Chương 17: Vườn Địa Đàng Thất Lạc

[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh

Chương 17: Vườn Địa Đàng Thất Lạc

[Vô Hạn Lưu] Song Trọng Nhân Cách - Tiểu Sinh Vô Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc Tô Mạch và Laint còn đang giằng co, người chơi cuối cùng cũng chậm rãi bước vào.
Khi người đó đã vào, cánh cửa cũng theo đó đóng lại.
Lúc này, chỉ còn hai chiếc ghế trống, một bên trái Tô Mạch và một bên phải Laint.
Chỉ là một chỗ ngồi thôi mà, tại sao cậu ta lại phải do dự đến vậy?
Thế nhưng, cậu ta quả thực có lý do để do dự, thậm chí nếu được lựa chọn, cậu ta chỉ muốn lao thẳng ra ngoài ngay lập tức!
Kịch bản 11 người đúng là đáng sợ, nhưng nguyên nhân khiến cậu ta thấp thỏm không yên không phải vì thế, mà là…
Cuối cùng, cậu ta hít sâu một hơi, như thể vừa đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh Tô Mạch!
Dù đã ngồi xuống, cả người cậu ta vẫn không ngừng run rẩy, Tô Mạch thậm chí còn nghe thấy tiếng răng va vào nhau lập cập.
Cậu cau mày liếc nhìn, cậu ta giật nảy mình, suýt chút nữa thì bật dậy!
Cũng may mà kịp kìm lại.
Thế nhưng, nhìn vào khuôn mặt trắng bệch kia, ai cũng biết cậu ta đang hoảng sợ đến mức nào.
Vì sao lại như vậy?
“Ngài, ngài Tô Mạch… Đã, đã lâu không gặp!”
Tô Mạch khẽ gật đầu, không để tâm đến cậu ta.
Thấy vậy, chàng trai không những không tức giận mà còn thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
Nhưng ngay lúc đó, cậu ta lại cảm nhận được một ánh mắt cực kỳ hung tợn, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của Laint.
Gã khẽ nhếch môi nở nụ cười khó hiểu, trong mắt ánh lên vẻ ‘hứng thú dạt dào’.
“Ngà… ngài Laint…”
Vừa nói được một nửa, cậu ta đã thấy Laint làm động tác cắt cổ mình, chàng trai suýt nữa ngã quỵ — sao cậu ta lại xui xẻo đến thế chứ!
Chàng trai tên Thiện Kiến, cũng đến từ ‘viện’.
Thiện Kiến ở khu 6, cũng là một trong những kẻ đứng đầu ở đó. Nhưng dù có đỉnh đến mấy thì làm sao sánh được với Tứ Đại Ma Vương danh tiếng lẫy lừng?
Ngay từ đầu đã gặp bất lợi, lần đầu tiên Thiện Kiến tham gia kịch bản đã đụng độ một trong bốn Ma vương – Cổ lỗ sĩ. Đi theo Cổ lỗ sĩ có thể nói là hai bước gặp hố nhỏ, ba bước gặp bẫy lớn, bị lão Kha “hành” đến mức không còn một mảnh quần áo trên người.
Trải qua ‘chín chín tám mốt kiếp nạn’, khó khăn lắm cậu ta mới sống sót hoàn thành kịch bản đầu tiên. Cả thân xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, Thiện Kiến thầm thề rằng từ nay về sau, hễ nhìn thấy lão Kha là phải chạy càng xa càng tốt, xa tận chân trời cũng đừng xuất hiện trong tầm mắt của lão thêm lần nào nữa — mặc dù nhờ có lão Kha mà cậu ta đã đạt được hạng đồng ngay lần đầu tiên tiến vào kịch bản.
Nhưng kết quả thì sao đây?
Vừa tránh được lưới trời, lại mắc phải bẫy rập giăng sẵn.
Hơn nữa còn là cái bẫy giăng đầy trùng trùng lớp lớp hiểm nguy!
Cậu ta… có thể tự sát được không?
So với việc bị hai Đại Ma Vương tra tấn đến chết, có lẽ tự sát sẽ dễ chịu hơn nhiều, đúng không?
Thiện Kiến còn đang rầu rĩ không biết liệu có nên tự tử để kết thúc mọi chuyện hay không, thì hai người dẫn đường ở phía bên kia đã kinh ngạc dò xét ba người bọn họ.
“Các cậu quen nhau sao?”
Giọng nói dễ nghe vang lên từ người dẫn đường nữ, chị tùy ý liếc nhìn ba người, cuối cùng dừng lại ở Tô Mạch – người tuấn tú và có vẻ hiền lành nhất.
Tô Mạch ‘hiền lành’ mỉm cười đáp: “Không quen.”
Nữ dẫn đường lộ ra ánh mắt nghi ngờ, nhưng cũng không xoắn xuýt, quay lại nói với tất cả mọi người: “Nhìn trạng thái của mọi người, chắc hẳn ai cũng đã tham gia kịch bản lần thứ hai hoặc thứ ba rồi nhỉ? Tốt lắm, ít nhất không cần lãng phí thời gian an ủi người mới.”
Dừng lại một lát, chị tiếp tục: “Tôi là Thiệu Thiến, mọi người có thể gọi tôi là chị Thiến. Phải nói thẳng trước, mặc dù chúng tôi là người dẫn đường nhưng cũng không phải bảo mẫu của các bạn. Nếu các bạn dám không nghe lời hay làm càn, vậy đừng trách tôi không nể nang gì!”
Nam dẫn đường tiếp lời: “Tôi là Tần Văn Hạo, cũng có thái độ giống Thiệu Thiến. Kịch bản 11 người rất khó, số người trong các bạn còn sống sót ra ngoài không biết được mấy ai… Thế nhưng, nếu có người dám giở trò xấu, dù có bị hệ thống trừng phạt thì tôi cũng sẽ xử lý người đó!”
Đây là kịch bản 11 người, rõ ràng khó hơn kịch bản thông thường, việc hai người dẫn đường ngay từ đầu đã dùng lời lẽ cứng rắn cũng là điều hợp lý.
Tô Mạch và Laint vẫn bình tĩnh như thường, còn những người khác thì bị hai người dẫn đường liên tục cảnh cáo khiến lòng dạ bất an. Cũng may không phải lần đầu tiên tham gia kịch bản, ai cũng biết nặng nhẹ, không gây ra rắc rối nào.
Sau đó là phần nghiên cứu, thảo luận và phân tích những thứ liên quan đến kịch bản. Tô Mạch chỉ lắng tai nghe chứ không phát biểu ý kiến. Dẫu sao thì, ngoài những gợi ý mà người dẫn đường đưa ra, manh mối trong tay bọn họ thực sự có hạn, vốn dĩ chẳng phân tích được thông tin gì hữu dụng.
Thế nhưng, ‘sự trừng phạt của Thượng đế’ và ‘sự trả thù của Satan’ lại khiến Tô Mạch liên tưởng đến một quyển sách — Kinh thánh.
Đúng lúc này, bên cạnh vang lên tiếng ‘kẽo kẹt’ — cửa sau của quán rượu bị đẩy ra.
Đồng thời, một người phục vụ có đốm tàn nhang trên mặt, bưng hai chén rượu chậm rãi bước đến…
Rượu được đặt bên cạnh hai người dẫn đường, nhân viên phục vụ khom lưng tạ lỗi: “Thành thật xin lỗi, tối nay chủ quán có hẹn ra ngoài. Đội trưởng đáng kính, ngài cần gì cứ nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời giúp ngài.”
Lại còn có cả ‘NPC kịch bản’!
Tần Văn Hạo sáng mắt lên, vừa định nói chuyện thì đã bị Thiệu Thiến bên cạnh kéo lại.
“Xin chào, tôi là đội phó đội lính đánh thuê. Ngài có thể giới thiệu cho chúng tôi một chút về thành phố này không?”
“Ngài đội phó đáng kính, tôi sẵn lòng cống hiến sức lực cho ngài.”
Nhân viên phục vụ tàn nhang cung kính trình bày: “Bất Dạ thành thần bí, là thiên đường cho những nhà mạo hiểm, là cố hương cho những kẻ ngã lòng, là mục tiêu truy cầu suốt đời của những kẻ hướng đến sự bất tử… Nơi đây có vô số vàng bạc châu báu đếm không xuể, hằng hà sa số sơn hào hải vị ăn không hết, hơn nữa còn có những kho báu bí ẩn mà con người vẫn luôn thăm dò tìm kiếm.”
Chỉ vài câu nói vẻn vẹn, ấy thế mà đã phá vỡ nhận thức về Bất Dạ thành của tất cả mọi người.
Nhân viên phục vụ vẫn còn tiếp tục, phía sau chủ yếu là giới thiệu về văn hóa và địa danh của mỗi nơi ở Bất Dạ thành. Người đó nói đến mức văng nước miếng, mà cả đám nghe được lại chỉ thấy mơ hồ.
Những người khác mơ hồ, nhưng Tô Mạch cau chặt mày lại không hề cảm thấy vậy: Một nơi tốt đẹp như thế, quả thực là…
“Địa ngục.”
Hai chữ lạnh như băng cắt ngang lời nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ nhìn về phía Tô Mạch vừa lên tiếng, mỉm cười rồi hỏi: “Địa ngục? Ha ha, những người bên ngoài đã quen gọi nơi này là… vườn địa đàng thất lạc!”
“Vườn địa đàng ư?”
Thiệu Thiến nhíu mày: “Cái tên này nghe quen lắm, hình như từng nghe thấy ở đâu rồi?”
Những người còn lại càng mù mờ hơn, Tô Mạch thốt ra hai chữ: “Kinh thánh.”
Vườn địa đàng có nguồn gốc từ Kinh thánh, sau đó dần được mọi người xem như thiên đàng, ý chỉ ‘thiên đường chốn nhân gian’.
“Hả? Tôi nhớ cậu tên là… Tô Mạch nhỉ? Cậu cũng từng nghiên cứu Kinh thánh sao?” Thiệu Thiến kinh ngạc.
Tô Mạch còn chưa lên tiếng, Tần Văn Hạo bên cạnh đã mất kiên nhẫn ngắt lời: “Bây giờ không phải lúc để tò mò! Cậu, mau nói xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!”
Tần Văn Hạo vênh mặt hất hàm sai khiến, chỉ vào Tô Mạch. Thiện Kiến đứng một góc nhìn thấy mà thầm lo lắng thay.
Thế nhưng Tô Mạch không thèm để ý, chỉ bình tĩnh cất lời: “Nói ngắn gọn thì vườn địa đàng là khu vườn mà Chúa tạo ra cho Adam và Eva, bên trong xinh đẹp và an bình, vả lại cần gì cũng có, lấy mãi không hết.”
“Ể! Giống với miêu tả của người phục vụ lắm, vậy nên chúng ta đã vào thiên đàng rồi sao?” Một quân dự bị trong đó sáng rực đôi mắt.
Nhân viên phục vụ đã lặng lẽ rời đi, Thiệu Thiến liếc mắt trừng tên dự bị kia rồi mới nói: “Là vườn địa đàng thất lạc!”
“Đây chỉ là cách gọi khác của Bất Dạ thành, có lẽ không liên quan đến vườn địa đàng trong Kinh thánh… Thế nhưng, kịch bản diễn sinh đều căn cứ vào những biến đổi ngoài thế giới thực mà ra, nói không chừng trong Thánh kinh thật sự có đầu mối.”
Thiệu Thiến nói xong, tất cả đều tập trung ánh mắt lên người Tô Mạch — rõ ràng là ngoài Tô Mạch ra thì dường như không ai từng đọc Kinh thánh.
Trầm tư một lát, Tô Mạch mới nói: “Vườn địa đàng thất lạc, nếu giải thích theo nghĩa đen thì có nghĩa là bị Chúa vứt bỏ.”
Liên tưởng đến thông tin mà hai người dẫn đường cung cấp, Tô Mạch mới nói hai chữ ‘địa ngục’ vừa rồi.
Theo Kinh thánh ghi chép, bởi vì Adam và Eva lén lút nếm thử trái cấm nên bị Chúa trừng phạt, sau đó bị đuổi khỏi vườn địa đàng. Còn Satan dụ dỗ bọn họ nếm thử trái cấm cũng bị Chúa biến thành một con rắn*.
Chỉ có điều, đây là sự trừng phạt nhằm vào Adam, Eva và Satan, còn vườn địa đàng vẫn tồn tại như cũ, càng không có chuyện “thất lạc”.
Điều duy nhất khiến Tô Mạch nghĩ đến sự trừng phạt chính là tội ác không ngừng của nhân loại sau mười thế hệ của Adam đã khiến Chúa nổi cơn thịnh nộ, sau đó ngài đã dùng đại hồng thủy trừng phạt loài người.
Nói đến đây, vẻ mặt Tô Mạch hiện lên một nét trào phúng: “Đương nhiên, Chúa nhân từ, Chúa hiền lành, ngài lưu lại chút hy vọng sống cho loài người, đó là con tàu do Noah đóng.”
“Tàu Noah sao?”
Người đàn ông đầu trọc ngồi bên cạnh Tô Mạch hứng khởi nói: “Ha ha, tôi biết tàu Noah, tôi xem phim rồi! Trong phim…”
“Là con tàu do Noah đóng! ‘Tàu Noah’ của người đời sau mặc dù cũng gọi như thế nhưng chẳng liên quan gì đến cái thứ công nghệ cao mà anh tưởng tượng đâu!” Một cô nàng dự bị tên Mạc Trân Trân trong đám không nhịn được, liền lên tiếng cắt lời người đàn ông đầu trọc, hiển nhiên cũng có hiểu biết về Kinh thánh.
Người đàn ông đầu trọc hậm hực ngậm miệng, còn lỗ tai của Tần Văn Hạo bên cạnh Thiệu Thiến lại ửng đỏ.
Bởi vì, suýt nữa y cũng buột miệng nói ra tên bộ phim “Con tàu Noah” này.
May mà không nói, nếu không sẽ bị người mới khinh bỉ…
“Vậy nhiệm vụ của chúng ta là tìm kiếm ‘con tàu Noah’ sao?” Một tên dự bị khác hỏi.
Tô Mạch từ chối đưa ra ý kiến: “Có lẽ vậy.”
Tô Mạch cảm thấy sự việc không đơn giản, chủ yếu vẫn là do manh mối mà hai người dẫn đường cung cấp.
“Sự trừng phạt của Thượng đế và sự trả thù của Satan.”
Laint vẫn luôn im lìm đột nhiên cau mày, vừa cười vừa nói: “Hê hê, tôi thích!”
Những người khác đều trừng mắt nhìn gã như nhìn một kẻ thần kinh, còn đáy mắt Tô Mạch lại lóe lên vẻ nguy hiểm: Quả nhiên, hắn cũng đoán được…