Vô Địch Thiên Hạ
Chương 121: Cuộc truy sát
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn người đó liên tiếp bị Cuồng Mãng Thanh Ngưu làm bị thương một cách dễ dàng, các cường giả xung quanh đều kinh ngạc thốt lên, ngay cả quân đội đồn trú ở một bên của Vực ngoại Vương quốc cũng vậy.
“Là nhị hoàng tử.”
“Nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân điện hạ.”
Những tiếng kinh hô đầu tiên vang lên là từ các thành viên vương thất và đại thần của Vực ngoại Vương quốc cùng các vương quốc lân cận.
“Đoạn Vô Ngân.”
Hoàng Tiểu Long nhìn bóng dáng lẫm liệt đứng lơ lửng trên không trung mặt hồ, đây là Tiên Thiên cửu giai Đoạn Vô Ngân đó sao? Hắn có vẻ ngoài khoảng hơn ba mươi tuổi, khuôn mặt góc cạnh như được đẽo gọt bằng đao, toát ra một vẻ lạnh lùng, áp bức vô hình. Đoạn Vô Ngân không hề cố ý phát tán khí tức, thế nhưng Hoàng Tiểu Long ở cách xa ngàn thước vẫn có thể cảm nhận được khí thế trên người Đoạn Vô Ngân như muốn xuyên thủng bầu trời.
Cả người Đoạn Vô Ngân tựa như một thanh bảo đao tuyệt thế, có thể tuốt khỏi vỏ bất cứ lúc nào.
Trước ánh mắt kinh hãi của mọi người xung quanh, Đoạn Vô Ngân cứ khoanh tay đứng đó, nhìn Cuồng Mãng Thanh Ngưu ở dưới hồ:
“Nghiệt súc, bây giờ ta cho ngươi hai con đường, một là trở thành linh sủng của ta, hoặc là chết.”
Cuồng Mãng Thanh Ngưu nhô cái đầu khổng lồ lên khỏi mặt hồ, đôi mắt căm tức nhìn Đoạn Vô Ngân, nói tiếng người:
“Muốn ta làm linh sủng của ngươi ư? Loài người đáng chết, đừng hòng mơ tưởng!”
Nói xong, toàn thân nó bay vút lên, đứng lơ lửng trên bầu trời Thánh Minh hồ.
Lúc này, toàn bộ thân hình của Cuồng Mãng Thanh Ngưu lộ ra ngay trước mắt mọi người, nhìn thân thể khổng lồ cao trăm trượng của Cuồng Mãng Thanh Ngưu, mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Chỉ riêng hai chiếc vuốt dưới bụng Cuồng Mãng Thanh Ngưu đã lớn bằng một ngọn núi nhỏ.
Cuồng Mãng Thanh Ngưu đứng trên bầu trời Thánh Minh hồ. Nước dưới Thánh Minh hồ đột nhiên bốc ngược lên, quấn lấy thân thể khổng lồ của nó. Hoàng Tiểu Long phát hiện sau khi nước dưới Thánh Minh hồ bay lên thì không ngừng dũng mãnh tràn vào cơ thể Cuồng Mãng Thanh Ngưu, cứ thế, dòng nước tràn vào cơ thể nó, khiến bên ngoài thân thể Cuồng Mãng Thanh Ngưu sinh ra một lớp vảy giáp dày đặc.
Đồng thời, vết thương dưới bụng nó, nơi từng bị Đoạn Vô Ngân đánh trúng, bắt đầu khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Đoạn Vô Ngân nhìn vết thương ở dưới bụng của Cuồng Mãng Thanh Ngưu đã khôi phục lại, cũng không mảy may để ý.
“Bài sơn đảo hải.”
Vết thương dưới Cuồng Mãng Thanh Ngưu đã khôi phục, đột nhiên nó kêu lên, nước dưới Thánh Minh hồ phóng vọt lên cao, hóa thành từng đợt sóng lớn kinh hoàng tấn công Đoạn Vô Ngân.
Khi những cơn sóng lớn kinh khủng này tấn công Đoạn Vô Ngân, chúng không ngừng ngưng tụ thành từng đợt sóng khổng lồ sắc lạnh như những lưỡi đao.
Ngay khi những đợt sóng sắc lạnh này lao đến trước mặt, Đoạn Vô Ngân đột nhiên nhẹ nhàng đưa tay phải về phía trước, chỉ khẽ điểm một cái, chỉ thấy tất cả những đợt sóng sắc lạnh đang lao tới đều nổ tung, sau đó rơi xuống hồ.
Cuồng Mãng Thanh Ngưu thấy đòn tấn công uy lực của mình lại bị Đoạn Vô Ngân hóa giải dễ dàng như vậy thì vừa sợ vừa giận, thân hình khổng lồ của nó lao tới, hai vuốt vỗ mạnh xuống Đoạn Vô Ngân. Lực vuốt kinh khủng còn chưa chạm tới, mà những tảng đá lớn trên các ngọn núi xung quanh Thánh Minh hồ đã thi nhau vỡ vụn, lăn xuống.
Đoạn Vô Ngân ngẩng đầu nhìn hai vuốt của Cuồng Mãng Thanh Ngưu đập từ trên cao xuống, hắn nắm chặt hai tay, trực tiếp đón đỡ hai vuốt kia.
“Oành…”
Tiếng động chấn động vang vọng.
Thân thể khổng lồ của Cuồng Mãng Thanh Ngưu bị đánh bay, sau đó đập mạnh vào một ngọn núi xa xa. Ngọn núi đổ sập, đá vụn bắn tung tóe.
Thân hình Đoạn Vô Ngân chợt lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện trước Cuồng Mãng Thanh Ngưu, hai tay ngưng tụ khí thành đao, chém xuống một nhát.
Cuồng Mãng Thanh Ngưu phát ra tiếng kêu thảm thiết trước khi chết. Cái đầu khổng lồ của nó bị một nhát đao chặt đứt, máu phun lên thành vòi cao mấy trăm trượng, nhuộm đỏ cả bốn phía ngọn núi và Thánh Minh hồ. Thi thể nó rơi xuống hồ, khiến mặt hồ dấy lên những đợt sóng lớn ngàn lớp.
Xung quanh một vùng tĩnh lặng như tờ.
Các phe cường giả nhìn cảnh tượng Cuồng Mãng Thanh Ngưu bị Đoạn Vô Ngân chém giết mà kinh ngạc tột độ.
Đây chính là Tiên Thiên Linh Thú đó, một con Tiên Thiên Linh Thú lại chết ngay trước mặt họ như vậy.
Trước đây, Tiên Thiên Linh Thú trong lòng bọn họ đồng nghĩa với tai họa và nỗi kinh hoàng.
Sau khi Đoạn Vô Ngân giết chết Cuồng Mãng Thanh Ngưu, chợt hút lấy một viên Yêu đan rực rỡ bay đến, rơi vào tay hắn. Yêu đan của Tiên Thiên Linh Thú, thứ ngưng tụ Yêu Nguyên chi lực Tiên Thiên, đối với người tu luyện là một vật vô cùng quý giá. Nó không chỉ dùng để luyện đan mà còn có thể làm được nhiều việc khác.
Cất Yêu đan của Cuồng Mãng Thanh Ngưu vào trong không gian giới chỉ, thân hình Đoạn Vô Ngân chợt lóe lên, phá vỡ mặt hồ Thánh Minh, rồi lao thẳng xuống đáy hồ.
Sau khi Đoạn Vô Ngân đi vào Thánh Minh hồ, Thánh Minh hồ lại trở về vẻ yên tĩnh.
Mọi người bốn phía nhìn nhau, ai nấy đều ẩn chứa những suy nghĩ khác nhau.
Thế nhưng Đoạn Vô Ngân đã tiến vào hồ một hồi lâu, nhưng vẫn không ai dám tiến vào hồ theo hắn.
Đoạn Vô Ngân chém giết Tiên Thiên Linh Thú Cuồng Mãng Thanh Ngưu đã uy hiếp tất cả mọi người. Đi theo Đoạn Vô Ngân tiến vào hồ đoạt bảo chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Mặc dù trọng bảo hấp dẫn lòng người, nhưng mạng sống còn quan trọng hơn nhiều.
Cuối cùng, vẫn có người không kìm nổi sự dụ hoặc của trọng bảo, vì thế phi thân lao xuống, tiến vào Thánh Minh hồ. Đã có người đầu tiên thì ắt sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ mười.
Tiếp theo, lần lượt từng cường giả của các thế lực kết thành đoàn, thi nhau tiến vào Thánh Minh hồ.
“Môn chủ, chúng ta có nên tiến vào không?”
Thấy mọi người lần lượt tiến vào hồ, Phí Hầu hỏi.
Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói:
“Được, chúng ta cũng đi xuống.”
Nói xong, cùng Phí Hầu đứng dậy, hai người phi thân lao xuống đáy hồ Thánh Minh.
Vừa vào đáy hồ Thánh Minh, nước trong hồ lạnh buốt như băng.
Hoàng Tiểu Long hơi kinh ngạc, không ngờ nước trong Thánh Minh hồ lại lạnh đến thế.
Bây giờ đang là mùa hè nóng bức, thế mà nước trong Thánh Minh hồ lại đóng băng như mùa đông giá rét.
Sau khi xuống đến đáy Thánh Minh hồ, Hoàng Tiểu Long phát hiện đáy hồ này rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, giống như đang tiến vào một vùng biển cả mờ mịt, bao la.
Tuy Hoàng Tiểu Long chưa đột phá Tiên Thiên, nhưng dựa vào thực lực Đấu khí và nội công hiện tại của hắn, cho dù ở dưới đáy nước ba bốn tiếng đồng hồ cũng không thành vấn đề.
Sau đó hai người đi tới phía trước đáy hồ Thánh Minh, Hoàng Tiểu Long nói với Phí Hầu:
“Chúng ta sẽ tách ra tìm kiếm. Nếu gặp chuyện bất ngờ, huynh hãy trở về Phí phủ chờ ta.”
“Chuyện này...”
Phí Hầu chần chừ.
“Huynh không cần lo lắng cho an toàn của ta.”
Hoàng Tiểu Long biết vì sao Phí Hầu chần chừ, bèn lên tiếng trấn an:
“Thôi được rồi, vậy thế này đi. Nếu không xảy ra chuyện gì, trong vòng ba ngày ta sẽ trở về Phí phủ.”
“Vâng, thưa môn chủ.”
Phí Hầu thấy vậy cũng không dám nói gì thêm, cung kính vâng lời, sau đó tách khỏi Hoàng Tiểu Long để tìm kiếm.
Sau khi Hoàng Tiểu Long tách khỏi Phí Hầu, tiếp tục đi về phía đông.
Trước đó trên ngọn núi có thể thấy dị bảo phát ra hào quang óng ánh, nhưng sau khi đi vào đáy hồ lại không có bất kỳ dị tượng hay ánh sáng nào.
Nửa giờ sau.
Hoàng Tiểu Long đang đi về phía trước thì đột nhiên gặp một đám người đi tới.
Rõ ràng đó là đám người của Đại Kiếm tông.
Đôi mắt Hoàng Tiểu Long khẽ nheo lại, dừng bước.
Lúc này, đám người Đại Kiếm tông cũng đã nhìn thấy Hoàng Tiểu Long.
Lâm Trí Nhân nhìn Hoàng Tiểu Long, đôi mắt lóe lên hung quang, cười lớn nói:
“Quả đúng là 'đi khắp nơi tìm không thấy, đến lúc vô tình lại gặp'. Đệ tử Đại Kiếm tông nghe lệnh ta đây, kẻ nào giết được tiểu tử này, tông môn sẽ có trọng thưởng tương đương với phần thưởng của nhiệm vụ nhất đẳng!”
“Vâng, thưa tông chủ.”
Các đệ tử và trưởng lão Đại Kiếm tông cao giọng vâng lệnh, lập tức phá vỡ dòng nước, thi nhau tấn công Hoàng Tiểu Long.
Hoàng Tiểu Long sầm mặt, toàn thân bùng phát ánh sáng đen, Ác Ma Chi Dực sau lưng mở rộng, trong nháy mắt đã lao ra xa cả trăm thước.
“Không thể để tiểu tử này chạy thoát!”
Lâm Trí Nhân phẫn nộ quát lớn, thân hình chợt lóe lên, không ngừng tiếp cận Hoàng Tiểu Long với tốc độ cực nhanh.