Chương 17: Dắt anh khám phá 'thủ đoạn' của nhân gian

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 17: Dắt anh khám phá 'thủ đoạn' của nhân gian

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit + beta: Bé Sứa muốn ở nhà
Trước khi Cố Thời tan tầm, cậu có lấy được một chiếc USB từ chỗ Lý Bế Chủy.
Đó là thông tin liên hệ của những yêu quái nhỏ – những người thực sự duy trì hoạt động của viện điều dưỡng.
Cố Thời nhìn chiếc USB mà Lý Bế Chủy đưa: "Không thể đưa thẳng sao?"
"Ừm, bởi vì bọn họ nói thứ này cần bảo mật, cố gắng đừng đưa lung tung." Lý Bế Chủy nhớ lại, "Hình như có vài người có nghề nghiệp khá đặc biệt."
Cố Thời: Ồ?
Vậy thì tôi không thể xem kỹ nó à?
Cố Thời cắm USB vào, nhấp chuột mở, lúc nhìn thấy tài liệu đầu tiên thì run rẩy.
"Lâm Thâm không phải người?!"
"À?" Lý Bế Chủy sửng sốt, "Anh ta không phải người, là Lộc Thục."
"?" Cố Thời lại một lần nữa hối hận vì đã không học lớp lý thuyết của ông già cho tử tế.
Cậu lấy điện thoại ra, bắt đầu tìm kiếm.
Lý Bế Chủy liếc nhìn màn hình điện thoại của Cố Thời, nói: "Là yêu quái chỉ cần cắt vài sợi lông cho người ta là có thể giúp con cháu người ta hưng thịnh đấy."
Cố Thời nhìn kết quả tìm được trên điện thoại, rơi vào suy tư.
Lộc Thục: Dáng vẻ giống như ngựa, đầu màu trắng, đuôi màu đỏ, thân mình đầy vằn hổ, kêu lên giống như con người đang hát, thường mang lại tài lộc cho con cháu.
Lâm Thâm là một cây hái ra tiền sáng chói trong ngành sản xuất âm nhạc phim ảnh Hoa ngữ đương đại.
Hắn ra mắt từ rất sớm, trở nên nổi tiếng nhờ thành tích trong cuộc thi thập hạng toàn năng, trên con đường biểu diễn, thần cản giết thần Phật cản giết Phật, bỏ xa những người cùng thời đến tám trăm con phố, nhất kỵ tuyệt trần*, vẫn luôn nổi tiếng đến tận bây giờ.
*Nhất kỵ tuyệt trần (一骑绝尘): chứng minh rằng ai đó có khả năng vượt quá người thường theo một cách nhất định, vượt quá tầm với của người khác.
Cố Thời coi như là thế hệ lớn lên trong tiếng hát của Lâm Thâm, xem phim truyền hình của Lâm Thâm.
Mặc dù bây giờ đã dần không còn chú ý đến phim ảnh nữa do đã có rất nhiều cách để giải trí, nhưng Cố Thời vẫn nhớ khi còn nhỏ, ngay cả ông già cũng thường xuyên ngồi trước TV chờ xem phim của Lâm Thâm.
Hai ông cháu vậy mà không hề phát hiện ra Lâm Thâm không phải con người, cùng lắm là khi đi trên đường, nhìn thấy poster của Lâm Thâm thì cảm thán một câu người này thật biết cách giữ gìn nhan sắc, trên người hắn dường như không có dấu vết của thời gian.
Đệt, chắc chắn là không có dấu vết rồi!
Đầu óc Cố Thời ong ong, cảm thấy tuổi thơ của mình bị sốc nặng.
"Tôi có ấn tượng với Lâm Thâm, tôi tỉnh dậy khá sớm, anh ta muộn hơn tôi một chút, nơi chúng tôi thức tỉnh rất gần nhau, từng ở chung một thời gian, nhưng anh ta bẩm sinh đã rất gần gũi với con người nên dứt khoát chọn cuộc sống hòa nhập với loài người luôn."
Cố Thời: "À."
Cũng đúng, dù sao cũng là bẩm sinh có thể giúp con cháu của con người hưng thịnh.
Lý Bế Chủy tò mò: "Cậu có hứng thú với anh ta sao?"
"Không có." Cố Thời giả vờ như không có gì, "Chỉ là phát hiện nghề nghiệp mà anh ta chọn khá tốt."
Suy cho cùng, Lộc Thục có một giọng hát hay, rất chuyên nghiệp.
Giới giải trí mà, diễn hay thì đi hát, hát hay thì đi diễn là chuyện hết sức bình thường, Lâm Thâm biết phấn đấu, thập hạng toàn năng, bảo sao hắn lại nổi tiếng và bất bại đến vậy.
Cố Thời cảm thấy thần tượng thời thơ ấu của cậu thật lợi hại, không thể so sánh với đám lười biếng hiện giờ trong viện.
Nhìn người ta có tư tưởng thức thời đi, nhìn khả năng hành động của người ta đi, quả không hổ danh là thần tượng thời thơ ấu của cậu, đúng là không tầm thường!
Cố Thời bắt đầu chỉ tay về phía Lý Bế Chủy: "Anh nhìn Lâm Thâm người ta xem, biết sử dụng sở trường của mình để hòa nhập với xã hội, nhìn lại các anh xem, học tập theo đi."
Lý Bế Chủy cảm thấy Cố Thời nói đúng.
Cố Thời nói cái gì cũng đúng.
Hắn bắt đầu cố gắng nhớ lại trải nghiệm tìm việc làm của Lâm Thâm: "Tôi nhớ là ban đầu tôi nhìn thấy quảng cáo trên báo chí về một phú bà bỏ một số tiền lớn để cầu con và tìm đến anh ta..."
Cố Thời: "???"
Filter tuổi thơ của Cố Thời vỡ vụn tại chỗ.
Lý Bế Chủy gãi đầu: "Nhưng hình như bây giờ có rất ít quảng cáo giống vậy, tôi phải học như thế nào?"
Cố Thời: "... Cũng đừng học cái này."
Lý Bế Chủy: "?"
Cố Thời: "Cho dù có quảng cáo này thì anh học được sao? Anh đâu phải Lộc Thục, tặng con cháu cho người ta kiểu gì đây?"
"Cũng đúng." Lý Bế Chủy thất vọng.
Nhưng nhắc đến phú bà...
Cố Thời muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng im lặng kìm lại ý nghĩ xấu xa muốn bảo Lý Bế Chủy đi tìm phú bà.
Đệt, thật tiếc cho gương mặt non choẹt của Lý Bế Chủy!
Cố Thời bóp cổ tay, sau đó tiếp tục lật xem tài liệu.
Tài liệu về Lâm Thâm rất lộn xộn.
Ngoài thông tin cơ bản của riêng hắn thì còn có rất nhiều thông tin về tài sản đứng tên hắn, thậm chí còn có cả vị trí của rất nhiều bất động sản, mỗi một bất động sản đều có khóa bằng mật khẩu và vân tay, địa chỉ và mật khẩu được viết bằng chữ số màu đỏ ở vị trí dễ thấy nhất, ngay đầu tài liệu, như thể sợ người xem tài liệu sẽ không nhìn thấy vậy.
Cố Thời gần như nghẹn họng: "Sao anh ta lại ghi chuyện này vào tài liệu?!"
"Là vì để phòng ngừa lỡ như viện điều dưỡng của chúng ta xảy ra chuyện thì chúng ta có thể đến nơi khác."
Cố Thời hơi ngạc nhiên: "Đoàn kết vậy sao?"
Lý Bế Chủy nghịch điện thoại, thản nhiên nói: "Sau khi con người kiểm soát Trái Đất, yêu quái đều có cảm giác khủng hoảng, cậu nghĩ đi, đám chúng tôi bị lừa dễ dàng như vậy, nếu những kẻ đó cũng ra tay với họ, chỉ cần nhấc ngón tay là có thể làm được rồi, vì vậy bây giờ bọn họ cung cấp những tài nguyên này cho chúng tôi cũng là vì tính toán riêng của bọn họ."
Nói cách khác, trời sập thì có người cao đỡ.
Và đám lão yêu quái là yêu quái có rất nhiều thần thoại truyền thuyết chính là người cao kia.
Cố Thời gật đầu, sau khi ghi lại thông tin liên hệ của Lâm Thâm thì không xem những tài liệu cá nhân kia nữa.
Những tài liệu ở phía sau gần như là giống nhau, có Lâm Thâm nổi bật như ngọc ở trang đầu, khi Cố Thời đọc thành tựu của các yêu quái phía sau thì cảm thấy nhàm chán, vô vị.
Hiện tại, Lâm Thâm coi như là yêu quái thành công nhất, chói mắt nhất trong số đám yêu quái kia.
Các yêu quái nhỏ khác cũng thuộc loại có chút thành tựu nhưng lại không có gì đặc biệt đáng để xem, nếu có ngày nào đó ẩn mình cũng sẽ không khiến quá nhiều người chú ý.
Cố Thời có thể hiểu được sự lựa chọn của bọn họ.
Yêu quái hoàn toàn là loài khác biệt đối với con người, xét về tuổi thọ, cứ sau vài chục năm là yêu quái lại phải hoàn toàn rời khỏi tầm mắt con người một lần để tránh gây ra những rắc rối không đáng có.
Vì vậy tài chính mà bọn họ có thể cung cấp cho viện điều dưỡng không phải là vô hạn.
Vẫn phải tự tìm cách vận hành mới được.
Cố Thời lưu lại những thông tin liên lạc đó, rút USB ra đưa cho Lý Bế Chủy rồi tan tầm.
Trở lại Thương Ngô Quan, Cố Thời thẳng tiến đến nhà bếp, chuẩn bị kể chuyện Lâm Thâm cho Cố Tu Minh để ông già cũng nghi ngờ nhân sinh một chút.
"Ông già!"
Cậu đá tung cánh cửa, nhưng lại không thấy hình ảnh Cố Tu Minh đứng thái rau trước bệ bếp.
Cố Thời sửng sốt, im lặng rụt chân lại, đóng cửa nhà bếp lại, quay đầu đi về phía sân sau mà hai người ở.
Cố Tu Minh có một căn nhà thủy tạ hướng về phía Nam ở sân sau, chuyên dùng để bói toán những sự kiện quan trọng.
Số lần sử dụng căn nhà đó có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng mỗi ngày Cố Tu Minh đều phải mở cửa ra vào và cửa sổ để thông gió, cũng chịu khó quét dọn một lần.
Cố Thời thấy cửa sổ căn nhà đó đang đóng kín đến mức ngay cả một tia sáng cũng không thể xuyên qua được.
Xem ra vẫn chưa bói ra được.
Cố Thời nhẩm tính thời gian, vén tay áo lên đi ra ruộng rau.
80% là ông già không ăn cơm trưa.
Cố Thời xách rau củ từ ruộng rau về nhà bếp, thái rau "cạch cạch cạch".
Cố Thời khéo léo chuẩn bị ba món và một canh, lại nhìn về phía sân sau một cái, phát hiện cánh cửa kia hoàn toàn không định mở ra thì nhếch môi, nhưng không dám tự tiện đi đến quấy rầy, tự ăn xong rồi để đồ ăn còn dư lại vào nồi, giữ lửa trong bếp, thay quần áo, xách giỏ ra sau núi.
Cố Thời đi qua đình ở phía Nam thì phát hiện cây cỏ ở sau núi đột nhiên tươi tốt hơn nhiều so với ngày hôm qua.
Cậu nhớ ông già nói Tạ Cửu Tư đồng ý sẽ hỗ trợ ông vận hành đại trận sơn môn.
Thứ mà đại trận sơn môn ăn chính là sức sống của vạn vật.
Nói cách khác, sức sống của những cây cỏ hiện giờ đều là nhờ sự nỗ lực của Tạ Cửu Tư, có lẽ là do thực lực của anh mạnh nên cây cỏ mới tươi tốt hơn nhiều chỉ trong một ngày ngắn ngủi.
Cố Thời sửng sốt trong chốc lát, trên khuôn mặt ánh lên niềm vui, chân như được bôi dầu, lao thẳng về phía nấm truffle sinh trưởng theo như trong trí nhớ của cậu.
Đúng như cậu nghĩ, những cây nấm truffle mới bị đào đi hai ngày trước đã mọc lên nấm mới, thậm chí còn to và dày hơn hai ngày trước, chỉ nhìn thoáng qua là biết có thể bán được giá hời.
Đôi mắt Cố Thời sáng rực, vừa ngân nga hát vừa đi vòng quanh sau núi, những cây nấm mới mọc chất đầy hai giỏ.
Sếp Tạ đúng là Thần Tài nhỏ!
Cố Thời ôm giỏ nhìn vào, miệng cười toe toét.
Một giỏ nhỏ này kiểu gì cũng có thể bán hơn ngàn.
Cố Thời xách giỏ, khi đi ngang qua suối trên núi thì thuận tiện rửa sạch bùn trên nấm truffle, sau đó chân bước thoăn thoắt trở về Thương Ngô Quan.
Cái nắp trên bệ bếp vẫn còn đó, Cố Thời mở ra nhìn thử, đồ ăn bên trong vẫn còn nguyên.
Cố Thời xách giỏ ra nhà bếp, đứng ở cửa sân sau, nhìn chằm chằm căn nhà bị ông già đóng kín mít hồi lâu mới vác giỏ lên lưng, nhỏ giọng nói: "Con xuống núi bán nấm đây!"
Gió thổi qua sân, không có người trả lời.
Yên tĩnh như vậy đúng là không quen.
Cố Thời mím môi, vào nhà lấy đèn pin rồi rời khỏi Sơn Môn Điện, ngay lúc ánh sáng phía chân trời biến mất.
Núi Chung Sơn cách nội thành thành phố B khoảng hai tiếng đi xe buýt, nhưng bây giờ không còn chuyến xe nào.
Cố Thời đi trên con đường nhỏ, đi bộ đến trạm xe buýt ở ngoại ô thành phố B khoảng một tiếng rưỡi.
Bây giờ đã là 7:30 tối, dù có đi chậm hơn một tiếng thì cũng có thể bắt kịp chuyến xe buýt cuối cùng vào nội thành.
Cố Thời cầm đèn pin đi xuyên qua khu rừng tươi tốt, ước lượng cân nặng của cái giỏ, hơi khó hiểu.
Không biết vì sao, hình như đường núi hôm nay đi vô cùng thuận lợi.
Theo lý thuyết, đường núi vào ban đêm đáng lẽ phải vô cùng khó đi mới đúng, nhưng hôm nay Cố Thời lại cảm thấy đường núi gồ ghề lại y hệt như đường nhựa.
Thậm chí bàn chân cậu cũng không bị cộm đá!
Chẳng lẽ hôm nay cậu cũng là đại cát?
Cố Thời đầu đầy dấu hỏi ra khỏi núi rừng chỉ trong một tiếng, từ đằng xa đã nhìn thấy ánh sáng của trạm xe buýt.
Cố Thời vừa bước một chân lên con đường xi măng thì cảm thấy vai nặng xuống.
Đệt!!
Cố Thời sợ đến mức nhảy dựng lên, vai run lên, vung tay đấm một cú!
Tạ Cửu Tư giơ tay, nắm lấy nắm đấm của Cố Thời, xoay cổ tay cậu lại, đè xuống.
Cố Thời suýt nữa không nhận ra: "Tổng giám đốc Tạ?"
Tạ Cửu Tư đã thay bộ tây trang lịch sự, mặc chiếc áo hoodie rộng màu đen, quần thể thao bó sát và đôi giày thể thao cổ cao, trông trẻ hơn ít nhất năm tuổi!
Cố Thời không nhịn được cúi đầu nhìn áo vải, quần dài, giày thể thao đơn giản cậu mặc để đi đào nấm truffle, thậm chí trên quần áo còn dính bùn.
"Nếu còn tiếp tục đi về phía trước nữa thì sẽ ra khỏi phạm vi núi Chung Sơn, pháp ấn sẽ không còn tác dụng lớn đối với người thường." Tạ Cửu Tư nói.
"...... À."
Cố Thời hiểu rồi, thảo nào cậu đi đường thuận lợi như vậy, hóa ra là vì pháp ấn Tạ Cửu Tư để lại cho cậu.
Cố Thời giơ tay sờ giữa mày, nhìn Tạ Cửu Tư, hỏi: "Tổng giám đốc Tạ, anh có thể nhìn thấy ông già... Sư phụ của tôi có khỏe không?"
Nghe vậy, Tạ Cửu Tư hướng ánh mắt về phía Thương Ngô Quan.
"Có vẻ không tệ lắm." Anh hỏi, "Sao thế?"
"Không có gì." Chỉ là cả ngày ông già không ăn cơm cũng không xuất hiện nên lo lắng thôi.
Cố Thời thở phào nhẹ nhõm, quay đầu đi về phía trạm xe buýt.
Tạ Cửu Tư giữ cậu lại: "Cậu muốn đi đâu?"
"Tôi muốn đến nội thành." Cố Thời chỉ tay về phía trạm xe buýt bên kia, "Những cây nấm truffle này nhất định phải bán khi còn tươi, nếu không giá bán sẽ không cao."
Tạ Cửu Tư liếc nhìn giỏ nấm truffle: "Cậu muốn cái này?"
Cố Thời gật đầu.
Tạ Cửu Tư giơ tay, ngón tay khẽ uốn cong, gần như không thể nhận ra.
Cố Thời tức khắc cảm thấy giỏ sau lưng nặng hơn, Tạ Cửu Tư nhẹ nhàng đẩy vai Cố Thời: "Đi thôi."
Cố Thời khó hiểu quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện trong giỏ của cậu đã chứa đầy những cây nấm truffle trắng tròn trịa.
Cố Thời trợn tròn mắt: "Tổng giám đốc Tạ? Đây là cái gì??"
Tạ Cửu Tư dừng lại, hỏi lại: "Không phải cậu muốn sao?"
Cố Thời há hốc mồm, sau đó nhanh chóng ngậm lại, gật đầu lia lịa.
Đúng đúng đúng, là tôi muốn!
"Đi thôi." Tạ Cửu Tư nói, bước đến trạm xe buýt trước.
Cố Thời hơi giật mình: "Anh cũng đi hả?"
"Tôi đã đồng ý với sư phụ cậu là sẽ bảo vệ cậu chu toàn rồi."
Cố Thời nhìn bóng lưng Tạ Cửu Tư được ánh đèn phác họa, siết chặt chiếc giỏ trên lưng, nghĩ đến chiếc giỏ này có thể mang lại bao nhiêu tiền, khóe miệng không khỏi cong lên.
Cậu nhấc chân, lon ton chạy theo Tạ Cửu Tư, nói: "Trước đây anh từng đến thành phố của con người chưa?"
Tạ Cửu Tư lắc đầu.
"Vậy tôi dẫn anh đi dạo nhé." Cố Thời nói, "Dẫn anh đi trải nghiệm thủ đoạn của con người."
Tạ Cửu Tư khựng lại: "Thủ đoạn của con người?"
"Đúng vậy." Cố Thời nói, "Sau khi màn đêm buông xuống, con người có một thủ đoạn vô cùng đáng sợ, nó sẽ gặm nhấm tinh thần, khiến người ta sa đọa mất kiểm soát."
Còn có loại pháp thuật này?!
Sắc mặt Tạ Cửu Tư lập tức trở nên nghiêm túc.
"Nó gọi là cuộc sống về đêm, bao gồm nhưng không giới hạn ở các câu lạc bộ, nhảy disco, ăn khuya, karaoke, khiêu vũ quảng trường, mát xa, rửa chân, tản bộ, v.v."
Cố Thời vẻ mặt nghiêm túc: "Phong phú đa dạng, khiến người sa đọa, mê muội đến cực điểm!"