[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh
Chương 15: Thực hư sự việc
[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trở về nhà trọ khu 10, ánh mắt Tô Mạch ánh lên vẻ nghiêm trọng.
Lão Kha nói không nhiều, nhưng những thông tin ông ta truyền đạt lại không hề ít. Điều khiến cậu chú ý nhất trong số đó chính là ba người còn lại.
Tô Mạch bề ngoài có vẻ vô dục vô cầu, không hề có nguyên tắc, và thực tế đúng là như vậy. Bởi lẽ, những thứ cậu quan tâm trên đời này quá ít. Không có điều gì để lưu luyến, đương nhiên cũng không thể có d*c v*ng — thậm chí có lúc, ngay cả d*c v*ng sống sót cũng không có.
Thế nhưng, đúng như lời lão Kha nói, ‘Mộng cảnh Thiên Đường’ đã mang đến cho cậu những k*ch th*ch mới mẻ, mở ra một thế giới hoàn toàn mới.
Con người ai cũng có lòng hiếu kỳ, Tô Mạch cũng không ngoại lệ. Không thể phủ nhận rằng cậu và Sở Hàn đều nảy sinh hứng thú mãnh liệt với trò chơi kinh khủng này. Lão Kha cười cợt gọi đó là ‘Mộng đẹp’, vậy cớ sao Tô Mạch lại không?
Dù mới chỉ trải qua một kịch bản, Tô Mạch đã nghiện. Dẫu sao, thế giới hiện thực vốn dĩ cũng buồn tẻ vô vị. Tô Mạch như vậy, Sở Hàn như vậy, cậu tin chắc rằng ba người kia cũng không khác.
Và đây, mới chính là nguyên nhân khiến Tô Mạch không yên lòng.
Thành ý trong cái gọi là liên minh của Cổ lỗ sĩ không biết được bao nhiêu phần, nhưng việc thăm dò Tô Mạch lại là thật. Nói một cách không khách khí, e rằng trong cái ‘viện’ này, chỉ có ba người Tô Mạch mới đáng để Cổ lỗ sĩ đặc biệt hao tổn tâm tư thăm dò — đây là sự kiêu ngạo của quái vật, đồng thời cũng là sự công nhận đối với đối phương.
Có lẽ Mộng cảnh Thiên Đường có vô số người chơi, thậm chí vô số người chơi thâm niên cao cấp, thực lực của họ có lẽ vượt xa bốn người kia. Nhưng điều này cũng không có nghĩa là họ đáng để bốn người này phải nhìn bằng con mắt khác.
Đương nhiên, người giỏi trong Mộng cảnh Thiên Đường nhiều vô số kể. Có lẽ bốn người họ sẽ thất bại, có lẽ sẽ bị đánh rất thảm, nhưng thế thì đã sao? Chẳng qua cũng chỉ là chết một lần mà thôi.
Với họ mà nói, chết chỉ là chuyện nhỏ, nhỏ xíu xiu mà thôi…
Mặt khác, bốn người họ có một điểm chung: không tin bất cứ ai. Nhưng nếu phải chọn ra người không đáng tin nhất trong số đó, vậy chắc chắn là một trong ba kẻ còn lại.
Bởi vậy, Tô Mạch không thèm để ý đến đề nghị liên minh của lão Kha — con hồ ly già này đang dụ cậu vào bẫy một trăm phần trăm.
“Ha ha, càng ngày càng thú vị.” Ngồi trên ghế sô pha, Tô Mạch tùy ý lướt điện thoại. Khi nhìn thấy biểu tượng APP Mộng cảnh, cậu dừng tay lại, sau đó lẩm bẩm: “Dám kéo cả bốn người chúng tao vào, mày ăn tạp thật đấy!”
“Hê hê, ông đây nhất định có thể cho nó ăn ngập họng!”
Trên bàn trà đen nhánh chợt xuất hiện một bóng người, rõ ràng giống hệt Tô Mạch nhưng lại tỏa ra luồng khí tà ác. Người kia vuốt ve dao găm Cửu U, hưng phấn hỏi: “Phá hỏng rồi thì sao?”
“Anh vui là được…”
Sở Hàn hài lòng biến mất, và thứ biến mất cùng với hắn là nụ cười trên mặt Tô Mạch.
Tần suất Sở Hàn xuất hiện gần đây quá thường xuyên!
Tần suất Sở Hàn xuất hiện nhiều chỉ có thể chỉ rõ một điều: Tâm trạng Tô Mạch không ổn định, và ngày càng không ổn định.
Những người trong viện đều biết Sở Hàn rất đáng sợ, nhưng không ai biết vì sao Sở Hàn lại b**n th** điên cuồng đến vậy. Ngay cả bác sĩ Liêu, người hiểu rõ họ nhất, cũng không rõ. Trong lòng Tô Mạch vẫn luôn cất giấu một bí mật mà chỉ cậu và Sở Hàn biết rõ. Chính vì thế, sự xuất hiện thường xuyên của Sở Hàn cũng không phải điềm lành.
“Có lẽ do quá k*ch th*ch?”
Không nghĩ thêm nhiều nữa, Tô Mạch lại mở APP Mộng cảnh ra. Hạt giống vàng trong túi đồ cực kỳ thu hút sự chú ý của cậu. Không kể đến phần thưởng thêm là Bản mệnh thí hồn, theo bản năng của mình, Tô Mạch cảm thấy hạt giống vàng này mới là phần thưởng lớn nhất trong số những thành tựu của hạng vàng.
Đáng tiếc, tác dụng của hạt giống giờ còn chưa rõ. Tô Mạch tùy tiện liếc qua mấy lần rồi dừng lại ở hai cái rương.
Cả hai cái rương đều có thể mở, nhưng rương vàng cần 300 đồng Mộng Ảo tệ mới mở được. Tô Mạch nhướng mày, dứt khoát tiêu 5 đồng Mộng Ảo tệ để mở rương sắt.
Cậu lấy được một cuốn sách triệu hồi.
Lũ chuột (hệ bóng tối): Sách triệu hồi hệ bóng tối cấp E, có thể triệu hồi lũ chuột để chiến đấu; Giới hạn thời gian: 3 phút; Số lần sử dụng: 1/1.
Dù là một cuốn sách duy nhất, nhưng nó đã được xem là món đồ hữu dụng đối với Tô Mạch lúc trắng tay.
Rương sắt đã như vậy, rương vàng chắc chắn còn hơn thế nữa. Thế nhưng, cẩn thận suy xét thấy trong tay mình chỉ còn lại 375 đồng Mộng Ảo tệ, Tô Mạch cũng không sốt ruột mở nó ra.
Khi nhìn thấy đạo cụ tiếp theo, Tô Mạch càng hài lòng hơn nữa.
Một que kẹo ngọt ngào: Có thể biến nhân vật tử vong (bao gồm người chơi và nhân vật trong kịch bản) thành một que kẹo trong vòng hai phút, khôi phục lại sau một giờ; Số lần sử dụng: 1/1.
Đây coi như sự đáp lại của Đàm Nhạc trước việc mình đã đưa dao găm cho anh ta ư? Nhưng đạo cụ này quả thực có ích, tương đương với sinh mạng thứ hai. Điều duy nhất làm Tô Mạch bất mãn chính là, nếu muốn hồi sinh bản thân thì bên cạnh nhất định phải có người đáng tin cậy.
Cậu có người đáng để tin tưởng không? Đáp án là không.
Sau đó là dao găm xẻ quỷ, một trang bị cấp sắt, tăng thêm 100% sát thương đối với sinh vật khác loài. Còn lại thì Tô Mạch cũng không nhìn ra có lợi lộc gì khi chinh phục được kịch bản giả linh dị.
Cuối cùng là ‘oán hận của người chị’ và ‘lá thư của Hạ Vạn Lý’.
Sau khi nhìn thấy hai món đồ này, Tô Mạch chần chừ một lát rồi thoát khỏi APP Mộng cảnh. Tiếp đó, cậu mở một công cụ tìm kiếm nào đó ra rồi nhập hai chữ ‘Đàm Nhạc’ vào.
Mười mấy trang đầu cơ bản đều là tin tức vô dụng. Đúng lúc cậu cho rằng mình nghĩ quá nhiều thì ánh mắt đột ngột dừng lại ở một đường dẫn từ mấy năm về trước: Tiết lộ bí mật! Vụ án mạng chấn động tại huyện Huỳnh Kinh thuộc địa cấp thị Nhã An tỉnh Tứ Xuyên sáu mươi năm trước!
Sau khi nhấn vào liên kết, Tô Mạch trừng lớn mắt. Khuôn mặt từ trước đến nay luôn bình tĩnh vậy mà giờ đây hiện lên vài phần nặng nề. Cậu càng xem càng hoảng hốt, càng xem càng chấn động, đọc đến phần cuối, đến cả ngón tay cũng run rẩy không kiềm chế được!
Bởi vì, nhân vật chính trong tấm ảnh mờ ảo đó giống y đúc Đàm Nhạc mà họ từng gặp trong ngục giam!
Chẳng lẽ kịch bản《 Nhà cổ hoang dã 》được cải biên dựa trên vụ án thật? Nhưng đây cũng không phải nguyên nhân khiến Tô Mạch khiếp sợ.
Điều thực sự làm cậu sợ hãi là việc nhân vật chính tự sát trong tù. Lại càng khiếp đảm hơn là con dao găm mà anh ta dùng để tự sát lại giống y đúc con dao găm mà Tô Mạch đã đưa cho Đàm Nhạc!
Người viết đưa ra một nghi vấn ở dòng cuối cùng của trang web: Đàm Nhạc ở trong ngục giam rốt cuộc lấy dao găm ở đâu?
Người viết phỏng đoán rằng đó là đồ biển thủ từ chỗ giám ngục, nhưng Tô Mạch biết được đáp án chân chính — dao găm là do cậu cung cấp, là chính tay cậu đưa cho Đàm Nhạc.
Nhưng rõ ràng cậu đến từ sáu mươi năm sau!
Bất thường, quá bất thường…
Tô Mạch có thể khẳng định, lúc ấy việc mình đưa dao găm cho Đàm Nhạc hoàn toàn xuất phát từ ý thức tự chủ, chứ không phải hành vi bị hệ thống cưỡng chế. Cho nên, đây là một sự kiện đột phá ngẫu nhiên, tuyệt đối không phải là tất yếu.
Hơn nữa, con dao găm ấy cũng không phải đồ của Tô Mạch mà là thứ cậu lấy từ tay Sài Cương trước khi vào nhà hoang. Sài Cương lấy ở đâu thì không biết, nhưng đây cũng là một sự kiện ngẫu nhiên. Do đó, dựa vào suy luận logic, xác suất của cái gọi là ‘ngẫu nhiên’ gần như bằng không.
Không phải ngẫu nhiên, vậy thì là tất yếu.
Thế nào là tất yếu? Là quy luật phát triển khách quan không thay đổi theo ý chí của con người. Dựa theo quy luật ‘tất yếu’, Đàm Nhạc của 60 năm trước chắc chắn sẽ tự sát bằng dao găm; dao găm chắc chắn được cung cấp bởi Tô Mạch của 60 năm sau; Tô Mạch chắc chắn sẽ lấy dao găm từ chỗ Sài Cương; Sài Cương chắc chắn sẽ mang dao găm vào trong kịch bản, cũng chắc chắn đưa nó cho Tô Mạch trước khi vào nhà hoang.
Nhưng những việc ‘tất yếu’ phía trên, ngoại trừ sự kiện Đàm Nhạc tự sát ra thì tất cả đều là ngẫu nhiên. Dựa vào đó, đáp án duy nhất mà Tô Mạch có thể nghĩ ra là: Nghịch xuyên qua, thuận phát triển.
Đàm Nhạc của 60 năm trước chắc chắn sẽ gặp phải ngược đãi, sau khi vào tù chắc chắn sẽ gặp được Tô Mạch của 60 năm sau, sau đó tự sát bằng dao găm do Tô Mạch cung cấp… Bởi vì Tô Mạch của 60 năm sau chắc chắn sẽ vào Mộng cảnh Thiên Đường, chắc chắn tao ngộ kịch bản diễn sinh《 Nhà cổ hoang dã 》, chắc chắn sẽ phá giải chân tướng và gặp Đàm Nhạc, sau đó cung cấp dao găm.
Nghịch xuyên qua, thuận phát triển? Điều này nào phải do người, ngay cả thần sáng thế cũng chẳng thể làm được đến vậy phải không? Chẳng lẽ APP Mộng cảnh đã lớn mạnh đến mức không chỉ có thể khống chế được thân thể của người chơi mà thậm chí còn có thể thao túng được linh hồn và tư tưởng của người chơi nữa?
Chẳng lẽ cuộc đời của cậu đã được định trước từ lâu? Tựa như một con rối bị giật dây, diễn từng bước theo kịch bản đã viết sẵn?
Nếu đúng như vậy, APP Mộng cảnh đã không thể chỉ dùng kh*ng b* để hình dung!
Càng nghĩ kỹ, cậu càng thấy sợ…
Tô Mạch nhanh chóng động não, sau đó, cậu bị ‘chân tướng’ mình suy luận được làm cho khiếp sợ.
Ngây ngẩn gần nửa giờ, cảm giác nguy hiểm chưa từng có vẫn cứ sinh sôi trong lòng cậu…
“Giao cho tôi, giao thân thể cho tôi!”
“Không, không được!”
“Sở Hàn, anh bình tĩnh một chút!”
Tác giả có lời muốn nói:
Tô Mạch: Sở Hàn, anh bình tĩnh một chút!
Sở Hàn: Em cũng không cho anh, anh bình tĩnh kiểu gì!