11. Chương 11: Thế giới thứ nhất

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính

Chương 11: Thế giới thứ nhất

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhạc Thiên từng tàn phá biết bao thế giới, khiến vị sĩ quan trưởng của Liên minh suýt phát điên. Ông phái hàng chục hệ thống đến tiểu thế giới để truy bắt cậu, nhưng chẳng những nhiều hệ thống thất bại thảm hại, mà ngay cả khi quay về, tâm trí họ cũng hỗn loạn, chỉ biết lẩm bẩm: “Thật kinh hoàng… không thể nào…”
Hệ thống: “Thật kinh hoàng.”
Thẩm Lập Hành nhẹ nhàng đặt Nhạc Thiên lên giường, cởi giày cho cậu, rồi đặt mu bàn tay lạnh lẽo lên mặt Nhạc Thiên. Cậu run lên vì sự chênh lệch nhiệt độ, nói với hệ thống: “Chẳng phải Thẩm Lập Hành đang thèm khát thân thể của tao sao?”
Hệ thống: “…không thể nào…”
Trong lúc hệ thống đang kinh hoàng trước những lời “thật kinh hoàng” và “không thể nào”, Thẩm Lập Hành bỗng cúi xuống hôn Nhạc Thiên. Ông hôn lên trán cậu, nhẹ nhàng nhưng với sự thấu hiểu ba năm qua, cử chỉ ấy chứa đựng nhiều ý nghĩa. Nhạc Thiên khẳng định: “Thẩm Lập Hành không chỉ thèm khát thân thể của tao, mà còn thích tao.”
Hệ thống hét lên: “Cậu im đi!”
Nó không nghe, không nghe! Thẩm Lập Hành vốn là người đàn ông có phẩm giá cao nhất thế giới này, được chuẩn bị riêng cho nữ chính, sao lại có thể thích một đứa “gà cay” như Nhạc Thiên chứ? Hắn chẳng xứng đáng!
Nhưng hành động tiếp theo của Thẩm Lập Hành lại càng khiến hệ thống tan vỡ.
Hệ thống: “Tại sao hắn lại cởi nút áo của cậu?!”
Nhạc Thiên vui mừng nói: “Cuối cùng cũng biết khôn rồi! Đêm ngủ phải cởi quần áo chứ.”
Lần trước cậu “say” đến mức ướt nhẹp cả người, Thẩm Lập Hành còn không biết thay quần áo cho cậu.Quả nhiên, yêu vào thì khôn ra.
Hệ thống không thể hiểu nổi sự thoải mái của Nhạc Thiên, nó nói giọng the thé: “Sao cậu có thể bình tĩnh như vậy?!” Từ khi Thẩm Lập Hành hôn vành tai của Nhạc Thiên đến giờ, hệ thống hoàn toàn mất kiểm soát âm lượng và âm thanh của mình.
“Một anh chàng đẹp trai như tao, ngay chính tao còn muốn ‘xoạc’ mình, huống chi là Thẩm Lập Hành?” Nhạc Thiên thản nhiên nói, “Mày phải biết dung thứ ý chí yếu đuối của kẻ phàm tục.”
Rõ ràng khả năng chăm sóc người khác của Thẩm Lập Hành không được tốt lắm. Ông cởi hết cúc áo của Nhạc Thiên rồi, không biết nên làm gì tiếp theo, chầm chậm kéo áo sơmi qua vai cậu.
Nhạc Thiên giả vờ say đến mê màng, nhưng vẫn còn chút ý thức. Cậu theo động tác của Thẩm Lập Hành, rút tay ra khỏi ống tay áo. Sau khi uống nhiều, cánh tay vốn trắng nõn giờ hơi ửng hồng. Lòng bàn tay Thẩm Lập Hành vừa chạm vào làn da ấm của Nhạc Thiên, lập tức không nỡ buông.
Trước đây hắn chỉ xem Nhạc Thiên như cháu trai, dù trong lòng cảm thấy cậu rất đáng yêu, nhưng cũng chỉ đến thế. Bây giờ vai trò thay đổi, Nhạc Thiên trong mắt hắn vẫn đáng yêu như trước, nhưng sự dễ thương đã không còn giống vậy nữa.
Thẩm Lập Hành nghiêm túc quan sát Nhạc Thiên đang ngủ say.
Khuôn mặt tinh tế vô cùng xinh đẹp, đường cong từ trán đến đôi môi dịu êm, đôi môi đỏ hồng vì men rượu hơi mím lại. Thẩm Lập Hành ngắm nhìn chốc lát, càng nhìn càng thấy đáng yêu, không kiềm được cúi đầu hôn lên môi cậu.
Cảm xúc quen thuộc lập tức đánh thức hồi ức của Thẩm Lập Hành. Đôi môi ấy, hình như hắn đã từng nhấm nháp.
Để xác nhận cảm giác của mình, Thẩm Lập Hành lại hôn một cái nữa.
Nhạc Thiên không nhịn được, anh hai, tuy không xỉn, nhưng rượu làm môi khô, hôn nữa là bong da đấy.
Thế là Nhạc Thiên ừm hừm nhẹ vài tiếng, giả bộ như bị quấy phá giấc ngủ, nghiêng đầu tránh cử chỉ thân mật của Thẩm Lập Hành.
Nhưng cậu đã đánh giá thấp sự ngang ngược của Thẩm Lập Hành. Thấy cậu tránh đi, ông quyết đoán nắm lấy cằm cậu, tiếp tục hôn sâu.
Suýt chút nữa thì quên mất Thẩm Lập Hành tuy bề ngoài là người đàng hoàng, nhưng bên trong vẫn là kẻ không thể cứu vãn. Nhạc Thiên thở dài, thầm nghĩ hôn như thế này biết đến bao giờ, không bằng thử chơi lớn một phen, cho Thẩm Lập Hành biết thế nào là nghiện.
Khi Nhạc Thiên nhếch môi đáp lại, Thẩm Lập Hành giật mình. Nhìn thấy cậu vẫn nhắm mắt mê man ngủ say, hắn nghĩ Nhạc Thiên chưa tỉnh, yên lòng thả hồn vào nụ hôn.
Trải qua nụ hôn mù mờ, trái lại khiến lòng dạ Thẩm Lập Hành sáng rõ. Ông muốn chiếm giữ đứa trẻ đã thương yêu ba năm nay, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong.
Cậu vốn là một đứa trẻ vô dụng sống phụ thuộc vào hắn. Bốn chữ “đứa trẻ vô dụng” bỗng nhiên trở nên dịu dàng nặng nề, như đóa hoa ướt đẫm sau cơn mưa, cần hắn che mưa chắn gió. Thẩm Lập Hành vuốt ve hai gò má Nhạc Thiên, hạ giọng thầm thì: “Ngủ ngon nhé, ngày mai sẽ là một ngày mới.” Ông đắp kín chăn cho cậu xong, mới quay người đi ra ngoài.
Cửa vừa khép lại, Nhạc Thiên lập tức mở mắt ra, thở dài thăm thẳm: “Nghe rõ không? Chẳng phải hắn ám chỉ ngày mai sẽ ‘bình bịch’ tao đó sao.”
Hệ thống: “…sao tôi nghe thấy sự hứng khởi trong giọng điệu của cậu nhỉ.”
Nhạc Thiên: “Rõ lắm sao?”
Hệ thống: “Nếu cậu bỏ chữ ‘ư’ đó đi thì đỡ hơn đấy.”
Nhạc Thiên: “(^-^ )V ư~ ”
Sao lúc trước nó dám tin chuyện nhảm nhí của con người này chứ?! Rõ ràng tính hướng của cậu ta có vấn đề mà! Hệ thống đau xót nện lên số liệu của mình một cái mãnh liệt, sau khi nện xong một lúc sau mới nhận ra, cười lạnh nói: “Cậu dám chà đạp Thẩm Lập Hành, không sợ bị lưu đày tinh thần sao?”
Nhạc Thiên hoảng sợ nói: “Sao tao dám chà đạp Thẩm Lập Hành chứ?”
Hệ thống thoáng yên tâm, Nhạc Thiên có điên đi chăng nữa thì cũng phải có mức độ.
Nhạc Thiên tiếp tục nói: “Nên tất nhiên là phải để Thẩm Lập Hành chà đạp tao rồi.”
Hệ thống: “…”
“Không ngờ hình tượng của tao trong lòng mày lại to lớn đến vậy,” Nhạc Thiên điều chỉnh tư thế ngủ, hai tay để song song hai tai, điềm nhiên hỏi: “Cục cưng ơi yêu cưng lắm, ngủ ngon nha, anh ngủ đây, ngày mai sẽ là một ngày mới~ ”
Hệ thống lựa chọn tự khóa mình lại, nó đã từ bỏ hy vọng thu hồi lại cái con người tạo ra bằng tổ hợp gen quái dị này rồi, quyết định chờ xem tinh thần của Nhạc Thiên sẽ bị lưu đày như thế nào.
Sáng hôm sau, Nhạc Thiên thức dậy tinh thần phấn chấn hơn gấp trăm lần, mặt đỏ hây hây. Sau khi tắm rửa xong xuôi lại thấy mình đẹp trai hơn gấp bội. Vuốt ngược mái tóc ướt nhẹp ra sau, nói với tấm gương trong phòng tắm: “Gương kia ngự ở trên tường, người đàn ông đẹp trai nhất thế gian là ai?”
Nhạc Thiên nhỏ giọng nói tiếp: “Là Thẩm Lập Hành.”
“Vậy thì ai là người mà Thẩm Lập Hành mê đắm nhất thế giới đây nhỉ?”
Nhạc Thiên nặng nề kéo dài giọng mình thành giọng nam thấp: “Nhạc —— Thiên—— ”
Hệ thống: …tại sao lại không có chế độ chủ động che đậy cơ chứ, nó đang bị ép xem cảnh nhảm nhí của kẻ ngớ ngẩn đây này.
Nhạc Thiên mặc áo ngủ nhảy nhót nhót đi xuống lầu. Cậu vốn đang lo là Thẩm Lập Hành nhìn thấy mình sẽ đuổi cổ ra ngoài, trốn tránh như chuột nhắt trong Thẩm trạch. Bây giờ thì cậu không cần phải lo lắng gì nữa, Thẩm Lập Hành yêu cậu còn không hết nữa là.
Cuối cùng lại trông thấy một đống người đang đứng dưới lầu Thẩm gia. Nhạc Thiên vừa đi đến khúc ngoặt cầu thang bất ngờ nhìn thấy nhiều người mà giật hết cả mình, kéo người làm đang đứng kế lan can lại hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Người giúp việc chép miệng: “Đến từ sáng sớm lận, đứng cũng được một lúc rồi.”
Nhạc Thiên không đeo kính, đi xuống thêm mấy bước, nheo nheo mắt một hồi mới nhìn thấy rõ mặt của những người đang đứng bên dưới chính là đám đã chuốc rượu cậu ở Lam Nguyệt tối qua.
Bởi vì đêm qua say, nên vành mắt của đám quý công tử giống chó lúc này bầm đen, mặt mũi sưng phù, trông thật sự rất thê thảm.
Thẩm Lập Hành ngồi trên ghế salon tối màu, cầm cốc cà phê uống một hớp nhẹ.
Chén sứ bằng gốm đặt lên mặt bàn đá cẩm thạch làm phát ra một tiếng giòn tan nhè nhẹ. Nhạc Thiên đang trốn trên cầu thang run lên, cảm giác như sát khí của Thẩm Lập Hành đang rất đậm, nhưng đồng thời cũng rất đẹp trai.
Nhạc Thiên vội vàng ngoắt kêu người làm sau lưng mình, người làm rón rén tiến tới.
Nhạc Thiên nhỏ giọng nói: “Lấy kính của tôi đến đây.”
Người giúp việc hiểu ý: “Thiếu gia chờ tôi chút.” Kiễng chân chậm rãi đi lên lầu, không đến hai phút sau đã lại kiễng chân đi xuống, Nhạc Thiên mang kính lên, hai người ló đầu thích thú hóng hớt.
Dường như Thẩm Lập Hành thấy đã cho bọn họ chờ đủ lâu rồi, mở miệng nói: “Về đi.”
Nhạc Thiên đã chuẩn bị sẵn sàng để xem phim: ??? Không được!
Đám quý công tử cúi đầu trao đổi ánh mắt với nhau, trong lòng khổ không thể tả. Lúc này mà ai dám đi thật thì chỉ có thể là đồ ngu, tối hôm qua uống đến say khướt rồi bị đuổi về nhà, tên nào tên nấy cũng được người nhà hỏi thăm qua, biết lần này đã đắc tội Thẩm Lập Hành, nào dám cứ rời đi như vậy?
Trong đó người khó chịu nhất chính là Từ Đào, bị cả hai bên khinh bỉ.
Theo lý mà nói, hắn chỉ tính giúp Thẩm Nhạc Thiên một lần, đáng tiếc là không để lại tên, bây giờ mà khai ra, thì sẽ bị đám bạn đập ra bã, tiến thoái lưỡng nan.
Thấy tất cả đều bất động, Thẩm Lập Hành nhíu mày, nghiêm mặt nói: “Tiễn khách.”
Vệ sĩ bên ngoài lập tức đi vào một cách ngay ngắn trật tự, đưa tay lễ phép mời người.
Tay vệ sĩ chậm rãi tới gần, Lục Thiên Ninh không nhịn được lên tiếng: “Thẩm tiên sinh, bọn tôi chỉ uống rượu chơi với Nhạc Thiên chút thôi, đâu cần phải khiến mọi chuyện căng thẳng như thế chứ?”
Hắn không mở miệng còn đỡ, Thẩm Lập Hành không nhìn kỹ ai với ai, hắn vừa mở miệng, ánh mắt của Thẩm Lập Hành lập tức quét đến mặt hắn, nhanh chóng nhớ ra Lục Thiên Ninh là người đã nằm dưới đất ôm chặt Nhạc Thiên không buông.
Nhạc Thiên đang rúc trên thang vui vẻ hóng hớt, thầm nghĩ gan của Lục Thiên Ninh to thật, dám lên giọng với Thẩm Lập Hành.
“Bẻ gãy một tay của cậu ta.” Thẩm Lập Hành vừa dứt, Lục Thiên Ninh hoảng đến tóc gáy dựng đứng, Nhạc Thiên biết tính Thẩm Lập Hành nói đùa nhưng làm thật, vội vàng chạy xuống cầu thang hòa giải, xoa mặt, giả bộ như vừa mới tỉnh ngủ: “Chú út, dưới này ồn quá, mọi người đang nói gì vậy?”
Thẩm Lập Hành nhìn lại, khi ánh mắt bắt gặp được Nhạc Thiên thì dần dần mềm xuống, nhóc con vô dụng của hắn da trắng như tuyết môi đỏ như son, tóc hơi ướt vén bên tai, sạch sẽ lại hoạt bát, khác một trời một vực với đám người dưới đây, ôn hòa nói: “Đánh thức cậu sao?”
Nhạc Thiên cúi đầu ngại ngùng cười: “Có một chút,” lại nói với những người khác: “Mọi người đến chơi sao không đánh tiếng trước?”
Trong lòng cả đám đang đứng lập tức chửi mẹ nó trong lòng, cơn say tối qua còn đang vần trong dạ dày, lại thêm một bụng tức nữa, hình như sắp không chịu nổi nữa.
Thấy bọn họ sợ hãi rụt rè không dám nói lời nào, Nhạc Thiên ngồi xuống bên cạnh Thẩm Lập Hành: “Chú út, để tụi nó về đi, tối qua đã chơi vui lắm rồi.” Đây là nói thật.
Thẩm Lập Hành quay mặt sang hướng họ, gằn giọng nói: “Cút đi.”
Trong lòng tất cả gần như biết được quan hệ của hai chú cháu nhà này vẫn rất tốt, vừa ra ngoài đã mắng Lục Thiên Ninh phao tin giả, Lục Thiên Ninh có trăm miệng cũng không bào chữa được, chuyện cậu hắn nói sao là giả được.
Chỉ có Từ Đào xoay người nhìn Thẩm trạch, than thở: “Chú Thẩm thật sự rất thương Nhạc Thiên, thật sự.”
Trong phòng khách trống trải, Thẩm Lập Hành xoa xoa mái tóc còn ướt của Nhạc Thiên: “Đi sấy tóc đi.”
“Trời nóng thế này, con ra ban công ngồi một chút là khô ngay.” Nhạc Thiên mặc áo ngủ đứng dậy, lại bị Thẩm Lập Hành kéo tay. Thẩm Lập Hành hai mắt nặng nề nhìn cậu, bình tĩnh nói: “Tôi đi cùng cậu.”
Cái ban công có bóng cây kim quế phủ xuống là nơi mà cả Thẩm Lập Hành và Nhạc Thiên đều thích đứng hóng gió nhất. Thẩm Lập Hành không biết mình đã bao nhiêu lần lặng yên đứng ở nơi đó chờ nhìn thấy Nhạc Thiên quay về, lại nhìn Nhạc Thiên rời đi.
Thời khắc này, Nhạc Thiên đang đứng dựa lưng vào lan can xanh đen, mái tóc đã hơi hơi dài hơn trước rũ xuống tản ra hai bên tai, bóng cây che đi nửa mặt bên phải của Nhạc Thiên, mờ mờ ảo ảo như mơ lại như thật, vẻ mặt cậu thích thú tươi cười, mắt nhắm lại như một con mèo biếng nhác.
Thẩm Lập Hành chống hai tay trên ban công, bỗng nhiên nói: “Nhạc Thiên, hủy đính hôn đi.”
Ý cười ở khóe miệng Nhạc Thiên cứng lại rồi, cậu mở mắt nhìn về phía Thẩm Lập Hành, tủi thân nói: “Chú út, chuyện gì con cũng nghe chú hết, nhưng chỉ riêng chuyện đó là không được.”
Sắc mặt Thẩm Lập Hành nhất thời trở nên khó coi, cười lạnh một tiếng nói: “Chuyện gì cũng nghe tôi?” Thấy vẻ mặt Nhạc Thiên rất chân thành, hắn bỗng nhiên duỗi tay nắm lấy tay Nhạc Thiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu chắc chứ?”
Nhạc Thiên gật đầu, có vẻ như cậu vẫn chưa hiểu ý của Thẩm Lập Hành, thành khẩn nói: “Chỉ cần có Diêu Diêu, chuyện gì con cũng sẽ cố.”
Một câu nói khiến cõi lòng Thẩm Lập Hành bất chợt nhói đau, hắn siết chặt tay Nhạc Thiên rất lâu, mãi đến khi Nhạc Thiên bắt đầu giãy ra thì mới bỗng nhiên dùng sức kéo Nhạc Thiên vào trong ngực mình.
Nhạc Thiên kinh ngạc ngửa đầu lên nhìn thấy hắn, cổ thon dài giống như thiên nga sắp bị thịt, bởi vì ngạc nhiên mà quên cả phản kháng, chỉ là ngơ ngác nhìn Thẩm Lập Hành.
Dưới ánh mắt “ngây thơ ngờ nghệch” của Nhạc Thiên, Thẩm Lập Hành từ từ cúi người xuống, ngay giữa ban ngày ban mặt, hôn lên môi nhóc con vô dụng của hắn.
__
(1) gà cay: gốc là 辣鸡, ý chửi tục, ám chỉ kẻ đáng khinh bỉ.