Là con gái của một lão tú tài nghèo đến mức rớt mồng tơi, nhưng sĩ diện lại cao hơn trời, ta đành phải lén lút đi mua miếng mỡ lợn về cho phụ thân "thanh cao" của mình thoa miệng. Cũng chính vì những chuyến đi định kỳ ấy, ta đã nảy sinh thiện cảm với gã tiểu lưu manh bán thịt lợn. Năm mười sáu tuổi, trái tim non dại của ta đã rung động, ta đánh tiếng muốn hắn đến thưa chuyện trăm năm với phụ thân. Thế nhưng, hắn lại vờ như không nghe, giả câm giả điếc. Chẳng rõ có phải hắn đã nhìn thấu, rằng ta say mê miếng thịt lợn hắn bán hơn chính bản thân hắn chăng? Tóm lại, cả tấm lòng thiếu nữ của ta đã bị hắn phớt lờ một cách phũ phàng. Sáu năm trôi qua, ta trở thành một góa phụ phòng không chiếc bóng. Còn hắn, gã đồ tể ngày nào giờ đã biến thành người chăn lợn. Điều duy nhất không đổi thay, là cả hai chúng ta vẫn còn đơn độc.