125. Chương 125: Chuyện nhà

Vợ Trước Pháo Hôi Chuyển Sang Kịch Bản Hắc Nguyệt Quang thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần đầu tiên tham dự liên hoan mừng Tết Dương lịch của trường tiểu học với tư cách là bậc trưởng bối, trải nghiệm đối với Thương Thời Thiên vô cùng mới mẻ.
Tuy nhiên, vừa xuống xe cùng Vệ Dĩ Hàm, cô đã liên tục bị mọi người nhìn chằm chằm.
Những ánh mắt dò xét ấy không phải của các tay săn ảnh mà là từ các phụ huynh học sinh khác cũng đến dự liên hoan.
Thương Thời Thiên cúi đầu nhìn trang phục của mình: “Chúng ta mặc có quá trang trọng không?”
Thương Tiểu Ngũ nói: “Đám cưới của hai người lên xu hướng tìm kiếm mấy ngày liền, người Đông Thành dù không phải một nửa nhưng ít nhất cũng có ba phần nhận ra hai người.”
Thương Thời Thiên nói: “Thật sự ngại quá.”
Vệ Dĩ Hàm chỉ cười, không nói gì.
Thương Tiểu Ngũ lại hạ giọng nói: “Hai người tin không, mai thôi là sẽ có tài khoản marketing đưa tin hai người có con học ở đây cho mà xem.”
Thương Thời Thiên: “Bọn chị vừa mới kết hôn, làm gì có lời đồn nhảm đến mức đó chứ?”
“Khó nói lắm. Tết này chị mà tăng cân một chút, người ta thể nào cũng đồn là chị có bầu.”
Thương Thời Thiên: O_o
Vệ Dĩ Hàm siết chặt tay Thương Thời Thiên: “Đừng lo, nếu thật sự có lời đồn như vậy, chị sẽ xử lý.”
“Ừ ừ!”
Thương Tiểu Ngũ: ...
Bị nhét cơm chó bất ngờ!
Cô lập tức muốn tránh xa cặp đôi tình cảm này, định đi tìm bà nội.
Đang đảo mắt nhìn quanh tìm người, cô bỗng mở to mắt: “Ê, kia chẳng phải là—”
“Gì vậy?”
Thương Thời Thiên nhìn theo ánh mắt cô ấy, thấy một bóng lưng cao ráo, thẳng tắp với chiếc mũ nồi.
Dù đã lâu không gặp, cô vẫn nhận ra đó là vợ của chị cả – Tống Nhữ Thừa.
Tống Nhữ Thừa rất nhạy cảm với ánh mắt của người khác.
Cô lập tức quay đầu lại.
Khi thấy Thương Tiểu Ngũ, vẻ mặt cô ấy rõ ràng thả lỏng hơn.
Thương Tiểu Ngũ tiến lại gần, hỏi: “Chị dâu cả, chẳng phải chị định đợi đến Tết mới về sao?”
Tống Nhữ Thừa nói: “Chị xin nghỉ hai ngày, định tạo bất ngờ cho mọi người, Tiểu Sơ và Tiểu Hy.”
“Thế sao lại tay không thế?”
Tống Nhữ Thừa bất lực: “Vừa xuống máy bay đã chạy thẳng đến đây rồi, chưa kịp mua quà.”
Lúc này, Thương Thời Thiên đưa món quà đang cầm cho cô: “Quà của em có thể cho chị mượn tạm.”
Tống Nhữ Thừa nhìn cô, ánh mắt có chút dò xét: “Em là Thời Dữ?”
Thương Thời Thiên gật đầu: “Vâng, chị dâu cả.”
Ánh mắt Tống Nhữ Thừa lướt qua hai người, nhận lấy quà: “Cảm ơn, mai chị sẽ trả lại em.”
“Đó vốn là quà tặng cháu gái mà, nếu chị muốn trả thì trả cho con bé nhé.”
Tống Nhữ Thừa thoải mái nói: “Vậy chị không khách sáo với người nhà nữa vậy.”
Cô không chỉ không khách sáo với Thương Thời Thiên, mà còn nhìn chằm chằm bó hoa trong tay Vệ Dĩ Hàm: “Cái này cũng là tặng Tiểu Sơ à? Chị cầm giúp nhé.”
Vệ Dĩ Hàm: ...
Cô liền đưa cho cô ấy.
Tống Nhữ Thừa vui vẻ nói: “Cảm ơn, mai chị trả.”
Nói xong liền chạy thẳng vào hậu trường, rõ ràng là đã biết vợ con mình đang ở đâu.
Thương Thời Thiên: “Chị dâu cả vốn là người như thế sao?”
Thương Tiểu Ngũ: “... Ừm.”
Khi chị cả và Tống Nhữ Thừa kết hôn, Thương Tiểu Ngũ vẫn còn học cấp hai, số lần gặp Tống Nhữ Thừa chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mãi đến khi Tống Nhữ Thừa mang thai Thương Lệnh Hy, nghỉ ở nhà vài tháng, cô mới có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn.
Sau khi “cho mượn” hết quà cho Tống Nhữ Thừa, Thương Thời Thiên và Vệ Dĩ Hàm mua thêm một món đồ trang trí hình thỏ dễ thương ở cổng trường để mang vào trong.
Màn múa mà Thương Lệnh Sơ tham gia là tiết mục tập thể của lớp, diễn thứ hai.
Còn tiết mục độc tấu đàn tranh là tiết mục cuối cùng.
Ngồi trong góc, Thương Thời Thiên và Vệ Dĩ Hàm nghe thấy một vài phụ huynh bàn luận: “Đứa bé này giỏi thật. Mới lớp Một mà đã có thể chơi bản nhạc khó như vậy.”
“Gia đình con bé còn giàu có hơn.”
“Chị quen nhà con bé à?”
“Không quen, nhưng tôi có một người bạn làm quản lý tiệm nhạc cụ, lúc đến đó chơi thấy cây đàn tranh của bé. Ít nhất cũng phải ba trăm triệu. Cho một đứa trẻ dùng đàn đắt như thế, còn mang tới trường biểu diễn mà không hề lo bị mất, điều đó cho thấy điều kiện gia đình tốt đến mức nào rồi.”
Nghe vậy, mấy phụ huynh xung quanh đều không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
Thương Thời Thiên bỏ ngoài tai những lời bàn tán về gia thế, chỉ nghe những lời khen dành cho cháu gái mình.
Cháu gái được khen, cô cũng cảm thấy vinh dự.
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, các phụ huynh lần lượt đưa con mình rời đi.
Thương Thời Thiên tìm được chị cả và cháu gái, lập tức đưa quà cho chúng.
“Ai mà chơi đàn tranh hay thế nhỉ? Hóa ra là bé Lệnh Sơ của dì!”
Có lẽ vì biết cả hai mẹ đều đến xem mình biểu diễn, Thương Lệnh Sơ hoạt bát hơn mọi ngày.
Giọng nói cũng đầy hân hoan: “Cảm ơn dì nhỏ!”
Cô bé kéo tay Tống Nhữ Thừa: “Mẹ hai, đây là dì nhỏ, là em gái út của mẹ.”
Tống Nhữ Thừa ngồi xuống, hôn lên má mũm mĩm của cô bé một cái rõ to: “Mẹ hai biết rồi. Con có mệt không, có cần mẹ cõng không?”
Thương Lệnh Sơ định nói không mệt, nhưng trẻ con nào mà lại không thích được mẹ cõng chứ?
Cô bé nhìn Thương Thời Hành, thấy mẹ gật đầu khuyến khích, liền cười tít mắt: “Muốn!”
Vừa nói, cô bé vừa định leo lên lưng Tống Nhữ Thừa.
Vì biểu diễn xong chưa kịp tháo móng giả, móng tay suýt nữa cào vào cổ Tống Nhữ Thừa, Thương Thời Hành vội nhắc nhở: “Tháo móng giả ra trước đã.”
Tống Nhữ Thừa cười: “Không sắc đâu, không sao đâu.”
“Đó là cổ đấy.” Thương Thời Hành nghiêm túc nói.
Tống Nhữ Thừa nhớ đến việc em vợ Thương Thời Thiên trước đây từng bị cắt cổ mà mất mạng, liền không nói gì thêm.
Thương Lệnh Sơ không biết những chuyện quá khứ ấy, tháo móng giả xong liền vui vẻ trèo lên lưng mẹ.
Tống Nhữ Thừa vừa cõng con vừa định đi thì cô bé gọi lại: “Mẹ hai, còn Lạn Kha nữa chứ!”
Bà nội Thương đang ôm Lạn Kha đưa qua, để chú mèo bám lên vai hai mẹ con.
“Lạn Kha, con phải bám chắc đấy, đừng có ngã xuống nhé.”
Lạn Kha: “Meo meo~”
Thương Dữ Phượng nói với Thương Thời Hành: “Con không cần lo cho bọn ta đâu, cứ đi tận hưởng khoảng thời gian hiếm hoi bên nhau đi. Bà và Tiểu Ngũ tự về được.”
Thương Tiểu Ngũ rất tinh ý bước tới nhận lấy bao đàn tranh.
Thương Thời Hành ôm bó hoa, nhanh chóng đuổi theo Tống Nhữ Thừa và con gái.
Tiểu Lệnh Hy còn quá nhỏ, sợ mang tới sẽ quấy khóc, nên Thương Thời Hành không đưa bé đi.
Nếu không, giờ này đã là thời khắc đoàn tụ của cả gia đình bốn người họ rồi.
Nhìn theo bóng lưng họ, Thương Dữ Phượng nói: “Chúng ta cũng về thôi.”
Không về là lại bị mọi người vây xem mất.
Hiện giờ, người biết đến bà ở Đông Thành ngày càng ít.
Nhưng người biết đến Vệ Dĩ Hàm và Thương Thời Thiên lại ngày một nhiều.
Bà đứng cạnh họ rất dễ bị mọi người suy đoán ra thân phận, kéo theo nhiều mối xã giao không cần thiết.
“Bà nội nói đúng đấy, mau đi thôi, con thấy thầy hiệu trưởng đang đi về phía này rồi.” Thương Tiểu Ngũ vội vàng đỡ bà rời đi.
Thương Thời Thiên nhìn quanh, chạm mắt với một người đàn ông trung niên đầu hói.
Cô hỏi Thương Tiểu Ngũ: “Em biết thầy hiệu trưởng trường này à?”
“Không, nhưng trước khi buổi văn nghệ bắt đầu, ông ấy phát biểu tận mười lăm phút.”
Thương Tiểu Ngũ phàn nàn: “Lần gần nhất em thấy ai nói nhiều như vậy là trong lễ tốt nghiệp.”
Vì Thương Thời Thiên và Vệ Dĩ Hàm phải đi mua quà nên khi vào hội trường thì tiết mục đầu tiên đã bắt đầu rồi, nên họ không biết chuyện này.
Nghe vậy, lại cảm thấy mình may mắn thoát được một kiếp.
*
Thương Thời Hành cùng Tống Nhữ Thừa và Thương Lệnh Sơ là gia đình ba người đầu tiên trở về nhà.
Tống Nhữ Thừa nôn nóng muốn gặp lại Tiểu Lệnh Hy.
Sau bữa cơm, cô bé ngồi trên xe đồ chơi, được dì Thanh đưa ra ngoài đi dạo.
Về đến nhà phát hiện những người thân quen đều không có nên quấy khóc suốt cả tối.
May mà được dì Thanh dỗ dành nên đã ổn định lại.
Lúc này cô bé đang ngồi trên cái ghế nhựa nhỏ, cùng dì Thanh nhặt đậu.
“Lệnh Hy, mẹ về rồi đây!” Tống Nhữ Thừa nhào tới bế cô con gái út đã lâu không gặp, hôn một cái rõ to lên má mũm mĩm của bé.
Tiểu Lệnh Hy ngơ ngác, đậu trong tay rơi mất.
“Hu hu...” Cô bé vùng vẫy vươn tay về phía dì Thanh.
Tống Nhữ Thừa nói: “Này, mẹ là mẹ hai đây, không phải người lạ đâu.”
“Không cần mẹ hai.” Lệnh Hy hoàn toàn không biết mẹ hai là ai, bản năng từ chối người lạ ôm hôn.
Thương Thời Hành và Thương Lệnh Sơ bước vào, thấy ngay cảnh hỗn loạn.
Tiểu Lệnh Hy thấy mẹ quen liền vươn tay đòi bế.
Cô bé giãy giụa dữ dội, Thương Thời Hành đành ôm lấy con trước.
Tống Nhữ Thừa có chút mất mát.
Thương Thời Hành liếc cô một cái, trước tiên an ủi con gái.
Sau đó mới nói: “Đây cũng là mẹ con đấy, con từng gặp qua trong cuộc gọi video rồi, quên rồi sao?”
Tiểu Lệnh Hy ôm cổ Thương Thời Hành, lặng lẽ nhìn Tống Nhữ Thừa, nhất quyết không để cô ấy bế.
Thương Lệnh Sơ lên tiếng dụ dỗ em: “Mẹ là người bay trên trời đấy, hiếm khi mới xuống đất, em phải tranh thủ cơ hội, không là mẹ lại bay mất đấy.”
Câu nói này nghe cứ sai sai... Tống Nhữ Thừa dở khóc dở cười.
Cô ấy làm phi công đã nhiều năm trước rồi, chỉ là hồi đó Thương Lệnh Sơ còn nhỏ, cả Thương Thời Hành và cô ấy đều hay kể thế với con.
Tiểu Lệnh Hy: “Bay trên trời? Lulu?”
Tống Nhữ Thừa hoang mang nhìn con gái lớn cầu cứu.
Thương Lệnh Sơ nói: “Là ngựa bay trong My Little Pony đấy.”
Tống Nhữ Thừa ngượng ngùng, cô ấy chưa từng xem My Little Pony.
Nhưng không sao, tối nay có thể cấp tốc học bù.
“Cả hai mẹ con đi tắm đi, tắm xong rồi nói chuyện tiếp.” Thương Thời Hành nói.
Tống Nhữ Thừa phải về vào chiều mai, thời gian để làm quen lại với Tiểu Lệnh Hy không còn nhiều, xem ra tối nay cả nhà bốn người phải ngủ chung với nhau rồi.
Đợi Tống Nhữ Thừa và Thương Lệnh Sơ tắm xong, Thương Thời Hành cố ý để Tiểu Lệnh Hy ở lại trong phòng với hai mẹ con, rồi mới đi tắm.
Tiểu Lệnh Hy một mặt muốn chơi với chị, ngủ cùng mẹ, mặt khác lại cảnh giác với “người lạ” trong phòng.
Nhưng khi Thương Thời Hành tắm xong bước ra, trong phòng đã tràn ngập tiếng cười khúc khích của trẻ con.
“Mẹ ra rồi, đến giờ đi ngủ rồi.” Tống Nhữ Thừa nói.
Có vẻ cô ấy vừa chơi trò gì đó với hai đứa nhỏ, nên cả Thương Lệnh Sơ và Tiểu Lệnh Hy đều luyến tiếc chưa muốn dừng lại.
Tống Nhữ Thừa lại nói: “Mẹ kể chuyện trước khi ngủ cho nhé?”
“Nghe ạ!”
“Vậy thì mau nằm xuống.”
Hai đứa trẻ nằm xuống ngoan ngoãn.
Thương Thời Hành ngồi bên cạnh bôi kem dưỡng thể.
“Đây là một câu chuyện về bầu trời và những chú chim...” Tống Nhữ Thừa nhẹ nhàng kể.
Có thể do chơi mệt, cũng có thể là vì giọng kể chuyện hơi chán, hai đứa bé rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Thương Thời Hành tắt đèn, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ phát ánh sáng dịu nhẹ.
Cô vừa nằm xuống thì Tống Nhữ Thừa lặng lẽ lật người, bò sang phía cô.
“Em...” Thương Thời Hành vừa mở miệng đã bị Tống Nhữ Thừa bịt lại.
Tống Nhữ Thừa thì thầm: “Đừng nói.”
Thương Thời Hành gạt tay cô ra.
Tống Nhữ Thừa giơ điện thoại lên, gõ vài chữ: “Ăn khuya không? Em đói rồi.”
Thương Thời Hành gật đầu.
Để tránh làm bọn trẻ tỉnh giấc, hai người nằm thêm nửa tiếng nữa rồi mới dậy chuẩn bị đồ ăn khuya.
————————————
Về sau—
Cô giáo: “Gọi phụ huynh em đến.”
Tiểu Lệnh Hy: “Mẹ hai em ở trên trời.”
Cô giáo: “Xin lỗi, cô không biết...”
Tống Nhữ Thừa: “???”