82. Chương 82: Cút ra ngoài cho ta!

Vô Địch Thiên Hạ

Chương 82: Cút ra ngoài cho ta!

Vô Địch Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng Bằng nghe vậy, cố gắng hé môi, giọng nói yếu ớt:
“Tiểu Long, phụ thân không có việc gì, thật sự!”
Hoàng Tiểu Long nghe xong, lòng đau nhói, không có việc gì ư? Bị trọng thương đến mức này mà còn nói không có việc gì!
“Mẫu thân, rốt cuộc là ai làm tổn thương phụ thân? Là ai, nói cho ta biết!”
Hoàng Tiểu Long quay đầu lại hỏi Tô Yến.
Tô Yến hai mắt đỏ hoe, vẻ mặt chần chừ.
“Tiểu Long, con mau rời đi, rời khỏi Hoàng gia trang!”
Hoàng Bằng đột nhiên mở miệng nói.
“Đúng vậy, Tiểu Long, con hãy rời khỏi Hoàng gia trang trước đã!”
Tô Yến cũng vội vàng mở miệng.
Rời khỏi Hoàng gia trang? Hoàng Tiểu Long khẽ giật mình, sau đó nghĩ đến một khả năng, trợn mắt hỏi:
“Phụ thân, là Hoàng Minh làm?”
Ánh mắt Hoàng Bằng và Tô Yến bối rối, không đáp lời.
“Vậy mà thật sự là Hoàng Minh!”
Hoàng Tiểu Long nhìn sắc mặt phụ mẫu, liền biết suy đoán của mình đã đúng. Lòng hắn giận dữ, sát ý hiện lên trong mắt, lập tức quay người rời đi.
“Tiểu Long!”
Tô Yến lập tức dùng tay giữ chặt Hoàng Tiểu Long, lắc đầu khóc nức nở nói:
“Đừng đi, đừng đến Bắc điện! Đại ca của Hoàng Vĩ là Hoàng Tuấn đã trở về rồi, còn mang theo sư phụ của hắn, là Tông chủ Đại Kiếm Tông, Lưu Uy!”
“Tông chủ Đại Kiếm Tông, Lưu Uy!”
Hai mắt Hoàng Tiểu Long nheo lại.
“Đúng, kỳ thật phụ thân con là bị Tông chủ Đại Kiếm Tông Lưu Uy đánh trọng thương, hắn là một cường giả Tiên Thiên!”
Tô Yến nức nở nói:
“Hai ngày trước, Hoàng Tuấn trở về. Hắn biết chuyện cuối năm ngoái con đã đánh gãy hai tay, hai chân Hoàng Vĩ, hơn nữa Phí Hầu tiền bối ra tay đánh trọng thương Hoàng Minh. Bởi vậy, hôm trước, Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ đã dẫn Lưu Uy đến Đông điện!”
Tô Yến nói đến đây thì ngừng lại, chuyện sau đó ai cũng có thể đoán được.
“Muội muội Hoàng Mẫn của con bị Hoàng Vĩ đá một cước!”
Tô Yến vừa nghĩ tới hình ảnh lúc ấy, tiếng khóc càng lúc càng lớn:
“Cha con Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ còn nói, chờ con trở về sẽ 'hảo hảo' thu thập con và Phí Hầu tiền bối.”
“Tiểu Long, con và Phí Hầu tiền bối hiện tại hãy lập tức rời khỏi Hoàng gia trang. Đợi lát nữa cha con Hoàng Tuấn, Hoàng Minh biết con trở về thì sẽ không kịp nữa rồi!”
“Hoàng Tuấn, Hoàng Minh, Hoàng Vĩ, Lưu Uy!”
Hai mắt Hoàng Tiểu Long lóe lên hàn quang đáng sợ, hắn quay đầu hỏi Nguyên soái Hạo Thiên phía sau:
“Ngươi có biết Tông chủ Đại Kiếm Tông Lưu Uy đó không?”
“Bẩm Thiếu chủ, Lưu Uy mặc dù là một cường giả Tiên Thiên, nhưng chỉ là Tiên Thiên nhất giai, mới đột phá Tiên Thiên được vài năm mà thôi.”
Nguyên soái Hạo Thiên đáp lời.
Đại Kiếm Tông là một đại tông môn của nước láng giềng Bạo Long vương quốc. Lưu Uy là Tông chủ Đại Kiếm Tông, Nguyên soái Hạo Thiên tất nhiên biết đến, chỉ là chưa từng gặp mặt mà thôi.
“Tiên Thiên nhất giai.”
Hoàng Tiểu Long cười lạnh.
Hoàng Bằng và Tô Yến lúc này mới chú ý tới Nguyên soái Hạo Thiên.
Thiếu chủ? Chẳng lẽ đây cũng là nô bộc mà nhi tử mới chiêu mộ ư?
Nhưng hai người cũng không nghĩ nhiều. Hoàng Bằng vẻ mặt lo lắng nói với Phí Hầu:
“Phí Hầu tiền bối, ta cầu xin ngươi, hãy bảo vệ Tiểu Long rời khỏi Hoàng gia trang. Các ngươi mau rời đi, đợi lát nữa thật sự sẽ không kịp nữa rồi!”
Lúc này, Bắc điện.
Một gã hộ vệ Hoàng gia trang đem tin tức Hoàng Tiểu Long trở về bẩm báo cho ba cha con Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ.
Nghe được bẩm báo, Hoàng Vĩ lập tức cao hứng cười lớn:
“Ha ha, tên tiểu cẩu kia và tên cẩu nô tài Phí Hầu quả nhiên đã trở về rồi. Lần này, ta xem bọn chúng chạy đi đâu!”
Nói đến đây, hắn nói với Hoàng Tuấn:
“Đại ca, đợi lát nữa đừng vội giết tên cẩu nô tài Phí Hầu kia. Trước tiên hãy phế bỏ tu vi của hắn và Hoàng Tiểu Long, sau đó từ từ đánh gãy xương cốt toàn thân của bọn chúng!”
“Tiểu cẩu Hoàng Tiểu Long đánh gãy hai tay, hai chân của ta, ta muốn trả lại cho hắn gấp mười gấp trăm lần!”
Hai mắt Hoàng Vĩ lóe lên những tia máu đỏ.
Hoàng Tuấn mở miệng nói:
“Yên tâm đi, ta tất nhiên sẽ không để cho tên cẩu nô tài Phí Hầu kia chết dễ dàng. Đến lúc đó, sau khi phế bỏ tu vi của hắn và Hoàng Tiểu Long, xử trí thế nào sẽ để phụ thân và đệ làm chủ!”
Nói rồi, hắn lập tức đứng dậy:
“Ta lập tức đi gọi sư phụ!”
Hoàng Minh gật đầu. Sau đó, ba người Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ rời khỏi Bắc điện, tiến đến chỗ Lưu Uy.
Lúc ba người Hoàng Minh tiến đến chỗ Lưu Uy, Hoàng Kỳ Đức cũng đã biết tin tức Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu trở về. Ông từ trên ghế đứng dậy, thở dài nói với Trần Ứng:
“Đi thôi, chúng ta đi Đông điện một chuyến.”
Sau đó hai người liền đi tới Đông điện. Vừa đến nơi, Hoàng Kỳ Đức đã thấy ba người Hoàng Tiểu Long từ trong phòng đi ra.
Hoàng Tiểu Long nhìn thấy Hoàng Kỳ Đức, hai mắt nheo lại.
Vừa rồi, hắn nghe mẫu thân Tô Yến nói, hôm trước Hoàng Kỳ Đức biết Lưu Uy ra tay đánh trọng thương phụ thân, Hoàng Kỳ Đức còn nịnh bợ Lưu Uy, nói rằng việc giáo huấn phụ thân mình là điều nên làm!
Điều nên làm ư!
Ánh mắt Hoàng Tiểu Long sắc như dao.
Hoàng Kỳ Đức bị Hoàng Tiểu Long nhìn có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng lại hắn.
Lúc này, bên ngoài vang lên giọng nói hung hăng càn quấy:
“Hoàng Tiểu Long tiểu cẩu, ta biết ngươi và tên cẩu nô tài Phí Hầu đã trở lại, cút ra đây cho ta!”
Đây là giọng nói Hoàng Vĩ!
Hai mắt Hoàng Tiểu Long lạnh lẽo. Hắn đang định tới Bắc điện, không ngờ cha con Hoàng Vĩ vậy mà đã tới trước, xem ra bọn chúng còn vội vã hơn cả hắn!
Vậy cũng tốt, đỡ công hắn phải đi một chuyến!
Hoàng Tiểu Long quay đầu nói với Phí Hầu:
“Có người bảo chúng ta cút ra ngoài rồi, đi thôi. Bọn chúng đã tha thiết muốn gặp chúng ta như vậy, chúng ta không nên làm cho người ta thất vọng mới phải!”
“Vâng, Thiếu chủ!”
Phí Hầu và Nguyên soái Hạo Thiên cung kính gật đầu.
Ba người Hoàng Tiểu Long đi qua Hoàng Kỳ Đức và Trần Ứng, bước ra khỏi tiểu viện.
Hoàng Kỳ Đức sắc mặt âm trầm:
“Chúng ta cũng đi ra ngoài đi.”
Nói xong, ông cùng Trần Ứng đi ra tiểu viện.
Hoàng Tiểu Long bước ra, liền thấy ba cha con Hoàng Minh, Hoàng Vĩ, Hoàng Tuấn đang đứng bên ngoài. Hoàng Tiểu Long đã ba năm không gặp Hoàng Tuấn, mặc dù vậy, chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra đối phương. Ngoài thân hình cao lớn hơn, diện mạo Hoàng Tuấn không thay đổi quá nhiều. Đứng trước mặt bọn chúng là một trung niên nhân mặc quần áo và trang sức hết sức kỳ quái.
Đây chắc là sư phụ của Hoàng Tuấn, Tông chủ Đại Kiếm Tông Lưu Uy!
Hoàng Minh, Hoàng Vĩ, Hoàng Tuấn thấy Hoàng Tiểu Long bước ra, lúc này Hoàng Vĩ cười lạnh nói:
“Hoàng Tiểu Long tiểu cẩu, chắc ngươi không nghĩ tới, chúng ta lại đến nhanh như vậy.”
Nguyên soái Hạo Thiên và Phí Hầu nghe Hoàng Vĩ nói năng lỗ mãng với Hoàng Tiểu Long thì nổi giận. Đang định tiến lên, Hoàng Tiểu Long đã đưa tay ngăn lại, nhìn Hoàng Vĩ lạnh lùng nói:
“Ta đúng là không nghĩ tới, các ngươi lại vội vã chạy tới chịu chết nhanh như vậy!”
Hoàng Vĩ phẫn nộ. Lúc này, Hoàng Tuấn mở miệng nói:
“Hoàng Tiểu Long, đây là sư phụ Lưu Uy của ta. Ngài là Tông chủ Đại Kiếm Tông, một cường giả Tiên Thiên!”
Nói đến đây, Hoàng Tuấn nhìn về phía Phí Hầu phía sau Hoàng Tiểu Long, cười lạnh nói:
“Hắn là tên cẩu nô tài Phí Hầu đó ư? Ngươi cho rằng mang theo tên cẩu nô tài có thực lực Thập giai hậu kỳ đỉnh phong là có thể hung hăng càn quấy, cho rằng mình vô địch thiên hạ rồi sao? Nói cho ngươi biết, tên cẩu nô tài Phí Hầu phía sau ngươi, ở trước mặt sư phụ ta, ngay cả cứt chó cũng không bằng!”
Lúc này, Hoàng Kỳ Đức và Trần Ứng đi theo sau Hoàng Tiểu Long tiến đến. Ba cha con Hoàng Minh, Hoàng Tuấn, Hoàng Vĩ nhìn thấy, không khỏi khẽ giật mình, không ngờ Hoàng Kỳ Đức cũng đã tới Đông điện.