[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC
Chương 106
[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh chưa bao giờ nói với tôi những lời này." Hướng Chiêu thấy Ôn Thành Ngọc chỉ lo nghịch lọn tóc của mình, liền khẽ nghiêng đầu, để những sợi tóc trượt khỏi tay anh.
“Hửm?”
Ôn Thành Ngọc ngước mắt lên, phản ứng có chút chậm chạp. Một khi tinh thần được thả lỏng, cơn buồn ngủ lại ập đến. Anh nhớ giờ vào làm của Dược nghiệp Vĩnh Khang là 6 giờ sáng, tức là anh phải dậy từ 5 giờ rưỡi.
“Ừm... Tôi chưa từng nói sao?”
Ôn Thành Ngọc đưa mắt nhìn lại gương mặt Hướng Chiêu. Hàng lông mi dài in bóng lên mặt anh, trông anh như đang cố gắng giữ mình tỉnh táo. Anh không thấy có vấn đề gì cả; có những lời này là lần đầu anh nói ra, vậy nên Hướng Chiêu đương nhiên cũng là lần đầu được nghe.
Ôn Thành Ngọc duỗi thẳng cánh tay, Hướng Chiêu tiện thể gối đầu lên tay anh. Cậu ngửa mặt nhìn Ôn Thành Ngọc, đôi mắt sáng rực.
"Chưa hề. Tại sao lại nói với tôi những điều này?" Hướng Chiêu tiếp tục gặng hỏi.
Ôn Thành Ngọc chưa bao giờ nghĩ về kiểu câu hỏi này. Làm gì có "tại sao" nào? Tại sao lại nói với Hướng Chiêu? Vì trước đây anh chưa nói?
Giống như một câu đố mẹo, Ôn Thành Ngọc vốn có chỉ số EQ thấp đến đáng báo động, càng nghĩ càng thấy rối bời.
“Anh...”
Hướng Chiêu thấy Ôn Thành Ngọc cứ im lặng liền định hỏi tiếp, nhưng ngay khoảnh khắc cậu vừa mở miệng, cánh tay Ôn Thành Ngọc đã vòng qua, ôm chặt cậu vào lòng, ngăn cậu nói thêm.
Nghĩ không thông thì giải quyết luôn người đặt câu hỏi.
Hướng Chiêu bị ôm chặt trong lòng Ôn Thành Ngọc, chỉ có thể phát ra những tiếng "ư ư" nhỏ.
Dù Ôn Thành Ngọc cảm thấy so với việc ngủ thì thảo luận mấy chuyện "đã nói hay chưa" là không cần thiết, nhưng trong mắt Hướng Chiêu, đó không chỉ đơn thuần là một câu nói.
Sự vùng vẫy của Hướng Chiêu dần yếu đi. Ở góc độ này cậu không nhìn rõ biểu cảm của Ôn Thành Ngọc, chỉ có thể đoán ý nghĩ của anh. Việc Ôn Thành Ngọc bắt đầu sẵn lòng nói về chuyện của bản thân, liệu có nghĩa là anh đang dần mở lòng hơn?
Hướng Chiêu muốn mượn dịp này hỏi thêm về Ôn Thành Ngọc, nhưng chưa kịp sắp xếp ngôn từ, hơi thở của người bên cạnh đã trở nên đều đặn.
Hướng Chiêu thất vọng vùi đầu vào ngực Ôn Thành Ngọc. Một lúc sau, khi đối phương đã ngủ say, cậu mới dám rón rén thoát khỏi vòng tay anh, cẩn thận đắp lại chăn cho anh.
Ôn Thành Ngọc ngủ rất sâu. Hướng Chiêu không nhớ rõ mình đã vào phụ bản bao nhiêu ngày, nhưng nhìn vẻ phong trần và mệt mỏi của anh, cậu đoán thời gian bên ngoài phụ bản có lẽ chưa đầy một ngày. Rất có thể Ôn Thành Ngọc vừa kết thúc phụ bản trước đã lập tức đi tìm cậu ngay.
Mỗi khi cậu sắp lạc lối, Ôn Thành Ngọc luôn xuất hiện như thế.
Hướng Chiêu vào phòng tắm tắm qua loa. Dòng nước ấm áp chảy dọc gò má, cậu thẫn thờ nhìn những viên gạch men sáng bóng, rồi như chợt tỉnh cơn mê, cậu vội tắt vòi hoa sen.
Hướng Chiêu thở dốc, trong lòng không ngừng niệm thầm tên Ôn Thành Ngọc. Đôi tay run rẩy lấy ra bốn năm lọ thuốc phục hồi tinh thần từ ba lô hệ thống, uống một hơi cạn sạch.
Trong phòng, Ôn Thành Ngọc lặng lẽ mở mắt. Anh không cử động cơ thể, đôi tai lắng nghe kỹ mọi động tĩnh trong phòng tắm. Sau khi Hướng Chiêu tắt vòi nước, anh mới nhắm mắt lại lần nữa.
Anh nghe thấy Hướng Chiêu rón rén lên chiếc giường bên kia.
Đêm nay, không chỉ Hướng Chiêu không ngủ, mà Ôn Thành Ngọc cũng thức trắng.
Hai người nằm quay lưng lại với nhau. Ôn Thành Ngọc thỉnh thoảng mở mắt nhìn bức tường trắng tinh. Dù phản ứng của Hướng Chiêu không có gì bất thường, và khi chung sống Ôn Thành Ngọc cũng không cảm thấy cậu bị thiếu hụt ký ức, nhưng nhớ lại trạng thái của người chơi 「Cần Cù Làm Giàu」, sự thao túng tâm lý của phụ bản đối với con người là âm thầm và không tiếng động.
Ôn Thành Ngọc muốn nhân lúc Hướng Chiêu ngủ để xem thẻ công tác của cậu. Dù chưa rõ ý nghĩa của số hiệu, nhưng từ mức lương có thể thấy được rất nhiều vấn đề. Mức lương càng cao chứng tỏ Hướng Chiêu ở trong phụ bản càng lâu, hoặc chức vụ càng cao—dù là trường hợp nào cũng đồng nghĩa với việc cậu đang dấn thân sâu vào phụ bản.
Thẻ công tác họ mang theo dù chỉ có 1 điểm máu nhưng vẫn thuộc về quái vật của phụ bản, nên không thể cất vào ba lô hệ thống. Lúc nãy khi Hướng Chiêu dọn đồ, Ôn Thành Ngọc đã đặc biệt để ý cậu cất thẻ ở đâu.
Thế nhưng Ôn Thành Ngọc đợi mãi đến khi trời sáng mà Hướng Chiêu vẫn không ngủ được, thỉnh thoảng vẫn nghe thấy tiếng cậu trở mình. Cho đến hơn 5 giờ, cậu mới dậy rửa mặt rồi ra ngoài.
Ôn Thành Ngọc mặt trầm xuống rồi ngồi dậy. Anh thì không sao, dù gì cũng không phải người bình thường, một đêm không ngủ chẳng ảnh hưởng gì, nhưng còn Hướng Chiêu thì sao? Nếu anh không đoán sai, lúc tối gặp Hướng Chiêu là lúc cậu vừa tan làm. Dựa theo giờ làm việc "âm phủ" của Vĩnh Khang mà Hướng Chiêu còn có thể thức trắng đêm, quả thực là siêu nhân.
Ôn Thành Ngọc tranh thủ lúc Hướng Chiêu chưa về cũng uống một lọ phục hồi tinh thần, sau đó cẩn thận giấu vỏ chai đi rồi vệ sinh cá nhân.
Khi Ôn Thành Ngọc bước ra khỏi nhà vệ sinh, Hướng Chiêu đã quay lại, mang theo bữa sáng nóng hổi. Nhện Mặt Huyết đã đánh hơi thấy mùi thơm mà tỉnh giấc bò dậy, nhanh hơn Ôn Thành Ngọc một bước để thưởng thức món cháo thịt nạc trứng bách thảo thơm lừng.
“Chít chít chít!”
Nhện Mặt Huyết chào Ôn Thành Ngọc mà không thèm ngẩng đầu lên. Đêm qua, trong căn phòng này chỉ có mỗi mình nó là ngủ ngon nhất.
"Ăn sáng đi, tôi không biết khẩu vị của anh nên mua tạm một ít." Trên bàn bày đủ loại bữa sáng, đủ cho cả một gia đình lớn.
“Cảm ơn, tôi không kén ăn.”
Ôn Thành Ngọc bưng bát cháo, vừa húp từng thìa nhỏ vừa quan sát sắc mặt Hướng Chiêu. Trạng thái của cậu rất tốt, trên mặt không hề thấy vẻ mệt mỏi.
"Đúng rồi, tôi vẫn chưa hỏi sao cậu lại đột ngột vào phụ bản này. Tôi nhớ cậu từng nói muốn nghỉ ngơi một thời gian mà?" Ôn Thành Ngọc dùng thìa khuấy bát cháo nóng. Tay nghề của nhà ăn không tệ, món cháo bình thường cũng làm rất ngọt thơm.
Động tác của Hướng Chiêu khựng lại trong thoáng chốc, sau thần sắc thất thần ngắn ngủi lại nhanh chóng khôi phục.
“Tôi đến để tìm Cát Thời Gian. Nếu nó ký sinh trên quái vật thì còn tốt, nhưng nếu nó rơi rớt lung tung trong phụ bản như vậy, dù không bị người chơi nhặt được thì cũng sẽ có ngày đột ngột biến mất. Thời gian gấp gáp nên tôi không kịp đợi anh.”
Sự bất thường nhỏ nhặt này đương nhiên không lọt qua được mắt Ôn Thành Ngọc. Anh bất động thanh sắc, chăm chú nghe lời giải thích của Hướng Chiêu. Dù lời lẽ rất mạch lạc và thuyết phục, nhưng trạng thái của Hướng Chiêu giống như đang đọc thuộc lòng một văn bản mà không thực sự thấu hiểu. Cậu ấy thực sự hiểu lời mình đang nói chứ?
“Vậy cậu tìm thấy chưa?”
Hướng Chiêu lắc đầu: “Chưa.”
Ôn Thành Ngọc liếc nhìn cánh tay Hướng Chiêu. Đợi đến tối nay khi cùng tan làm với Hướng Chiêu, anh sẽ tìm cơ hội xem thử. Dấu vết của Cát Thời Gian chỉ có thể che đậy bằng phương pháp vật lý.
Nếu không được, Ôn Thành Ngọc dự định để Nhện Mặt Huyết lẻn vào nhìn một cái khi Hướng Chiêu đang tắm. Nó chỉ là một con nhện, không phân biệt nam nữ, cũng chẳng có tâm tư gì mờ ám.
"Chít?" Nhện Mặt Huyết như có linh cảm, quay đầu nhìn về phía Ôn Thành Ngọc, bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Hướng Chiêu tưởng nó chưa ăn no, lại múc thêm cho nó một bát cháo nữa.
…
Sau khi rời ký túc xá, Hướng Chiêu giao lại thẻ phòng tạm thời cho [Người mẹ hộ đoản]. Thời gian sử dụng ký túc xá chỉ từ 11 giờ đêm đến 7 giờ sáng.
Dù Hướng Chiêu không nói thẳng chức vụ của mình trong Dược nghiệp Vĩnh Khang là gì, nhưng Ôn Thành Ngọc đoán chắc cũng là một quản lý cấp thấp. Lộ trình của hai người sau khi rời khu ký túc xá đã rẽ sang hai hướng khác nhau. Ôn Thành Ngọc dõi theo Hướng Chiêu đi về phía một xưởng khác.
Khu xưởng của Vĩnh Khang rất lớn, anh phải dành thời gian đi tìm một tấm bản đồ.
Trên đường đi làm, xen lẫn trong làn sương sớm là những vệt máu đỏ thẫm thỉnh thoảng xuất hiện trên mặt đất. Lúc này trời mờ sáng, trên đường đã có người đang làm việc.
[NPC: Công nhân vệ sinh]
Không có tên, những người mặc đồng phục vệ sinh xanh đậm đang lau dọn vết máu trên đất. So với các phụ bản khác, số lượng NPC ở đây cực kỳ đông, Ôn Thành Ngọc trà trộn vào đám đông không hề gây chú ý.
Bên trong xưởng vẫn là vẻ cũ kỹ không thay đổi. Vì trần nhà rất cao nên cửa sổ gần như treo lơ lửng trên cao. Dù là ban ngày, bên trong vẫn bật đèn huỳnh quang sáng trưng. Ngoài việc xem đồng hồ, người làm việc trong xưởng không thể nào phán đoán chính xác thời gian hiện tại.
Những người chơi làm việc ở đây dường như chỉ thực sự sống động và vui vẻ vào khoảnh khắc tan làm về ký túc xá. Bây giờ chưa đến giờ làm việc, họ cũng không thì thầm trò chuyện, ai nấy đều mang vẻ mặt mệt mỏi, ngồi ở vị trí làm việc như thể giây sau sẽ gục xuống ngủ ngay.
Ôn Thành Ngọc tiếp tục đi vào sâu bên trong tìm xưởng làm việc của mình. Chưa đến cửa đã thấy một nhóm người chơi vây quanh cửa không chịu vào.
"Có chuyện gì vậy?" Ôn Thành Ngọc cũng nhìn theo. Ở đây thỉnh thoảng có [Người mẹ nghiêm khắc] tuần tra, tụ tập thế này rất dễ thu hút sự chú ý của họ.
Người chơi từng được Ôn Thành Ngọc trị liệu hôm qua dạt ra một lối nhỏ để anh có thể nhìn thấy tình hình bên trong.
Khi nhìn rõ bên trong xưởng, Ôn Thành Ngọc lập tức nhíu mày, theo bản năng muốn bịt mũi, nhưng chợt nhận ra mình đang đeo khẩu trang nên lại vội buông tay xuống.
Thoạt nhìn, cả công xưởng như được phủ một màu hồng nhạt, nhưng nhìn kỹ mới thấy trên sàn vẫn còn những mảnh xương vụn chưa được nghiền nát hoàn toàn thành bột. Hai người chơi ở lại tối qua đã biến mất không dấu vết, nhưng tất cả những người có mặt đều hiểu rằng họ không hề rời đi, mà đã được "phết" đều khắp công xưởng.
Quan trọng hơn là, cây Tuyết Lựu Mộc ở giữa xưởng đã nở hoa toàn bộ. Những quả màu trắng rụng đầy đất, trên các cành cây nở rộ những bông hoa nhỏ xinh màu hồng, tung ra những hạt phấn khiến những người chơi không đeo khẩu trang hắt hơi điên cuồng.
"Hắt hơi sang hướng khác đi, đừng hít thêm chỗ phấn hoa này nữa." Người chơi bên cạnh cưỡng ép quay mặt một người khác sang hướng khác trước khi anh ta kịp hắt hơi.
Bảng điều khiển của người chơi lỡ hít phải phấn hoa lập tức hiện thêm một buff tiêu cực:
[Dị ứng phấn hoa: Mỗi 30 phút giảm 1 điểm máu. Khi nồng độ phấn hoa trong cơ thể đạt mức nhất định sẽ kích hoạt buff tiêu cực "Sốc phản vệ".]
Lại là kiểu "buff lồng buff" sao? Những người chơi có đeo khẩu trang dù máu vẫn đang giảm nhưng không còn hắt hơi nữa. May mắn là lượng máu bị trừ không nhiều, vả lại ở đây còn có một NPC trị liệu.
Ngay khi người chơi định tìm Ôn Thành Ngọc, họ phát hiện anh đã đi vào xưởng từ lúc nào. Khi những người chơi khác định nói gì đó, phía sau vang lên tiếng quát tháo của [Người mẹ nghiêm khắc]:
“Các người làm gì ở đây thế hả, không mau vào làm việc đi!”