6. Chương 6: Thế giới của ta

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính

Chương 6: Thế giới của ta

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba năm trước, Thẩm Lập Hành từng suýt mất Thẩm Nhạc Thiên trong thoáng chốc. Lúc đó, Thẩm Nhạc Thiên đòi tự lập, ra ngoài sống một mình, không chịu học đại học, gần như biến mất khỏi gia đình Thẩm gia.
Thẩm Lập Hành chẳng muốn quan tâm đến cậu. Gia sản của Thẩm gia đủ để nuôi một đứa cháu mà hắn không ưa, cứ để cậu thích làm gì thì làm. Thẩm Lập Hành thầm nghĩ: một đứa trẻ ích kỷ, bốc đồng, ngốc nghếch như vậy chẳng đáng để hắn bận tâm.
Rồi một đêm mưa, Thẩm Nhạc Thiên – người vốn đã dọn ra ngoài – đột nhiên quay về. Cậu không mang dù, thân hình gầy gò ướt sũng nước mưa, dang hai tay đứng chắn trước xe của Thẩm Lập Hành.
Đèn xe chiếu sáng gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Nhạc Thiên, cậu như một chú cừu non lạc bầy giữa cơn mưa, vừa đáng thương vừa yếu đuối. Cậu khẽ gọi: "Chú út."
Từ đó, Thẩm Nhạc Thiên như biến thành một con người khác. Từ lời nói, cử chỉ cho đến ngay cả nét mặt cũng khiến Thẩm Lập Hành cảm thấy vui vẻ, thích thú. Kể từ ngày đó, hắn mới nhận ra đứa cháu này đáng yêu đến nhường nào.
Đứa trẻ duy nhất có quan hệ huyết thống với hắn chính là tia sáng cuối cùng mà thế giới này còn giữ lại cho hắn.
Người giúp việc bên đầu dây điện thoại vừa ngừng lời, Thẩm Lập Hành liền đứng bật dậy, bước chân nhanh như gió. Thư ký chạy theo sau, gót cao không kịp, khiến tất cả luật sư trong phòng đều sửng sốt.
Khi nhấn nút gọi thang máy, tay Thẩm Lập Hành run bần bật. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Nhạc Thiên trong đêm mưa ấy, lúc cậu đứng ướt sũng chặn xe hắn. Cảm giác lo sợ đột ngột bao trùm lấy hắn.
"Nhanh lên! Nhanh lên!" Giọng Thẩm Lập Hành khàn đi.
Bóng dáng của hắn lao vun vút qua phố đông, vượt qua cả đèn đỏ. Dù vậy, hắn vẫn mất nửa tiếng sau mới về tới Thẩm gia.
Vừa bước vào nhà, người giúp việc đã đưa di thư cho Thẩm Lập Hành.
Thẩm Lập Hành vội vã đọc lướt, mắt tối sầm, đầu óc choáng váng, đứng không vững. Người giúp việc vội đỡ hắn.
Thẩm Lập Hành cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi: "Thiếu gia đâu?"
Người giúp việc đáp: "Thiếu gia đã ra ngoài từ sáng sớm rồi."
Bảo vệ đưa camera cho Thẩm Lập Hành xem. Trên màn hình, Nhạc Thiên mặc áo ngủ mỏng, dép bông, dáng đi mệt mỏi, đôi chân mảnh khảnh kéo lê, cô đơn như bị bỏ rơi.
"Đi điều tra chiếc xe đó," Thẩm Lập Hành giọng run run, "Nhanh!"
Trong phòng ăn, Nhạc Thiên đang gọi một chai Romanee Conti. Hôm đó, khi bị Thẩm Lập Hành ép uống rượu, cậu còn chưa kịp nhấp môi.
Dòng rượu đỏ tươi rót vào ly, Nhạc Thiên nâng ly cạn với Từ Đào, coi như cảm ơn tấm vé ăn của hôm đó.
"Vé ăn" mỉm cười: "Nghe nói cậu sắp đính hôn rồi? Chúc mừng trước nhé, tiệc đính hôn nhớ phải mời tôi đấy."
Nhạc Thiên ghét nhất khi nghe chuyện đó. Cậu đang bận tâm không biết nếu mất đi danh phận Thẩm thiếu gia, liệu mình có thể duy trì 'mối quan hệ tiền tình' với Dư Diêu hay không.
Hệ thống im lặng lâu lâu rồi nói: "Chẳng phải cậu vẫn còn tiền sao?"
Nhạc Thiên thở dài: "Không giống nhau."
Lúc còn là Thẩm thiếu gia, cậu muốn bao nhiêu tiền là có bấy nhiêu, tiêu thế nào cũng được. Bây giờ, tiền của cậu không còn là nguồn tài nguyên vô tận.
Hệ thống: "Khà khà khà."
Nhạc Thiên: "Mày cố tình đúng không?"
Hệ thống: "Đâu có?"
Nhạc Thiên: "Nói dối không có đít."
Hệ thống: "…" Lúc này nó thật sự không biết nên xử lý thế nào nữa.
Từ Đào hoàn toàn không biết sự thật rằng Thẩm Nhạc Thiên trước mặt mình chỉ là 'hàng pha kè'. Uống với Thẩm Nhạc Thiên vài ly, Nhạc Thiên viện lý do "chai rượu này đắt quá, không thể phí" nên tiếp tục rót rượu. Bất tri bất giác, hai người uống gần hết nửa chai.
Từ Đào vốn có tửu lượng bình thường, uống đã quá chén, lớn tiếng nói: "Kêu bà xã, kêu cậu! Ra uống chung!"
Mặt Nhạc Thiên đỏ bừng, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Thể chất của cậu gần như có thể uống ngàn chén không say. Nhìn thấy Từ Đào đã say khướt, vội ngăn tay hắn định rót thêm: "Đừng uống nữa, cậu say rồi."
"Không, không cao cả!" Từ Đào gạt tay Nhạc Thiên ra, loạng choạng cầm chai rót rượu, hơn nửa bị đổ ra ngoài, vướng chân ngã phịch xuống thảm.
Nhạc Thiên nhìn gương mặt u sầu: "Tao hơi lo cho cậu ta."
Hệ thống phát hiện chút tình người trong Nhạc Thiên, an ủi: "Không sao, say rượu thôi."
Nhạc Thiên: "Lát nữa cậu ta còn nhớ nổi mật khẩu thẻ ngân hàng không?"
Hệ thống: "…"
Nhạc Thiên: "Được rồi, không nhớ thì ghi nợ vậy. Khà khà khà." Dù mặt mình không dùng được nữa, nhưng mặt của Từ Đào vẫn dùng được.
Nhạc Thiên đứng dậy, uống rượu nhiều quá, phải vào nhà vệ sinh xả nước.
Vừa vào nhà vệ sinh, chuẩn bị kéo khóa quần, hệ thống đột nhiên nói: "Thẩm Lập Hành tới."
Nhạc Thiên sợ run bắn, suýt chút nữa trúng trứng, tức giận: "Không phải chứ? Tao ra ngoài uống rượu bằng tiền của mình, chẳng tiêu của hắn ta chút nào, vậy mà cũng muốn bắt tao hả?"
Hệ thống: "Hắn tưởng cậu chạy ra ngoài tự tử."
Nhạc Thiên kinh hãi.
Hệ thống kể lại người hầu phát hiện di thư rồi gọi điện cho Thẩm Lập Hành, cho Nhạc Thiên nghe.
Nhạc Thiên choáng váng: "Hả? Di thư?" Cậu đã hoàn toàn quên chuyện đó.
Sự cố bất ngờ khiến cậu bỏ kế hoạch giả chết. Nhưng nếu Thẩm Lập Hành xuất hiện mà cậu không chết, biết đâu hắn sẽ để cậu chết tại chỗ.
Nhạc Thiên sốt ruột: "Du thuyền của tao Từ Đào đã đặt trước rồi đó."
Hệ thống vô tình nói: "Ai, chết rồi, ba phút nữa Thẩm Lập Hành sẽ tới."
Nhạc Thiên đi vòng vòng, quyết định mở vòi nước bồn rửa mặt.
Hệ thống hỏi: "Cậu tính làm gì?"
Nhạc Thiên: "Tao tính giả bộ mình bị đuối nước."
Hệ thống: "… Cậu tưởng Thẩm Lập Hành bị ngu à?"
Tất nhiên là không phải kẻ ngu.
Nhạc Thiên không để ý, lấy mắt kính xuống, cúi mặt xuống bồn, hơi ngước đầu, dòng nước từ mái tóc ngắn rơi xuống. Hắn nhanh chóng vốc nước giội lên người, hệ thống đếm ngược mười giây, bẻ gãy mắt kính, cầm tròng kính mỏng nhắm thẳng vào cổ tay.
Năm, bốn, ba, hai, một!
Nhạc Thiên nhắm mắt, dùng sức đè xuống.
Trong khoảnh khắc, Thẩm Lập Hành đẩy cửa bước vào, dường như tim hắn đã ngừng đập một nhịp: "Nhạc Thiên!" Hành động của hắn nhanh hơn cả suy nghĩ. Chỉ trong chớp mắt, tay hắn đã bắt được tay Nhạc Thiên.
Nhạc Thiên mặt đỏ hồng, bị giữ chặt trong lòng hắn, hơi thở nặng nề, hàng mi đầy nước kích động, cổ tay trắng như tuyết bị tròng kính cắt ra một đường máu đỏ chói mắt. Ánh mắt vô hồn, không có tiêu cự, cậu yếu ớt gọi: "Chú út…"
Thẩm Nhạc Thiên tưởng chừng như quay trở lại đêm mưa ba năm trước. Hai tay hắn run run, đến cả giọng nói cũng run: "Cậu điên rồi!"
Mặt Nhạc Thiên đầy nước, giọng nói đầy tiếng khóc: "Chú không thương con nữa."
Tiếng trách mắng ấy đã xóa tan hết mọi phẫn nộ trong lòng Thẩm Lập Hành. Hắn run rẩy nâng tay lên lau nước và nước mắt trên mặt Nhạc Thiên. Cảm xúc lạnh lẽo từng chút thấm sâu vào lòng hắn. Hắn không dám tưởng tượng nếu đến muộn một chút sẽ phải chứng kiến cảnh gì.
Bên ngoài, giám đốc tài xế vệ sĩ đứng thành hàng, nhìn thấy Thẩm Lập Hành ôm Thẩm Nhạc Thiên hôn mê đi ra, giám đốc run lẩy bẩy: "Chẳng phải nói là sau này không cần để ý đến Thẩm công tử hay sao?"
Nhạc Thiên giả bộ bất tỉnh: "À, hiểu luôn, hắn ta vẫn không nỡ bỏ rơi tao."
Thẩm Lập Hành không phải kẻ ngốc, nhưng hắn vẫn là con người, có tình cảm. Huống chi Nhạc Thiên từng là người duy nhất hắn thật sự yêu thương.
Hệ thống bình luận: "Nuôi con chó hơn hai mươi năm cũng nên có tình cảm." Dù sao, nó không nghĩ Thẩm Lập Hành vẫn còn thích Nhạc Thiên đến thế. Chỉ với chút tình cảm ấy đã khiến hắn hoảng loạn tới mức không chảy một giọt máu, thậm chí không cần băng cá nhân.
Nhạc Thiên đột nhiên hét: "A!"
Hệ thống: "?"
Nhạc Thiên: "Từ Đào!"
Hệ thống quên mất tên đó: "Không có chuyện gì, người nhà hàng sẽ xử lý."
Nhạc Thiên tiếp tục: "Cậu mua cho tao rất nhiều quần áo mới, tao chưa kịp lấy nữa. Hu hu hu."
Hệ thống: "… Rốt cuộc giống voi nào mới đẻ ra loại người như thế này? Sao nó có thể hiểu nhầm là Nhạc Thiên đang lo lắng cho người khác chứ?"
Sau khi Nhạc Thiên được Thẩm Lập Hành ôm lên xe, cậu lại vui vẻ: "Không sao, giờ tao lại được làm đại thiếu gia Thẩm gia nữa rồi. Thẩm Lập Hành nhất định sẽ mua cho tao thật nhiều quần áo mới."
Hệ thống dần chết lặng trước sự vô liêm sỉ của cậu.
Khi Thẩm Lập Hành bình tĩnh lại, chợt cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng gương mặt ướt đẫm của Nhạc Thiên tựa lên vai hắn, hơi thở nặng nề, vẻ mặt uể oải, Thẩm Lập Hành không thể nói lời tàn nhẫn nào.
Đứa trẻ hắn chăm sóc nuôi dưỡng ba năm, thích như vậy thương như thế, hắn có thể phạt cậu, nhưng vẫn chưa thể chấp nhận mất đi cậu, ít nhất là tạm thời.
Thẩm Lập Hành dặn dò tài xế: "Đến bệnh viện."
Nghe đến bệnh viện, Nhạc Thiên biết không thể giả bộ được nữa, lập tức kéo ống tay áo Thẩm Lập Hành, rên rỉ: "Con không đi bệnh viện, con muốn về nhà."
Thẩm Lập Hành kiên nhẫn: "Đến bệnh viện trước đã."
Nhạc Thiên kiên trì: "Con không muốn, con chỉ muốn về nhà." Tay cậu siết chặt lấy tay áo Thẩm Lập Hành. Thẩm Lập Hành cảm nhận được cậu đang dùng rất nhiều sức, thầm nghĩ chắc là cậu thật sự rất sợ mình không cần cậu nữa.
Thẩm Lập Hành thở dài, thỏa hiệp: "Được rồi, về nhà trước."
Nhạc Thiên: "Yeah! Biết ngay là Thẩm Lập Hành mạnh miệng nhưng nhẹ dạ mà, không nỡ bỏ đứa cháu đáng yêu ngọt ngào như mình."
Hệ thống: "Hồi nào còn chửi người ta đồ chó chết, lật mặt đúng là nhanh thật."
Bị màn tự sát của Nhạc Thiên phá ngang, Thẩm Lập Hành cũng không thể đến công ty được nữa.
Nhạc Thiên lại đang 'say' tới bất tỉnh, Thẩm Lập Hành không yên tâm, sợ cậu tỉnh dậy không thấy mình lại nghĩ không thông, đành phải canh ở đầu giường.
Nhạc Thiên nhắm mắt than khổ: "Thẩm Lập Hành có thể đi ra chỗ khác cho tôi đổi bộ đồ sấy khô cái đầu được không? Ướt nhẹp thế này khó chịu quá."
Thẩm Lập Hành vẫn chìm đắm trong bóng ma 'tự sát' của Nhạc Thiên, ngồi thôi mà còn thấy sống lưng run nhè nhẹ. Hắn ngắm nhìn gương mặt ửng đỏ khi say của Nhạc Thiên, ánh mắt chăm chú mà kiên định.
Nhạc Thiên đầu ướt khó chịu, không nhịn được 'um' một tiếng trong cổ họng.
Thẩm Lập Hành: "Cậu khó chịu chỗ nào à?"
Nhạc Thiên: "…" Anh hai, anh có mù không vậy.
Nhạc Thiên 'cố sức' mở hai mắt ra, chậm rãi giơ tay trái sờ lên trán, yếu ớt nói: "Chú út, đầu con đau quá."
"Không biết uống rượu mà sao còn cố uống nhiều như vậy? Đáng đời." Thẩm Lập Hành nghiêm khắc.
Nhạc Thiên giận dữ: "Này em trai, cưng nói ai không biết uống rượu?"
Thẩm Lập Hành ngoài miệng nói ác, nhưng cuối cùng vẫn đứng lên đi vào phòng tắm lấy khăn lông lớn quấn lên người Nhạc Thiên, lau tóc cho cậu.
Điện thoại trong phòng vang lên, Thẩm Lập Hành buông Nhạc Thiên ra đi nhận. "Chuyện gì?"
Không biết nội dung, sắc mặt Thẩm Lập Hành tối sầm xuống với tốc độ mắt trần có thể thấy.
Nhạc Thiên: "Nói gì thế, sao sắc mặt hắn ta đột nhiên khó coi như vậy, giá cổ phiếu sụt à?"
Hệ thống: "Không phải, Từ Đào tỉnh rượu, đến đưa quần áo mới cho cậu."
Nhạc Thiên: "…"
Thẩm Lập Hành gằn giọng từng chữ với người giúp việc: "Nói nó cút."
__(1) 'hàng pha kè': tiếng Trung '西贝货', Hán Việt 'tây bối hàng', tạm hiểu là 'sò Tây'.
Trong tiếng Trung, '西' (xī) và '贝' (bèi) hợp thành '贾' (jiǎ – thương nhân), nhưng '贾' cũng là 'giả' (jiǎ – đồ giả). Người ta hay gọi đồ giả (假货) là 'hàng giả' (贾货), hay 'sò Tây' (西贝货). Trong tiểu thuyết hiện đại thường dùng để chỉ nhân vật nữ giả nam hoặc bị xuyên hồn.
Hay dùng trong tiểu thuyết hoặc giới đồ cổ, chủ yếu chỉ hàng giả, hàng nhái.
Trong quyển 'Ma thổi đèn', nhân vật chính thường dùng cụm từ đó, cũng là ám ngữ khi phân tích đồ cổ.