22. Chương 22: Thế giới khác

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính

Chương 22: Thế giới khác

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc kiệu được nâng lên, người Nhạc Thiên cũng theo đó run rẩy nhẹ rồi mới kịp tỉnh táo lại. Cả người bật thốt: "Hắn… hắn… hắn đã chỉnh sửa dung mạo rồi sao?" Trong ký ức của Lâm Nhạc Thiên hoàn toàn không có bóng dáng người đó.
Hệ thống nhắc nhở: "Lúc cậu sai người đuổi giết hắn, hắn chỉ lớn hơn Tông Diễn bây giờ hai tuổi."
Hàn Tề trông cũng phải trên dưới mười tám tuổi, tức là đã trải qua năm sáu năm, dung mạo khác biệt so với thuở nhỏ cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Nhạc Thiên không biết nói gì trong giây phút, trầm ngâm hồi lâu, rồi đau đớn thốt lên: "Vậy chẳng phải là ta có hai đứa con trai sao?!"
Hệ thống: "…Cậu nói gì cũng đúng hết."
Lâm Nhạc Thiên vì giúp Tông Diễn lên ngôi, đã đổ hết tâm huyết, hai tay nhuốm đầy máu tanh. Huynh đệ của Tông Diễn bị hắn giết sạch, còn vị Thất điện hạ Hàn Tề này, chắc hẳn đã xảy ra biến cố gì mới bị mắc kẹt vào đây.
Mẹ ruột của Thất điện hạ mất sớm, không có thế lực trong triều. Lâm Nhạc Thiên đã liên kết với Khâm Thiên Giám lừa tiên đế rằng mệnh của Thất điện hạ "khắc cha khắc mẹ", khiến tiên đế tùy tiện ban cho hắn mảnh đất phong ở nơi hẻo lánh, đuổi hắn ra khỏi kinh thành.
Nhưng Lâm Nhạc Thiên vốn dạ độc ác, không chịu bỏ qua. Để diệt trừ hậu hoạn, hắn còn phái người đuổi giết Thất điện hạ ngay trên đường rời kinh.
Ai ngờ rằng vị Thất điện hạ đó vẫn còn sống, thay tên đổi họ trở thành Hàn Tề, ẩn mình bên cạnh cậu.
Nhạc Thiên run cầm cập, "Phải chăng hắn muốn tìm ta để báo thù?"
Hệ thống: "Đoán xem?"
"Trời đất ơi!" Nhạc Thiên ngồi trong chiếc kiệu ấm áp, ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của mình. "Thế này… chẳng phải chính là motif kinh điển trong truyện ngôn tình hay sao?!"
Ở thế giới trước, Nhạc Thiên từng kể cho hệ thống nghe rằng, tự cổ chí kim, nam nữ chính muốn yêu nhau nhất định không thể thiếu đi cừu oán.
"Ngược, luyến, tình, thâm!" Nhạc Thiên vô cùng xúc động, ôm ngực như Tây Tử (1), "Hàn Tề sẽ trả thù ta, giam cầm ta, quất roi tàn nhẫn, ngược đãi ta, khiến tâm can ta tan nát. Cuối cùng, thể xác yếu đuối của ta sẽ biến thành tấm vải rách!
Hệ thống: "== Xin cậu tỉnh táo, cậu là nam, hắn cũng là nam, thế giới của hai người không phải là thế giới ngôn tình."
Nhạc Thiên ngay lập tức biến sắc, nở nụ cười xấu xa trên mặt: "Cuối cùng thì mày cũng chịu thừa nhận thế giới của bọn ta là đam mỹ."
Hệ thống: "…"
"Tôi cần nhắc cậu nhớ, Lâm Nhạc Thiên chết là do Hàn Tề." Hệ thống nhấn mạnh hai chữ "Hàn Tề", mong Nhạc Thiên có thể tỉnh táo.
Nhạc Thiên cười hì hì: "Lâm Nhạc Thiên chết trong tay Hàn Tề thì có liên quan gì đến ta?"
Hệ thống: "Hông không đau?"
Cơn đau nhói bên hông đột nhiên bộc phát, eo nhỏ của cậu như bị cây kim sắc nhọn đâm chọc nhiều lần. Nhạc Thiên đau đến mặt mày tái nhợt, hệ thống mừng rỡ đến mức số liệu loạn cả lên.
Đông Hán cách hoàng cung không xa. Hàn Tề từng bước tiến lên, càng ngày càng tiến gần đến tòa cung điện nơi hắn từng ở. Tay cầm đèn lồng càng lúc càng siết chặt, trong bóng tối, nét lạnh lùng lại càng thêm đáng sợ.
Kiệu của Lâm Nhạc Thiên vừa xuất hiện, đám cung tỳ đứng xa xa đã cung kính hành lễ. Mỗi người đều nơm nớp lo sợ, sự phản ứng kinh hãi của họ kéo tâm trí của Hàn Tề quay trở lại.
Hận thù trào dâng, con người ngồi trong kiệu phía sau lưng hắn chính là kẻ ác không thể tha thứ. Hắn đã hao tâm tổn trí để giả dạng thân phận, lẻn vào bên cạnh Lâm Nhạc Thiên. Tuyệt đối không thể manh động ngay lúc này, hắn phải bình tĩnh, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nếu không, chỉ một sơ suất nhỏ sẽ khiến công lao ba năm đổ sông đổ bể.
Nhạc Thiên ngồi trong kiệu nhe răng trợn mắt, cố kìm tiếng kêu đau, sợ phát ra động tĩnh khiến người ngoài nghe thấy.
Hàn Tề không thể tưởng tượng nổi rằng vị Cửu thiên tuế mà hắn vô cùng kiêng kỵ lại là thứ như vậy.
"Thiên tuế gia, tới Tử Thần điện rồi."
Nhạc Thiên nhanh chóng ngồi thẳng, vuốt phẳng y phục nhăn nhúm, hỏi hệ thống: "Không có gì khác thường chứ?"
Hệ thống: "Rất tốt, rất con mẹ nó nội liễm."
Nhạc Thiên: "…" Được rồi.
Hàn Tề lui về phía sau nửa bước, nhấc màn kiệu cho Nhạc Thiên bước xuống. Có lẽ trong kiệu được hun rất ấm, đôi gò má tái nhợt của Lâm Nhạc Thiên bỗng ửng hồng, dưới ánh đèn lồng tưởng chừng như sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Hàn Tề chỉ lướt mắt qua, rồi lập tức quay đi, trong lòng tức giận: Yêu nhan họa quốc.
Tông Diễn vừa nghe nói Lâm Nhạc Thiên hồi cung, vui đến mức không thèm ăn cơm, vứt đũa ngọc chạy ra ngoài, Chu Sở Sở đuổi theo không kịp.
"Tiểu Lâm tử!"
Nghe thấy tiếng trong trẻo, Hàn Tề quay đầu lại, nhìn thấy vị huynh đệ cuối cùng còn sót lại trên đời của mình —— hoàng đế đương triều Tông Diễn.
Trên mặt Tông Diễn là nụ cười tươi như hoa nở, bất ngờ đâm đầu vào lòng Nhạc Thiên.
Eo của Nhạc Thiên bị thương, khẽ hừm một tiếng, nhịn đau, trên mặt vẫn giữ nét cười hòa nhã vui vẻ: "Bệ hạ, quy củ."
"Tiểu Lâm tử, chẳng phải ngươi nói mệt mỏi, không hồi cung sao?" Tông Diễn ôm chặt Nhạc Thiên, vui đến mức chiếc đuôi vô hình phía sau lưng tưởng chừng như muốn bay lên, hai mắt long lanh rực rỡ như sao, nhìn chăm chăm vào Lâm Nhạc Thiên, như thể niềm vui cả ngày tụ vào khoảnh khắc này.
Má, dễ thương quá.
Bây giờ Nhạc Thiên mới có thể hoàn toàn thấu hiểu tấm lòng của những bậc phụ mẫu yêu thương con cái. Con nít quá cute, không nỡ lòng mắng.
Cậu hơi cúi người, dịu dàng vuốt khẽ thái dương Tông Diễn, hỏi nhỏ: "Bệ hạ, nô tài nghe nói ngài đuổi hai vị đại nhân Dương Ngạc đi, thật không?"
"Trẫm chê bọn họ phiền, vô vị," Tông Diễn nắm tay Nhạc Thiên, muốn dẫn cậu vào trong điện, "Tiểu Lâm tử, ngươi hầu hạ trẫm dùng bữa đi, Sở Sở tay chân vụng về."
Chu Sở Sở đứng bên cạnh đáng thương nhìn Lâm Nhạc Thiên, Tông Diễn tính cách thất thường, hôm nay cô phải chịu không ít soi mói quở trách.
Lâm Nhạc Thiên bất động, Tông Diễn kéo người không đi, quay đầu nghi hoặc nhìn cậu.
Trong lòng Nhạc Thiên thầm thở dài: đúng là một con thú con bị Lâm Nhạc Thiên nuôi hỏng.
Hàn Tề đứng sau nhìn thấy hành động cử chỉ của hai người, mối hận trong lòng gần như muốn nhỏ máu. "Nhận giặc làm cha cũng chỉ đến thế," hắn tức giận nghĩ thầm, "Tên hoạn quan Lâm Nhạc Thiên này, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn ngàn đao bầm thân!"
"Bệ hạ," Lâm Nhạc Thiên đứng dưới ngọn đèn lồng, thân thể gầy yếu được quấn trong chiếc áo choàng lông hồ rộng rãi trông như một bức họa, cậu khẽ mỉm cười, trong mắt chứa đựng tình cảm sâu thẳm, "Ngài đã lớn rồi, không nên tùy hứng như thế."
Tông Diễn cắn môi, dường như không hiểu. Cậu ta ngẩng đầu nói: "Tiểu Lâm tử, không phải ngươi nói với trẫm, sau này trẫm đăng cơ làm hoàng đế rồi, là muốn làm gì cũng được sao, không ai nói gì được trẫm sao?"
Nhạc Thiên: Lời thoại hôn quân gì thế! Con trai, con ngậm miệng lại!
Ánh mắt cười trong mắt Nhạc Thiên nhạt đi, "Không có lòng Nghiêu Thuấn, chỉ là cụ quân; không có lòng Y Doãn Chu Công, chỉ là cụ thần. Bệ hạ, ngài muốn sau này nô tài lưu lại bêu danh trong sách sử sao?"
Vừa dứt lời, Tông Diễn hiểu biết nông cạn không hiểu, nhưng Hàn Tề lại chấn động cả người. Hắn lại lần nữa quan sát Lâm Nhạc Thiên cẩn thận, nhìn thấy vẻ mặt đoan chính, ánh mắt bình lặng, hoàn toàn không giống với hình ảnh kẻ gian thần nịnh bợ tàn nhẫn trong lòng Hàn Tề. Hàn Tề cúi đầu, nghĩ thầm: tên hoạn quan đúng là biết giả vờ giả vịt, quả nhiên không thể khinh thường.
Tông Diễn không hiểu rõ ý của Lâm Nhạc Thiên, chỉ biết là cậu ta đang nổi giận. Tông Diễn vội vàng dúi đầu vào ngực Lâm Nhạc Thiên, dùng đầu cọ cọ vào người cậu: "Tiểu Lâm tử, ngươi đừng giận mà, trẫm biết sai rồi."
"Bệ hạ, hoàng đế sẽ không bao giờ sai," Nhạc Thiên ôn nhu vuốt ve vành tai Tông Diễn, nhẹ giọng nói, "Là hai vị đại nhân Dương Ngạc đó làm cho bệ hạ không hài lòng, nô tài tìm cho ngài một vị sư phụ mới." Cậu giương mắt nhìn về phía Hàn Tề, ánh mắt trong đôi con ngươi thoáng chốc biến mất, lại như làn nước lạnh lẽo không một con sóng gợn, lạnh lùng nói: "Lại đây."
Thái độ của cậu như hai người khác nhau.
Hàn Tề tiến lên phía trước một bước, kiềm chế sự kích động, nói: "Cẩm Y Vệ bách hộ Hàn Tề bái kiến bệ hạ."
Tông Diễn ngay cả một cái nhìn cũng không thèm cho hắn, vẫn ôm chặt Lâm Nhạc Thiên không nỡ rời xa, chờ câu tiếp theo của hắn.
"Hàn Tề võ nghệ cao cường, từ ngày mai hắn sẽ ở lại trong cung dạy bệ hạ tập võ," Nhạc Thiên hơi ho một tiếng, sắc mặt của Tông Diễn lập tức trở nên khẩn trương. Nhạc Thiên thuận thế nói tiếp: "Đừng làm cho nô tài lo lắng, được không?"
"Được, trẫm theo ngươi, nhưng Tiểu Lâm tử ngươi cũng phải hứa với trẫm một chuyện," Tông Diễn cười lém lỉnh, "Tối nay ngươi phải ngủ cùng trẫm!"
Hàn Tề bỗng nhiên ngẩng đầu, sát khí đối với Lâm Nhạc Thiên trong mắt gần như muốn tuôn ra.
__
(1) đỡ tim như Tây Tử: nguyên văn 西子捧心, thành ngữ tiếng Trung, dùng để tả người con gái đẹp khi bệnh càng tôn lên vẻ đẹp của mình, xuất phát từ "Trang tử – Thiên Vận" 《庄子·天运》.
(2) Không có lòng Nghiêu Thuấn, chỉ là cụ quân, không có lòng Y Doãn Chu Công, chỉ là cụ thần: nguyên văn 不以尧舜之心为君者, 具君也; 不以伊尹, 周公之心为臣者, 具臣也. Hán Việt, "Bất dĩ nghiêu thuấn chi tâm vi quân giả, cụ quân dã; bất dĩ y doãn, chu công chi tâm vi thần giả, cụ thần dã".
Là một câu danh ngôn trong "Lộc Môn Ẩn Thư" (鹿门隐书) của Bì Nhật Hưu (皮日休). Làm vua mà không suy nghĩ được như Nghiêu Thuấn thì không xứng là vua, làm thần tử mà không có suy nghĩ như Y Doãn Chu Công thì không xứng là thần tử.
Nghiêu Thuấn: Đường Nghiêu và Ngu Thuấn, hai vị vua anh minh thời Thượng cổ.
Cụ quân: Vua cho có, không phải là một vị vua xứng đáng.
Y Doãn: Đại thần thời kỳ đầu của Thương triều, từng phụ tá Thương Thang chinh phạt Hạ Kiệt. Sau khi Thương Thang qua đời, Tôn Thái Giáp phá hỏng pháp chế của Thương Thang, Y Doãn trục xuất ông, ba năm sau lại đón ông trở lại vị trí cũ.
Chu Công: Tức Cơ Đán, từng phụ tá Chu Vũ vương diệt trừ Thương Trụ. Sau khi Vũ vương qua đời, Thành vương tuổi còn nhỏ, Chu Công nhiếp chính. Quản thúc, Thái thúc làm loạn, Chu Công dẹp yên. Tương truyền, chế độ lễ nhạc Chu triều là do Chu Công đặt ra.
Cụ thần: Thần tử cho có, không phải là một thần tử xứng đáng.