Vô Địch Thiên Hạ
Chương 79: Hoàng Tiểu Long Trở Về Nhà
Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cuộc chiến Hoàng thành!”
Đôi mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên tia sáng.
Phải nhanh chóng nâng cao thực lực, sau đó giành lấy vị trí đứng đầu học viện, đến Hoàng thành của Đế quốc Đoạn Nhận tham gia Cuộc chiến Hoàng thành, rồi mới vào được Học viện Đoạn Nhận.
Nếu vào được Học viện Đoạn Nhận, dù Trần Thiên Tề có biết đến sự tồn tại của Hoàng Tiểu Long cũng không dám công khai đối phó với hắn.
Năm mươi mấy năm trước, Trần Thiên Tề đã là Thánh vực ngũ giai. Hoàng Tiểu Long càng thêm khao khát nâng cao thực lực.
Tuy nhiên, trước mắt, điều quan trọng nhất là phải đột phá thất giai, mở ra tầng đầu tiên của Linh lung bảo tháp!
Hắn ngồi xếp bằng trên hàn ngọc sàng, Cửu U Linh Khí từ hư không cuồn cuộn đổ xuống, như một dòng sông nhỏ đang dâng trào. Hai con rồng không ngừng gầm thét, Linh lung bảo tháp vẫn lơ lửng trên đầu Hoàng Tiểu Long, tỏa ra kim quang. Từng luồng Diễm long chi khí không ngừng tràn vào cơ thể hắn, liên tục rèn luyện từng ngóc ngách cơ thể và củng cố Cửu U Đấu Khí trong kinh mạch.
Trước kia, Cửu U Đấu Khí trong kinh mạch của Hoàng Tiểu Long có màu xám tro nhạt, nhưng sau khi dung hợp với Diễm long chi khí, nó bắt đầu chuyển dần sang màu xám tro sẫm hơn.
Đêm đã về khuya.
Mặt đất chìm trong tĩnh lặng.
Ánh trăng như nước, trên hàn ngọc sàng, toàn thân Hoàng Tiểu Long được bao bọc trong một quầng sáng màu tro sẫm, bên trong quầng sáng ấy, hỏa diễm lấp lánh.
Trải qua một đêm.
Khi ánh mặt trời buổi sáng chiếu rọi vào tiểu viện của Hoàng Tiểu Long, hắn mới dừng tu luyện. Bước ra khỏi phòng, hít một hơi không khí mát mẻ của ban mai, hắn nhìn về hướng Hoàng gia trang ở Thương Lan Huyền.
Chỉ còn nửa tháng nữa là mồng một năm mới, hôm nay hắn sẽ lên đường về Hoàng gia trang. Nếu đi nhanh, hẳn là mười hai, mười ba ngày nữa là hắn sẽ về đến nhà.
Vừa nghĩ đến Hoàng gia trang, được gặp lại phụ mẫu đã xa cách cả năm, cùng muội muội Hoàng Mẫn và đệ đệ Hoàng Tiểu Hải, hắn không thể kìm nén được sự kích động trong lòng.
“Không biết bây giờ phụ thân và mẫu thân ra sao rồi!”
Cố nén sự kích động, hắn thầm nghĩ.
Trước khi rời đi, phụ thân hắn đã dùng viên linh đan tứ phẩm cao giai Long hổ Huyền nguyên đan để tu luyện, hẳn là bây giờ phụ thân đã từ lục giai hậu kỳ đỉnh phong đột phá lên thất giai.
Thất giai, tuy rằng vẫn còn kém đại bá Hoàng Minh với tu vi thất giai hậu kỳ không ít, nhưng hắn tin tưởng, trong vòng năm sáu năm, phụ thân hắn có thể đuổi kịp Hoàng Minh, thậm chí còn vượt lên trước cả Hoàng Minh.
Rời tiểu viện, hắn đến đại sảnh, Vu Minh, Hạo Thiên, Phí Hầu đã chờ sẵn ở đó.
Thấy hắn, ba người Vu Minh vội đứng dậy cung kính hành lễ.
Hơn một giờ sau, Hoàng Tiểu Long, Hạo Thiên, Phí Hầu rời phủ Thiên Huyền, lên đường tiến về phía Hoàng gia trang ở Thương Lan Huyền.
Vu Minh không đi cùng hắn về Hoàng gia trang, mà rời Vương quốc Lạc Thông trở về tổng bộ Tu La Môn. Đương nhiên hắn muốn bẩm báo chuyện của Hoàng Tiểu Long với hai vị sứ giả Triệu Thư và Trương Phủ, sau này sẽ phái các cao thủ Thánh vực đến đây bảo vệ hắn.
Đương nhiên việc này cũng đã được Hoàng Tiểu Long chấp thuận, nếu không, hắn cũng không dám tự ý quyết định.
Nhưng trước khi Vu Minh đi, Hoàng Tiểu Long đã dặn dò kỹ lưỡng: tốt nhất là càng ít người biết thân phận của hắn càng tốt. Ngoài hai người Triệu Thư và Trương Phủ, phải nhớ kỹ đừng cho ai khác biết.
Vu Minh cung kính vâng lệnh.
Mười ngày sau đó.
Mấy người Hoàng Tiểu Long, Hạo Thiên, Phí Hầu đã đến quận thành phía tây nam Thương Lan Huyền.
Từ quận thành đến Hoàng gia trang chỉ mất khoảng hai ngày.
Trong lúc Hoàng Tiểu Long đang trên đường về nhà, tại Đông điện của Hoàng gia trang, Hoàng Bằng và Tô Yến đang ngồi trong đại điện với vẻ đầy lo lắng.
“Chỉ còn bốn ngày nữa là năm mới rồi, Tiểu Long nói cuối năm sẽ về, vậy mà đến giờ vẫn chưa thấy đâu. Bằng ca, huynh nói xem có phải Tiểu Long đã gặp phải nguy hiểm gì không?”
Tô Yến lo lắng hỏi.
“Nếu như Tiểu Long xảy ra chuyện gì thật thì phải làm sao đây?”
Nàng đứng dậy, đi đi lại lại, không biết phải làm sao cho phải.
Hoàng Bằng cũng cau mày phản đối:
“Bên cạnh Tiểu Long có Phí Hầu tiền bối mà. Yên tâm đi, không sao đâu. Chẳng phải còn bốn ngày nữa mới tới năm mới sao? Hẳn là hai ngày nữa Tiểu Long sẽ về thôi!”
Dù nói vậy nhưng hắn cũng giống Tô Yến, vô cùng lo lắng.
Mặc dù Phí Hầu là cao thủ thập giai hậu kỳ đỉnh phong, nhưng bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, hắn ta không thể lúc nào cũng che chở được cho nhi tử.
“Nghe nói mấy hôm trước Lý Lộ đã trở về từ Học viện Tinh Không.”
Đột nhiên Tô Yến nhắc đến Lý Lộ.
Đương nhiên Hoàng Bằng hiểu thê tử đang nghĩ gì, cười khổ nói:
“Hiện giờ Lý Lộ cô nương đã là học sinh của Học viện Tinh Không, là thiên chi kiêu tử. Tuy Tiểu Long nhà chúng ta cũng không tệ, nhưng Lý Lộ cô nương sẽ không để ý đến Tiểu Long nhà ta đâu. Học viện Tinh Không có rất nhiều thiên chi kiêu tử mà.”
Bởi vì khi ấy Hoàng Tiểu Long có dặn Lý Thành không muốn để người của Hoàng gia trang biết chuyện của mình ở vương thành, cho nên Lý Lộ khi về cũng không nhắc đến chuyện của Hoàng Tiểu Long. Đương nhiên Tô Yến và Hoàng Bằng cũng không biết hiện giờ Hoàng Tiểu Long cũng là học sinh của Học viện Tinh Không.
Đột nhiên Hoàng Mẫn từ ngoài đại điện đi vào, thở hổn hển, chạy đến báo với cha mẹ:
“Phụ thân, mẫu thân, Hoàng Tuấn ca vừa về đến rồi!”
Hoàng Bằng và Tô Yến ngẩn người ra.
Hoàng Minh có hai nhi tử. Nhi tử thứ hai là Hoàng Vĩ, còn nhi tử cả là Hoàng Tuấn đã bái nhập Đại Kiếm Tông, một đại tông môn của Vương quốc Bạo Long. Y là đệ tử nội môn của Đại Kiếm Tông, đã ba năm rồi chưa về. Không ngờ năm nay y lại trở về Hoàng gia trang ăn tết.
“Còn nữa, cả người mà Hoàng Tuấn ca đưa về đều rất quái dị!”
Hoàng Mẫn kể thêm.
“Cả người đều rất quái dị sao?”
Hoàng Bằng và Tô Yến liếc nhìn nhau, đoán chắc đó là bạn đồng môn của Hoàng Tuấn. Mặc dù năm nay Hoàng Tuấn dẫn theo một đồng môn về Hoàng gia trang ăn tết, hai người Hoàng Bằng cũng thấy lạ, nhưng cũng không để tâm.
Lúc này, tại Bắc điện, tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp nơi.
Hoàng Minh, người vốn luôn trưng khuôn mặt lạnh lùng, cũng đang cười. Bên cạnh Hoàng Minh là một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, rất tráng kiện, vẻ mặt uy nghiêm. Đây chính là nhi tử cả của Hoàng Minh - Hoàng Tuấn. Còn bên cạnh Hoàng Tuấn là Hoàng Vĩ.
Nhưng trên ghế chủ thượng không phải Hoàng Minh, mà là người trung niên toàn thân quái dị mà Hoàng Mẫn đã nhắc đến. Đó chính là sư tôn của Hoàng Tuấn, Lưu Uy, cũng là Tông chủ của Đại Kiếm Tông!
Thiên phú của Hoàng Tuấn không tệ, có Vũ hồn cửu cấp phổ thông, lại còn có năng lực lĩnh ngộ vũ kỹ cực cao. Cộng thêm việc y cực kỳ nỗ lực tu luyện, sau khi vào Đại Kiếm Tông, không bao lâu sau đã được Lưu Uy để mắt đến, thu làm đệ tử thân truyền.
Lần này Lưu Uy đến quận Tây Nam của Vương quốc Lạc Thông để làm việc. Hoàng Tuấn về Hoàng gia trang thăm người thân, tiện đường, lại thêm Hoàng Tuấn thỉnh cầu, nên hắn ta bèn đồng ý đến Hoàng gia trang ở lại vài hôm.
Nghe nhi tử giới thiệu người đàn ông trung niên trước mắt lại là Tông chủ của Đại Kiếm Tông, Hoàng Minh chết khiếp. Sau đó ông mới cung kính hết sức, cười đến nhăn nhúm cả mặt, chẳng khác nào một nô tài.
Lưu Uy không chỉ là Tông chủ của Đại Kiếm Tông, mà còn là cao thủ Tiên thiên!
“Đại ca, lần này đại ca về thật đúng lúc. Hiện giờ cha con Hoàng Tiểu Long kia quá kiêu ngạo rồi!”
Hoàng Vĩ ngồi bên cạnh Hoàng Tuấn nói:
“Lần họp nhà hàng năm lần trước, Hoàng Tiểu Long đã đánh gãy cả hai tay hai chân đệ. Nhất định đại ca phải báo thù này cho đệ!”
“Cái gì? Tiểu tử đó dám đánh gãy cả hai tay hai chân đệ sao?”
Sắc mặt Hoàng Tuấn sa sầm xuống.
“Chuyện gì đã xảy ra?”