3. Chương 3: Chút tình đầu mùa hạ

Vị Trí Hoàn Mỹ

Chương 3: Chút tình đầu mùa hạ

Vị Trí Hoàn Mỹ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên con đường nhỏ phía nam ngoại ô thành phố, hoa nhài trắng nở rộ khắp nơi, chúng như những thiếu niên lần đầu yêu đương, trổ bông vừa non nớt vừa ngọt ngào. Giọt sương trong suốt rơi khỏi cánh hoa, lướt xuống phiến lá xanh mướt phía dưới, trong chớp mắt ấy, những mảnh vỡ ký ức của cậu quay về tìm thấy nhau.
Dưới ánh đèn dịu ấm, Hạ Thần cầm trên tay một quyển sách bìa nâu, đang đọc đến đoạn trên thì Lục Hành Thư trở lại. Hắn nghe tiếng cửa mở, liền gập sách lại.
Nhìn đối phương đẩy cửa từ bên ngoài vào, Hạ Thần xoay người đặt sách lên kệ.
“Quân đội hôm nay có việc chậm trễ.” Lục Hành Thư liếc nhìn quyển sách vừa đặt lên kệ, khóe miệng khẽ giật. Hắn cởi áo khoác quân phục, cầm bộ đồ ngủ vào WC, “Thích thì cầm về đọc đi.”
“Lục tướng quân thích đọc tiểu thuyết tình cảm à?” Hạ Thần duỗi tay cầm sách, tiêu đề trên bìa là 《Thiếu niên hoa nhài》, tác giả lấy bút danh Nam Mộc.
Lục Hành Thư không thừa nhận, thản nhiên nói: “Bạn viết, tặng tôi một quyển.”
Trong biệt thự riêng của Lục Hành Thư ở thủ đô, hẳn có một kệ sách chuyên để cất những tác phẩm của tác giả Nam Mộc.
Đã từng có thời gian, tất cả sách Lục Hành Thư sưu tầm đều được Hạ Thần đọc qua một lần, hầu hết là thơ ca cổ điển và lịch sử, chẳng ăn nhập gì với tiểu thuyết tình cảm của Nam Mộc.
Hạ Thần lên mạng tra thông tin, phát hiện Nam Mộc rất nổi tiếng trong giới tiểu thuyết tình cảm. Tác phẩm của ông được đông đảo Omega yêu thích, họ khao khát tình yêu và cuộc sống qua những trang sách. Hầu hết nhân vật chính dưới ngòi bút ông đều là Omega, những người vì tình yêu hận thù mà phá vỡ gông xiềng thế tục.
Dù truyện lôi cuốn và nhiều tác phẩm được chuyển thể thành phim, Hạ Thần lại “thiếu tế bào lãng mạn”, không thưởng thức được sự tinh túy, mỗi khi đọc đoạn nào hay đều cảm thấy sến sẩm nổi da gà.
Chỉ vì đó là sách của Nam Mộc, mà quyển nào Lục Hành Thư cũng có, hơn nữa còn giữ gìn cẩn thận, thế nên Hạ Thần đành phải căng da đầu đọc hết quyển này đến quyển khác.
Đọc xong rồi, anh cảm thấy bản thân nhạy cảm hơn một chút.
Phòng WC truyền đến tiếng nước chảy, Lục Hành Thư tắm gội xong, thay bộ đồ ngủ hơi rộng, nằm dựa người trên ghế, dùng ghế mềm để đặt chân như thường lệ.
Hạ Thần xoa thuốc mỡ ấn bóp bắp chân cho hắn. Có vài huyệt vị giúp thư giãn, vừa mát-xa vừa hỏi: “Anh đứng cả ngày à? Sau này những lúc nên nghỉ thì cần nghỉ, hiện giờ không có chiến sự, tốt nhất tập trung tĩnh dưỡng cho vết thương khỏi hẳn.”
Lục Hành Thư thấy chắc bắp chân hắn cứng lắm, khó ấn bóp nên mới phàn nàn như vậy.
Hắn nhắm mắt, chậm rãi đáp lời, giọng điệu như đang rên.
Dù thái độ cậu bác sĩ thế nào, Lục Hành Thư đều cảm thấy đối phương rất kiên trì.
Theo hắn biết, tiến sĩ Dương không ép Hạ Thần phụ trách việc này, nhưng anh vẫn đều đặn hai ngày một lần tới đây báo danh.
Chỉ có điều Lục Hành Thư không phải người thích ngồi yên, hắn thường xuyên đến bãi tập huấn, đích thân chỉ bảo.
Có đôi khi hắn về quá muộn, thấy cậu bác sĩ đứng trước cửa phòng mình, cầm hòm y tế, trông đáng thương vô cùng. Đối phương không nói lời nào, cũng không nhúc nhích, chỉ ngơ người nhìn hắn chằm chằm. Đôi con ngươi hệt như bầu trời đêm đầy sao, tích tụ vô vàn vì tinh tú, cũng dồn nén biết bao lời muốn nói.
Chắc là muốn than phiền nhỉ? Lục Hành Thư dứt khoát đưa chìa khóa ký túc xá cho Hạ Thần. Trời lạnh mà để con người ta đứng ngoài cửa chờ, quá vô nhân đạo rồi.
Hắn là tướng quân, chỉ vì chuyện cỏn con này mà đi xin lỗi với một bác sĩ nhỏ thì trông rất giả tạo. Lục Hành Thư cũng chẳng cần khiêm tốn cho ai xem.
Tuy lớn lên trong gia đình hoạt động chính trị, tính cách hắn vẫn lỗ mãng, ít khi để ý tiểu tiết. Song hôm ấy, Lục Hành Thư vẫn biết pha một ly trà cho cậu bác sĩ, loại hồng trà nhập khẩu mà Tiêu Minh đưa hắn.
Khi Lục Hành Thư xoay người định đưa trà, hắn thấy cậu bác sĩ yên lặng cầm chìa khóa, hiếm hoi khẽ nhếch khóe môi.
Lục Hành Thư rất hối hận vì sao hôm ấy không bật đèn to mà chỉ để một ngọn đèn nhỏ. Dưới ánh sáng vàng nhạt hơi mờ ảo, hắn không nhìn rõ cậu bác sĩ có đang cười không, nhưng khóe miệng khẽ cong kia hẳn là khá vui vẻ.
Lục Hành Thư thấy thú vị, thuận tay bật đèn trần lên. Căn phòng lập tức sáng sủa.
Hạ Thần giật mình, nhét chìa khóa vào túi. Ý cười bên khóe môi cũng tan biến, anh căng mặt: “Lục tướng quân, mời anh đi tắm trước.”
Lục Hành Thư cười hỏi: “Tôi xưng hô với cậu thế nào đây?”
“Hạ Thần.” Hạ Thần bỗng thẳng người dậy, bàn tay nắm chìa khóa trong túi rỉ ra chút mồ hôi, lông mi rung, liền mạch giải thích: “Hạ trong mùa hạ, Thần trong sao trời.”
Tựa như trận tuyết lớn mười ba năm về trước, họ nói cho nhau tên của bản thân.
“Lục Hành Thư, Lục trong lỗ tai, Hành trong hành tẩu, Thư trong sách vở.” Thiếu niên Lục Hành Thư thở hổn hển, cõng tiểu Hạ Thần sắp chết cóng đi trên nền tuyết. Gió rét thổi tới, Lục Hành Thư thở ra từng làn khói trắng: “Tên em hay thật, là vì tinh tú ngày hè đúng không?”
Thiếu niên nói: “Anh là quân nhân, chắc chắn sẽ không để em chết đâu, em đừng sợ.”
Nhưng Lục Hành Thư hiện tại lại mặt mũi bình thản, ánh mắt không hề có chút giao động về hồi ức ngày xưa. Hắn vươn tay, vừa lịch sự vừa xa cách nói: “Bác sĩ Hạ, mong được giúp đỡ thêm.”
Anh không nhớ em.
Hạ Thần không biết trong một năm xa cách ấy, hai người đã xảy ra chuyện gì mà Lục Hành Thư quên hết tất cả.
Người bị lãng quên như anh khó tránh khỏi hơi khó chịu trong lòng, nhưng Hạ Thần cũng không giỏi biểu đạt. Thế nên anh bỏ qua cái bắt tay của hắn, trái lại nhìn về phía ly trà Lục Hành Thư đã pha: “Tôi không uống hồng trà, có Long Tỉnh không?”
Lục Hành Thư: “…”
Lý Bắc Bắc cực kỳ ngưỡng mộ Hạ Thần có thể làm bác sĩ riêng cho Lục Hành Thư, nhiệm vụ này là thứ mà cả bọn họ có mơ cũng không dám mơ.
Chờ năm năm sau quay về thủ đô, chỉ cần Lục Hành Thư nhấc tay viết bức thư tuyên dương, chức vụ của Hạ Thần khéo có thể thăng hạng đến ngồi dùng bữa cùng phó viện trưởng chi nhánh số một cũng nên.
Nửa đêm Lý Bắc Bắc không ngủ được, bèn làm củ cải ngâm trong ký túc xá. Sáng nay cậu nhờ bác gái ở nhà ăn mua hộ đường, dấm và ớt, bây giờ ngâm hết đống củ cải trắng thái lát mà hồi trước Hạ Thần mua về, cho vào bình thủy tinh lớn.
Đến lúc Hạ Thần về ký túc xá, Lý Bắc Bắc đang mở cửa sổ để thông gió. Hạ Thần nhìn cái bình thủy tinh kia, trong lòng bỗng căng thẳng: “Cái bình kia nhìn hơi quen.”
“Dùng để ngâm tim động vật trong phòng thí nghiệm đấy, tôi ‘hành hung’ Lý Khắc cả trăm lần mới lấy được.” Lý Bắc Bắc biết anh lo cái gì, vừa nhai một miếng củ cải sống vừa trấn an: “Yên tâm đi, tôi rửa rất kĩ rồi.”
Khóe miệng Hạ Thần khẽ giật, thật lòng chân thành từ chối món củ cải ngâm này.
“Người ta nói ăn nhiều củ cải thì xì hơi nhiều, mấy hôm nay chúng mình ăn không ít củ cải xào, anh qua chỗ Lục tướng quân nhớ phải cẩn thận.” Lý Bắc Bắc bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, càm rà càm ràm hệt như mẹ già: “Đừng đánh rắm chết ngạt Lục tướng quân.”
Hạ Thần đang uống nước suýt chút nữa thì sặc. Anh vừa định mở mồm nhắc nhở Lý Bắc Bắc đã bị đối phương dùng viên kẹo chặn miệng. Lý Bắc Bắc lại nói: “Anh nói xem, Alpha với Omega đánh rắm có giống Beta tụi mình không? Hay thả hơi cũng là mùi pheromone? Chắc là giống chúng ta chứ nhỉ?”
“Không thì sao?” Hạ Thần thường xuyên cảm thấy mỗi lần giao lưu với Lý Bắc Bắc đều hệt như mấy đứa thiểu năng: “Cậu chưa tiếp xúc với bệnh nhân Alpha với Omega bao giờ à?”
“Sao xịn sò như chi nhánh một của anh được, hiếm có bệnh nhân Alpha với Omega đến chi nhánh của tôi lắm. Hạng y tá tép riu như tôi càng không tiếp xúc được mấy người.”
Hạ Thần thấy kẹo này khá ngon, bèn hỏi: “Vậy cậu vào quân đội là vì muốn tiếp xúc với nhiều Alpha hơn à?”
“Không phải thế.” Lý Bắc Bắc lập tức giải thích: “Tôi muốn thăng chức, lên chi nhánh hai.”
Lý Bắc Bắc thở dài: “Cũng không biết về rồi có thăng chức được hay không. Nghe nói hai chi nhánh đầu đều sẽ phân phối nhà ở cho bác sĩ và y tá. Nhà tôi rất nhỏ, ba đứa em tôi đều ở chung một phòng. Nếu có nhà riêng rồi, tôi sẽ đưa em trai em gái dọn ra ngoài ở.” Nói xong, Lý Bắc Bắc hỏi Hạ Thần: “Anh thì sao, chi nhánh một phát triển tốt như vậy mà lại tới đây?”
“Trong nhà quá lạnh.” Hiếm thấy Hạ Thần nghiêm túc tự hỏi một hồi, cuối cùng mới trả lời.
“Khí hậu ở thủ đô khá tốt mà, có thể lạnh bằng nơi này sao?”
“Trong nhà chỉ có một mình tôi, không ấm áp.” Hạ Thần duỗi người vào WC tắm rửa: “Tôi mệt rồi, cậu cũng ngủ sớm đi.”
Lý Bắc Bắc nhún vai: “Vậy anh tìm ai đó mà kết hôn đi, sinh vài nhóc con là ấm ngay. Vẻ ngoài anh đẹp trai như vậy, còn sợ không tìm được Beta nữ nào vừa ý hay sao.”
Hạ Thần không nghe được nửa vế sau, chỉ lọt tai đúng vế đầu. Anh hậm hực nghĩ: sinh con đâu có dễ thế. Alpha nhà anh hờ hững cứ như người xuất gia, không chịu đánh dấu anh cũng không chịu sinh con với anh, đã thế còn mơ mộng đẹp muốn ly hôn.
Dạo gần đây, mỗi sáng Hạ Thần dậy lúc năm giờ, nhẹ tay nhẹ chân làm vệ sinh cá nhân, rồi lén cầm ống nhòm trèo lên mái nhà chờ bình minh.
Đây là địa điểm thuận lợi mà mấy hôm trước anh mới phát hiện ra. Ngồi trên đây nhìn xuống sân tập huấn dành cho tân binh đằng sau tòa nhà bên cạnh.
Sáng nào Lục Hành Thư cũng một mình đến trước để chạy hai vòng. Hạ Thần không biết có phải vì chức tướng quân này nhàn nhã quá nên đối phương chăm chỉ huấn luyện thế hay không.
Hạ Thần thầm nghĩ: thích chạy bộ thế thì về nhà đi, trong nhà còn có hẳn đường chạy nhỏ cơ mà, một ngày chạy 24 tiếng cũng không vấn đề.
Chạy xong, Lục Hành Thư lại đi hít xà đơn một lúc.
Hạ Thần thầm nghĩ: mai mốt dựng thêm cái xà đơn trong nhà đi, hít xà đơn thôi cũng đẹp trai quá đi mất.
Hít xà đơn xong, Lục Hành Thư lại luyện bò sấp làm mẫu cho tân binh, khiến mình mẩy đầy bụi bặm.
Tư thế nhanh nhẹn tiêu chuẩn cùng loạt động tác ấy sớm phá kỷ lục thời gian, khiến nhóm tân binh phấn khích vỗ tay. Hạ Thần cũng không nhịn được mà vỗ tay theo, nhỏ giọng tán thưởng.
Lại lần nữa, Hạ Thần thầm nghĩ: quá đẹp trai, làm thêm sân bãi có thể bò sấp ở nhà đi. Nhưng cái này quá bẩn, phải xây cả phòng tắm. Dáng người anh ấy đẹp như vậy, yên lặng tắm trong phòng thì phí quá, dứt khoát làm bồn tắm to luôn đi.
Đồ đạc cần sắm thêm quá nhiều, Hạ Thần bắt đầu lấy giấy bút ra để vẽ. Chỉ có điều còn chưa vẽ được mấy đã bị ai đó vỗ vai. Ngẩng đầu lên, là phó tướng Tiêu Minh mặt đơ.
Một người lăn xả trên chiến trường, từng vào doanh trại địch, thân kinh bách chiến như Lục Hành Thư sao có thể không phát hiện ra mấy ngày nay luôn có người núp trên mái nhà để lén nhìn mình.
Lúc đầu hắn vẫn nghĩ là y tá nào đó mê sắc đẹp, chắc một hai ngày nữa sẽ bỏ cuộc. Dù sao mùa đông mà phải dậy sớm như thế, mấy ai chịu nổi.
Cuối cùng người này lại nhìn lén nguyên một tuần, bấy giờ Lục Hành Thư mới không nhịn được mà kêu Tiêu Minh đi mời đối phương xuống.
Đến lúc thấy người rồi, Lục Hành Thư lại không hiểu. Hắn nhìn Hạ Thần mặt lạnh nhạt nhưng nội tâm dậy sóng, nghi hoặc hỏi: “Bác sĩ Hạ? Cậu ở trên đó làm gì?”
Hạ Thần căng thẳng, cuốn vở nhỏ trong tay rơi xuống đất.
Tiêu Minh nhanh tay lẹ mắt cầm lên đưa cho Lục Hành Thư. Hắn nhìn thoáng qua nhưng vẫn không hiểu, căn bản là vẽ quá ẩu.
Chỉ có vài đường thẳng và hình tròn đơn giản, bên trong còn vẽ thêm mấy cục bột, chắc là người.
Bên cạnh một cục bột có ghi hai chữ “đẹp trai”, xung quanh là mấy bông hoa nhỏ, bên cạnh hoa lại là ông mặt trời nhỏ, còn hình trái tim bên cạnh mặt trời thì chưa kịp vẽ đã bị Tiêu Minh cắt ngang.
Lục Hành Thư nhìn Hạ Thần đang cúi đầu im lặng, cứ cảm thấy việc kéo đối phương xuống trước mặt cả đám người như thế này quá lỗ mãng. Sợ cậu bác sĩ không chịu được sĩ diện, đâm ra hắn quyết định kệ hết, cứ khen người ta trước đã.
“Bác sĩ Hạ vẽ rất cá tính.”
“…” Hạ Thần vốn môn mỹ thuật kém nhất từ bé đến lớn, lần đầu tiên được khen vẽ đẹp.
“Trên mái nhà quá lạnh, dễ cóng tay. Nếu bác sĩ Hạ thích vẽ cảnh mọi người tập luyện, lần sau rảnh rỗi có thể trực tiếp tới sân.” Lục Hành Thư trả lại cuốn vở nhỏ cho Hạ Thần, khách sáo nói.
Bị bắt quả tang đã rất xấu hổ rồi, hắn nói vậy chẳng qua là đang tìm bậc thang bước xuống giúp đối phương mà thôi.
Nhưng Hạ Thần lại nghiêm túc trả lời: “Được, vậy ngày mai tôi sẽ tới sân tập.”
Lục Hành Thư: “…”
Tiêu Minh và đám binh lính huấn luyện: “…”
Thế là kể từ đó, sáng nào Hạ Thần cũng dậy sớm hơn cả nhóm binh lính, là người đầu tiên đến sân tập huấn. Anh cầm tập vẽ ký họa lấy từ chỗ tiến sĩ Dương cùng hộp bút chì màu mượn được của Lý Khắc, nghiêm túc ngồi vẽ trên chiếc ghế gấp.
Bên chân anh đặt chiếc bình giữ nhiệt dùng đã nhiều năm, đựng trà Long Tỉnh bỏ thêm kỷ tử.
Sau khi Lý Bắc Bắc biết chuyện, cậu cảm thấy chắc hẳn Hạ Thần có tài năng thiên bẩm trên phương diện vẽ tranh, cực lực đòi thưởng thức tác phẩm của anh, còn tạo dáng đẹp trai để Hạ Thần vẽ cho mình một bức chân dung.
Cũng không biết Hạ Thần nghĩ gì trong đầu mà lại không từ chối Lý Bắc Bắc, còn vẽ thêm mấy bông hoa nhỏ bên cạnh chân dung cậu.
Sau khi Lý Bắc Bắc xem tranh: “Anh cầm túi táo đỏ của tôi đi mà ăn, lúc nghỉ ngơi tiện chia cho nhóm tân binh ăn chung luôn.”
“Không phải cậu bảo túi táo đỏ này ngon nhất nên tụi mình phải để dành sao?”
“Tôi sợ bọn họ mắng anh.” Lý Bắc Bắc thành thật nói.
Hạ Thần im lặng một hồi, hơi buồn bực lên tiếng: “Không có năng khiếu hội họa thì không được vẽ tranh à?” Anh thầm nói, Lục Hành Thư còn khen tôi vẽ cá tính đấy.
“Trong lòng anh không tự chấm điểm được sao?” Tay cầm táo của Lý Bắc Bắc run rẩy.
Đồng dạng cảm thấy tranh Hạ Thần khó nhìn còn có nhóm tân binh. Có vài lần trong giờ nghỉ giải lao, mấy binh lính hoạt bát cởi mở chạy đến chỗ Hạ Thần xem anh vẽ.
Không xem thì thôi, đã xem rồi thì kinh ngạc đến ngây người. Bấy giờ Hạ Thần sẽ lập tức lấy hai quả táo trong túi ra cho bọn họ ăn. Loại táo này vừa to vừa ngọt vừa chắc thịt. Vì để có táo ăn, nhóm tân binh dối lòng mà khen Hạ Thần vẽ đẹp, tâng bốc đến độ trong lòng Hạ Thần nở hoa, mặt ngoài vẫn lạnh lùng như băng.
Chỉ có một tân binh lên tiếng hỏi: “Bác sĩ Hạ, ngày nào anh cũng vẽ một người mà không thấy chán sao?” Cậu chàng nhìn cục bột trên cuốn ký họa của Hạ Thần, không khỏi tò mò hỏi.
Hạ Thần vừa nghe đã lập tức che kín giấy vẽ, dáng vẻ thoạt nhìn như tức giận.
Một tân binh khác nhạy bén hơn, nhanh chóng bịt mồm tân binh vừa nói rồi kéo cậu chàng ra ngoài, thấp giọng bảo: “Không giỏi ăn nói thì đừng nói. Ngày nào bác sĩ Hạ cũng mang táo cho chúng ta ăn mà cậu không biết nịnh vài câu dễ nghe à.
Đấy nào phải vẽ một người, rõ ràng là vẽ chúng ta mà, mỗi người đều khác nhau!”
“Nhưng ai nấy đều nhìn như cục bột, sao tôi biết là người khác được…” Tân binh bị mắng tủi thân: “Cậu xem rốt cục bác sĩ Hạ tính vẽ cái gì không biết, hôm nào cũng tới sớm vẽ một đống hình tròn.”
“… Chắc là đam mê khiến con người ta mất trí đấy.”
Hạ Thần ngồi bên cạnh lại đang chột dạ: không hổ là người đi lính, mắt sắc thật, nhìn một cái đã phát hiện mình toàn vẽ Lục Hành Thư.