Võ Thần Chúa Tể
Chương 20: Ngụy Chân
Võ Thần Chúa Tể thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 20: Ngụy Chân
Tần Trần cười lạnh, đột nhiên đá một cước vào một tảng đá, "Ba" một tiếng, tảng đá nhỏ liền bị đá bay ra ngoài, giống như một ngôi sao băng đâm vào sau lưng thiếu niên.
Rầm một tiếng, thiếu niên kia liền ngã nhào trên mặt đất, té như chó gặm cứt, miệng ngập máu, té oạch xuống liền kêu rên thống khổ.
Tần Trần cười nhạt, chậm rãi bước vào hoa viên.
Hoa viên vắng vẻ, không một bóng người, chỉ có vài loài cỏ hoa tự nhiên mọc lên. Phía trước, cánh cửa đình viện khép hờ, một cỗ khí nguy hiểm quanh quẩn trong đầu Tần Trần.
Tần Trần không hề nao núng, đẩy cửa bước vào đình viện.
Đột nhiên...
Hô! Hô!
Hai cây côn sắt một trước một sau bất ngờ tập kích từ phía sau, đánh thẳng vào gáy sau đầu hắn.
Tiếng côn gầm lên mang theo kình lực đáng sợ, rõ ràng là ra chiêu sát thủ.
Dưới tầm mắt, hai thiếu niên nấp sau cửa, mặt mày cười nhe răng, chính là hai tên thuộc hạ của Ngụy Chấn.
Còn trong đình viện, Ngụy Chấn nửa người dưới quấn băng gạc, vẻ mặt dữ tợn nhìn chằm chằm Tần Trần, khóe miệng nhếch lên nụ cười oán độc.
Thấy vậy, Tần Trần cũng mỉm cười.
Trong tình thế nguy hiểm, người của hắn bất ngờ thu người xuống, né tránh hai cây côn sắt nhanh như chớp.
"Thịch thịch!"
Hai cây côn sắt đâm vào hư không, chấn động kịch liệt, khiến cánh tay hai người tê dại, cổ tay gần như gãy.
Không cho hai người cơ hội ổn định, Tần Trần đang ngồi xổm bất ngờ xuất thủ, trái cùng lúc tấn công, hai quyền như hai chùy sắt đánh vào ngực hai người.
"A!"
"Bịch!"
Tiếng va chạm kinh hoàng cùng hai tiếng xương gãy vỡ vang lên rõ ràng. Hai tên thiếu niên tập kích Tần Trần hét thét bay ra ngoài, giữa không trung phun ra vũng máu tươi, rồi đè lên nhau ngã xuống đất, bất tỉnh tại chỗ.
Lồng ngực hai người lõm sâu, xương sườn không biết đã gãy mấy cái, bộ dạng thảm hại.
Ngụy Chấn vốn đang cười nhe răng thì sắc mặt đột nhiên cứng đờ, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ, hoảng loạn và ngạc nhiên, gần như không dám tin vào mắt mình.
"Ngụy Chấn, Lâm Thiên và Trương Anh đâu rồi? Giao bọn họ ra ngay, nếu không hôm nay đừng mong còn sống."
Sắc mặt Tần Trần lạnh lùng, bước chân đi về phía trước, ánh mắt như dao sắc bén đâm vào mặt Ngụy Chấn, như muốn xuyên thủng người hắn.
Ánh mắt Ngụy Chấn đờ đẫn, trong mắt thoáng chút sợ hãi, hoàn toàn bị Tần Trần dọa cho mất hồn. Hắn bỗng động thân lăn một cái bỏ chạy vào trong nhà, trong lúc chạy còn quay đầu gầm gừ:
- Tần Trần, Lâm Thiên và Trương Anh đang trong phòng ta, có gan thì vào đây đi.
Trong phòng một mảnh tối đen, khí nguy hiểm lan tỏa, như có mãnh thú Hồng Hoang ẩn núp, khiến Tần Trần nhíu mày.
Lúc nãy Ngụy Chấn tuy hoảng sợ nhưng trong mắt lại thoáng vẻ hưng phấn, có thể thấy trong phòng chắc chắn có mai phục.
Nhưng Tần Trần nào dễ bị dọa. Hắn cười lạnh một tiếng, mặt không thay sắc bước vào.
Không có gì bất ngờ, không có tập kích. Trong nhà chỉ có một bóng người ngồi xếp bằng trong đại sảnh rộng lớn. Ánh nánh từ cửa lớn chiếu vào khiến người kia trông cực kỳ to lớn.
Đó là nam tử mặc huyền bào, dung mạo giống Ngụy Chấn đến mấy phần. Gương mặt như đao gọt tràn ng vẻ kiên định, như một ngọn tháp vững chãi, tỏa ra khí thế phi thường.
"Đại ca, chính là hắn, mấy hôm trước tên Tần Trần này đã làm bị thương ta."
Ngụy Chấn thấy Tần Trần dám vào liền hưng phấn, gầm lên.
"Một tên không ra gì gì, gấp gì."
Thanh niên mặc huyền bào từ từ mở mắt, phóng ra hai tia lãnh mang trầm tĩnh, bình thản rơi vào người Tần Trần.
"Ngươi là Tần Trần? Vết thương trên người Ngụy Chấn là do ngươi gây ra?"
Thanh niên mặc huyền bào nói câu đầu như hưng sư vấn tội, giọng điệu tuy không quá nghiêm khắc nhưng vẫn mang ý chất vấn, như một vị đế vương đang thẩm vấn thần tử.
Tần Trần không trả lời, ánh mắt nhìn sang bên cạnh thanh niên mặc huyền bào, đột nhiên co rút.
Chỉ thấy Lâm Thiên và Trương Anh mặt mũi bầm dập nằm trên mặt đất, khóe miệng tràn máu tươi, cực kỳ thảm hại.
Hai người bọn họ hai ngày nay không biết đã chịu bao nhiêu đau khổ, toàn thân đẫm máu, quần áo rách tả tơi.
"Tần Trần, đừng qua đây, mau chạy đi, tên này chính là đại ca của Ngụy Chấn, Ngụy Chân."
Lâm Thiên và Trương Anh bị tiếng động làm tỉnh, mở mắt sưng húp thấy Tần Trần vội vàng kêu lên yếu ớt. Vì bị trọng thương, nên giọng họ khàn đặc, thảm hại.
"Kêu gì, hai người các ngươi không muốn sống nữa sao."
Ngụy Chấn gầm lên, đá một cước vào hai người, khiến họ hét lên đau đớn, nét mặt thống khổ. Ngụy Chấn thấy vậy cười khanh khách một cách điên loạn.
Ngụy Chân nhìn Ngụy Chấn mất bình tĩnh, tỏ vẻ coi thường.
Ánh mắt Tần Trần đột nhiên cứng đờ, hàn ý băng giá tỏa ra từ người hắn, nhiệt độ trong phòng hạ xuống đột ngột.
Nhưng Ngụy Chân lại có vẻ thờ ơ, lạnh lùng nói:
- Thân phận của ta chắc ngươi đã biết. Ngụy Chấn tuy không đáng nhưng dù sao cũng là đệ đệ của ta. Ta không muốn người ta bảo ta ỷ lớn hiếp nhỏ, nên bây giờ ngươi quỳ xuống dập đầu xin lỗi, rồi để Ngụy Chấn đánh một trận, coi như chuyện đã xong. Ta có thể bỏ qua hiềm khích trước đó để ba người các ngươi rời đi.
Ngụy Chân cao tại thượng, vẻ mặt lãnh đạm, như đang cho Tần Trần một chút mặt mũi.
Tần Trần cười giận dữ, tên ngốc này dám thể hiện trước mặt hắn.
"Cút cho ta."
Bỗng gầm lên một tiếng.
Tiếng gầm chưa dứt, người Tần Trần đã động, một quyền đánh về phía Ngụy Chân.
Bầm!
Quyền phong chấn động, kình phong gầm thét!
Quyền uy đáng sợ như rồng thần trong nháy mắt đánh về phía Ngụy Chân.
Thấy cảnh hai người bạn thảm hại, Tần Trần thực sự tức giận. Hắn biết Ngụy Chân muốn đối phó là mình, còn Lâm Thiên và Trương Anh chỉ là người vô tội.
Cảm nhận được quyền uy kinh không, sắc mặt Ngụy Chân đại biến, chưa kịp phản ứng thì quyền kình đã đến trước mặt. Trong nguy cấp, hắn chỉ kịp giơ hai nắm đấm ngang trước ngực, mà quyền của Tần Trần như muốn hủy diệt tất cả đã đánh xuống cực kỳ hung bạo.
Bịch!
Như một ngọn núi đè xuống, song chưởng Ngụy Chân phát ra tiếng kẽo kẹt, chân khí vỡ tan trong nháy mắt, ngay sau đó lực lượng cường đại của Tần Trần đã đánh hắn bay ra ngoài.
Oanh! Bịch!
Ngụy Chân đập mạnh vào một cái bàn gỗ lớn và cứng, bàn gỗ lập tức nát tươm, mảnh gỗ văng tứ tung.
"Ngươi... Ngươi..."
Ngụy Chấn ở bên trợn mắt há mồm, tay chỉ Tần Trần, cả người run rẩy. Ánh mắt hắn hoảng sợ như nhìn thấy ma quỷ, lùi lại từng bước, gần như không đứng vững nổi.