64. Chương 64: Chỉ một nhát kiếm

Vô Địch Thiên Hạ

Chương 64: Chỉ một nhát kiếm

Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng Tiểu Long đi tới dưới gốc cây Thiết Thụ, vận đấu khí vào hai tay, một quả Thiết Quả rơi xuống. Hắn đón lấy bằng tay phải, rồi há miệng cắn. Nước quả ngọt lịm như ngọc dịch chảy vào miệng, từng dòng ấm nóng lan tỏa khắp các kinh mạch trên cơ thể.
Hoàng Tiểu Long vội vàng ngồi xuống xếp bằng, vận chuyển Tu La Quyết, không ngừng luyện hóa dược lực của Thiết Quả.
Dược lực của Thiết Quả được luyện hóa, Cửu U Đấu khí trong sáu tầng kinh mạch của hắn bắt đầu cuồn cuộn dâng trào. Đồng thời, Hoàng Tiểu Long có thể cảm nhận cực kỳ rõ ràng từng luồng linh khí Thiết Quả nhàn nhạt không ngừng lan tỏa khắp toàn thân. Gân cốt, thậm chí cả lục phủ ngũ tạng của hắn cũng đang dần trở nên cứng cáp hơn.
Hai con rồng khí, một đen một lam sau lưng Hoàng Tiểu Long không ngừng xoay quanh, từ hư không, Cửu U Minh Khí cuồn cuộn đổ xuống.
Sau khi đột phá lục giai, Vũ hồn song long của Hoàng Tiểu Long hấp thụ Cửu U Minh Khí nhanh hơn rất nhiều.
Một đêm trôi qua.
Vài sợi nắng mặt trời từ trên đỉnh sơn động chiếu xuống, sưởi ấm toàn thân Hoàng Tiểu Long.
Hắn thu hồi Vũ hồn song long, ngừng vận công, đứng dậy. Hắn vung hai nắm đấm, tiếng gió rít ầm ầm vang dội, hai dấu quyền ấn sâu vào vách núi đá bên ngoài sơn động cách đó hơn hai mươi thước, sâu hơn một thước.
Vách núi chấn động, đá vụn rơi rào rào.
Hai mắt Hoàng Tiểu Long sáng rực. Quả Thiết Quả này quả nhiên rất tốt, tu luyện một đêm, sức mạnh của hắn đã tăng lên không ít. Khi tấn công, lực đạo phát ra mạnh hơn rất nhiều.
Nếu cứ tiếp tục tu luyện, chỉ riêng về sức mạnh cơ bắp, Hoàng Tiểu Long đã có thể mạnh gấp đôi so với cường giả cùng cấp.
Hắn thu hai tay lại, nhìn tứ phía. Phệ Linh Tử Hầu vẫn còn ngồi trên cây Thiết Thụ luyện hóa dược lực của Thiết Quả. Cũng không biết tiểu gia hỏa này xảy ra chuyện gì, nó nuốt yêu đan thì không cần ngồi xếp bằng luyện hóa, nhưng khi dùng các loại linh dược kỳ quả thiên địa như Thiết Quả, Dương Quả thì lại cần luyện hóa mới hấp thụ được.
Nếu không như vậy thì nó đúng là quá yêu nghiệt rồi.
Thấy con khỉ vẫn đang luyện hóa dược lực Thiết Quả, Hoàng Tiểu Long cũng không đánh thức nó, chỉ đi tới mảnh đất trống xa xa, triệu hồi Tu La Chi Đao, bắt đầu luyện Tu La Chi Lệ.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Rất nhanh, lại qua một tháng.
Một tháng này, phần lớn thời gian hắn đều tu luyện trong sơn động dưới lòng đất. Ban ngày luyện Tu La Kiếm Pháp, Tu La Quỷ Trảo, buổi tối ăn Thiết Quả, luyện Tu La Quyết cùng Dịch Cân Kinh.
Thi thoảng, hắn sẽ cùng Phệ Linh Tử Hầu rời động, cùng nhau săn giết yêu thú.
Một tháng này, ngày nào cũng dùng Thiết Quả tu luyện, toàn thân hắn từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, từ gân cốt đến lục phủ ngũ tạng, đều được linh khí Thiết Quả cường hóa, trở nên mạnh mẽ gấp đôi so với trước kia.
Hơn nữa, mấy hôm trước, nhờ dược lực của Thiết Quả, Hoàng Tiểu Long đã đột phá lên lục giai trung kỳ.
Lục giai trung kỳ.
Một người tu luyện Vũ hồn thuộc nhóm mười người đứng đầu, muốn tiến từ lục giai sơ kỳ lên lục giai trung kỳ thường phải mất một năm rưỡi. Nhưng Hoàng Tiểu Long chỉ mất ba tháng.
Một tháng này, hơn một trăm quả Thiết Quả trên cây Thiết Thụ đã bị Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu chia nhau ăn hết một nửa.
Một hôm, Hoàng Tiểu Long đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây Thiết Thụ tu luyện Tu La Quyết, đột nhiên có tiếng bước chân từ bên ngoài sơn động.
Hắn hơi giật mình, dừng tu luyện.
Bên ngoài vọng vào tiếng người nói chuyện.
“Cây Thiết Thụ kia thực sự sinh trưởng trong cái động lớn dưới lòng đất này sao?”
“Không sai đâu. Theo như bảo giám có ghi chép lại, dưới mặt đất nơi này có một cái hang lớn, trong đó có Thiết Thụ. Mùi hương đặc biệt kia chính là mùi của Thiết Quả!”
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Nghe tiếng thì hẳn đối phương có hai người.
Hoàng Tiểu Long đứng dậy. Phệ Linh Tử Hầu cũng từ trên tàng cây nhảy xuống, ngồi trên vai hắn, cảnh giác nhìn con đường nối từ mặt đất tới cửa động.
Không bao lâu sau, hai thanh niên khoảng hai mươi tuổi xuất hiện trước mặt một người và một khỉ.
Cả hai người đều mặc áo màu xám, trên ngực có hình thần điểu. Hiển nhiên là người của cùng một tông môn.
Hai người xuống dưới lòng đất, thấy Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu đều ngây người. Hiển nhiên họ không ngờ được dưới lòng đất còn có một đứa nhỏ khoảng mười tuổi và một con khỉ nhỏ.
Nhưng khi thấy gốc Thiết Thụ sau lưng Hoàng Tiểu Long, cả hai đều sáng rực mắt, mừng rỡ hớn hở:
“Thiết Thụ!”
“Đúng là Thiết Thụ mọc dưới lòng đất thật!”
Một người cười lớn:
“Ha ha, Ngô Kiền, ta đã nói mà, bảo giám không ghi sai chút nào! Thiết Thụ mọc trong một cái hang ở dưới lòng đất. Có Thiết Quả này, chúng ta dùng để tu luyện, chỉ trong vòng ba tháng là có thể đột phá thất giai!”
“Không sai. Đến cuối năm, trong cuộc thi đấu của các đệ tử ngoại môn của tông môn chúng ta, chúng ta hoàn toàn có thể giành chức vô địch!”
Ngô Kiền, người có vẻ cao gầy hơn cũng cười lên ha hả.
Hai người thoải mái trò chuyện cười lớn, không hề để ý đến Hoàng Tiểu Long trông như một đứa trẻ mười tuổi và Phệ Linh Tử Hầu. Trước mắt bọn họ chỉ có Thiết Quả.
Hoàng Tiểu Long cũng không nói gì, chỉ đứng đó, hứng thú nhìn bọn họ đang cười nói. Nhìn trang phục hai người, Hoàng Tiểu Long đoán họ là đệ tử Cửu Phượng Cốc thuộc Vương quốc Bạo Long láng giềng.
Thế lực của Cửu Phượng Cốc ở Vương quốc Bạo Long không hề tệ, là một trong các môn phái lớn của Vương quốc Bạo Long.
Một lát sau, hai gã đệ tử Cửu Phượng Cốc dừng cười, nhìn Hoàng Tiểu Long.
Ngô Kiền hỏi: “Giờ phải làm gì với thằng nhóc này đây? Sao nó lại tìm được đến đây? Chẳng lẽ nó bị trưởng bối trong gia tộc đuổi đi nên lạc đến đây?”
Một gã đệ tử Cửu Phượng Cốc khác tên Trần Vân cười lạnh nói:
“Mặc kệ nó tìm được đến đây bằng cách nào. Dù sao đây cũng là bí mật không thể tiết lộ ra ngoài. Hàng năm cây Thiết Thụ này kết được hơn một trăm quả, chúng ta đến đây tu luyện, trong vòng mười năm nhất định có thể đột phá bát giai!”
Gã đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long.
Khi còn cách Hoàng Tiểu Long mười thước, Trần Vân rút trường kiếm ra, nhìn hắn, nói:
“Nhóc con, vốn dĩ mày cũng khá may mắn khi tìm được đến đây. Xem ra mày đã ăn không ít Thiết Quả, hương vị Thiết Quả không tệ chứ? Nhưng, tiếc thay, mày lại gặp phải bọn tao. Sau này, tất cả chỗ này sẽ thuộc về bọn tao!”
“Còn mày, chỉ có thể chết!”
Trường kiếm của Trần Vân đâm thẳng về phía cổ Hoàng Tiểu Long.
“Yên tâm, chỉ một nhát kiếm thôi. Sẽ không đau đâu!”
Ngay khi trường kiếm của Trần Vân đâm trúng cổ Hoàng Tiểu Long, đột nhiên, giữa không trung, Trần Vân cứng đờ, sững sờ không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Mũi kiếm đã bị hai ngón tay của Hoàng Tiểu Long kẹp chặt cứng!
Khi gã còn đang sững sờ, thân hình Hoàng Tiểu Long lóe lên, một đường đao lạnh lẽo chợt lóe qua.
Cơ thể Trần Vân vẫn đứng sững tại chỗ, hai mắt dại đi, rồi dần tối sầm lại. Gã ngã xuống.
“Mày nói không sai. Chỉ một nhát kiếm thôi. Sẽ không đau!”
Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói.
Khi Trần Vân ngã xuống đất, máu tươi mới bắt đầu từ cổ chảy ra, nhuộm đỏ cả mặt đất.
“Trần Vân!”
Từ xa, Ngô Kiền nhìn thấy đồng bạn ngã xuống, kinh hãi kêu lên. Lúc này Hoàng Tiểu Long đã đi tới trước mặt gã.
“Mày!”
Ngô Kiền kinh ngạc, kinh hoàng lùi lại phía sau. Đến tận bây giờ gã vẫn khó mà tin được Trần Vân lại chết dưới tay đứa trẻ mười tuổi này.
Trần Vân cũng giống gã, là lục giai hậu kỳ đỉnh phong.