Vô Địch Thiên Hạ
Chương 102: Vương quốc Vực Ngoại
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng cũng đột phá Cửu giai rồi.
Trời dần sáng, Hoàng Tiểu Long ngừng tu luyện, trong lòng tràn ngập niềm vui.
Cửu giai chính là cường giả lừng lẫy ở bất kỳ gia tộc nào, bất kỳ huyện thành nào thuộc Lạc Thông vương quốc. Hoàng gia trang trước đây, ngoại trừ Hoàng Kỳ Đức, chỉ có đại quản gia Trần Ứng là cường giả Cửu giai. Các trưởng lão của Hoàng gia trang cũng chỉ ở Bát giai, thậm chí có người chỉ đạt Thất giai hậu kỳ đỉnh phong.
Hoàng Tiểu Long bước ra khỏi Linh Lung Bảo tháp.
Vừa ra khỏi Linh Lung Bảo tháp, hắn đã gặp Phí Hầu. Phí Hầu nhìn Hoàng Tiểu Long với vẻ hơi giật mình:
“Môn chủ, chẳng lẽ ngài lại...?”
Hoàng Tiểu Long vừa đột phá Tiên thiên, lại không che giấu khí tức, vì vậy Phí Hầu vừa nhìn đã nhận ra sự khác biệt rõ rệt so với trước đây.
Hoàng Tiểu Long gật đầu, cười nói:
“Tối qua ta may mắn lại đột phá rồi.”
Phí Hầu vừa ngạc nhiên vừa hoài nghi.
Lại là may mắn nữa sao?
Dường như cứ cách vài ngày, hắn lại nghe Môn chủ may mắn đột phá một lần.
Nhưng sự may mắn này có vẻ quá nhiều và quá thường xuyên rồi thì phải.
Sau đó, Phí Hầu kìm nén sự kinh ngạc trong lòng, trên mặt lại hiện lên vẻ đắn đo.
“Phí Hầu, có chuyện gì cứ nói.”
Thấy vậy, Hoàng Tiểu Long liền hỏi.
“Môn chủ, thuộc hạ muốn về nhà một chuyến.”
Phí Hầu mở lời.
“Về nhà?”
Hoàng Tiểu Long ngạc nhiên, ngẩn người, nhất thời không kịp phản ứng. Phí Hầu đã đi theo Hoàng Tiểu Long bảy năm nay, nhưng chưa từng nhắc đến người thân của mình với Hoàng Tiểu Long, nên khi nghe câu này, Hoàng Tiểu Long nhất thời sững sờ.
“Đúng vậy, Môn chủ. Con trai của ta vừa cho người mang tin đến, nói rằng ba tháng nữa cháu đích tôn của ta sẽ kết hôn. Đã bảy năm nay ta không về nhà, nên thuộc hạ muốn về thăm nhà một chuyến.”
Phí Hầu có chút ngượng ngùng nói.
Hoàng Tiểu Long đã kịp phản ứng, cười nói:
“Phí Hầu, đây là chuyện tốt mà, có gì mà phải ngượng ngùng chứ.”
Nói đến đây, hắn liền hỏi:
“Vậy nhà ngươi ở đâu?”
“Thuộc hạ là Hầu tước của Vương quốc Vực Ngoại.”
Phí Hầu cung kính đáp.
Vương quốc Vực Ngoại? Hoàng Tiểu Long giật mình.
Tuy Hoàng Tiểu Long đoán Phí Hầu không phải người của Lạc Thông vương quốc, nhưng không ngờ lại là Hầu tước của Vương quốc Vực Ngoại.
Lạc Thông vương quốc nằm ở cực nam của vùng rừng rậm Ngân Nguyệt, còn Vương quốc Vực Ngoại lại ở cực bắc. Những năm qua, Hoàng Tiểu Long lật xem sách ở học viện đã biết Vương quốc Vực Ngoại có thể nói là một trong mười mấy vương quốc mạnh nhất trong số hơn 1000 vương quốc dưới trướng Đoạn Nhận đế quốc, thực lực mạnh hơn Lạc Thông vương quốc rất nhiều.
“Vậy khi nào ngươi đi?”
Hoàng Tiểu Long hỏi.
“Thuộc hạ muốn hai ngày nữa sẽ khởi hành.”
Phí Hầu đáp.
“Vậy thế này đi, ta sẽ cùng ngươi đến Vương quốc Vực Ngoại một chuyến.”
Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói.
Phí Hầu giật mình:
“Môn chủ, ngài muốn cùng thuộc hạ đến Vương quốc Vực Ngoại sao? Chuyện này…”
Hoàng Tiểu Long phất tay áo, cười nói:
“Nếu cháu trai của ngươi kết hôn, ta cũng phải chuẩn bị một phần quà. Hơn nữa, ta cũng muốn đi xem thử, sao lại không hoan nghênh ta chứ.”
Từ khi đến thế giới này, Hoàng Tiểu Long ngoài việc sống ở Lạc Thông vương quốc thì chủ yếu tu luyện tại rừng rậm Ngân Nguyệt. Vì vậy, Hoàng Tiểu Long cũng muốn nhân cơ hội này đi xuất ngoại một chuyến.
Phí Hầu vội vàng cười nói:
“Môn chủ cùng thuộc hạ đi, đương nhiên thuộc hạ rất phấn khởi.”
Hoàng Tiểu Long nói:
“Vậy ngươi đi chuẩn bị và sắp xếp mọi chuyện đi. Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành.”
“Vâng, tạ Môn chủ.”
Phí Hầu cung kính đáp, rồi quay người rời đi.
Sau khi Phí Hầu rời đi, Hoàng Tiểu Long đến đại sảnh, phụ thân Hoàng Bằng và mẫu thân Tô Yến đều có mặt ở đó. Vì thế, Hoàng Tiểu Long thuận lợi nói cho phụ mẫu biết việc mình sẽ cùng Phí Hầu đến Vương quốc Vực Ngoại.
Hoàng Bằng và Tô Yến nghe xong, tuy có chút bất ngờ nhưng cũng không phản đối. Mấy năm nay, Hoàng Tiểu Long cũng không hề sống ở Thiên Huyền phủ, mà phần lớn đều tu luyện tại rừng rậm Ngân Nguyệt.
“Vậy cuối năm con nhớ quay về nhé.”
Hoàng Bằng hỏi.
“Con cũng chưa biết, nếu không có việc gì thì trong vòng nửa năm con sẽ quay lại.”
Hoàng Tiểu Long nói.
Tiếp đó, Hoàng Tiểu Long đưa cho phụ mẫu mấy chục viên Diễm Long châu, và nói sơ qua về việc quản lý Cửu Đỉnh thương hội. Trước đây, chuyện của Cửu Đỉnh thương hội do Phí Hầu chủ quản, giờ Phí Hầu đi rồi, vậy sẽ giao cho phụ mẫu quản lý. Dù sao thì trước đây tuy Phí Hầu là người đứng đầu quản lý mọi việc ở Cửu Đỉnh thương hội, nhưng phụ mẫu cũng tham gia, nên cũng đã quen thuộc với công việc quản lý. Hơn nữa còn có nguyên soái Hạo Thiên hỗ trợ, hẳn sẽ không xảy ra rối loạn gì.
Hai ngày sau.
Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đã rời khỏi Lạc Thông vương thành trong ánh mắt tiễn biệt của mọi người.
Cũng như mọi lần rời Thiên Huyền phủ trước đây, trước khi đi, Hoàng Tiểu Long đều dặn dò nguyên soái Hạo Thiên đặc biệt bảo vệ an toàn cho phụ mẫu, muội muội và đệ đệ của mình.
Sau khi rời Lạc Thông vương thành, Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đi đến rừng rậm Ngân Nguyệt. Xuyên qua rừng rậm Ngân Nguyệt là có thể đến biên giới Vương quốc Vực Ngoại. Đây là con đường nhanh nhất, hơn nữa trên đường đi, hai người Hoàng Tiểu Long còn có thể vừa săn giết yêu thú, vừa tu luyện.
Hơn hai tháng trôi qua.
Đêm tối tĩnh mịch.
Hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu ngồi bên đống lửa, ánh lửa bập bùng chiếu sáng khắp bốn phía.
Đã hơn hai tháng trôi qua, hai người đã đến cực bắc rừng rậm Ngân Nguyệt. Ngày mai là có thể xuyên qua rừng rậm này, sau đó đến biên giới Vương quốc Vực Ngoại.
Ngồi bên đống lửa, tuy Phí Hầu đã tấn thăng Tiên thiên, nhưng vừa nghĩ đến chỉ chưa đầy mười ngày nữa là có thể trở về Phí phủ, trong lòng hắn vẫn không sao bình tĩnh được.
Xa cách đã bảy năm, giờ đây lần nữa quay về Phí phủ, không biết Phí phủ bây giờ ra sao rồi?!
Hoàng Tiểu Long nhìn vẻ mặt của Phí Hầu, có thể hiểu được tâm trạng của hắn lúc này.
Năm đó, lần đầu tiên hắn rời Hoàng gia trang, đến cuối năm từ Lạc Thông vương thành quay về Hoàng gia trang cũng có tâm trạng tương tự.
“Chưa đến mười ngày nữa là chúng ta có thể đến Vương thành Vực Ngoại rồi chứ?”
Hoàng Tiểu Long mở lời hỏi.
“Đúng vậy, thưa Môn chủ.”
Phí Hầu nói:
“Năm đó lúc ta rời đi, thằng nhóc Phí Minh kia mới mười bảy tuổi. Chớp mắt bảy năm đã trôi qua, thằng nhóc này đã phải thành gia lập nghiệp rồi.”
Phí Minh chính là cháu trai của Phí Hầu.
Trong thư của con trai Phí Vinh, hắn có nói cháu đích tôn Phí Minh vừa đột phá Thất giai, điều này khiến Phí Hầu cũng được an ủi. Lúc hắn rời nhà đi, thằng nhóc này mới chỉ có tu vi Ngũ giai hậu kỳ.
Bóng đêm dần tan.
Khi chân trời ửng sáng, hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu tiếp tục lên đường. Một ngày sau, họ đã ra khỏi rừng rậm Ngân Nguyệt, đến biên giới của Vương quốc Vực Ngoại.
Với tốc độ nhanh chóng của Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, từ biên giới Vương quốc Vực Ngoại đến Phí phủ tại Vương thành Vực Ngoại còn khoảng tám chín ngày nữa.
Sau khi tiến vào Vương quốc Vực Ngoại, hai người Hoàng Tiểu Long cũng không nán lại lâu ở các thành thị dọc đường. Có khi đến đêm, họ mới dừng chân nghỉ ngơi tại một vài thành thị.
Sáu ngày trôi qua.
Hai người Hoàng Tiểu Long đã đến gần Vương thành Vực Ngoại. Đi qua ba tòa thành nữa là đến Vương thành Vực Ngoại.
Ngay lúc Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đang đi trên đường lớn, hai chiếc xe ngựa phía sau vượt qua. Bỗng nhiên, từ một trong hai chiếc xe ngựa vang lên tiếng nói vui mừng:
“Là Phí Hầu tiền bối sao?”
Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu không khỏi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một chiếc xe ngựa dừng lại, một nữ tử xinh đẹp khoảng 20 tuổi bước ra khỏi xe ngựa.
Nữ tử xinh đẹp đi đến trước mặt Phí Hầu, đôi mắt tràn đầy vui mừng, có phần không dám tin, nói:
“Là Phí Hầu tiền bối đó sao?”
Phí Hầu nhìn nữ tử trước mặt với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, gật đầu nói:
“Ta là Phí Hầu, ngươi là...?”
Hắn thực sự không nhớ nổi nữ tử trước mắt là ai.