[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC
Mùi Máu Và Manh Mối
[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khu nghỉ dưỡng Suối Cốc có diện tích rất lớn, riêng trung tâm điều dưỡng đã chiếm trọn hai tòa nhà, ký túc xá dành cho nhân viên y tế thậm chí còn sang trọng ngang ngửa khách sạn năm sao. Ôn Thành Ngọc đã có một giấc ngủ ngon trên chiếc giường lớn mềm mại, đầu óc sau một đêm nghỉ ngơi đầy đủ trở nên vô cùng tỉnh táo.
Bảy giờ sáng, Ôn Thành Ngọc mang theo Nhện Mặt Máu bước vào trung tâm điều dưỡng. Có lẽ vì còn sớm nên tại quầy lễ tân ở sảnh chính, chỉ có những chú cá trong bể cảnh đang bơi lội. Anh đi thang máy lên tầng ba mà không gặp bất kỳ ai.
Cả trung tâm điều dưỡng yên tĩnh đến đáng sợ. Bước chân của Ôn Thành Ngọc vang vọng trong hành lang trắng toát lạnh lẽo kéo dài hun hút. Theo chỉ dẫn của hệ thống, anh đi thẳng về phía trước. Càng gần văn phòng chủ nhiệm, mùi ngọt lịm pha lẫn tanh nồng trong không khí càng đậm đặc, như thể muốn dùng cái mùi ngọt đến phát buồn nôn ấy để che đậy mùi máu.
Nhện Mặt Máu trốn trong túi quần gõ nhẹ vào đùi Ôn Thành Ngọc, xác nhận phán đoán của anh. Anh dừng lại trước cửa văn phòng chủ nhiệm. Cánh cửa gỗ lim màu nâu phảng phất hơi ẩm của nước mưa. Trên cổ tay Ôn Thành Ngọc, một con dao phẫu thuật bỗng xuất hiện, giấu trong ống tay áo, sẵn sàng tung đòn chí mạng.
Nhìn cánh cửa đó, Ôn Thành Ngọc cảm nhận được một áp lực mạnh mẽ, gân xanh trên trán giật giật, lòng dâng lên cảm giác phiền muộn và chán ghét. Sau cánh cửa này có quái vật, có lẽ nó đang đứng ngay đó chờ anh đẩy cửa vào. Anh không ngờ ngày đi làm đầu tiên đã phải đối mặt với quái vật. 【Cơn thịnh nộ của Hippocrates】 sau khi sử dụng, hiện còn khoảng 4.5 lần. Súng mua trong thương thành không có chức năng đặc biệt, không biết có tác dụng với con quái vật này không.
Nhưng trước khi anh kịp chạm tay vào tay nắm cửa, phía sau vang lên giọng nam ôn hòa.
“Bác sĩ Ôn.”
Áp lực đột ngột biến mất. Ôn Thành Ngọc quay lại, thấy một người đàn ông cách đó khoảng mười mét đang vẫy tay chào. Anh ta trông ngoài ba mươi tuổi, cười híp mắt, trông rất dễ gần. Ôn Thành Ngọc vừa thấy anh ta lại nhớ ngay đến Lý Dương. Hiện tại, anh đang mắc chứng "ám ảnh tâm lý" với kiểu người như vậy.
“Cậu là Ôn Thành Ngọc, bác sĩ Ôn phải không? Chủ nhiệm không có ở đây, nhưng ngài ấy đã dặn trước là hôm nay sẽ có bác sĩ mới đến. Tôi nhìn mặt cậu lạ là đoán được ngay rồi.”
“Tôi tên Triệu Nguyên, cứ gọi tôi là Tiểu Triệu. Lại đây, tôi dẫn cậu đi làm quen với công việc.”
Triệu Nguyên vẫy tay ra hiệu, nhưng nửa thân dưới của anh ta lại đứng im lìm tại chỗ, nhất quyết không chịu tiến lên một bước.
Ôn Thành Ngọc thu tay lại, không để lộ sơ hở, nhanh chóng liếc qua đầu Triệu Nguyên: Một NPC có biểu tượng màu vàng. Phụ bản này không chỉ có NPC, mà kẻ này thậm chí còn chẳng thèm che giấu thân phận đó. Còn biểu tượng của Ôn Thành Ngọc đã được ẩn đi ngay khi vào phụ bản.
Anh cũng nở một nụ cười giả tạo mang tính nghề nghiệp, rời khỏi cửa văn phòng chủ nhiệm để trò chuyện với Triệu Nguyên. Vừa đi vừa thăm dò, thỉnh thoảng buông vài câu khen ngợi khiến Triệu Nguyên không khỏi cười hớn hở.
“Bác sĩ Triệu, anh làm việc ở đây lâu chưa?”
"Tôi làm từ lúc tốt nghiệp đại học, còn thiếu một năm rưỡi nữa là đủ hai mươi năm." Triệu Nguyên dẫn anh vào thang máy, tiện tay bấm một nút.
"Thật là tuổi trẻ tài cao." Ôn Thành Ngọc đánh giá lại: Triệu Nguyên trông chẳng khác gì một người mới tốt nghiệp được vài năm.
“Không có đâu, nếu không phải công việc ở đây tốt, làm sao tôi có thể trụ lại lâu đến vậy? Bác sĩ Ôn, cậu vào được đây là may mắn lắm đấy, hai ba năm nay chúng tôi không còn tuyển thạc sĩ nữa rồi.”
Lời của Triệu Nguyên có chút châm chọc, khiến nụ cười giả tạo của Ôn Thành Ngọc suýt chút nữa thì nứt vỡ. Nhưng điều này cũng khiến anh nảy sinh nghi vấn: Dù bị mất trí nhớ, nhưng anh chắc chắn mình từng muốn học lên bậc tiến sĩ. Vậy tại sao hồi đại học anh lại không đăng ký làm nghiên cứu sinh nhỉ?
Chưa kịp nghĩ thông, thang máy đã dừng.
Sau khi họ đi khỏi, người đứng sau cửa văn phòng chủ nhiệm khẽ cử động. Hắn liếm khóe môi, vứt chiếc đầu người trong tay sang một bên. Cả người hắn như vừa chui ra từ bể máu, thân mình bê bết những mảnh vụn thịt xương. Hắn chẳng thèm quan tâm, bàn tay bẩn thỉu lục trong tủ lấy ra một chiếc áo blouse trắng dự phòng.
Khoác chiếc áo lên người, hắn thấy vừa vặn, nhưng khí chất của hắn hoàn toàn không hợp với chiếc áo này, chẳng hề có chút vẻ trí thức nào. Hắn tháo bảng tên xuống, ngón tay lướt qua, cái tên cũ lập tức biến mất.
Hắn do dự một chút, nhìn vào gương thấy khuôn mặt giống Ôn Thành Ngọc đến bảy, tám phần, đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Ngón tay lại lướt qua bảng tên.
Chủ nhiệm khoa Điều dưỡng Phục hồi: Ôn Thành Trăn.
Triệu Nguyên dẫn Ôn Thành Ngọc đi tham quan toàn bộ trung tâm, kiên nhẫn giải thích công dụng của từng trang thiết bị và các dự án điều dưỡng của Suối Cốc. Giá cả đắt đỏ, nhưng hiệu quả thì vẫn còn bỏ ngỏ.
Thực tế, không phải Ôn Thành Ngọc đang ảo giác, nơi này không chỉ ít nhân viên mà khách hàng cũng rất thưa thớt.
"Dạo này không phải mùa du lịch ư? Nhưng có vẻ khách không đông lắm." Anh nhìn qua lớp kính lớn vào khu tập thể hình và chăm sóc sức khỏe.
Trong phòng yoga, chỉ có vài ba ông lão, bà lão đang tập, tinh thần uể oải, máy móc bắt chước động tác của giáo viên. Da dẻ họ tái xám, nhăn nheo, khiến những người chơi đứng lẫn trong số đó trông hồng hào một cách đáng ngờ.
Ôn Thành Ngọc tình cờ chạm mắt với 「Tay không bắt gián」. Cô khẽ gật đầu chào rồi tiếp tục thực hiện những động tác khó. Với chiều cao gần một mét chín, cô run rẩy giơ một chân lên, khiến Ôn Thành Ngọc lo sợ cô sẽ ngã đè lên mấy ông lão, bà lão yếu ớt kia rồi đưa họ thẳng tới nhà tang lễ.
"Chúng tôi làm theo chế độ đặt trước, chủ yếu phục vụ khách hàng cao cấp, không mở cửa tự do cho tất cả mọi người." Giọng Triệu Nguyên lạnh nhạt, liếc xéo qua 「Tay không bắt gián」.
Anh ta rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề này, chuyển sang giới thiệu về nội dung công việc: “Môi trường làm việc ở đây rất thoải mái, khách hàng đều có tố chất cao. Cậu đừng căng thẳng quá, tôi xem hồ sơ rồi, dù chuyên môn và kinh nghiệm có chút không ăn khớp nhưng tôi tin cậu sẽ đảm đương được.”
Triệu Nguyên dẫn anh vào một căn phòng lớn đầy thiết bị kiểm tra. Có ba bốn người già đang ngồi xe lăn chờ đợi, tay và eo của họ bị dây thừng buộc chặt. Triệu Nguyên giải thích là sợ họ bị trượt khỏi xe.
Công việc chính của Ôn Thành Ngọc là đo huyết áp hàng ngày, ba ngày lấy máu một lần, làm kiểm tra cơ bản, sau đó lưu hồ sơ và đưa ra báo cáo điều dưỡng định kỳ.
“Ngày đầu tiên cậu chưa cần làm ngay. Chiều nay có đợt kiểm tra, cậu có thể đi theo y tá để làm quen quy trình.”
Lời dặn dò của Triệu Nguyên anh chỉ nghe được một nửa. Từ khi bước vào phòng, các ông lão, bà lão đồng loạt quay đầu nhìn họ, trên những khuôn mặt khô khốc như vỏ cây hiện lên một tia khao khát đến lạ? Họ đi đến đâu, ánh mắt của những người già này đều dõi theo đến đó.
Y tá Trần Hiểu Lệ đã quen với phản ứng này, chỉ chào hỏi Ôn Thành Ngọc một câu lạnh nhạt rồi tiếp tục quấn băng đo huyết áp cho bệnh nhân. Khi Ôn Thành Ngọc đi ngang qua một ông lão, ông ta bất thình lình vươn cổ cắn mạnh một cái.
Anh né kịp. Ông lão không cam lòng, hàm răng va vào nhau loạch xoạch, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm anh như một con sói đói mồi.
Triệu Nguyên giải thích: "Đừng lo, ông Lý bị mất trí nhớ, chắc là coi cậu như đùi gà rồi, cẩn thận đừng để bị cắn." Nói xong, anh ta cũng nhẹ nhàng né một cú đớp khác.
Ôn Thành Ngọc cố duy trì nụ cười giả tạo. Cả căn phòng này đều mất trí nhớ hết sao? Họ đang nghiến răng ken két kia kìa! Cô y tá Trần Hiểu Lệ kia còn tranh thủ tát họ vài cái nữa.
Triệu Nguyên coi như không thấy, dẫn anh đến văn phòng riêng. Ngay sát vách phòng kiểm tra chính là văn phòng của Ôn Thành Ngọc. Một căn phòng cực lớn, với cửa kính sát đất, nhà vệ sinh riêng, phòng nghỉ và cả tủ lạnh mini – rộng gấp đôi văn phòng cũ của anh.
"Đây là văn phòng của cậu. Cứ từ từ làm quen, không vội vàng gì đâu. Cường độ công việc ở đây không lớn." Triệu Nguyên cười híp mắt rồi lịch sự đóng cửa rời đi.
Ôn Thành Ngọc đi một vòng, tiện tay rút một cuốn nhật ký công tác trên giá sách xuống. Vừa mở ra, một mảnh giấy vàng giòn rơi xuống, nét mực đã nhạt màu.
“Bí quyết kết thúc trò chơi nằm ở: Phá hủy vật chứa.”
“Thẩm phán tiền nhiệm của cậu, 「Nam Sơn Tửu Mông Tử」 để lại.”
Phía dưới còn vẽ một biểu tượng giơ tay chữ V.
Cách kết thúc trò chơi? Đây là lần đầu tiên anh nhận được manh mối về cách hoàn thành phụ bản. Từ khi vào đây, anh đã nhận thẻ thân phận và bị buộc phải tham gia trò chơi, rào chắn đỏ đã khóa chặt phạm vi hoạt động của anh. Nếu trò chơi không kết thúc, rào chắn sẽ không biến mất.
Theo tư duy Ma Sói thông thường, nếu Sói chết hết thì phe Dân và Thần sẽ thắng, ngược lại thì phe Sói sẽ thắng. Theo phong cách phụ bản, nếu Sói thắng, phe Thần có lẽ sẽ bị hệ thống trừng phạt.
Anh kẹp mảnh giấy lại. Dựa vào cái tên, anh đoán đây là gợi ý của một người chơi tốt bụng. Theo Nhện Mặt Máu, khi phụ bản đặt lại, quái vật và môi trường sẽ hồi phục, lẽ ra gợi ý của người chơi không thể nào tồn tại được.
Ôn Thành Ngọc đi tới cửa sổ, hé mở rèm cửa lá sách. Bên kia, y tá Trần Hiểu Lệ đang đẩy một ông lão đi ra, hai người còn lại thì như kiệt sức, rũ rượi trên xe lăn — thảo nào phải dùng dây buộc.
Ôn Thành Ngọc bấm vào giao diện hệ thống, lật thẻ bài.
Cùng lúc đó, tất cả mọi người trong phụ bản nhận được thông báo:
[Trời tối rồi, mời nhắm mắt.]
[Sói, mời mở mắt.]