Ta sở hữu một khả năng kỳ lạ: có thể ngửi thấy thiện ác của lòng người qua mùi hương. Kẻ thiện lương tỏa ra hương thơm thanh khiết, kẻ tâm địa bất chính lại bốc mùi hôi thối khó ngửi.
Thế nhưng, vị đế vương nổi danh bạo ngược, khát máu trong lời đồn đại ấy, trên người lại chỉ vương vấn một vị đắng chát đến tâm can.
Thừa lúc không ai để ý, ta lén nhét vào tay ngài thật nhiều kẹo đường.
Ngài nhìn những viên kẹo trong lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Kẻ trước kia cho ta ăn đường là muốn ta chết, còn nàng thì sao?"
Ta nhìn ngài, chân thành đáp: "Ta muốn đời ngài mãi mãi ngọt ngào, muốn ngài vạn tuế bình an."
Truyện Đề Cử






