11. Chương 11: Mờ nhạt

Vị Trí Hoàn Mỹ

Chương 11: Mờ nhạt

Vị Trí Hoàn Mỹ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi sáng trên sân tập, tiếng chân chạy đều của lính vang lên như thường lệ. Hạ Thần dựa cửa sổ, lắng nghe tiếng vọng trống vắng rồi thở dài. Bên cạnh, Lý Bắc Bắc ngồi gặm cháo đậu đỏ, trong túi còn một bắp ngô luộc. "Vất vả lắm mới tống được Bạch Khê đi, chúng ta nên ăn mừng chứ, sao anh lại thở dài?"
Lý Bắc Bắc vừa nói xong mới sực nhớ ra: "À, tôi biết rồi. Lại cãi nhau với Alpha nhà anh phải không?"
Hạ Thần không trả lời, ánh mắt thoáng buồn, cả người như mất hết sinh khí.
Đêm hôm đó, anh cầm hộp Long Tỉnh do Lục Hành Thư tặng, không kiềm được niềm vui, lại khiến đối phương khó chịu. Dáng vẻ thường ngày của Hạ Thần lạnh lùng, nhưng chỉ cần động đến Lục Hành Thư là anh bại trận, khóe miệng không ngừng nhếch lên, bước đi nhẹ nhàng. Chẳng biết từ khi nào, Hạ Thần đã vô tình tạo cho Lục Hành Thư cảm giác không mấy tốt đẹp, thế nên hắn lập tức đóng cửa, tiếng động lớn khiến Hạ Thần đang chìm trong niềm vui bất ngờ quay trở về thực tại.
Đèn hành lang là loại cảm ứng âm thanh. Hạ Thần im lặng đứng một lúc, chẳng mấy chốc xung quanh đã tối sầm.
Anh giật mình, quần áo xát vào nhau kêu sột soạt, vẻ mặt dần bình tĩnh trở lại.
Một lúc sau, cửa phòng lại mở, đèn hành lang nhấp nháy sáng trở lại.
Không ngờ Hạ Thần vẫn đứng ngoài cửa, Lục Hành Thư bối rối mở miệng: "Bác sĩ Hạ, xin lỗi, tôi vừa... Dù sao cũng cảm ơn sữa bột của cậu. Tôi sẽ uống." Tóc hắn vẫn ướt, không nhỏ giọt nữa, chẳng biết vừa rồi làm gì mà lâu như vậy.
Hạ Thần nhìn xuống tay Lục Hành Thư, vẫn cầm túi sữa bột.
"Cũng cảm ơn Long Tỉnh của anh. Tôi về đây."
"Khoan đã!" Lục Hành Thư gọi Hạ Thần lại, ngập ngừng nói: "Bác sĩ Hạ, nếu sau này không phải chuyện y tế, mong cậu đừng đến ký túc xá tôi vào buổi tối muộn thế này nữa. Sẽ gây ảnh hưởng không tốt. Giả dụ như..." Hắn nâng túi sữa trên tay, tiếp tục: "Ban ngày qua văn phòng tôi là được."
Hạ Thần không biết mình đã làm gì khiến Lục Hành Thư đột nhiên muốn vạch rõ ranh giới, hơn nữa còn vội vàng nói với mình như vậy. Anh ngơ ngác gật đầu, lại lặp lại: "Tôi về đây."
Lục Hành Thư lòng dạ rối bời. Theo lý mà nói, anh không hề thích hắn, từ trước tới giờ vẫn là hắn tự mình đa tình. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của Hạ Thần lúc nãy, trái tim Lục Hành Thư đã lỡ nhịp, cảm giác rung động mà lâu lắm rồi mới có, lần cuối cùng rung động chắc đã là chuyện mười mấy năm trước, khi vẫn còn là thiếu niên.
Nhưng năm ấy hắn rung động với ai? Lục Hành Thư nghĩ mãi không ra.
Hắn đóng cửa, không khỏi đỡ trán. Chẳng lẽ bản thân thật sự thích cậu bác sĩ?
Từ khi biết yêu, Lục Hành Thư luôn thẳng thắn trong chuyện tình cảm, thích ai sẽ không giấu diếm, trung thực với cảm xúc. Ngày xưa vừa tốt nghiệp trường quân đội, không ngày nào không phải dầm mưa dãi nắng làm nhiệm vụ, đương nhiên không có thời gian yêu đương. Sau này lên chức, đến khi có thể kiểm soát thời gian thì lại bị ép hôn mà chẳng rõ lý do.
Lúc đầu ngày nào Lục Hành Thư cũng muốn ly hôn, nhưng cuộc hôn nhân này không dễ dàng. Một bên có thế lực của nguyên soái chèn ép, một bên bị ba ép buộc, dần dà hắn cũng không đặt nặng vấn đề này nữa. Hắn không quay về thủ đô, để Omega kia ở góa, nghĩ bụng không sớm thì muộn bên kia cũng phải thả mình.
Vì thân phận đã kết hôn, lại vì nguyên soái không dễ đối phó, Lục Hành Thư dần coi nhẹ tình cảm, rung động cũng hóa thành tro. Đối với chuyện mình sẽ thích ai, hắn chưa bao giờ nghĩ tới.
Nhưng sao bỗng dưng lại thích cậu bác sĩ chứ?
Lục Hành Thư rất coi trọng Hạ Thần, còn muốn nâng đỡ đối phương trên con đường sự nghiệp, để sau này có thể về thủ đô làm bác sĩ. Nếu cả hai ở bên nhau, hắn nhất định phải ly hôn trước, nguyên soái biết chuyện chắc chắn không dễ bỏ qua, cũng không biết sẽ đối phó với cậu bác sĩ như thế nào. Lục Hành Thư cân nhắc lợi hại, cuối cùng đưa ra kết luận không thể, chút tình cảm này không được phép nảy sinh, phải chấm dứt ngay.
Bằng không sẽ hại Hạ Thần.
Lục Hành Thư nhớ lại nụ cười của Hạ Thần, cũng không rõ bản thân từ bao giờ mê cái đẹp. Xem ra sau này các bác sĩ đến quân doanh tốt nhất nên là người có ngoại hình trung bình, chung quy hắn cũng là Alpha đầu ba mươi, đôi khi không cầm cự nổi cũng là chuyện khó tránh. Nghĩ vậy đúng là không phải người mà...
Lục Hành Thư cảm thấy cần phải bình tĩnh lại, nghiêm túc cân nhắc mối quan hệ giữa mình và cậu bác sĩ.
Làm quân nhân, cách tốt nhất để bình tâm là làm nhiệm vụ. Vì chuyện này mà Tiêu Minh vô cùng không vui, nhiệm vụ khó khăn này vốn là của hắn, cuối cùng bị Lục Hành Thư cướp mất. Lục Hành Thư thấy lạ, mình cho Tiêu Minh nghỉ phép mà hắn còn không vui? Thói xấu gì đây? Quá cứng nhắc.
Nhiệm vụ này phải ra ngoài nửa tháng, khi đi Lục Hành Thư cũng không báo cho Hạ Thần, đến khi anh tới tìm hắn mới biết tin. Lộ trình lần này không có địa điểm cố định, cũng không cần dẫn bác sĩ theo, binh lính tham gia đều là quân nhân có quân hàm cao. Chỉ vừa mới xuất hiện khoảng cách gần đây, Lục Hành Thư đã lập tức ra ngoài làm nhiệm vụ. Hạ Thần vừa lo lắng vết thương chân hắn, vừa buồn bực trong lòng.
Ngày nào anh cũng đứng dựa cửa sổ quan sát sân tập, nhìn vật nhớ người.
Việc nghiên cứu PCI-1 không cần đến họ, sẽ có bác sĩ chuyên nghiệp ở thủ đô tiếp nhận. Dương Thư giữ lại một bản sao hồ sơ, ông giàu kinh nghiệm, có thể làm việc một mình cho ra kết quả khả quan. Hạ Thần và Lý Khắc làm trợ thủ, chuyện này đều là bí mật, quân đội không mấy người biết.
Ngay cả Lý Bắc Bắc cũng vậy, quá lắm chỉ nghĩ Bạch Khê là Omega yếu ớt được cứu ở Lĩnh Nam.
"Hạ Thần, tôi thấy anh không nên ngây người ở đây nữa." Lý Bắc Bắc không quen nhìn dáng vẻ lo lắng của anh, "Người khác yêu xa còn video call được, anh nhìn đi, sóng ở đây lúc có lúc không, có chỗ chẳng thấy sóng đâu. Không liên lạc lâu sẽ nhạt tình cảm."
Hạ Thần cầm bắp ngô Lý Bắc Bắc đưa, bình tĩnh ngồi gặm, mặt vẫn vô cảm.
"Rốt cuộc anh ở đây với chúng tôi làm cái quỷ gì." Lý Bắc Bắc nhìn bầu trời đầy sương mù bên ngoài cửa sổ, thở dài, "Chẳng mấy ngày nữa ăn Tết, một chút không khí năm mới cũng không có." Cậu vừa nói vừa lấy gói kẹo trong túi ra, nhét vào miệng Hạ Thần.
Đôi mắt Hạ Thần sáng rực: "Kẹo này ngon, cậu lấy ở đâu?"
"Tiêu phó tướng cho tôi." Lý Bắc Bắc nở nụ cười ngại ngùng không hợp với mình, giả vờ cất kẹo vào túi, "Mấy hôm nay anh ta đều cho tôi kẹo, anh xem, có phải anh ta đang tán tôi không..."
Đúng lúc đó Lý Khắc đẩy cửa bước vào, nghe thấy thế liền khinh bỉ chen miệng: "Cậu là Omega à, ngày nào cũng ăn kẹo mà không ngán."
"Ai quy định chỉ có Omega được ăn kẹo, Beta không được ăn sao? Alpha còn có người thích đồ ngọt đấy!" Lý Bắc Bắc ngày nào cũng phải đấu khẩu với Lý Khắc, "Anh đúng là ăn không được thì đạp đổ."
Hạ Thần tranh thủ lúc Lý Bắc Bắc lải nhải, nhón thêm một viên kẹo trong túi cậu bỏ vào miệng. Vị ngọt ngập tràn khoang miệng, khiến tâm trạng Hạ Thần thoải mái hơn. Anh nhớ lại túi sữa bột đưa cho Lục Hành Thư hôm đó, hắn đi nhiệm vụ chắc không cầm theo, không biết hỏng chưa? Hạn sử dụng là hôm nào... Tiếc quá.
"Alpha thích ăn kẹo đều là lũ ẻo lả!" Không biết hôm nay Lý Khắc bị ai dẫm đuôi, lửa giận bốc lên.
Thấy vẻ mặt gã không ổn, Lý Bắc Bắc mím môi, không định tranh cãi nữa, song Lý Khắc vẫn tiếp tục: "Lý Bắc Bắc, người ta mới cho cậu mấy viên kẹo cậu đã tự mình đa tình rồi, không thấy mất mặt hả."
Lý Bắc Bắc hừ một tiếng: "Đâu có chuyện của anh, ai bảo tôi tự mình đa tình?"
"Cậu có soi gương không? Tóc cậu nâu nâu vàng vàng như suy dinh dưỡng, da đen thui, ngay cả Beta còn không thèm chứ đừng nói Alpha thích cậu..." Lý Khắc như bắn tằng tằng, không nể nang ai.
Lời vừa rồi khiến Lý Bắc Bắc đỏ mặt, nghiến răng, mắt chua xót như nhóc nhím gai: "Lý Khắc! Anh đang công kích cá nhân đấy!" Từ nhỏ Lý Bắc Bắc đã lùn gầy, tóc nâu, da không trắng, bị không ít bạn học trêu chọc. Cậu biết mình không đẹp, nhưng không thích người khác nói về mình như vậy.
Lý Khắc đẩy kính: "Tôi cứ nói, cho cậu bớt mơ mộng hão huyền đi."
Lý Khắc vừa dứt lời, Hạ Thần đã tiến lên túm cổ áo hắn, chỉ trong nháy mắt đã vật hắn ngã xuống đất. Lý Khắc đau đến choáng váng, không nói nên lời. Y tá bên ngoài nghe tiếng động chạy vào, cả đám sợ sững sờ. Lý Khắc mất một lúc mới nói được, tay run rẩy chỉ về phía Hạ Thần.
"Đừng bắt nạt Bắc Bắc." Hạ Thần xoa đầu cậu, "Mạnh mẽ lên, đừng khóc."
Lý Bắc Bắc không để ý đến Lý Khắc, vừa khóc vừa ôm Hạ Thần, định bộc bạch tâm tình thì bị đẩy ra: "Bẩn quần áo tôi."
Ừ, vẫn cái tính quen thuộc ấy...
Chỉ có điều Lý Bắc Bắc không biết, sau khi mọi người đi hết, Lý Khắc mới lẩm bẩm: "Không phải chỉ mấy viên kẹo thôi sao, khi nào về thủ đô tôi sẽ mua cả một nhà kẹo cho cậu... Đệt, Hạ Thần ra tay tàn nhẫn thật..."
Nhưng những gì Lý Khắc nói cũng có lý...
Lý Bắc Bắc nằm trên giường nửa đêm không ngủ, lật qua lật lại khiến Hạ Thần phải bật đèn. Hai người nằm tâm sự, chủ yếu là Lý Bắc Bắc nói, Hạ Thần chỉ nghe.
"Thật ra Lý Khắc nói cũng đúng, từ bé tôi đã không ưa nhìn, sao Alpha có thể thích tôi được."
Hạ Thần không nói gì, nghiêng nhìn Lý Bắc Bắc dưới ánh đèn. Đôi mắt cậu vô cùng dịu dàng, tóc nâu nhạt, đôi mắt cũng vậy, xinh đẹp như ngọc lưu ly.
Lý Bắc Bắc không nghe thấy tiếng trả lời, thất thần nhìn chằm chằm mặt đất.
Cậu rất muốn được yêu, suốt hai mươi ba năm chưa từng được ai theo đuổi. Dù lỗ mãng hay nói nhảm, cậu không dám tùy tiện theo đuổi người khác. Thậm chí có đôi lúc hâm mộ Omega, bọn họ vừa chào đời đã được hưởng chế độ ưu đãi, được Alpha mạnh mẽ bảo vệ. Đánh dấu xong, Alpha sẽ yêu thương suốt đời.
Thế giới này có quá nhiều người ưu tú, còn Lý Bắc Bắc quá bình thường, sẽ không có ai bằng lòng theo đuổi cậu. Vì thế Tiêu Minh mới chỉ tặng mấy gói kẹo thôi, Lý Bắc Bắc đã mê muội hiểu nhầm. Chóp mũi chua xót, đáng thương thở dài.
Chốc lát sau, Hạ Thần bất chợt nói: "Tôi thấy cậu rất dễ thương."
"Hả?" Lý Bắc Bắc ngơ ngác ngồi dậy, sau khi hiểu Hạ Thần khen mình, cậu cảm động dụi mắt.
Ai dè Hạ Thần lại chêm thêm: "Giống cún con."
Lý Bắc Bắc lập tức ném gối sang: "Ngủ của anh đi."
Có lẽ do sắp Tết, bầu không khí quân doanh dịu đi. Gần đây nhà ăn có thực đơn mới, Hạ Thần hiếm khi có khẩu vị, bèn xuống đấy vài lần, lúc nào mang về cũng chỉ hai món: đùi gà kho tàu và măng kho tộ. Lý Bắc Bắc không thích măng kho, chỉ nấu mì ở ký túc xá, để Hạ Thần đi lấy đồ ăn.
Hôm nay anh đến muộn, gặp Tiêu Minh. Hắn là phó tướng, thành thật đứng xếp hàng, nhưng khi vừa đến xong, nhà ăn vốn ồn ào nháy mắt yên lặng. Hạ Thần bước đến sau Tiêu Minh, hắn đứng rất thẳng, không để ý người sau.
Hạ Thần do dự, lên tiếng chào: "Tiêu phó tướng."
"Bác sĩ Hạ." Tiêu Minh xoay người, lịch sự chào.
"... Bao giờ Lục tướng quân quay về?" Hạ Thần vào thẳng vấn đề.
Tiêu Minh suy nghĩ, ánh mắt lạ nhìn Hạ Thần. Ngày đó khi Lục Hành Thư ôm Hạ Thần, bấy giờ anh đang ngủ say, dĩ nhiên không biết ánh mắt khác thường của Tiêu Minh.
"Thời gian làm nhiệm vụ không xác định, không tiện tiết lộ." Tiêu Minh ho khan, "Xin lỗi."
"Ồ." Tâm trạng Hạ Thần hơi chùng, nhưng vẫn bình tĩnh, không nói thêm, đứng xếp hàng. Đợi mãi đến lượt mình, cuối cùng măng kho tộ và đùi gà đều hết, Hạ Thần rầu rĩ chọn vài món mặn, tìm chỗ khuất ngồi. Binh lính đi lại nhìn anh vài lần, nhưng không ai dám lại gần.
Sau chuyện của Từ Khan Thuận, Lục Hành Thư hạ lệnh binh lính không được làm phiền nhân viên y tế.
Hạ Thần chán chường chọc chọc đồ ăn, không có chút khẩu vị, định đứng dậy thì thấy Tiêu Minh vội vàng bước đến, lo lắng: "Bác sĩ Hạ, e phải phiền anh đi cùng tôi một chuyến."
Bên cạnh hắn còn có một binh lính sốt sắng.
Quân vụ nghiêm mật, thời gian gấp gáp. Khi Hạ Thần hồi thần lại thì đã ngồi trên xe quân đội của Tiêu Minh cùng Lý Khắc, Lý Bắc Bắc, mang theo dụng cụ y tế. Bên trong xe vài người quân hàm thượng tá, mặt mũi nghiêm nghị ngồi thẳng lưng, bất kể xe xóc nảy thế nào cũng không nhúc nhích, y hệt tảng đá.
Lý Bắc Bắc hoảng loạn như thỏ con, Hạ Thần nắm tay cậu, hỏi Tiêu Minh: "Tiêu phó tướng, tôi có thể biết chút về tình hình không? Nếu không tiện, chúng tôi sẽ nghe theo chỉ huy."
Tiêu Minh cau mày, giọng nặng nề: "Tướng quân đã gặp chuyện."
Nhiệm vụ lần này vốn của Tiêu Minh, cuối cùng bị Lục Hành Thư giành mất. Hắn giàu kinh nghiệm, thành thạo dẫn đội, địa hình rừng núi quen thuộc với Lục Hành Thư, tiến độ rút ngắn, thu hoạch tin tức quan trọng. Không ngờ trên đường về quân doanh, cả đội trúng mai phục. Bị tách ra, may mắn thoát chết nhưng bị thương, được một thượng tá nhanh trí đưa đến thị trấn gần đó báo tin.
"Hang ổ bên kia đã bị hủy, tài liệu gửi về tổng bộ, bây giờ không còn mai phục nữa. Chúng ta đi đông người, đều tinh binh, dù tàn dư địch cũng không sợ. Mọi người sẽ không sao, chúng tôi nhất định bảo vệ chu toàn."
Tiến sĩ Dương già yếu, không thích đường xa. Tiêu Minh cần nhân viên y tế trị liệu cho người bị thương. Quan trọng hơn, mất liên lạc hoàn toàn với Lục Hành Thư. Mỗi lính đều gắn máy định vị mini, nhưng không hiểu sao chỉ máy định vị của Lục Hành Thư không thể xác định vị trí.
Lý Bắc Bắc cảm nhận lòng bàn tay Hạ Thần đổ đầy mồ hôi lạnh, cậu nhìn anh, nhỏ giọng: "Tôi không sợ, anh cũng đừng sợ."
Hạ Thần lắc đầu, nhẹ giọng: "Anh ấy sẽ không sao." Nhưng trong lòng anh run nhẹ, chỉ mình nhận ra.