70. Chương 70: Không cam lòng chịu thua

Vô Địch Thiên Hạ

Chương 70: Không cam lòng chịu thua

Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dương Minh Uy nằm bất động dưới võ đài một lúc lâu, nghe rõ tiếng mọi người xôn xao, kinh ngạc nhìn kim quyển Bất Động Minh Vương trên người mình.
Trước mặt Hoàng Tiểu Long, kim quyển Bất Động Minh Vương mà y cực kỳ tự tin lại hoàn toàn vô dụng.
Đến bây giờ y vẫn chưa thể chấp nhận sự thật này.
Sắc mặt Dương Minh Uy tối đen lại.
“Trận này, Hoàng Tiểu Long thắng!”
Mãi đến khi lão sư trọng tài tuyên bố kết quả, Dương Minh Uy mới hoàn hồn, ánh mắt phức tạp nhìn Hoàng Tiểu Long rồi nói:
“Ta nhận thua. Nhưng trong kỳ thi đấu cấp khối năm sau, ta nhất định sẽ đánh bại ngươi!”
“Năm sau??”
Hoàng Tiểu Long thản nhiên hỏi lại, rồi lắc đầu.
Năm sau, với tốc độ tu luyện của hắn, chắc chắn hắn sẽ đột phá thất giai và thăng lên lớp hai. Vì vậy, trong kỳ thi đấu năm sau, Dương Minh Uy vẫn đang ở năm nhất sẽ không còn cơ hội giao thủ với Hoàng Tiểu Long nữa.
Nhưng Dương Minh Uy thấy hắn lắc đầu lại hiểu lầm ý tứ của hắn, cho rằng hắn không thèm chấp nhận lời khiêu chiến của mình.
“Hoàng Tiểu Long, ngươi có ý gì?”
Dương Minh Uy nổi giận.
Hoàng Tiểu Long xoay người rời võ đài:
“Nếu năm sau ngươi lên lớp hai hãy nói tiếp!”
Dương Minh Uy sững sờ, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Hoàng Tiểu Long.
Năm sau, lên lớp hai?
Hoàng Tiểu Long nói gì vậy? Dương Minh Uy hai mắt trợn tròn.
Trên đài chủ tịch, Quốc vương Lục Triết nhìn Hoàng Tiểu Long, cười nói với Nguyên soái Hạo Thiên:
“Không ngờ thực lực của Hoàng Tiểu Long đã đạt tới mức này! Thực sự ngoài dự liệu của ta!”
“Cựu thần cũng khá bất ngờ!”
Nguyên soái Hạo Thiên cười đáp lại. Ông ta cũng biết Hoàng Tiểu Long đã đột phá lục giai, nhưng thực lực mà hắn vừa thể hiện lại khiến ông ta kinh ngạc.
Vốn cho rằng dù Hoàng Tiểu Long có thắng cũng phải khổ chiến một trận, không ngờ lại thắng dễ dàng như vậy.
Hoàng Tiểu Long đánh bại Dương Minh Uy, ngay cả Phí Hầu cũng bất ngờ không kém.
Không bao lâu sau, sáu trận tỷ thí của mười hai người khác cũng đã có kết quả.
Nhưng vòng này có bảy người, nên có một người không cần tỷ thí mà vẫn vào vòng trong. Người này sẽ không phải do rút thăm quyết định, mà do phó Viện Trưởng Hùng Sở chọn ra.
Hùng Sở chọn Lục Khải.
Lục Khải là học viên được thừa nhận là mạnh nhất khối năm nhất. Hùng Sở quyết định chọn Lục Khải vào thẳng vòng trong, không ai có ý kiến gì.
Vòng này, Hoàng Tiểu Long bốc thăm trúng số sáu.
Đối thủ số sáu là Hồ Đông, học viên lớp năm nhất. Thực lực của Hồ Đông yếu hơn Dương Minh Uy một chút, là lục giai trung kỳ đỉnh phong. Vì vậy, kết quả không có gì bất ngờ, cũng giống như Dương Minh Uy, hắn bị Hoàng Tiểu Long dễ dàng đánh rơi xuống đài.
Ở dưới đài, Lục Khải lẳng lặng nhìn Hoàng Tiểu Long tỷ thí với Hồ Đông, sắc mặt rất bình tĩnh, không biết đang nghĩ gì.
Thực ra, ngược lại với biểu hiện bên ngoài, trong lòng y đang cực kỳ khiếp sợ.
Ban đầu, y cũng giống phụ thân, cho rằng Hoàng Tiểu Long sẽ chẳng có cơ hội giao thủ với mình, kiểu gì cũng sẽ bị loại ở các vòng đấu trước. Nhưng thật không ngờ, ngay cả Dương Minh Uy cũng không phải đối thủ của hắn.
Trong lòng Lục Khải trở nên phức tạp. Trong số hơn mười Vương tử của Vương quốc Lạc Thông, thiên phú của y là tốt nhất, được phụ thân sủng ái nhất. Nhưng trước mặt Hoàng Tiểu Long, thiên phú mà y vẫn luôn kiêu ngạo lại không đáng kể gì.
Trong khi đó, Chung Nguyên đứng sau lưng Lục Khải, lần lượt chứng kiến Hoàng Tiểu Long đánh bại Dương Minh Uy, Hồ Đông, sắc mặt tối sầm cực kỳ khó coi.
Một lát sau, vòng tỷ thí thứ hai kết thúc. Hoàng Tiểu Long cùng với hai người khác vượt qua, bước vào vòng thứ ba, cùng Lục Khải bốc thăm quyết định cặp đấu.
Không biết là vô tình hay cố ý, ở vòng thứ ba Hoàng Tiểu Long bốc thăm trúng số ba, đối thủ là Trần Cường, không phải đối đầu với Lục Khải.
Nhưng thực lực của Trần Cường cũng rất mạnh, được thừa nhận là xếp thứ hai trong khối năm nhất, ngay dưới Lục Khải, là lục giai hậu kỳ đỉnh phong. Vũ hồn của Trần Cường cũng giống Dương Minh Uy, là thập cấp nhất lưu, một loại thú tên là Trường Tí Thủy Viên.
Tuy Trần Cường mạnh hơn Dương Minh Uy không ít, nhưng cuối cùng, Hoàng Tiểu Long vẫn không cần triệu hồi Vũ hồn ra mà vẫn dễ dàng đánh bại hắn.
Thấy Trần Cường cũng bị Hoàng Tiểu Long đánh bại, bốn phía đều ồ lên xôn xao.
Cuối cùng, là vòng tỷ thí giữa Hoàng Tiểu Long và Lục Khải. Nói cách khác, hai người sẽ tranh giành ngôi vị đệ nhất khối năm nhất năm nay.
Không ai ngờ được Hoàng Tiểu Long lại có thể tranh đoạt ngôi vị đệ nhất khối năm nhất với Lục Khải. Từ mấy hôm trước khi kỳ thi đấu diễn ra, các thầy trò năm nhất, thậm chí một số người của năm hai, năm ba đã bàn luận về thứ tự của khối năm nhất. Tất cả mọi người đều nhận định, chỉ có Trần Cường mới có tư cách tranh đoạt ngôi vị đệ nhất khối năm nhất với Lục Khải.
Nhưng bây giờ, lại là Hoàng Tiểu Long, học viên mới nhập học năm nay.
Đứng trên đài, Hoàng Tiểu Long và Lục Khải đang đối mặt.
Hai người nhìn chằm chằm đối phương, không ai nói gì.
Dưới đài, tất cả mọi người đều căng thẳng, đại điện hoàn toàn yên tĩnh.
Lý Lộ mở to hai mắt nhìn Hoàng Tiểu Long và Lục Khải trên đài, bàn tay nhỏ bé ướt đẫm mồ hôi.
“Ngươi khiến ta rất bất ngờ!”
Cuối cùng, Lục Khải lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
“Nhưng, ngươi cũng biết đấy, ngươi sẽ không thể thắng được ta. Cho nên, ngươi nhận thua đi!”
Hoàng Tiểu Long bình tĩnh nói:
“Vừa rồi Dương Minh Uy cũng bảo ta chịu thua!”
Nhưng, kết quả, Dương Minh Uy thảm bại.
Lục Khải hiểu vế sau mà Hoàng Tiểu Long không nói ra, cũng không nổi giận, chỉ mỉm cười:
“Nhưng ta không phải Dương Minh Uy!”
Khí thế toàn thân y bùng phát ra, mạnh gấp mấy lần hai người Dương Minh Uy và Trần Cường trước đó, bao trùm khắp bốn phía.
“Thất giai! Quả nhiên Lục Khải Vương tử đã đột phá Thất giai!”
“Với thực lực thất giai của Lục Khải Vương tử, ngôi vị đệ nhất khối năm nhất chắc chắn thuộc về y rồi. Đánh chết ta cũng không tin Hoàng Tiểu Long có thể thắng được Lục Khải Vương tử!”
“Nếu là ta, thấy thực lực thất giai của Lục Khải Vương tử đã chủ động nhận thua rồi! Hoàng Tiểu Long này lại vẫn dám đứng trên đài, quả thực không biết tự lượng sức. Chết vì sĩ diện, còn cố chống đỡ!”
Dưới đài lại xôn xao bàn tán.
Nghe hết mọi lời châm chọc khiêu khích xung quanh, Hoàng Tiểu Long vẫn lãnh đạm nhìn đối phương phóng thích Đấu khí. Thất giai? Nhưng hắn cũng đã dự liệu được, cho nên cũng không bất ngờ hay giật mình.
“Thế nào, còn muốn đánh không?”
Lục Khải nhìn Hoàng Tiểu Long.
“Ra tay đi!”
Hoàng Tiểu Long bình tĩnh chậm rãi nói.
Lục Khải sững người. Hoàng Tiểu Long này đã biết thực lực thất giai của mình rồi mà vẫn dám khiêu chiến sao? Đúng là Hoàng Tiểu Long rất mạnh, nhưng y và tất cả mọi người đều nhận ra Đấu khí của hắn chỉ là lục giai trung kỳ đỉnh phong.
Thất giai là một bước ngoặt. Cường giả lục giai có mạnh đến mấy cũng không thể thắng được cường giả thất giai. Đây là sự thật được cả thế giới Vũ hồn thừa nhận.
Lẽ nào Hoàng Tiểu Long cho rằng với thực lực lục giai trung kỳ đỉnh phong của mình, hắn có thể phá vỡ sự thật mà cả thế giới Vũ hồn này thừa nhận sao?
Lục Khải chăm chú nhìn Hoàng Tiểu Long, một lát sau gật đầu nói:
“Ngươi đã không cam lòng chịu thua, ta sẽ tự mình ra tay.”
Y gọi Vũ hồn ra.