Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính
Chương 28: Thế giới thứ hai
Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương viện phán quả nhiên không hổ danh là danh thủ quốc gia, nói đúng bảy ngày lành thì đúng bảy ngày lành. Nhạc Thiên bị Hàn Tề ép đến mức kiệt sức khi tìm cách trả thù, liền nhân lúc Hàn Tề không ở đó, sai người đưa vào cung một số cung nữ giặt đồ. Những người này đều có tu vi mười năm, hiệu quả bóp thuốc không thua kém Hàn Tề là mấy, quan trọng là không bị đau như hắn tra tấn.
Nhạc Thiên tĩnh dưỡng bảy ngày, khi đặt chân xuống đất, cảm giác như chân mình không còn là của mình nữa, run rẩy như sợi mì, nghĩ đến cảnh phải gặp Hàn Tề lần nữa, anh chán ghét đến tận cổ: "Tao không muốn gặp mặt cái tên đó lần nào nữa."
Hệ thống hiếm khi thấy Nhạc Thiên tỉnh ngộ đến vậy, trong lòng vô cùng hân hoan, tưởng như được nhìn thấy đứa học trò ương ngạnh quay đầu, "Ngoan lắm."
Nói đến Hàn Tề, vì suốt bảy ngày qua không có cơ hội tiếp cận Lâm Nhạc Thiên, hắn tạm gác lại ý định hại chết anh, chuyển sang tập trung dạy võ nghệ cho Tông Diễn, đồng thời nghĩ cách cứu viện Tổng đốc Lưỡng Quảng, Hồ Thích Đạo.
Hắn một lòng tin rằng kẻ mà Lâm Nhạc Thiên muốn giết chắc chắn là trung thần.
Lâm Nhạc Thiên muốn giết thì hắn nhất định phải cứu.
Khả năng do thám giám sát của Cẩm Y Vệ rất tinh xảo, nhưng giết người lại là sở trường của họ.
Người dẫn đầu ám sát Hồ Thích Đạo lần này là Phó Thiên hộ Lận Như Ti, thủ lĩnh cấp trên của Hàn Tề.
Điểm này là do Lận Như Ti vô tình để lộ dấu vết, bị Hàn Tề đoán trúng.
Lận Như Ti thấy Hàn Tề được vào cung, trong lòng khó chịu, lại thêm thuộc hạ của mình bị hắn lọt vào mắt xanh của Cửu thiên tuế trước, khiến toàn bộ Cẩm Y Vệ đều chờ xem trò cười của hắn. Lận Như Ti vốn đã cay nghiệt, trước khi xuất phát còn đến khiêu khích Hàn Tề vừa trở về từ trong cung: "Ngươi cũng đừng hòng đắc ý quá lâu, chờ ta quay về, ngươi sẽ chẳng còn chỗ đứng trước mặt thiên tuế gia nữa đâu."
Hàn Tề không hề tức giận, vẫn bình tĩnh quan sát hắn, trong lòng tính toán xem có nên chặn giết Lận Như Ti ngay ngoài thành không, nhưng nhanh chóng bác bỏ ý định đó. Giết Lận Như Ti rồi, Lâm Nhạc Thiên chỉ cần phái kẻ khác đến thay là xong.
Cẩm Y Vệ không bao giờ thiếu người sẵn sàng chết vì tiền.
Không còn cách nào khác, Hàn Tề đành lén lút liên hệ với Lệ bang.
Lệ bang là tổ chức tập hợp những người chống lại Yêm đảng (1), họ không biết thân phận thật sự của Hàn Tề, chỉ coi hắn là một thi sĩ có học thức.
Người trong Lệ bang nhận được ám hiệu của Hàn Tề, phái người cải trang thành người bán hàng rong, bán bánh bao trong chợ trời. Hàn Tề vừa định mua mấy cái bánh bao để lấy giấy gửi tin, bỗng nhiên một mùi thơm nhẹ quen thuộc xộc đến từ phía sau, khiến hắn chấn động. Đang định quay người hành lễ, cánh tay của hắn chợt bị đè lại: "Hàn đại nhân, mua bánh bao sao?"
Lâm Nhạc Thiên mặc áo choàng màu xanh khói, thân thể như ngọc, hoàn toàn không hợp với không khí khói lửa của chợ búa, cô độc, sạch sẽ, tao nhã. Bàn tay thon dài tái nhợt của anh đặt lên Phi Ngư Phục màu đỏ chói của Hàn Tề như tay diễm quỷ.
Xung quanh có không ít người đang lặng lẽ quay đầu nhìn Hàn Tề. Phi Ngư Phục của Cẩm Y Vệ đã thu hút rất nhiều ánh mắt, ai cũng tò mò muốn nhìn nhưng không dám. Giờ đây Lâm Nhạc Thiên xuất hiện, nhan sắc của anh vượt qua giới hạn của ánh nhìn người thường, không ít người không kiềm được phải quay đầu.
Tim Hàn Tề đập thình thịch, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Cửu thiên tuế đây là?" Anh quay sang người đứng bên cạnh Lâm Nhạc Thiên, phát hiện ra cậu chỉ dẫn theo một tiểu thái giám bình thường, dùng công lực của mình cảm nhận, thấy xung quanh không có ám vệ nào khác, nhưng không thể chắc chắn.
"Năm ngày nằm, ra ngoài hít thở chút." Lâm Nhạc Thiên lạnh nhạt nói, duỗi tay lấy chiếc bánh bao trên tay Hàn Tề, đưa lên mũi ngửi thử: "Nhân đậu."
Tâm trí Hàn Tề hỗn loạn, không thể nghĩ ra tại sao Lâm Nhạc Thiên lại xuất hiện ở đây, hoài nghi liệu mình có bị cậu bắt được sơ hở nào không.
Thực ra là do hệ thống bắt Nhạc Thiên tới.
Từ khi Nhạc Thiên bày tỏ nỗi sợ khi tiếp xúc với Hàn Tề, hệ thống đã yên tâm, không còn giấu cậu nữa, chỉ cho cậu biết Hàn Tề định làm chuyện xấu. Hàn Tề là nam chính, số phận vô cùng mạnh mẽ, hắn muốn cứu Hồ Thích Đạo, và chắc chắn sẽ cứu được.
Nhưng Hồ Thích Đạo lại là nhân vật phản diện quan trọng, tài nịnh bợ chỉ thua có Lâm Nhạc Thiên, nếu không có bản tính biến thái bẩm sinh, thì hắn sẽ là tên nịnh thần khốn nạn số một của thế giới này.
Lâm Nhạc Thiên là độc ác, Hồ Thích Đạo là tham lam.
Theo đúng cốt truyện, hai kẻ đó gặp nhau như đã quen, một diệt trừ trung thần, một đục khoét quốc khố, cuối cùng trở thành nguyên nhân khiến Tông Diễn bị tước danh hiệu và mất đầu ở ngọ môn.
Hàn Tề vốn sẽ giết Hồ Thích Đạo, nhưng giờ đây lại muốn cứu hắn, hệ thống lập tức cảnh báo cho Nhạc Thiên ngăn cản hắn.
"Quang cảnh ngoài cung hai mươi năm qua chưa từng được nhìn thấy." Lâm Nhạc Thiên ngắm nhìn bốn phía, người xung quanh vội vàng thu hồi ánh mắt, cắn nhẹ chiếc bánh bao trong tay mình: "Đi theo ta."
Hàn Tề cầm chiếc bánh bao nhân đậu, bước theo sau Lâm Nhạc Thiên, cảm giác bị bao vây càng lúc càng nặng nề.
Đường trong kinh thành ngang dọc sông ngòi, có rất nhiều con nước nhỏ xinh xắn, trời tháng năm nóng dần, hai bên bờ sông xuất hiện nhiều cô nương bán hoa, chào mời khách qua lại đông như mắc cửi.
Nhạc Thiên và Hàn Tề chậm bước men theo bờ sông, bầu không khí giữa hai người im lặng không tiếng nói. Bỗng nhiên, Nhạc Thiên nhẹ giọng nói trước: "Lận Như Ti tính tình táo bạo, ta không yên tâm."
Hàn Tề giật mình, lập tức hiểu ra ý của Lâm Nhạc Thiên, thầm nghĩ đúng, trời cũng giúp ta, vội đáp: "Thuộc hạ nguyện đi thay."
"Còn bệ hạ thì sao?" Lâm Nhạc Thiên nghiêng đầu nhìn hắn, một cành dương liễu buông xuống, vô tình lướt qua bên tóc mai cậu, làm dịu đi vẻ mặt hững hờ của anh: "Bệ hạ rất thích ngươi."
Có lẽ do huyết thống, Hàn Tề rất quan tâm đến Tông Diễn. Tông Diễn cũng không phải đứa trẻ không biết điều, trái lại rất nhạy cảm trước thiện ý và ác ý của người khác. Cậu biết Hàn Tề đối đãi mình chân thành, nên cũng âm thầm kính trọng hắn.
Tất cả những điều đó là Chu Sở Sở nói cho Lâm Nhạc Thiên biết, cô làm giám thị tận tâm bên cạnh Tông Diễn.
Tim Hàn Tề đập thình thịch, chỉ do dự trong nháy mắt, kiên định nói: "Thuộc hạ có thể hoàn thành nhiệm vụ thật nhanh."
Bước chân của Lâm Nhạc Thiên dừng bên mé sông, cậu bước lên đứng dưới bóng cây xanh rì, chậm rãi bẻ chiếc bánh bao trong tay ra, ném xuống sông cho cá ăn. Đàn cá tụ lại, lao xao nhảy lên. Hàn Tề đứng sau lưng cậu, trong khoảnh khắc định thần định đẩy Lâm Nhạc Thiên xuống.
"Ngươi lại đây."
Hàn Tề tiến lên một bước, nhìn thấy ngón tay ngọc thon dài xanh xao như tuyết của Lâm Nhạc Thiên chỉ vào đàn cá tranh ăn dưới nước, không khỏi tập trung nhìn xuống. Lâm Nhạc Thiên xa xăm: "Có đồ ăn, là chạy hết ra ngoài."
"Con cá kiếm ăn là như thế."
"Kết bè kết lũ, người cũng giống vậy."
Lâm Nhạc Thiên ném chiếc bánh bao xuống sông, vỗ tay một cái, lấy từ trong áo khoác ra một quyển tấu chương bằng gấm màu vàng nhạt hoa văn hạc đưa cho Hàn Tề: "Mở ra đọc thử đi."
Hàn Tề theo lời mở ra, đột nhiên mắt trợn to, bên trong liệt kê hết những chuyện tham ô của Hồ Thích Đạo và đám quan lại địa phương cấu kết với hắn, dưới còn có danh sách phú thương quan thân đối chiếu, từng chữ từng câu chuyện lớn chuyện nhỏ, thậm chí ngay cả tham ô bao nhiêu lượng bạc cũng được viết rõ ràng chi tiết. Hàn Tề liếc mắt nhìn thấy một hàng chữ ngay dưới cùng "mười lượng bạc, ba gánh gạo". Trong lòng kinh hãi tột độ, không nhịn được hỏi: "Đây là?"
Lâm Nhạc Thiên chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt phượng sâu thẳm: "Sâu mọt của đất nước, giao phó cho ngươi."
Hai mắt của Hàn Tề như bị vẻ mặt của Lâm Nhạc Thiên hút chặt vào không thể dời chuyển, trong lòng hắn có vô số ý nghĩ tuôn trào —— Lâm Nhạc Thiên đang thăm dò hay đang lừa mình, có vô số suy nghĩ khác dâng tràn mà hắn không thể nói rõ được.
Chỉ là từ sâu trong đáy lòng hắn có một tiếng nói mạnh mẽ thét lên: Lời của Lâm Nhạc Thiên là sự thật.
Nhìn khuôn mặt kinh ngạc đó của Hàn Tề, trong lòng Nhạc Thiên thầm giơ ngón cái cho sự cool ngầu của mình: "Coi Tiểu Hàn của chúng ta bị tao làm giật hết cả mình rồi kìa."
Hệ thống cảnh giác hỏi: "Cậu không có âm mưu làm chuyện gì xấu đó chứ?"
Nhạc Thiên: "Uầy, nói vớ vẩn gì đấy, không phải tại mày bảo tao tới đây sao, tao trốn hắn ta không kịp nữa là."
Hệ thống thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại có cảm giác sai sai không thể tả. Nói chung, cảm giác của nó bây giờ không khác gì Hàn Tề —— phức tạp, cực kỳ phức tạp.
__
(1) Yêm đảng: 阉党, từ dùng để chỉ phe phái chính trị.