Vị Trí Hoàn Mỹ
Thuốc biến đổi giới tính
Vị Trí Hoàn Mỹ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thuốc biến đổi giới tính?” Lục Hành Thư nhướng mày, không tin vào lời Hạ Thần vừa nói.
“Nói như vậy không hoàn toàn đúng. Bạch Khê không sản sinh tuyến thể Omega, nhưng cơ thể y đang đến kỳ phát tình, hơn nữa lượng pheromone tỏa ra còn dày đặc hơn cả Omega. Sau gáy Bạch Khê có nhiều vết cắn, song vì bản chất y không có tuyến thể Omega nên không thể bị đánh dấu. Đây chính là nguyên nhân khiến tinh thần y không hoàn toàn mất kiểm soát, trên người cũng không dính mùi pheromone của Alpha.”
Một Omega bị nhiều Alpha cùng lúc đánh dấu không chỉ khiến tinh thần suy sụp, tuyến thể sau gáy còn gặp vấn đề, nghiêm trọng hơn có thể mất mạng. May mắn là Bạch Khê không có tuyến thể Omega, Hạ Thần đã cẩn thận kiểm tra, những vết cắn trên cổ y chỉ là thương tích ngoài da. Nếu quan sát kỹ, còn có thể nhận ra y đã từng bị cắn vô số lần. Làn da trắng nõn của y đầy rẫy những vết răng lớn nhỏ chồng chéo, phơi bày hết thảy những hành vi tàn ác vô nhân đạo.
“Loại thuốc này không chỉ thay đổi được diện mạo, màu da của người dùng… Nói đơn giản, nó có thể khiến ngoại hình người dùng dần thiên hướng Omega.” Hạ Thần đưa bản báo cáo đã chuẩn bị sẵn ra cho Lục Hành Thư, “Tôi đã ghi lại tất cả thông tin về tổ chức này từ lời kể của Bạch Khê. Ngoài ra, tôi hy vọng Lục tướng quân đưa tôi và Bạch Khê về quân doanh càng sớm càng tốt. Tôi cần sự hỗ trợ của tiến sĩ Dương.”
Loại thuốc này có thể biến đổi pheromone vĩnh viễn, song tác dụng phụ không thể lường trước. Hạ Thần cần gấp rút quay về, sử dụng thiết bị tiên tiến trong quân y để kiểm tra Bạch Khê, đảm bảo y không nguy hiểm đến tính mạng.
“Tôi cũng sẽ về cùng cậu.” Lục Hành Thư lật xem bản báo cáo vài lần, chữ Hạ Thần rất đẹp.
“Hả?”
“Tôi bị thương, không tiện điều tra. Nhóm thiếu úy thiếu kinh nghiệm, hơn nữa ngày đó rút dây động rừng, sáng nay quay lại toàn bộ căn cứ trống trơn. Sáng nay thủ đô truyền tin tiếp nhận bước điều tra tiếp theo, tôi chờ lệnh.” Lục Hành Thư đi đường vẫn cà nhắc, không vào phòng Bạch Khê, dịu giọng nói với Hạ Thần, “Tin tức lần này rất quan trọng, may mà có cậu.”
Hạ Thần nghĩ, thế là may mắn vì Tiểu Phong quên mang vở bài tập. Song lại nghĩ, thôi kệ, dù sao Lục Hành Thư cũng khen mình, lòng vui tươi hớn hở.
Sáng hôm sau, Lý Bắc Bắc biết tin Hạ Thần quay về, thay đồng phục đi làm, phát hiện Lý Khắc đang ngồi trên ghế dựa lối vào phòng thí nghiệm, há to miệng ngủ. Tóc gã bết dính thành chùm, chắc ngủ đây cả đêm. Lý Bắc Bắc đá nhẹ Lý Khắc, không dùng nhiều lực, song khiến gã giật mình tỉnh.
Lý Khắc đờ đẫn mất một lúc, hồi thần lại liền lấy xấp giấy ghi chép thí nghiệm trong túi đập vào cánh tay Lý Bắc Bắc.
“Cả đêm không ngủ mà cậu còn phá tôi! Còn phá tôi!” Lý Khắc tức suýt khóc.
“Nam tử hán đại trượng phu! Mới một tối không ngủ đã khó tính như thế rồi, để tôi xem sau này có cô nào chịu lấy anh không!” Lý Bắc Bắc vừa chạy trốn vừa miệng hỗn, cười đùa nhốn nháo. Ai ngờ vừa quay người đã đụng vào Tiêu Minh. Lồng ngực Tiêu Minh rất cứng, Lý Bắc Bắc lùn, cứ thế đập hẳn mặt vào ngực người ta, đau đến nửa ngày không hồi thần.
Tiêu Minh đỡ lấy Lý Bắc Bắc đang choáng váng, mặt vô cảm hỏi: “Bác sĩ Lý, đã có kết quả xét nghiệm chưa?”
Lý Khắc đã tỉnh táo: “Có rồi, tiến sĩ Dương và Hạ Thần bàn bạc bên trong, anh vào đi.”
Nghe thấy tên Hạ Thần, Lý Bắc Bắc ngẩn người: “Hạ Thần về rồi? Về từ lúc nào?”
“Đêm qua.” Tiêu Minh trả lời.
Lý Bắc Bắc sờ mũi, vóc người cậu lùn phải ngửa đầu nhìn Tiêu Minh cao 1 mét 90. Cậu “À” một tiếng, tránh sang bên để Tiêu Minh đi vào, nhỏ giọng: “Va tẹt cả mũi rồi.” Ai dè vừa dứt lời, Tiêu Minh đi chưa được mấy bước đã quay nhìn, nâng cằm Lý Bắc Bắc lên, nhìn chằm chằm mũi cậu từ trái qua phải, khiến Lý Bắc Bắc đỏ bừng mặt.
Sau khi xác nhận mũi không sao, Tiêu Minh buông tay, bước nhanh vào phòng thí nghiệm.
Lý Bắc Bắc và Lý Khắc đờ đẫn, sau đó Lý Khắc che miệng cười không ngừng: “Vị Tiêu phó tướng này đúng là nổi tiếng có nền nếp, cái mũi như thanh thép của cậu… Ê đậu má, cậu nghiện đá tôi rồi hả Lý Bắc Bắc!” Lý Khắc ngồi xổm xuống xoa cẳng chân, đau rớt nước mắt.
“Mũi anh như thép đó.” Lý Bắc Bắc rầm rì, nhịp bước ngân nga giai điệu, còn chút đắc ý.
Hạ Thần đã về, hôm nay cậu phải làm món gì đó ngon ngon mới được, không rảnh tranh cãi với Lý Khắc.
Song bữa “tiệc tẩy trần” của Lý Bắc Bắc, Hạ Thần lại không có tâm trạng ăn. Anh cầm bản báo cáo xét nghiệm, tra thông tin từ nhiều tài liệu, tìm kiếm trường hợp tương tự trên mạng, ngay cả tin tức từ mười mấy năm trước cũng không bỏ qua. Cuối cùng in phần báo cáo ra, sắp xếp cùng tài liệu đưa hết cho Tiêu Minh.
Sau khi suy nghĩ, Hạ Thần nói: “Để tôi đích thân báo cáo cho Lục tướng quân.”
Sắc mặt Hạ Thần nghiêm nghị, anh hiếm khi cau mày như bây giờ. Ngay cả tiến sĩ Dương đứng bên cạnh cũng thở dài, vẻ mặt không tốt. Cả hai suốt đêm không ngủ, sau khi tìm tòi nhiều tư liệu, cuối cùng Dương Thư đưa ra kết luận trước. Loại thuốc biến đổi pheromone này đúng là PCI-1 bị quốc gia cấm mười mấy năm trước.
Đến nay, thế giới vẫn còn nhiều Beta muốn trở thành Omega quý hiếm, cũng có nhiều Omega muốn trở thành Beta bình phàm. Ai cũng có nỗi niềm riêng khó nói, không phải ai sinh ra đều hài lòng với giới tính của mình.
Chính vì vậy, chợ đen bắt đầu lưu hành thuốc ức chế biến đổi pheromone, khiến Beta tỏa mùi ngọt ngào như Omega, hoặc giúp Omega ngăn chặn pheromone, biến thành Beta bình thường. Dù tác dụng nhất thời, song nhiều người bỏ tiền không nhỏ. Nó như dòng chảy ngầm, có người biết song không có người ngăn cản, khiến con sông dục vọng ngày một chảy xiết.
Mãi đến khi nhiều người vì nó mà mất mạng, quốc gia mới coi trọng vấn đề này.
Loại thuốc ức chế này đúng là PCI-1 có thể biến Beta thành Omega, song bất cứ Beta nào từng dùng đều chết vì mất máu quá nhiều trong nửa năm sau. PCI-1 cưỡng ép biến đổi lượng pheromone trong máu, khiến cơ thể lão hóa sớm, cuối cùng bị nghiền nát như lá khô.
Thuốc ức chế đặc thù của Hạ Thần là nhánh nhỏ của PCI-1, được pha loãng và hoàn thiện hơn, vô hại như thuốc ức chế khác trên thị trường, song có thể che phủ triệt để pheromone của Omega trong thời gian nhất định. Đáng tiếc PCI-1 tác dụng phụ quá nghiêm trọng, khiến nhiều Omega không muốn ghép đôi, khiến việc nhân giống Alpha ưu tú dậm chân tại chỗ. Nhân lúc PCI-1 dính tai tiếng, quốc gia cấm tất cả thuốc ức chế nhánh của PCI-1.
Từ đó, PCI-1 biến mất khỏi công chúng, chỉ còn ít người mua được với giá cắt cổ.
Thuốc ức chế của Hạ Thần đều do người ba Omega Phó Ngôn Triết của anh, hồi trẻ đã từng mua số lượng lớn loại thuốc đặc thù này. Đến khi kết hôn sinh con, Phó Ngôn Triết cất chúng vào tủ đông, kéo dài thời gian sử dụng.
PCI-1 tiêm vào Bạch Khê là thuốc cải tiến, không còn tác dụng nhất thời, biến thành chất biến đổi pheromone vĩnh viễn. Hiện giờ, về pheromone Bạch Khê hoàn toàn là Omega thật, song về cấu tạo cơ thể vẫn là Beta. Qua báo cáo xét nghiệm máu và lời tự thuật, Hạ Thần biết y bị cưỡng ép tiêm thuốc cải tiến này từ hai năm trước.
Nếu PCI-1 mười mấy năm trước khiến con người lão hóa trong nửa năm, thuốc hiện tại đã phát triển đến giai đoạn ủ bệnh không xác định. Chỉ số xét nghiệm của Bạch Khê đều rất kém, tinh thần gặp vấn đề. Dương Thư cho rằng tình hình y không mấy lạc quan. Bởi đã hoàn toàn thay đổi pheromone bẩm sinh, tác dụng phụ không thể tưởng tượng.
Trong quá trình nghiên cứu cải tiến PCI-1, rốt cục bao nhiêu cơ thể sống bị thí nghiệm? Hạ Thần không dám tưởng tượng.
Đáng sợ hơn, Bạch Khê cũng từng tham gia nghiên cứu.
Bạch Khê là bác sĩ Beta duy nhất trong phòng nghiên cứu PCI-1. Đây là lời y thuật lại lúc tỉnh táo. Không chịu nổi sự tàn nhẫn, sau một năm y định rời đi, song bị coi như vật thí nghiệm, phải chịu đối xử vô cùng mất tính người. Trên cánh tay y vô số lỗ kim, thử thuốc không dưới một lần.
Vẫn còn sống đến ngày hôm nay, đúng là may mắn.
“Trước đây quốc gia cấm PCI-1, bác sĩ tạo ra nó biến mất, dinh thự bị lửa thiêu trụi, tài liệu điều chế đều hóa thành tro.” Lục Hành Thư không ngờ nhiệm vụ bình thường lại tạo nên vòng xoáy lớn, không biết may hay xui. Hơn nữa hắn định để cậu bác sĩ đứng ngoài cuộc, song đối phương lại là người phát hiện manh mối chính. Lục Hành Thư thật sự đau đầu, từng thử đổi Hạ Thần thành người khác, song ngoại trừ anh ra, Bạch Khê không chịu mở miệng với bất kỳ ai, hoặc có cũng chỉ nói nhăng nói cuội.
Hạ Thần nhìn thoáng qua Lục Hành Thư đang trầm ngâm: “Anh cho rằng bác sĩ này đứng sau? Trước đây ông ta dùng PCI-1 kiếm tiền, song dòng tiền đã chảy ra nước ngoài, quốc gia không thể thu hồi.”
Lục Hành Thư đã đọc hết tài liệu, tuy ông ta thiên tài ngành y, song xử lý vấn đề không sáng suốt: “Tôi cho rằng có kẻ khác trợ giúp, bằng không khó có thể im hơi lặng tiếng thành lập tổ chức lớn như vậy suốt mấy năm.”
Cũng không loại trừ khả năng có tổ chức ngầm tham gia thí nghiệm, dùng một tay kiểm soát.
“Phần còn lại tôi sẽ giải quyết, cậu bận cả đêm rồi, nghỉ đi.” Tối qua Lục Hành Thư không giúp được, đi nghỉ sớm. Song khí sắc hôm nay không tốt lắm. Miệng vết thương cẳng chân chảy mủ, hai ngày qua quên thay thuốc, định tự thay thì Hạ Thần tới.
Hắn định đợi Hạ Thần đi rồi mới làm, tránh cho cậu tức giận. Song Hạ Thần bướng bỉnh: “Cho tôi xem miệng vết thương của anh, xem xong tôi đi.”
Thấy Lục Hành Thư lưỡng lự, Hạ Thần bất đắc dĩ: “Cho tôi xem.”
“Đôi khi cậu nhiệt tình quá.” Lục Hành Thư ho khan, đành kéo quần lên, “Trước đây cũng không phải chưa từng bị sâu độc cắn, chảy mủ không sao.”
Hạ Thần không để ý, cầm thuốc băng gạc lên. Lục Hành Thư ngại: “Bác sĩ Hạ, tự tôi làm được, cậu về nghỉ. Cả đêm không ngủ rồi.”
“Tôi không mệt.” Hạ Thần mặc kệ bọng mắt, ngồi xổm xuống, kéo băng gạc quấn cẳng chân Lục Hành Thư lên. Bên trong đã dính chút da thịt lở loét, Hạ Thần gỡ cẩn thận, sợ khiến Lục Hành Thư đau. Song Lục Hành Thư thấy không cần thiết, kéo băng gạc xuống.
Không khéo, vết thương lần này khá nghiêm trọng, phát kéo của Lục Hành Thư khiến hắn đau đớn “hít hà”. Sự tự tin biến thành hối hận, khiến Hạ Thần bật cười. Ngày thường Lục Hành Thư trầm ổn như cán bộ kỳ cựu, song hành động vừa rồi giống thiếu niên mười ba năm trước. Người khác bị vật ngã không kêu, mày không nhăn chút nào, chỉ có thiếu niên Lục Hành Thư hễ sểnh ra than.
Hạ Thần thời niên thiếu chứng kiến, còn thấy hắn đáng yêu, bây giờ vẫn thấy thế.
Sau khi Lục Hành Thư thăng tướng, vẫn giữ gìn hình tượng chính trực, quá khứ kiêu ngạo ở trường quân đội được che giấu gần hết. Chỉ có thoáng bất cẩn hôm nay lộ ra. Lục Hành Thư xấu hổ cười gượng: “Miệng vết thương có vẻ nghiêm trọng, không ngờ đau đến vậy. Để bác sĩ Hạ chê cười rồi.”
“Tôi không cười.” Hạ Thần khẽ ngẩng đầu, khoé môi mím lại, có chút ngọt ngào.
Lục Hành Thư nghĩ, rõ ràng đang cười mà, thôi kệ, mất mặt thì mất mặt đi, ai bảo cậu ấy là bác sĩ chứ.
“Lục tướng quân, sao tôi nhìn gần lại thấy vành mắt anh hơi thâm?” Cậu bác sĩ lại nhéo hắn một cái.
Lục Hành Thư đưa thuốc cho Hạ Thần, không bận tâm: “Dạo gần đây ngủ không ngon.”
Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện. Điện thoại cá nhân của Lục Hành Thư, hắn xua xua tay, nhận máy, nghe đầu dây bên kia nói một hồi, bảo với Hạ Thần: “Bác sĩ Hạ chờ chút, tôi nghe điện thoại một lát.” Rồi đứng dậy vào phòng nghỉ, đóng cửa.
Hạ Thần ngồi chờ, đầu óc mơ màng. Từ khi gặp lại Bạch Khê, anh luôn bị vây trong trạng thái vội vã bận rộn. Suốt đường bôn ba về đây, còn phải chăm sóc Bạch Khê, gần như chưa nghỉ ngơi. Đến quân doanh, ngựa không dừng vó, vào phòng thí nghiệm cùng tiến sĩ Dương, lấy máu Bạch Khê làm đủ loại xét nghiệm.
Hạ Thần dùng thời gian một buổi tối hoàn thành khối lượng công việc mấy ngày, khiến Lục Hành Thư thấy được năng lực của anh. Nói không mệt là nói dối, Hạ Thần tựa người vào sô pha, vừa mơ màng suy nghĩ chuyện gần đây, vừa chờ Lục Hành Thư ra ngoài. Song cú điện thoại này của hắn cũng quá dài.
Hạ Thần ngáp, hai mắt mờ đi. Có lẽ sô pha quá êm, hoặc tách trà của Lục Hành Thư pha thơm quá, thêm hơi ấm máy sưởi, khiến con người khó cầm cự nổi.
Đợi đến khi Lục Hành Thư ra khỏi phòng nghỉ, Hạ Thần đã ngủ say. Cả người cuộn tròn trên sô pha, hàng mi nhắm nghiền rung, nhịp thở đều đặn, ngủ trầm. Lục Hành Thư lắc đầu, không biết nói gì, mới chưa bao lâu đã ngủ luôn. Lục tướng quân đành tự bôi thuốc, chốc chốc quay nhìn Hạ Thần, cứ nhìn xong lại cười.
Lục Hành Thư định lấy chăn đắp cho Hạ Thần, song nghĩ nhỡ có ai vào thấy không ổn, bèn bế người lên, để anh nằm ngủ trong phòng nghỉ. Đây là lần thứ hai Lục Hành Thư bế Hạ Thần, chỉ mấy ngày thôi, hắn cảm thấy đối phương đã nhẹ đi không ít, có lẽ do mệt nhọc. Lục Hành Thư định cho Hạ Thần nghỉ phép có lương, về thủ đô nghỉ ngơi.
Lại lần nữa cảm nhận pheromone của Lục Hành Thư, Hạ Thần mơ màng chưa tỉnh dán lại gần, ôm chặt cổ hắn, thân mật gọi tên: “Lục Hành Thư.”
“Ừ?” Âm giọng trầm thấp của Lục Hành Thư chậm rãi tiến vào giấc mơ, anh được đối phương đáp lời mà cười khẽ, nhẹ thở ra, thoáng chạm môi lên cổ hắn, song vẫn trong trạng thái ngủ say. Lục Hành Thư bối rối, hai tai hơi đỏ, cậu bác sĩ hễ ngủ lại kỳ lạ, giỏi bám dính người khác, khiến người khác bó tay, vô cùng mất tự nhiên. Lục Hành Thư nói thầm: “Lại nói mớ đấy hả?”
Hạ Thần không đáp.
Quả nhiên nói mớ thật, Lục Hành Thư bật cười.
Đúng lúc Tiêu Minh tới tìm hắn. Ban nãy Hạ Thần vào phòng không đóng chặt cửa, chỉ để khép hờ, đâm ra Tiêu Minh gõ cửa đã mở, thấy hết một màn. Lục tướng quân hiếm khi nói cười, đang nở nụ cười như gió xuân, ôm bác sĩ Hạ như ôm công chúa, động tác vô cùng thân mật, khiến Tiêu Minh chần chừ một giây.
Sau đó: “Làm phiền rồi, tướng quân.” Tiêu Minh đóng cửa, vội vã rời đi, định quay lại báo cáo sau hai tiếng nữa.
Nụ cười trên mặt Lục Hành Thư sượng lại.
“Này, không phải như cậu nghĩ đâu.”