Chương 44: Cái tính chết tiệt của anh!

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 44: Cái tính chết tiệt của anh!

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cùng Kỳ nghĩ, từ khi lớn đến giờ, hắn chưa từng bị ai thương hại đến thế.
Tạ Cửu Tư có ý gì đây? Chẳng lẽ khinh thường hắn sao?
Cùng Kỳ cau mày: “Ánh mắt đó của huynh là có ý gì?”
Tạ Cửu Tư phớt lờ hắn, nhấc chân định rời đi.
Cùng Kỳ không phải loại hung thú mà sau khi nhận thua sẽ thật sự không ra tay nữa.
Thấy Tạ Cửu Tư đang niệm pháp quyết rút đất, Cùng Kỳ không chút nghĩ ngợi, vươn móng vuốt nhắm thẳng vào vị trí Tạ Cửu Tư đang đứng.
Pháp quyết của Tạ Cửu Tư bị phá vỡ, đầu gối huynh ấy bị mắc kẹt dưới sàn nhà.
Quần áo trên người huynh ấy bị Cùng Kỳ xé rách một lỗ.
Cùng Kỳ cảm thấy đầu ngón tay mình chạm vào thứ gì đó, liền cong ngón tay, giật phắt Cầm Cố Châu trên cổ Tạ Cửu Tư đi.
Tạ Cửu Tư đen mặt, rút chân ra khỏi sàn nhà, giọng nói lạnh lẽo như tảng đá bị đóng băng hàng vạn năm ở Cửu U: “Trả lại cho ta.”
Cùng Kỳ cầm Cầm Cố Châu vừa cướp được từ Tạ Cửu Tư, nhìn đám lông tơ bồng bềnh bên trong, hỏi: “Đây là thứ gì?”
Tạ Cửu Tư không đáp lời, bàn tay hóa thành vuốt rồng, tấn công về phía Cùng Kỳ.
Đế Thính và Lý Bế Chủy khẽ rít lên một tiếng, nhanh chóng tránh xa trung tâm trận đánh.
Bọn họ đã quá quen với cảnh một lời không hợp là đánh nhau thế này. Phải nói là, từ xưa đến nay, bọn họ vẫn sống như vậy, thế nên, môn học bắt buộc duy nhất của đám thần ma thượng cổ chính là làm thế nào để an toàn thoát thân khỏi cuộc chiến.
Trước khi rời đi, Lý Bế Chủy còn hô lớn: “A Chiêu!”
Thao Thiết vẫn đang trong trận đấu, chưa đánh xong, cả căn phòng lại bắt đầu rung chuyển.
Vẻ mặt hắn vô cảm, bất động như núi, thao tác vẫn không hề thay đổi. Nhân lúc mua trang bị, hắn còn lướt mắt qua khung chat đang hoảng sợ vì tưởng có động đất, kêu hắn chạy nhanh. Hắn bình tĩnh nói: “Không phải động đất, đã nói là hai đồng nghiệp đang đánh nhau rồi. Đánh xong trận này, ta sẽ đi khuyên nhủ.”
Hàng loạt dấu chấm hỏi bao trùm màn hình livestream.
Những người ngồi trong phòng của Tạ Cửu Tư cũng cảm nhận được sự rung chuyển.
Vì có dấu ấn giữa mày, Cố Thời và Tạ Cửu Tư có một mối liên hệ vi diệu, chặt chẽ. Cậu thoáng cảm nhận được dường như Tạ Cửu Tư đang tức giận, hơn nữa còn đánh nhau với người khác.
Cố Thời sửng sốt, sau khi an ủi cả nhà Dư Tịnh, cậu liền ra ban công nhìn xung quanh.
Tất cả trận pháp ở Viện Tam Giới đều do Tạ Cửu Tư kiểm soát. Cố Thời nhìn mãi cũng không thấy rốt cuộc là chỗ nào xảy ra chuyện, nhưng cậu có thể mơ hồ nghe thấy một vài giọng nói của các thần ma được gió núi thổi đến, hầu hết đều đang hả hê.
Cố Thời nghe một lát rồi về phòng.
Cả nhà Dư Tịnh vừa mới tiếp xúc với những chuyện phi tự nhiên, hơn nữa vấn đề của con cái trong nhà cũng thấy được hy vọng, nên bây giờ bọn họ rất tò mò về những sự việc xung quanh.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không có gì đâu.” Cố Thời ngồi trở lại, “Hình như đang đánh nhau.”
Cậu vừa dứt lời, căn phòng lại rung chuyển.
Dư Tịnh có chút luống cuống: “Cái này, cái này thật sự không sao chứ? Không phải động đất đấy chứ?!”
Cố Thời hơi khựng lại, nghĩ đến những con người bình thường trong Viện Tam Giới, cậu lấy điện thoại ra xem group WeChat của công ty.
Trong group rất yên bình, hoàn toàn không có tình trạng khủng hoảng nào.
“Không sao đâu.” Cố Thời tin chắc.
Còn rảnh rỗi ngăn cách cảm giác của con người khỏi phạm vi đánh nhau, có lẽ chỉ là mấy cuộc chiến nhỏ bình thường thôi.
Cố Thời — người hoàn toàn không biết gì về sức chiến đấu của Viện Tam Giới đã nghĩ như vậy. Cậu vừa định rót thêm một ly nước thì mặt đất dưới chân lại rung chuyển.
Dư Tịnh xác nhận lại lần nữa: “Thật sự không sao đấy chứ?”
“...” Cố Thời im lặng một lát, vịn mũ, “Không sao đâu.”
Ông già không gửi tin nhắn kêu cậu chạy mau, vậy thì chắc chắn là không sao.
Cố Thời bị ghế rung chuyển làm đau mông, dứt khoát ngồi phịch xuống mặt đất đã được trải thảm mềm mại.
Trận đánh kéo dài khoảng nửa tiếng mới chấm dứt.
Cố Thời nhìn group WeChat Viện Tam Giới, thấy Cùng Kỳ đang điên cuồng tag Tạ Cửu Tư và Thao Thiết trong group.
Sau đó Tạ Cửu Tư đá hắn khỏi group.
Cố Thời: “...”
“Không sao rồi.” Cố Thời nói, đặt điện thoại xuống, “Vừa nãy chúng ta bịa chuyện, à không phải, kể chuyện đến chỗ nào rồi nhỉ?”
……
Trước giờ Cố Thời chưa bao giờ nghĩ khoác lác lại là một chuyện vất vả đến vậy.
Đến khi miệng cậu khô khốc, thậm chí còn thấy đói bụng, Tạ Cửu Tư mới trở về.
Với mùi tanh của biển.
Cả nhà Dư Tịnh nhìn thấy huynh ấy, tức khắc đứng bật dậy, cảm xúc vừa được Cố Thời xoa dịu lại dâng lên nỗi lo âu.
“Chào, chào ngài, Tạ tiên sinh? Xin hỏi con gái của tôi, con bé...”
Tạ Cửu Tư thờ ơ liếc nhìn bọn họ một cái, ánh mắt trống rỗng.
Những người đó vô thức ngậm miệng lại.
Cố Thời hoảng sợ nhìn quần áo bị vũ khí sắc bén cắt trúng và vài vết thương nhỏ trên người Tạ Cửu Tư: “Sao huynh lại bị thương?”
Tạ Cửu Tư vừa lục tìm giới tử vừa đáp: “Cùng Kỳ cướp tín vật mà cậu đã đưa cho ta, nên ta đã dạy hắn một bài học.”
Cố Thời sửng sốt: “Tín vật gì cơ?”
Động tác của Tạ Cửu Tư khựng lại, ánh mắt đảo qua chiếc mũ trên đầu Cố Thời.
Cố Thời nhanh chóng phản ứng lại, vẻ quan tâm trên mặt cậu dần biến mất.
Cố Thời cảm thấy Tạ Cửu Tư là con rồng có kỹ năng bị động cố định là “Cái hay không nói, nói cái dở”.
Thôi, cũng đã quen rồi. Đành chịu thôi, không thì có thể từ chức được sao?
“Sau đó huynh đã đi đâu?” Cố Thời hỏi.
“Đến khởi nguồn của Vô Lượng Hải.” Tạ Cửu Tư nói, lấy ra một tảng đá cao bằng một người từ giới tử.
Ngay khi tảng đá được lấy ra, căn phòng vốn đang ấm áp lập tức bị giảm nhiệt độ một cách nhanh chóng.
Cố Thời cúi đầu nhìn ly nước trong tay mình, nước ấm vừa mới rót đã đóng băng.
Cố Thời run lên, vội ngẩng đầu nhìn đám người Dư Tịnh: “Tạ Cửu Tư, bọn họ...”
Cậu còn chưa dứt lời đã phát hiện ra rằng, ngoại trừ nước ấm trong tay bị đóng băng, những người bình thường không hề cảm nhận được nhiệt độ đã thay đổi.
Cả nhà Dư Tịnh cũng rất cảnh giác, nhanh chóng đặt ly nước trên tay xuống cách khá xa.
“Tảng đá ở vùng đất lạnh Cửu U không ảnh hưởng đến người sống.” Tạ Cửu Tư giải thích cho Cố Thời. Huynh ấy cắt đôi tảng đá, khoét một lỗ, đổ nước biển ở khởi nguồn Vô Lượng Hải vào trong.
Cố Thời nhìn dáng vẻ này, hơi do dự: “Bồn tắm sao?”
Tạ Cửu Tư gật đầu, bế cô bé vẫn còn đang ngất xỉu lên, định rạch một đường trên cổ tay cô bé. Nhưng sau đó nhận ra điều gì đó, huynh ấy ngẩng đầu nhìn về phía ba con người đang căng thẳng nhìn mình chăm chú.
Tạ Cửu Tư nói: “Ra ngoài đi, rời khỏi Viện Tam Giới.”
Tần Cầm sửng sốt: “Ngài định...?”
Tạ Cửu Tư nhíu mày: “Nếu không đi ra, mấy người sẽ chết.”
Ba con người bối rối, nhìn về phía Cố Thời cầu xin giúp đỡ.
Cố Thời gãi đầu, đang định nói chuyện thì bị Tạ Cửu Tư cắt ngang.
“Cố Thời, cậu cũng ra ngoài.” Tạ Cửu Tư nói, “Cậu quá yếu.”
Cố Thời: “...”
Cái tính chết tiệt của huynh!
Trong lòng Cố Thời hùng hổ chửi mắng, nhưng động tác lại rất dứt khoát.
Cậu lập tức nhảy phóc từ trên ghế xuống, đẩy cả nhà Dư Tịnh ra ngoài cửa.
Bọn họ vừa mới bước ra khỏi sân của Tạ Cửu Tư, trước mắt lập tức xuất hiện cổng vào Viện Tam Giới.
“Yên tâm đi, không sao đâu.” Cố Thời dựa vào tường Viện Tam Giới, đặt mông ngồi xuống dưới chân tường, “Sếp Tạ rất đáng tin... Haizz, nếu huynh ấy không có miệng thì càng tốt.”
Cả nhà Dư Tịnh cũng không còn cách nào khác, bọn họ chỉ có thể mong ngóng nhìn bức tường viện cao cao, gấp đến độ xoay vòng vòng.
Tạ Cửu Tư thấy bọn họ đã đi ra ngoài thì cắt một vết nhỏ trên cổ tay con non của con người, rồi ngâm vào trong nước biển Vô Lượng Hải.
Thứ chảy ra từ cổ tay cô bé không phải là dòng máu đỏ tươi nóng hổi, mà là Hỗn Độn đen nhánh, tối tăm.
Khối Hỗn Độn lặng yên không tiếng động chảy vào nước biển Vô Lượng Hải không bị ô nhiễm. Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy nó đang sung sướng trôi nổi trong nước biển như chim yến về tổ.
Tạ Cửu Tư nhìn chằm chằm Hỗn Độn chứa đựng sự vĩnh hằng và hàng tỷ sao trời, không lên tiếng. Mãi đến khi cổ tay Dư Tiểu Tuyết xuất hiện tơ máu màu đỏ, huynh ấy mới đưa cô bé ra khỏi Viện Tam Giới.
Một lúc lâu sau, huynh ấy nhìn đoàn vực sâu như sương như khói kia, rồi nói: “Hỗn Độn.”
Cố Thời vươn tay ra đón lấy Dư Tiểu Tuyết đột nhiên xuất hiện, nhạy bén nhận ra Viện Tam Giới ở sau lưng có thứ gì đó rất khủng bố đang thức tỉnh.
Cậu nhìn thấy chim chóc và côn trùng, động vật đang chạy trốn tán loạn, còn cậu thì cứng đờ tại chỗ, không dám quay đầu lại. Như thể chỉ cần quay đầu lại là sẽ bị kéo vào bóng tối vô tận, rõ ràng vẫn đang thở nhưng lại như đã chết trong bóng tối, suy nghĩ cũng dừng lại.
Cảm giác này chỉ tồn tại trong chốc lát, rồi biến mất không còn lại chút gì, như một ảo giác.
Vực sâu kia bị nhốt trong phạm vi Viện Tam Giới.
Cố Thời nhìn lướt qua rêu xanh ở vách tường Viện Tam Giới. Đám rêu xanh đó chỉ trong nháy mắt đã trở nên khô héo, cháy đen, bị gió núi thổi thành tro tàn.
Nếu vừa rồi cả nhà Dư Tịnh và cậu vẫn còn ở lại bên trong, có lẽ cũng sẽ có kết cục như vậy.
Cố Thời cúi đầu nhìn cô bé trong lòng mình. Đôi mày vẫn luôn nhíu chặt khi ngủ của cô bé không biết đã giãn ra từ khi nào, trên cổ tay có thêm một vết thương mới, không sâu, đang khôi phục bằng tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đồng thời, cô bé cũng không bài xích sự tiếp xúc của cậu.
Cố Thời giao Dư Tiểu Tuyết cho Tần Cầm đang chạy tới. Có lẽ do Tần Cầm hơi mạnh tay, cô bé rầm rì hai tiếng rồi mở mắt ra, mơ mơ màng màng gọi “mẹ ơi”.
Cố Thời nhìn Tần Cầm vừa khóc vừa cười, rồi quay đầu nhìn về phía Viện Tam Giới.
Viện Tam Giới yên tĩnh không một tiếng động.
Nhóm thần ma bình thường cãi cọ ầm ĩ, vậy mà hôm nay như bốc hơi khỏi nhân gian vậy, không ai rên một tiếng nào. Sự yên tĩnh đến mức khiến người ta nghi ngờ có phải bọn họ vẫn còn ở trong sân hay không.
Bản năng mách bảo Cố Thời rằng, nơi đó có thiên địch của cậu, tốt nhất là cậu không nên đi vào.
Cố Thời lấy điện thoại ra xem group WeChat, phát hiện trong group cực kỳ náo nhiệt, đám thần ma đều đang điên cuồng gửi ảnh cá koi để cầu phúc.
Trong đó có Đế Thính vốn đã yên lòng, và cả Lý Bế Chủy vốn không quan tâm đến Hỗn Độn nhưng hôm nay lại sợ đến mức kêu trời.
Cố Thời: “...”
Sao đám lão yêu quái này chẳng có tên nào ra dáng hết vậy.
Cố Thời cạn lời. Cậu lướt lên lịch sử trò chuyện, sau khi phát hiện lịch sử trò chuyện cũng chẳng có gì giá trị, liền vô tình nhét điện thoại vào túi.
Cậu nhìn thoáng qua Viện Tam Giới, rồi lại nhìn về phía Dư Tiểu Tuyết đang được cha mẹ và cô hỏi han ân cần.
Dư Tịnh nhận ra tầm mắt của Cố Thời, nắm tay Dư Tiểu Tuyết đi đến: “Tiểu Tuyết, đây là chú đã dẫn con đến đây chữa bệnh, Cố Thời. Con gọi chú Cố đi.”
Cô bé ôm chân cô của mình, nhút nhát sợ sệt nhìn Cố Thời, mỉm cười ngại ngùng, giọng nói đầy mùi sữa: “Anh Cố, anh đẹp trai quá.”
Dư Tịnh vội làm rõ: “Không phải mẹ dạy đâu.”
Cố Thời nhìn chằm chằm cô bé trong chốc lát: “Ồ, em không ghét anh sao?”
Dư Tiểu Tuyết lắc đầu thật mạnh: “Không ghét, không ghét, con thích anh!”
Dư Tiểu Tuyết không ghét cậu. Thế tức là, người ghét cậu chính là Hỗn Độn.
Vậy thì đúng là kỳ lạ. Cố Thời xoa cằm, cậu có tài đức gì mà có thể khiến Hỗn Độn ghét cậu nhỉ?