Chương 62

[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hướng Chiêu đo huyết áp cũng không chịu ngồi yên, không chỉ nắm chặt tay Ôn Thành Ngọc không cho anh rời đi, mà ánh mắt còn long lanh như muốn níu kéo anh lại.
Hướng Chiêu đương nhiên hiểu rõ lợi thế về ngoại hình của mình và cũng không ngần ngại tận dụng điều đó. Dù miệng nói muốn lập đội với Ôn Thành Ngọc, nhưng thực chất không phải cậu muốn lợi dụng anh, cậu chỉ đang tìm mọi cách để được ở cạnh anh mà thôi.
Hướng Chiêu cảm thấy hơi buồn vì chuyện Ôn Thành Ngọc đã quên sạch về mình, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác hoảng sợ ngày càng lớn. Thái độ lạnh nhạt của Ôn Thành Ngọc sắp khiến cậu phát điên rồi.
Nhưng Hướng Chiêu đã nhanh chóng chấn chỉnh lại tinh thần. Nếu trong ván game trước, họ đã xây dựng được tình cảm sâu đậm qua thời gian dài chiến đấu và sát cánh bên nhau, vậy thì dù Ôn Thành Ngọc có quên đi cũng không sao, họ có thể bồi đắp lại tình cảm từ đầu.
Lần này, cậu sẽ không ngây thơ đến mức ngay cả tay cũng không dám nắm như trước nữa. Nếu có thể, Hướng Chiêu chỉ hận không thể đẩy nhanh tiến độ càng sớm càng tốt. Cứ tưởng sau khi đã “hôn hít” thì quan hệ sẽ thân mật hơn, ai ngờ vừa gặp mặt, Ôn Thành Ngọc vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, không chút cảm xúc ấy.
“Bác sĩ Ôn, anh định làm việc lâu dài ở đây à?” Hướng Chiêu bắt chuyện như đang trò chuyện xã giao.
“Vẫn chưa nhận công tác chính thức.”
“Ồ...” Hướng Chiêu kéo dài giọng. Thái độ úp mở đó quả nhiên khơi dậy sự nghi ngờ của Ôn Thành Ngọc.
“Sao?”
“Trò chơi Ma sói chơi vui không?”
Ôn Thành Ngọc lập tức ngước mắt nhìn thẳng Hướng Chiêu. Đối phương vẫn mỉm cười. Trong lòng anh dù cảnh giác, nhưng không hiểu sao khung cảnh này lại khiến Ôn Thành Ngọc có cảm giác như mình là người chồng ngoại tình bị vợ “kiểm tra đột xuất” vậy.
Không đúng, mình và cậu ta chẳng có quan hệ gì cả, đều là ảo giác thôi.
“Tôi...”
“Hôm qua tôi thấy anh ở Chính Niệm Đường rồi.” Hướng Chiêu nói trước một bước, không cho anh cơ hội biện minh.
Ôn Thành Ngọc hoàn toàn im lặng, không đáp lời, bàn tay âm thầm dùng sức muốn rút ra khỏi tay cậu, nhưng sức của Hướng Chiêu lại lớn đến bất ngờ.
“Hơn nữa, tôi là Tiên tri.”
Ôn Thành Ngọc cười khẩy trong lòng. Tiên tri? 「Như Ý Tata」 đã chết từ lâu rồi. Nhưng thấy cậu nói chắc như đinh đóng cột như vậy, để xác nhận, Ôn Thành Ngọc vẫn liếc nhìn giao diện hệ thống. Thấy lá bài Tiên tri đã sáng đèn trở lại, anh sững sờ một chút—sáng nay khi thức dậy nó vẫn còn tối đen mà.
Nhưng anh vẫn nghĩ Hướng Chiêu đang lừa anh. Phụ bản này đâu phải chỉ mỗi cậu là không có thẻ thân phận, vả lại hôm qua người hành động đầu tiên chính là 「Như Ý Tata」, dù Tiên tri có đổi người thì cũng không thể để cậu kiểm tra đến hai lần được.
Hướng Chiêu nắm tay Ôn Thành Ngọc, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mu bàn tay anh: “Vì nhận được thẻ bài khá muộn, hôm qua tôi không thể vào trạng thái Đêm, nên tôi đã nghĩ cách đi kiểm tra camera giám sát.”
Camera...
Ôn Thành Ngọc lặng lẽ mở to mắt. Được Hướng Chiêu nhắc nhở, anh mới nhận ra mình hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của camera. Đúng là một cách làm đơn giản nhưng hiệu quả.
“Bác sĩ Ôn này, anh thậm chí còn chưa từng bước vào văn phòng, sao đột nhiên lại từ bên trong đi ra? Thật kỳ lạ.”
Hướng Chiêu nói bằng giọng điệu thản nhiên, nhưng trong lòng cậu cũng thầm cảm thán camera đúng là đồ tốt, dù quá trình lấy được đoạn băng ghi hình hơi vất vả một chút.
Tay của Ôn Thành Ngọc bị Hướng Chiêu nắm chặt. Tuy lúc này chưa đến mức phải trở mặt ngay lập tức, nhưng anh đã âm thầm lấy dao phẫu thuật từ ba lô hệ thống ra, dán sát vào cổ tay trái, trong đầu bắt đầu tính toán xem nên hạ gục Hướng Chiêu như thế nào.
Trước đây họ có thể thực sự có tình cảm, hiện tại Ôn Thành Ngọc đối với cậu cũng có chút hứng thú, nhưng anh sẽ không vì chút tình cảm này mà đặt mạng sống mình vào nguy hiểm.
“Ván Ma sói này sẽ không có người chiến thắng đâu. Cách để vượt qua phụ bản nằm ở ban đêm chứ không phải trong trò chơi. Anh nhìn tôi thì biết, dù người chơi chết đi cũng sẽ có người khác thay thế, giết chóc đến cuối cùng, cả ván game sẽ chỉ còn lại một người, và thân phận chắc chắn là Quản trò. Một Quản trò không thể tuyên bố người chiến thắng thì cũng không thể hoàn thành trò chơi, đó là kết cục chắc chắn sẽ chết.”
“Mà nhiệm vụ phụ do NPC Triệu Nguyên đưa ra lại không ngừng dẫn dắt người chơi tàn sát lẫn nhau. Sẽ luôn có kẻ vì phần thưởng mà ra tay với người chơi cùng phe.”
Hướng Chiêu gần như không giữ lại chút thông tin nào mà chia sẻ cho Ôn Thành Ngọc. Nếu không phải cậu chủ động nhắc đến, Ôn Thành Ngọc cũng không biết Triệu Nguyên đã phát nhiệm vụ. Hắn làm NPC còn tận tâm hơn Ôn Thành Ngọc nhiều, hệ thống cũng nhân cơ hội đó nhắc nhở Ôn Thành Ngọc thực hiện chức trách của mình.
“Cậu đã khẳng định tôi tham gia trò chơi, còn đến tìm tôi lập đội?” Ôn Thành Ngọc không nhịn được hỏi.
“Đúng vậy.” Hướng Chiêu mỉm cười dịu dàng, đôi mắt sáng rực nhìn Ôn Thành Ngọc đầy vẻ trìu mến: “Tôi biết anh sẽ không làm hại tôi.”
Điều này khiến Ôn Thành Ngọc, người đang cầm dao phẫu thuật đề phòng Hướng Chiêu, cảm thấy hơi chột dạ. Anh né tránh ánh mắt của đối phương, âm thầm cất dao đi.
“Vả lại, dù có đi tìm việc thì cũng đừng chọn việc trong phụ bản chứ, ngay cả kiện hàng chuyển phát nhanh cũng không nhận được đâu.” Hướng Chiêu không quên trêu chọc anh. Vừa rồi khi vạch trần Ôn Thành Ngọc, cậu đã nhạy bén nhận ra một tia sát ý, nhưng cậu biết đó là do tính cách cẩn trọng của anh mà thôi. Nếu là người khác nói chuyện này, Ôn Thành Ngọc cũng sẽ làm như vậy.
Nếu Ôn Thành Ngọc đã không giết cậu trong lần đầu gặp lại, vậy thì sau này anh cũng sẽ không giết cậu. Cậu đi cùng Ôn Thành Ngọc lâu như vậy, có khi còn hiểu rõ tính cách anh hơn chính bản thân anh nữa. Hướng Chiêu chính là dựa vào sự hiểu biết đó nên mới dám hoàn toàn không phòng bị trước mặt anh.
“Cho nên cậu muốn cùng tôi khám phá?”
Hướng Chiêu lấy ra một mảnh giấy ố vàng, chậm rãi đọc hết mọi gợi ý trên đó: “Đây chính là mảnh giấy anh hỏi tôi lúc trước đúng không? Người sống sót (linh hồn lìa khỏi xác)... Nhìn là biết dùng lỗi game để thông quan rồi, rủi ro lớn quá.” Nếu sớm biết đoạn sau còn có câu này, Hướng Chiêu tuyệt đối sẽ không để Ôn Thành Ngọc đi kiểm chứng.
Ôn Thành Ngọc liếc nhìn chữ ký ở cuối tờ giấy, quả thật có ba chữ “Tiên tri” thật.
Đang lúc giằng co, y tá Trần Hiểu Lệ bước vào phòng kiểm tra. Vừa vào đã thấy vị bác sĩ mới cùng một nam sinh đang nắm tay nhau, mắt Trần Hiểu Lệ lập tức tròn xoe, cơn buồn ngủ bay biến, đánh hơi thấy mùi “dưa” nồng nặc.
“Chào buổi sáng...”
Ôn Thành Ngọc cười gượng, ngượng ngùng định rút tay lại, nhưng Hướng Chiêu càng nắm chặt hơn, bóp đến nỗi xương ngón tay anh kêu răng rắc.
Đau quá... Ôn Thành Ngọc quay sang nhìn Hướng Chiêu. Cậu ta còn trưng ra vẻ mặt không vui, lạnh lùng nhìn anh. Ôn Thành Ngọc cảm thấy Hướng Chiêu giận dỗi thật vô cớ.
Trần Hiểu Lệ vừa dọn dẹp đồ đạc, vừa thỉnh thoảng lại liếc về phía này. Ồ hô~ Đo huyết áp mà cũng phải nắm tay nhau cơ đấy.
Ôn Thành Ngọc liếc Trần Hiểu Lệ một cái. Cô ta làm 800 cái động tác giả, sao càng dọn dẹp lại càng nhích về phía này thế kia!
Ôn Thành Ngọc hạ giọng nói với Hướng Chiêu: “Buông tay ra trước đã.”
“Sao, anh sợ cái gì?”
Ôn Thành Ngọc không nói thì thôi, nói ra Hướng Chiêu càng không vui. Môi cũng đã hôn rồi, giờ nắm tay cũng không cho nắm sao?
Với vẻ hờn dỗi, Hướng Chiêu xoay cổ tay, đan ngón tay vào kẽ tay Ôn Thành Ngọc, cưỡng ép mười ngón tay đan xen vào nhau. Hễ Ôn Thành Ngọc có ý định rút tay lại là Hướng Chiêu lại dùng ngón tay kẹp chặt anh.
Ôn Thành Ngọc hơi cạn lời. Tay phải bị nắm lấy, anh chỉ có thể dùng tay trái cầm bút, bắt chéo hai tay để điền dữ liệu vào phiếu:
Hướng Chiêu: Huyết áp 121/78
“Suy nghĩ đề nghị của tôi chứ?” Hướng Chiêu vẫn hạ giọng nói.
Ôn Thành Ngọc cũng không thử rút tay ra nữa, hai bàn tay đan vào nhau, dùng hơi ấm của đối phương để sưởi ấm cho nhau: “Tiền đề để đạt được sự hợp tác, hoặc là lợi ích chung, hoặc là có nền tảng tin tưởng.”
Ánh mắt Ôn Thành Ngọc rực cháy, anh nhìn chằm chằm vào mắt Hướng Chiêu, không muốn bỏ lỡ bất kỳ cảm xúc nào: “Hướng Chiêu, ván game trước đã xảy ra chuyện gì, tôi có vượt qua không?”
Hướng Chiêu ngẩn ra một thoáng. Ôn Thành Ngọc sở dĩ từ chối lời mời lập đội và lạnh nhạt với cậu, là vì giữa họ thiếu quá nhiều ký ức, mà cậu thì cứ theo bản năng cho rằng quan hệ của họ vẫn như xưa.
“... Không có.”
“Cậu có phản bội tôi không?”
“Không có!” Hướng Chiêu mở to mắt, giọng nói không kìm được mà trở nên sắc lạnh, “Lúc đó chúng ta bị lạc mất nhau, dưới ảnh hưởng của ảo giác, hơn một nửa ký ức về phụ bản đó đều bị xáo trộn. Sau khi kết thúc phụ bản, tôi không bao giờ gặp lại anh nữa.” Nói đến đây, giọng Hướng Chiêu hơi nghẹn ngào.
“Phụ bản đó tên là gì?”
“Khe hở thời gian.”
Hướng Chiêu rút tay lại, nhận ra mình hơi thất lễ, vội vàng chỉnh lại ống tay áo để che giấu sự ngượng ngùng: “Tôi không lừa anh, và sẽ mãi mãi không bao giờ lừa anh.”
Hơn nửa buổi sáng, các cụ già vẫn đến phòng kiểm tra như thường lệ, nhưng có thể thấy chẳng mấy người thật lòng tình nguyện, có vài cụ nóng tính còn liên tục không hợp tác.
Trần Hiểu Lệ liền trói chân tay họ lại, bịt miệng luôn, trừ lúc ăn ra thì không tháo xuống. Dù sao họ đều bị lừa đến đây, nơi đất khách quê người cũng chẳng có người thân, bị bắt nạt cũng chẳng ai chống lưng.
“Ư ư ư...”
Động tác của Trần Hiểu Lệ không được khéo léo, đôi khi làm họ đau, những tình nguyện viên đó chỉ biết trợn mắt nhìn cô, kêu ư ư. Do bí thuật thất bại, cơ bắp gần dây thanh quản của họ bị tổn thương nên không nói được thành câu, nhưng nhìn là biết họ đang chửi rủa rất thậm tệ.
Ôn Thành Ngọc cầm một bản báo cáo, giả vờ nói với họ: “Kết hợp với báo cáo kiểm tra sức khỏe gần đây của các vị, tôi đã chuẩn bị một bộ đề xuất dưỡng sinh mang tính mục tiêu cao, giờ có ai muốn thử trước không?”
Chẳng ai thèm quan tâm đến Ôn Thành Ngọc, ngay cả y tá Trần Hiểu Lệ cũng mặc kệ anh, cô đang bận thắt chặt dây trói trên người họ hơn.
“Ông muốn thử à, tốt quá.”
Ôn Thành Ngọc tự biên tự diễn, chỉ vào một người, chẳng cần biết ông ta có đồng ý hay không, không nói hai lời, liền đẩy xe lăn đi.
“Ư ư?” (Tôi bảo muốn thử lúc nào?)
“Bác sĩ Ôn...” Trần Hiểu Lệ bên cạnh định nói rồi lại thôi. Đừng có làm việc thừa thãi được không, cuối cùng người đi dọn dẹp bãi chiến trường toàn là cô cả. Mà không hiểu sao cô cứ thấy cảnh này quen quen, như thể đã có rất nhiều người từng làm thế rồi, nhưng vị trí này đâu có thường xuyên thay đổi nhân sự đến thế...
“Yên tâm, tôi khống chế được.”
Vẻ mặt Trần Hiểu Lệ đầy vẻ chết lặng, đã chuẩn bị sẵn sàng đi xin thuốc an thần.
Ôn Thành Ngọc đẩy cụ già đang kêu ư ư với vẻ mặt hoảng loạn vào căn phòng nhỏ bên trong phòng kiểm tra.
“Ông Jos, thả lỏng nào, đừng căng thẳng. Hôm nay chúng ta thử phương pháp xoa bóp truyền thống của Hoa Quốc, không chỉ thúc đẩy tuần hoàn máu mà còn điều hòa tì vị.”
Sau đó Ôn Thành Ngọc không nói hai lời, trực tiếp nhấc bổng ông ta ra khỏi xe lăn, nhanh thoăn thoắt cởi quần áo, đặt Jos nằm sấp xuống giường massage, mặt ông ta kẹt cứng vào lỗ hổng trên giường.
May mà ông ta đã bị bán thân bất toại, biên độ vùng vẫy không quá lớn, hơn nữa dưới hiệu ứng của thiên phú bị động [Quá tải sức mạnh], Ôn Thành Ngọc xách ông ta cứ như xách một con gà con vậy.
Jos vừa bị đặt lên giường massage đã cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh quấn quanh eo, giữ chặt ông ta trên giường, cảm giác như là tóc vậy.
Ông ta muốn ngẩng đầu nhìn, nhưng mỗi lần cử động là cả người lại ngứa ngáy tê dại, trong xương tủy đau như kim châm. Đây cũng là lý do ông ta im lặng hơn những người khác, ngay cả việc nói chuyện liên quan đến cơ vòng miệng cũng khiến ông ta đau đớn thấu xương.
Mà Ôn Thành Ngọc chọn ông ta đương nhiên không chỉ vì ông ta im lặng. Những tình nguyện viên này quanh năm bị giám sát, bất kỳ sự bất thường hay điều gì không hợp lý nào cũng sẽ được ghi lại trong báo cáo. Camera trong phòng kiểm tra luôn bật 24/7 để lưu lại mọi hành động của họ.
Trong báo cáo của Jos từng ghi lại một chuyện: ông ta khẳng định đã tận mắt chứng kiến một vụ giết người, và nạn nhân chết đi sống lại rồi biến mất ngay tại chỗ. Sau đó đã xác nhận là không có chuyện đó. Nhân viên y tế nhất trí cho rằng tinh thần ông ta có vấn đề, giai đoạn sau đã tăng thêm rất nhiều phương án điều trị tâm thần.
Vào ban đêm, từ những lời nhắn trên hành lang có thể thấy phụ bản này đã trải qua rất nhiều lần tái lập, những tình nguyện viên này lẽ ra không nên nhớ những chuyện liên quan đến người chơi mới đúng.
Jos lúc này đang nghiến răng chịu đựng cơn đau từ sâu trong tủy xương. Lũ khốn kiếp này, nếu ông ta mà cử động được, ông ta nhất định sẽ cắn chết chúng.
Nhưng lời nguyền rủa trong lòng ông ta khựng lại khi tay của Ôn Thành Ngọc chạm vào vùng cổ vai gáy của mình.
Đây... đây là?
Cơn đau dịu đi rồi! Vùng da ở cổ vai gáy tê tê rần rần, dường như những thớ cơ luôn căng cứng quanh năm đã được giãn ra. Nhưng chưa kịp cảm nhận thêm, tay Ôn Thành Ngọc đã dời đi. Cảm giác đau đớn nơi anh chạm qua giảm đi rất nhiều, dù không thể chữa dứt điểm nhưng với một bệnh nhân chịu giày vò quanh năm, điều này không khác gì chiếc phao cứu mạng.
“Ư ư ư!”
Bàn tay tỏa ra ánh xanh rực rỡ, Ôn Thành Ngọc đang sử dụng [Y sĩ nhân tâm], nhìn vùng da vừa mới phục hồi bình thường của Jos chẳng mấy chốc lại bị những vết đốm đen che phủ, chân mày anh nhíu chặt lại.