi sáng và ăn sáng cùng nhau.
Nếu là trước đây, Mặc Tinh chắc chắn sẽ thản nhiên mở cửa để Mục Huyền Thanh vào ngồi chờ. Nhưng bây giờ, trong lòng cậu chột dạ đến mức không dám mở cửa, đành vội vàng gửi một tin nhắn thoại qua WeChat.
“Hôm nay tôi dậy muộn rồi, tổng giám đốc Mục cứ tập trước đi, lát nữa tôi sẽ qua.”
Mặc Tinh nhấn gửi rồi mới chợt nhận ra giọng mình hơi khàn, may mắn thay, nó cũng hợp với vẻ vừa mới ngủ dậy.
Chốc lát sau, trên màn hình hiện lên trả lời của Mục Huyền Thanh: [Được.]
Mặc Tinh nhẹ nhàng thở phào, vứt điện thoại sang một bên rồi chạy đi sấy tóc, thay đồ.
***
Hôm nay, anh cũng mặc đồ tập quyền. Thấy Mặc Tinh bước vào, anh dừng máy chạy bộ, nói: “Buổi sáng tôi tập quyền, tối lại chạy cũng được.”
Hai người chọn vị trí, đối mặt nhau, mỗi người vào tư thế của mình – một người múa kiếm, một người đánh quyền.
Mặc Tinh vừa mới nảy sinh chút tâm tư khác lạ, khi múa kiếm đã mấy lần nhìn Mục Huyền Thanh đến ngẩn người, khiến động tác lúc nhanh lúc chậm.
Mục Huyền Thanh thì hoàn toàn không tỏ ra khác lạ, dường như hoàn toàn không nhớ chuyện mình đã trêu ghẹo cậu tối qua, cứ ung dung theo nhịp của mình đánh xong cả bài quyền.
Lúc nghỉ ngơi, Mục Huyền Thanh đột nhiên hỏi: “Nhân tiện, tôi chưa từng hỏi, bài quyền này tên là gì?”
Mặc Tinh đang uống nước suýt sặc. Trước đây cậu không để ý còn đỡ, giờ chỉ cần nghe Mục Huyền Thanh nói chuyện bên cạnh, cậu đã cảm thấy giọng anh ta cũng gợi cảm đến lạ – Trầm, ấm, như chạm vào tai khiến tai ngứa ran.
Mặc Tinh vừa lấy cớ vặn nắp chai để ổn định lại tâm trạng, vừa đáp: “Nó tên là ‘Phá Cực’.”
“Nếu tập thuần thục, có thể dùng khí để dẫn lực, rất thích hợp cho anh cảm nhận luồng khí trong cơ thể. Một khi có thể tự mình điều khiển, thì có thể dùng khí phá vạn vật, nên gọi là ‘Phá Cực’.”
“Cảm nhận khí của tôi?” Mục Huyền Thanh không hiểu.
“...” Mặc Tinh cắn nhẹ đầu lưỡi, cậu mới phân tâm một chút mà lỡ miệng nói hớ.
Cậu liếc nhìn Mục Huyền Thanh, phát hiện sát khí trên người anh vẫn chưa thu hết vào trong, từng sợi từng sợi lơ lửng quanh người, trông như tâm trạng đang rất tốt.
Mặc Tinh do dự một lát, rồi thử nói: “Thực ra, trên người anh mang theo một loại tiên thiên chi khí mà người tu hành nằm mơ cũng muốn có, chỉ là anh không cảm nhận được cũng không nhìn thấy.”
Cậu cố tình bỏ chữ “sát” đi, hy vọng không chọc đối phương khó chịu.
Quả nhiên Mục Huyền Thanh chẳng có phản ứng gì lớn, chỉ hơi nhướng mày: “Cậu nhìn thấy được?”
Mặc Tinh không có ý giấu, dù sao đối phương đã thấy đôi mắt vàng của mình nhiều lần, cậu gật đầu: “Mắt tôi đặc biệt mà, anh cũng thấy rồi.”
Mục Huyền Thanh suy nghĩ một chút: “Cậu nói dùng khí phá vạn vật... Lần trước đánh cương thi, lẽ nào thứ cậu cần không phải là máu của tôi, mà là khí trên người tôi?”
Mặc Tinh chớp mắt – Tổng giám đốc Mục phản ứng nhanh quá rồi đó!
“Đúng, lúc đó tôi dùng máu ở ngón tay anh để dẫn khí trong người anh.” Cậu thẳng thắn thừa nhận, nghĩ một hồi lại thấy không cam lòng, nên bổ sung: “Nhưng đâm thủng lớp da của cương thi là trâm ngọc của tôi, nên cũng không hoàn toàn là công lao của anh.”
Khóe miệng Mục Huyền Thanh khẽ cong lên không dễ nhận ra, rồi anh hỏi tiếp: “Nếu tôi có thể kiểm soát, bản thân tôi có thể làm được như vậy không? Vậy tôi phải làm sao để cảm nhận được nó?”
“Khi anh đánh quyền, khí sẽ theo động tác mà chuyển động, nên anh mới thấy có thứ gì đó kéo tay chân lại, hãy chú tâm vào việc bắt lấy lực cản đó.”
“Chuyện này rất huyền diệu, thật sự không thể diễn tả bằng lời. Tóm lại, khi anh cảm nhận được rồi, thì tự nhiên sẽ điều khiển được.”
“...” Mục Huyền Thanh bất lực nói: “Cậu nói vậy với không nói có khác gì đâu.”
Mặc Tinh nhún vai, cười tinh nghịch: “Cảm nhận khí thì tùy thiên phú mỗi người. Có người rất nhanh, cũng có người cả đời cũng không làm được.”
Mục Huyền Thanh thuận miệng hỏi: “Vậy cậu cảm nhận được khí từ khi nào?”
Mặc Tinh lập tức ưỡn ngực đầy kiêu hãnh: “Năm mười tuổi tôi đã dẫn khí nhập thể, chính thức bước lên con đường tu hành.”
Mục Huyền Thanh vỗ tay một cái: “Quả nhiên là thiên tài.”
Mặc Tinh nở nụ cười đắc ý, hoàn toàn không nhận ra rằng lúc này tâm trạng của mình chẳng khác gì một con công trống đang xòe đuôi khoe sắc để tán tỉnh bạn đời.
***
Hai người cùng quay về phòng, ai ngờ lại gặp Lục Thành Vũ đang cuống cuồng chạy về phía thang máy.
Thấy họ, Lục Thành Vũ vội chìa điện thoại ra: “Xảy ra chuyện lớn rồi! Hình như là Mạc Thuần!”
Mục Huyền Thanh nhận lấy điện thoại, Mặc Tinh cũng ghé lại xem.
Đó là một đoạn video ngắn, người tự quay đang nói với tốc độ cực nhanh: “Trời ơi, trời ơi, trời ơi! Tôi không thể tin nổi vào mắt mình! Vừa nãy bên đỉnh núi tự nhiên xuất hiện một cái bóng siêu khổng lồ!”
“Nước mình từ khi nào đã nắm được kỹ thuật chiếu hình giữa không trung xịn như vậy?! Cái bóng đó còn cử động nữa! Mà trông kinh khủng lắm, là một con gì đó giống côn trùng, nhiều chân lắm, còn mọc một cái đầu người nữa.”
“Mà cái đầu người đó nhìn giống một nữ minh tinh nào đó! Nhưng nó chỉ xuất hiện chớp một cái rồi biến mất, tôi chưa kịp quay lại. Mọi người nhìn định vị đi, chắc chắn không chỉ mình tôi thấy đâu, chỗ này khách du lịch đông lắm.”
Mục Huyền Thanh liếc vị trí trên màn hình – là núi Tiểu Hợp ở Ngô thị.
Lục Thành Vũ cũng ghé sát lại: “Ấn vào vị trí đi, có người quay được cái bóng đó!”
Mục Huyền Thanh mở định vị, kéo xuống vài dòng, quả nhiên thấy vài hình thu nhỏ của video có cái bóng đó, anh tùy tiện mở một cái.
Do góc quay là từ dưới lên nên hình khá rung, nhưng có thể thấy rõ ràng một bóng ảo hình con côn trùng khổng lồ chiếm gần hết màn hình.
Thân nó dài như rết, dựng đứng lên, vô số chân cựa quậy loạn xạ. Nửa thân dưới bị cây cối che khuất. Đáng sợ nhất là – phần đầu lại là đầu của một người phụ nữ, mái tóc xoăn dài bay loạn trong gió, gương mặt giống y hệt Mạc Thuần.
Bóng ảo chỉ xuất hiện chưa đến ba giây rồi biến mất. Trong video âm thanh hỗn loạn, người quay cứ hét mãi: “Cái quỷ gì vậy trời! Má ơi sợ vãi!”
Mục Huyền Thanh thoát ra khỏi video đó, rồi mở một video khác.
Lần này người quay lại đúng là fan của Mạc Thuần, video có vẻ đã được dựng, cuối cùng dừng lại ở gương mặt được phóng to.
Người quay vừa thở hổn hển vừa chửi từ đầu đến cuối: “Công ty nào làm hiệu ứng vậy hả! Sao lại đem đầu nữ thần của tôi ghép lên cái thứ đó! Đây là xúc phạm! Xúc phạm rõ ràng luôn! Nữ thần nhất định phải kiện họ! Fan chúng tôi mãi mãi ủng hộ nữ thần Mạc Thuần!”
Khi Mục Huyền Thanh thoát ra để mở video tiếp theo, màn hình lại hiện lên dòng chữ “video đã bị xóa”. Anh làm mới trang, phát hiện những video quay được bóng ảo lúc nãy đều biến mất.
Anh tiện tay mở một video mới đăng gần nhất. Hình ảnh trong video cũng chao đảo, quay được hàng rào cách ly tạm thời và rất nhiều cảnh sát.
Người quay video có vẻ hoảng loạn nói: “Phía đỉnh núi bị chặn rồi, ngay cả cổng vào cũng bị chặn lại, không cho chúng tôi rời đi! Đài phát thanh đang kêu gọi du khách tập trung tại sảnh du khách ở cổng chính! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!”
Ba người vừa xem xong, điện thoại của Mặc Tinh liền reo lên. Cậu nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng bắt máy: “Giám đốc Đinh, tôi thấy video du khách quay ở núi Tiểu Hợp rồi, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia khá ồn ào, nghe cũng biết đang rất hỗn loạn.
Giám đốc Đinh đi thẳng vào vấn đề: “Chúng tôi đã đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của Mạc Thuần. Sau khi bắt giữ cô ta đêm qua, sáng nay trong lúc chuyển cô ta về Hải thị, nhưng khi đi ngang núi Tiểu Hợp thì cô ta bỏ trốn, sau đó hóa trùng.”
“Hiện đội ba đang bao vây truy bắt, nhưng toàn bộ núi Tiểu Hợp xuất hiện hiện tượng phong tỏa không gian một chiều, chỉ vào được chứ không ra được. Mặc tiên sinh, cậu là người ở gần nhất, phiền cậu qua hỗ trợ một tay.”
Mặc Tinh nghe vậy nhíu mày: “Được, tôi qua ngay.”
Vừa cúp máy, Mục Huyền Thanh đã trả lại điện thoại cho Lục Thành Vũ, rồi quay người nhấn mở cửa thang máy: “Tôi đi với cậu.”
Lục Thành Vũ vẫn còn sợ đến ngẩn người trước cái thế giới mà anh ta chẳng hề biết, lúc này mới bừng tỉnh, ngơ ngác hỏi: “Thế... tôi có cần đi không?”
Mặc Tinh bật cười: “Anh chỉ là người bình thường, theo làm gì cho rắc rối.”
Nhân lúc cửa thang máy chưa khép lại hết, Mục Huyền Thanh nói với anh ta: “Cậu báo với Trần Cương một tiếng, tôi lấy xe đi rồi.”
Lục Thành Vũ ngơ ngác gật đầu, nhìn cửa thang máy khép lại, số tầng giảm dần, rồi đột nhiên vỗ tay một cái: “Khoan đã, tôi là người bình thường thì anh Mục chẳng phải cũng là người bình thường à?”
Nói xong, anh ta chợt bừng tỉnh, lẩm bẩm một mình, tự cho là đã nhìn thấu sự thật: “Không đúng, hai người này có chuyện mờ ám rồi! Anh Mục thế mà tự mình làm tài xế luôn, chậc chậc...”