3. Chương 3: Thế giới thứ nhất

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính

Chương 3: Thế giới thứ nhất

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời xanh ngắt đối lập với làn nước biển thăm thẳm, ánh nắng chiếu rọi lên chiếc du thuyền xa hoa như được dát một lớp vàng óng. Thân thuyền đỏ rực, trên đó đề tên chủ nhân một cách ngang ngược: L&T (Nhạc Thiên – 乐天).
Nhạc Thiên thả tay vào túi quần, thở dài: "Thẩm Lập Hành quả thật hiểu tôi, màu này đủ chói cả mắt. Tôi thích."
Hệ thống lại im bặt, không nói lời nào. Nó đã mỉa mai và dọa dẫm Nhạc Thiên rồi. Sau khi Nhạc Thiên im lặng rời khỏi giường, việc đầu tiên cậu làm là chạy đến thưởng thức chiếc du thuyền vừa được Thẩm Lập Hành tặng, hoàn toàn không màng đến những lời của hệ thống.
"Tiếc là tôi không biết lái. Không thể tự mình điều khiển." Nhạc Thiên tiếc nuối nói. Lúc cậu đến thế giới này hơi sớm, Thẩm Nhạc Thiên vẫn chưa đủ tuổi học lái thuyền, mà cậu lại lười biếng học hành.
Hệ thống dụ dỗ: "Cậu có thể nhờ Thẩm Lập Hành dạy mình."
Nhạc Thiên cảnh giác: "Mày lại định tính toán gì đây?"
Hệ thống tức giận: "Tôi đang giúp cậu đấy! Sao cậu lại định để nhiệm vụ không hoàn thành, chịu cảnh lưu đày tinh thần chứ?"
Lần này, Nhạc Thiên không còn lo sợ cảnh cáo lưu đày như trước. Cậu dang rộng hai tay, hít thở không khí trong lành, vui vẻ nói: "Bạn ơi, khi có đồ ăn uống thì cũng phải đi vệ sinh chứ (1) phải không?"
Hệ thống: "…"
Nhạc Thiên tiếp tục vui vẻ: "Nhiệm vụ này không giới hạn thời gian, vậy nên hai ta có thể tận hưởng cuộc sống, rồi sau này tìm dịp hoàn thành nhiệm vụ. Dù sao cũng chẳng ai dám tranh giành vợ của đại thiếu gia Thẩm gia đâu."
Nếu có người giàu hơn, đẹp trai hơn cậu, liệu cậu có thuận theo thế mà đẩy nhiệm vụ xong luôn? Nghĩ đến đây, Nhạc Thiên cảm thấy cuộc đời mình sao mà sung sướng thế.
Hệ thống: "Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao tinh thần lực của cậu chỉ đạt cấp B mà vẫn có thể phá hủy nhiều thế giới của Liên minh như vậy. Lại còn chạy trốn được lâu như thế."
"Tốt bụng quá, mặt dày vô địch. Nghĩ đủ mọi thủ đoạn để tận dụng mọi sơ hở."
Nhạc Thiên cười híp mắt: "Đa tạ, đa tạ."
Ngay lúc đó, Dư Diêu vừa về tới nhà đã bị người đại diện của gia đình chào đón bằng những lời phê bình gay gắt: "Bà cô của tôi ơi, bây giờ cô là ai chứ? Vợ chưa cưới của đại thiếu gia Thẩm gia! Đầu óc cô bị axit sunfuric ăn mòn rồi à mà dám chạy đến chỗ hỗn loạn đó? Cô cứ ngoan ngoãn ở nhà chờ lên làm phu nhân của gia đình giàu có ấy đi!"
Dư Diêu bị đầu độc, đến giờ vẫn còn đau đầu. Nghe người đại diện cứ nhắc đi nhắc lại "Thẩm thiếu, Thẩm thiếu", trong lòng cô cảm thấy khó chịu không thể giải tỏa. Dù cô và Thẩm Nhạc Thiên chỉ là giả thôi, "Tôi muốn đóng phim. Người ta nói tôi có triển vọng, nên tôi mới đi."
"Vậy nên tôi mới bảo cô điên! Cô đã là vợ chưa cưới của thiếu gia rồi, còn đóng phim làm gì? Làm thế chẳng khác gì làm xấu mặt Thẩm thiếu chứ!"
"Đủ rồi!" Dư Diêu tức giận nói, "Thẩm thiếu, Thẩm thiếu! Tôi chẳng qua là đồ phụ thuộc vào anh ta sao? Tôi là tôi, anh ta là anh ta. Công việc của tôi sẽ không ngừng vì anh ta!" Cô quyết tâm đóng thêm thật nhiều phim, trả hết tiền cho Thẩm Nhạc Thiên, rồi kết thúc mối quan hệ vô nghĩa này với cậu ta.
Trong lòng Dư Diêu vừa xảy ra biến đổi, hệ thống lập tức nhắc nhở Nhạc Thiên đang dạo chơi trên du thuyền: "Dư Diêu muốn chia tay với cậu kìa."
Bàn tay của Nhạc Thiên đang vuốt chiếc ghế salon trên du thuyền xa hoa bỗng cứng lại. "Mày nói đùa tôi à? Có phải có kẻ nào đào tường nhà tôi không? Kẻ đó có đẹp trai bằng tôi không? Giàu bằng tôi không?"
Hệ thống: "Xin lỗi, cô ấy chỉ đơn thuần muốn đá cậu thôi."
Nhạc Thiên tức giận: "Cô ta nợ tôi nhiều tiền như vậy, dám đá tôi?!"
Hệ thống: "Chắc là… khí chất của nữ chính thôi? Cô ấy không muốn dây dưa với loại đại thiếu gia phong tình như cậu. Tôi đã nói rồi, đây là sự trừng phạt. Không dễ hoàn thành như vậy đâu."
Nhạc Thiên hơi sốt ruột. Lão Vương (2) đúng là không vội tìm, nhưng thân phận bạn trai nữ chính thì tuyệt đối không thể mất. Cậu dùng kinh nghiệm từng trải đoán, trừ nam chính ra, chẳng ai có thể nối lại tình xưa với nữ chính. Hơn nữa, hai người họ còn là mối quan hệ yếu ớt dựa trên tiền bạc.
Hệ thống an ủi: "Tin tốt là tạm thời cô ấy sẽ không chia tay với cậu. Cậu vẫn còn thời gian."
Thời gian eo hẹp, Nhạc Thiên cũng phải căng thẳng. Giờ cậu mới bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc xem làm thế nào để Thẩm Lập Hành có thể tiếp xúc với Dư Diêu.
Cậu từng gặp đủ loại nhân vật trong mấy trăm thế giới ngôn tình. Dựa vào kinh nghiệm của mình, Nhạc Thiên nói, muốn cho loại tổng giám đốc bá đạo như Thẩm Lập Hành và nữ chính thân phận thấp kém phát sinh tình cảm thường có hai cách.
Cách một, nhà nữ chính trước đó hại chết nhà nam chính, sau đó nam chính quyết định dùng thân thể mình báo thù.
Cách hai, nữ chính đích thân hại chết người thân quan trọng của nam chính, sau đó nam chính quyết định dùng thân thể mình báo thù.
Dù sao cũng phải có oán cừu mới được.
Nhạc Thiên chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo.
"Tôi muốn tự sát."
Hệ thống: "…"
"Tất nhiên là giả chết." Nhạc Thiên bổ sung, vỗ vỗ sofa, "Cho nổ chiếc du thuyền này, để lại di thư nói là Dư Diêu muốn chia tay với tôi, tôi chịu không nổi vì tình mà tự sát."
Hệ thống không hiểu: "Cậu nghĩ làm vậy sẽ khiến Thẩm Lập Hành và Dư Diêu yêu nhau?"
Nhạc Thiên khẳng định: "Dựa vào định luật của ngôn tình, đúng là vậy."
Hệ thống: "… Cậu định giả chết như thế nào?"
Nhạc Thiên: "Vấn đề nằm ở đó. Nào, hai ta tâm sự đi."
Hệ thống lập tức cảm thấy có điều chẳng lành.
"Xem này, tôi là tội phạm truy nã hàng đầu. Mấy cái hệ thống khác bắt tôi không được, chỉ có mày thành công. Chuyện đó hãnh diện cỡ nào! Nếu mày có thể ép tôi hoàn thành hình phạt này," Nhạc Thiên giơ ngón tay cái lên, "Thì mày sẽ trở nên nổi tiếng trong đám hệ thống đấy."
Dù nói gì đi nữa, đối với chuyện bắt được Nhạc Thiên, hệ thống vẫn thấy rất hài lòng. Nhưng con người này thật sự không chịu nghe lời. Mục đích chính của nó vẫn là thu lại cái tên làm nhiệm vụ trông giữ Nhạc Thiên này. Nếu có thể thuần phục được tên tội phạm truy nã kiêu căng khó bảo này, thì nó sẽ vang danh suốt trăm năm.
"Tôi giúp cậu," Hệ thống do dự trả lời, "Nhưng sau này cậu phải nghe lời."
Nhạc Thiên cười như hoa nở: "Không vấn đề."
Hệ thống hứa hẹn, Nhạc Thiên biết việc này sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. Cho nổ chiếc du thuyền, thi thể này nọ, đối với hệ thống đều là chuyện nhỏ.
Chỉ có di thư, Nhạc Thiên muốn tự mình viết.
Hệ thống xác nhận suy tính của cậu: "Di thư rất quan trọng." Là mấu chốt quyết định sau khi Nhạc Thiên giả chết, Thẩm Lập Hành sẽ làm gì với Dư Diêu.
Nhạc Thiên nói: "Tôi quyết định chôn thêm một quả trứng Phục Sinh (3) vào di thư."
Hệ thống lại có cảm giác chẳng lành.
"Giấu cái gì?" Nhạc Thiên háo hức hỏi.
"Giấu thân thế của tôi đó!" Nhạc Thiên ân cần trả lời, "Phải để Thẩm Lập Hành có lý do để sau này tha thứ cho Dư Diêu chứ. Nếu hắn phát hiện tôi không phải con ruột của anh trai mình, không chừng hắn còn cảm ơn Dư Diêu đã bức tử tôi, sau đó hai người càng thêm yêu thương nhau."
Hệ thống: "… Tính toán cũng kỹ quá."
Nói là làm, Nhạc Thiên quyết định viết ngay tại chỗ. Lấy giấy bút trong ngăn kéo nào đó trên du thuyền, chuẩn bị viết di thư.
Con khóc
Người không yêu con
Là một nhánh cỏ cuối cùng
Chú sẽ tha thứ cho con chứ
Chú út thân mến
Cuộc đời ngắn ngủi
Cháu đi trước một bước
Nhạc Thiên viết dừng ngay chữ "con", bèn viết đại một câu "phận con cháu muốn báo đáp ơn dưỡng dục mà không thể" để góp vào cho đủ số, viết xong còn thở dài: "Đúng là tài hoa phong lưu mà."
Hệ thống: "… Cái thể loại thơ con cóc chó má gì đây…"
Viết di thư xong, Nhạc Thiên gấp lại, nhét vào túi quần, nói với hệ thống: "Trong vòng hai ngày, lựa một ngày tốt để nổ du thuyền."
Hệ thống: "Tôi tưởng cậu rất thích chiếc du thuyền này."
Nhạc Thiên tùy ý: "Tao có biết lái đâu. Nổ pháo hoa cũng được."
Hệ thống: "Nghe nói cậu xuất thân bình dân, không ngờ lại làm chuyện xa xỉ như vậy."
Nhạc Thiên: "Ê, thiếu cái gì bù cái nấy chứ. Đúng rồi, theo hình phạt của bọn mày, sau này mỗi thế giới của tao chắc là toàn vừa đẹp trai vừa có tiền đúng không. Nếu không thì tìm người hơn tao dễ quá rồi."
Hệ thống: "Đúng vậy."
"Thế thì tốt quá rồi," Nhạc Thiên vui vẻ dang tay hít sâu không khí thơm ngát mùi tiền trên du thuyền, "Ây, thương lượng không? Dù gì thì tao với mày cũng là quan hệ đối tác. Thế giới sau sắp xếp cho tao nhân vật nào vừa có tiền vừa có quyền ấy, làm đại thiếu gia đúng là thoải mái. Nhưng mà cảm giác trong nhà còn có người cưỡi trên đầu tao không thích."
Hệ thống thoải mái: "Được, không vấn đề."
Sau khi trở thành đối tác chiến lược của hệ thống, tâm trạng của Nhạc Thiên rất tốt. Cậu đề nghị dẫn hệ thống đi ăn tối dưới ánh nến để chúc mừng.
Hệ thống: "… Cậu vui là được."
Nhạc Thiên dẫn hệ thống đến nhà hàng tư nhân cao cấp nhất, yêu cầu tắt đèn, thắp một ngọn nến, ngồi xuống bàn cạnh tường thưởng thức món ăn.
"Người đàn ông độc thân lãng mạn," Nhạc Thiên khoe khoang nói, cầm điện thoại chụp hai tấm ảnh đăng lên weibo, giả vờ mình đang trong tình yêu cuồng nhiệt.
Vừa cầm dao nĩa chuẩn bị ăn miếng đầu, điện thoại lại vang lên. Nhạc Thiên cầm lên nhìn—— chú út, cậu không dám thất lễ, lập tức nhận, ngọt ngào gọi: "Chú út."
Thẩm Lập Hành hỏi thẳng: "Cậu ở đâu?"
Nhạc Thiên báo tên nhà hàng cho hắn.
"Tôi lập tức đến." Nói xong cúp điện thoại ngay.
Giọng của Thẩm Lập Hành nghe rất nghiêm túc, thái độ cũng lạ. Nhạc Thiên hơi hoảng, lặng lẽ hỏi hệ thống: "Thẩm Lập Hành làm sao thế?"
Hệ thống: "Muốn ăn cơm với cậu thôi."
Nhạc Thiên: "Xóa cái giọng đó ngay."
Hệ thống: "Xóa thì xóa thôi."
Nhạc Thiên: "… Mày hư rồi…"
Hệ thống: "Chúng ta là đối tác chiến lược, phải học hỏi nhau."
Xem ra hệ thống vẫn còn nhớ thái độ tiêu cực của cậu trước đó. Nhạc Thiên phẫn nộ, buông dao nĩa xuống, gọi phục vụ mang thêm một bộ đồ ăn, định đợi Thẩm Lập Hành đến ăn cùng.
Thẩm Lập Hành rất nhanh đã tới, âu phục màu đen ba lớp đúng tiêu chuẩn, mái tóc ngắn được chải chuốt tỉ mỉ, sắc mặt lạnh lùng.
Bóng người của hắn xuất hiện, Nhạc Thiên lập tức đứng lên chào hỏi: "Chú út."
Thẩm Lập Hành liếc nhẹ cậu một cái, mắt phượng hẹp dài như một thanh đao sắc lạnh.
Nhạc Thiên không cam lòng nói với hệ thống: "Ánh mắt đó của hắn là ý gì???"
Hệ thống vẫn giữ tôn chỉ im lặng là vàng.
"Sao lại ăn cơm một mình?" Sau khi Thẩm Lập Hành ngồi xuống, lạnh nhạt nói.
Nhạc Thiên cười cười: "Không phải có chú út ngồi với con đó sao?"
Trên bàn có hai ly rượu đỏ đã rót, Thẩm Lập Hành nâng ly trước mặt mình ngửi nhẹ: "Romanee Conti năm 92."
"Thật là giả bộ ngầu," Nhạc Thiên âm thầm phỉ nhổ, tươi cười đáp: "Biết chú út tới nên mới cố tình khui đó."
Thẩm Lập Hành nhấp một ngụm: "Rượu không tệ." Sau đó im lặng nhìn chòng chọc vào Nhạc Thiên.
Nhạc Thiên cảm thấy bầu không khí hơi căng, cũng nâng ly định uống một hớp rượu để giảm bớt sự xấu hổ.
Rượu đỏ vừa đến bên môi, giọng nói của Thẩm Lập Hành nhẹ nhàng vang lên: "Nhật ký của mẹ cậu tôi đọc rồi."
"Phụt!" Nhạc Thiên hoàn toàn không bất ngờ, phọt rượu.
Dòng nước màu đỏ tươi văng lên áo sơmi Thẩm Lập Hành… và cả trên chiếc cằm kiên nghị của hắn.
Hệ thống đã im lặng rất lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: "À há."
__
(1) có ăn thì phải có ị: nguyên văn là 带薪拉屎, Hán Việt là "đái tân lạp thỉ".
(2) lão Vương: ở đây là gọi tắt của "Kim cương Vương lão ngũ", nghĩa là người đàn ông kim cương, hình mẫu chồng/ người yêu lý tưởng. Phải đủ năm yếu tố: nhiều tiền, đẹp trai, có trình độ học vấn cao, có năng lực, khiêm tốn.
(3) easter egg: gốc là 彩蛋 – trứng Phục Sinh.
Ban đầu tôi định dịch là "trứng màu", nhưng bạn mynmitheo nhắc nhở tôi tìm hiểu lại. "Trứng màu" ở đây có thể để nguyên là "easter egg" (trứng Phục Sinh), ý chỉ các chi tiết thú vị hay ho mà tác giả thường giấu đi/ẩn đi để tạo sự hứng thú cho người đọc. Ý của Nhạc Thiên là làm bất ngờ chồng ẻm thôi, nên để là chôn một quả trứng Phục Sinh cũng được.
Cảm ơn bạn mynmitheo đã giải thích.