Vợ Trước Pháo Hôi Chuyển Sang Kịch Bản Hắc Nguyệt Quang
Chương 83: Điều Tra
Vợ Trước Pháo Hôi Chuyển Sang Kịch Bản Hắc Nguyệt Quang thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chị cứ tưởng em chẳng có tính khí gì cả." – Vệ Dĩ Hàm nói.
Thương Thời Thiên: Hả?
Là điều gì đã khiến Vệ Dĩ Hàm có ảo giác như vậy?
Nhưng cô không hề giận Vệ Dĩ Hàm.
Vì cô mới chợt nhận ra rằng, thì ra Vệ Dĩ Hàm cũng có một khía cạnh rực rỡ đến vậy.
Trước đây cô quá ít quan tâm và tìm hiểu về Vệ Dĩ Hàm.
May là, cô vẫn còn cơ hội.
Thương Thời Thiên hỏi: "Chị lấy đâu ra gan mà dám lặn ở nơi cách bờ xa đến một hải lý như vậy?"
Vệ Dĩ Hàm thản nhiên đáp: "Chị có chứng chỉ lặn, vả lại, chị cũng không lặn quá sâu."
Cô bắt đầu yêu thích lặn khi được điều chuyển đến chi nhánh công ty tại Cảng Thành.
Đây là một môn thể thao mạo hiểm, vừa nguy hiểm vừa kích thích.
Khi lặn dưới đáy biển, những cảm xúc điên cuồng bị kìm nén trong lòng cô thường như được giải tỏa, bùng nổ.
Cảm giác đó còn sảng khoái hơn cả chơi tennis.
Thương Thời Thiên vẫn còn sợ hãi nói: "Vậy vẫn quá liều lĩnh."
Cô chỉ dám bơi gần bờ thôi.
Còn kiểu như Vệ Dĩ Hàm – không mang thiết bị lặn mà chỉ nín thở lặn sâu... đừng nói vài chục giây, ngay cả vài giây cô cũng không chịu nổi.
"Em sợ chị xảy ra chuyện à?" – Vệ Dĩ Hàm hỏi.
"Chuyện đó không phải đương nhiên sao?"
Vệ Dĩ Hàm chăm chú nhìn cô, cảm xúc trong lòng cô cuộn trào như sóng biển.
Nhưng cuối cùng lại hóa thành một dòng nước ấm áp chảy tràn trong tim.
...
Sau khoảng nửa tiếng dưới biển, Thương Thời Thiên và Vệ Dĩ Hàm trở lại sàn bơi.
Bồ Phỉ Phỉ đưa khăn tắm cho họ, và mang ra thêm dưa lưới và dưa hấu.
Thương Thời Thiên nói với Bồ Phỉ Phỉ và Chử Phi: "Chị Bồ, chị Chử, hiếm khi ra biển, hai người cũng xuống bơi một chút đi."
Chử Phi toàn thân căng cứng: "Không cần đâu."
Bồ Phỉ Phỉ nói: "Tôi nhớ cô biết bơi mà?"
Chử Phi: "Tôi biết bơi, nhưng chỉ ở vùng nước ngọt thôi."
Vệ Dĩ Hàm không hiểu rõ về vệ sĩ của mình lắm, chỉ biết Chử Phi là người ở vùng không có biển.
Thương Thời Thiên đoán: "Chị Chử chắc chưa tiếp xúc nhiều với biển đúng không? Nên khi ở giữa đại dương xa bờ thế này, sẽ cảm thấy căng thẳng và sợ hãi."
Chử Phi không muốn người khác biết điểm yếu của mình, nhưng đã bị nhìn thấu rồi thì cũng chẳng giấu làm gì nữa.
"Ừm."
Bồ Phỉ Phỉ nói: "Bảo sao cô ấy lên du thuyền là cả người cứ căng cứng mãi."
Vệ Dĩ Hàm thì không mấy bận tâm đến chuyện đó, chỉ nói: "Vào phòng khách ngồi đi."
Cô vỗ nhẹ vào Thương Thời Thiên, ra hiệu cho cô đi tắm.
Thương Thời Thiên hiểu rằng nếu họ không vào trong thì Chử Phi sẽ cứ đứng gác ở khu vực sàn bơi – nơi không có lan can dễ khiến người thiếu cảm giác an toàn càng thêm lo lắng.
Vì vậy cô nghe lời xuống khoang để tắm.
Bồ Phỉ Phỉ thì thoải mái hơn, tuy không xuống biển bơi nhưng vẫn lấy cần câu ra để câu cá biển.
Khi Thương Thời Thiên tắm xong bước ra ngoài, trong thùng của Bồ Phỉ Phỉ đã có vài con cá.
Thương Thời Thiên không nhận ra các loại cá trong thùng, bèn hỏi: "Chị Bồ câu được những loại cá gì vậy?"
"Toàn là cá tạp thôi. Ở đây không có rạn san hô, cũng không phải vùng biển sâu, lại không đúng khung giờ, nên chẳng câu được loại cá quý hiếm nào. Nhưng cách đây hai hải lý có trại nuôi biển nước sâu nên cũng câu được một con cá mú đá xanh."
Những con cá không tiện chế biến thì Bồ Phỉ Phỉ đều thả về biển, phần còn lại là nguyên liệu cho bữa tối của họ.
Tất nhiên, trên thuyền vẫn còn nhiều thực phẩm khác, nhưng ăn cá do chính mình câu được cũng có cái thú vị riêng.
Vì thế, Thương Thời Thiên cũng ra boong tàu để trải nghiệm câu cá biển.
Lúc này đã hơn sáu giờ, dù mặt trời chưa lặn nhưng ánh sáng không còn gay gắt như vài tiếng trước, đàn cá cũng hoạt động nhiều hơn.
Thương Thời Thiên vừa thả cần câu xuống không lâu đã có cá cắn câu.
Có thể do di chứng từ việc đánh tennis hôm qua (tay cô vẫn còn đau), cũng có thể vì mới bơi xong nên bị mất sức, cô gần như không đủ sức để kéo cần và thu dây.
Bồ Phỉ Phỉ vội chạy tới giúp đỡ: "Lúc thu cần phải dùng sức ở eo, vì cá biển mạnh hơn cá nước ngọt, sức kéo cũng lớn hơn nhiều."
Sau hơn mười phút vật lộn, cô câu được một con cá chim bạc nặng nửa ký.
Bồ Phỉ Phỉ nhìn cô bằng ánh mắt đầy phức tạp.
"Sao vậy chị Bồ?"
"Tiểu Thương à, em đúng là... thánh thể câu cá trời sinh."
Cô ấy câu nửa ngày trời, con đắt nhất cũng chỉ là cá mú đá xanh.
Vậy mà không bằng con cá đầu tiên và cũng là duy nhất của Thương Thời Thiên.
"Câu tiếp không?" – Bồ Phỉ Phỉ nhìn Thương Thời Thiên đầy nhiệt tình.
Thương Thời Thiên: ...
Thôi bỏ đi, cô biết mình không hợp với câu cá biển, cô chỉ hợp với cờ vây thôi.
Cô xua tay, quay lại khoang tàu.
Chử Phi lúc này đã rời khỏi phòng khách và lên boong tàu.
Vệ Dĩ Hàm cũng tắm xong, đang ngồi trên sofa xem máy tính bảng.
Thấy Thương Thời Thiên bước vào, cô đặt máy tính bảng xuống và đưa tay ra.
Thương Thời Thiên đặt tay lên tay cô, thuận thế ngồi xuống bên cạnh.
"Câu được gì rồi?" – Vệ Dĩ Hàm hỏi.
Thương Thời Thiên đảo mắt một vòng, cười chỉ vào Vệ Dĩ Hàm: "Một con cá lớn."
Vệ Dĩ Hàm cũng cười, ghé sát tai cô thì thầm: "Bảo sao Bồ Phỉ Phỉ nói em là 'thánh thể câu cá biển'."
"Chứ sao nữa?"
"Vậy sao không câu tiếp?"
"Em không tham, một con là đủ rồi."
"Thế con cá đó định chế biến kiểu gì? Hấp, kho tàu, sốt trắng, hay chiên khô?"
Thương Thời Thiên nhìn sang khu vực bếp, nói: "Điều kiện không cho phép, chắc chỉ có thể hấp thôi."
Hệ thống: 【......】
【Đinh đinh đoong——】
Thương Thời Thiên không hiểu vì sao hệ thống lại xuất hiện vào lúc này.
【Tiểu Hắc Thống Tử, có chuyện gì à?】
Hệ thống: 【À không có gì, chỉ là muốn báo cho cô rằng chỉ số đau lòng lại tăng thôi.】
【Vượt 60% rồi à?】
Hệ thống: 【Ừ ừ! Việc cô và nữ chính ra biển đã bị người ta chụp lại và đã truyền đến tai bạch nguyệt quang rồi!】
Mấy cậu ấm cô chiêu tham gia buổi salon hôm đó tuy không nhận ra Vệ Dĩ Hàm, nhưng lúc chụp ảnh lại vô tình chụp được bóng dáng hai người họ.
Do du thuyền khi đậu hay ra khơi đều phải khai báo với ban quản lý bến cảng, nên có người đã tiết lộ việc Vệ Dĩ Hàm đưa du thuyền cá nhân ra biển.
Người chụp ảnh lập tức liên hệ hình bóng đó với Vệ Dĩ Hàm.
Người cuối cùng từng ngồi lên du thuyền cá nhân của Vệ Dĩ Hàm, và còn bị đồn có quan hệ mờ ám, là Doãn Tại Thủy.
Có người đã đi tìm Doãn Tại Thủy, phát hiện cô đang tham dự một cuộc họp, hoàn toàn không thể ra biển cùng Vệ Dĩ Hàm.
Thế là họ suy đoán rằng, người ra biển cùng Vệ Dĩ Hàm lần này, rất có thể chính là bạn gái mà Vệ Dĩ Hàm từng công khai thừa nhận trong buổi tiệc riêng!
Hệ thống: 【...Ban đầu, bạch nguyệt quang đã đau lòng khi nghe nữ chính thừa nhận có bạn gái. Bây giờ, nữ chính lại mặc kệ tin đồn, công khai đưa cô ra biển... Trong khi bạch nguyệt quang lần trước chỉ được lên du thuyền chứ còn chưa có cơ hội ra biển! Sự so sánh đau đớn này, chẳng phải là đau lòng chồng chất đau lòng sao?】
Thương Thời Thiên: ......
Vệ Dĩ Hàm suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười lạnh.
Cốt truyện trong nguyên tác đúng là lắm trò.
Nhưng điều Thương Thời Thiên để tâm lại là: "A Hàm, chị có từng nghĩ đổi bến đậu du thuyền chưa? Em thấy dễ bị chụp ảnh lắm."
Vệ Dĩ Hàm: ......
Dù cô biết Thương Thời Thiên đang nói về chuyện gì, nhưng cô chỉ có thể giả vờ không hiểu.
"Ý gì cơ?"
"Em vừa nhận được tin nhắn, bảo là chuyện hai chúng ta ra biển đã bị chụp ảnh."
"Bị chụp rõ mặt à?"
Thương Thời Thiên liền đi hỏi hệ thống.
【Không có chụp rõ mặt đâu.】
Cô kể lại lời hệ thống.
Vệ Dĩ Hàm mỉm cười: "Được rồi, về sẽ bảo Bồ Phỉ Phỉ đổi sang bến khác."
Thương Thời Thiên cứ tưởng hệ thống nói xong sẽ tự động ẩn đi, ai ngờ lại gửi cho cô một bộ hướng dẫn.
【Cái gì đây? 《Một con cá – nhiều cách ăn: Hướng dẫn hiểu trọn về một con cá》】
Vừa mở ra, cô đã lập tức đóng lại.
Trời ạ, thì ra là cái kiểu "ăn" đó!
Khoan đã, những cách chế biến mà Vệ Dĩ Hàm vừa nói, chẳng lẽ là đang ám chỉ cái đó...?
Cô quay đầu nhìn Vệ Dĩ Hàm, phát hiện đối phương đang nhìn cô với vẻ vừa cười vừa không.
"Đói rồi à?"
*
Tuy người trong cuộc không mấy để tâm đến chuyện bị chụp ảnh khi ra biển, nhưng trong các nhóm 'hóng chuyện' của giới nhà giàu, chủ đề này lại ngày càng nóng hổi.
Buổi trưa, Thương Thời Hành còn đến tập đoàn Vệ thị tìm Vệ Dĩ Hàm, buổi chiều cô ấy đã đưa bạn gái ra biển.
Bảo hai việc này không liên quan thì giới hào môn Đông Thành chẳng ai tin cả.
Có điều, hai bên giữ kín quá, khiến chẳng ai hiểu rõ rốt cuộc là thế nào.
Vừa hay Thương Tiểu Ngũ vốn hay lướt mấy nhóm đó, đã hiểu được chút ít về chuyện này. Cô gọi điện cho Thương Thời Thiên.
Không gọi được.
Nghĩ lan man đến mấy kịch bản giết người, phi tang xác xuống biển, cô hoảng loạn chạy đi tìm Thương Thời Hành.
Thương Thời Hành hiểu rõ tình hình, day trán, bật cười vì tức giận.
Rất nhanh, cô lại bình tĩnh lại: "Trên biển tín hiệu yếu, gọi không được là chuyện bình thường."
"Nhưng lỡ đâu cô ta trả thù chúng ta, ra tay với Thương Kỳ Quán thì sao?"
Thương Thời Hành nhìn em gái bằng ánh mắt như đang nhìn một đứa ngốc: "Cả thế giới đều biết hai người họ ra biển, nếu Tiểu Thiên mà không quay về, em nghĩ Vệ Dĩ Hàm có thoát khỏi vòng pháp luật không?"
Thương Tiểu Ngũ "ồ" một tiếng, lại hỏi: "Chị không lo à?"
"Lo thì có ích gì? Ra biển là do Tiểu Thiên tự nguyện chọn, chẳng lẽ chị phải lái ca nô ra kéo em ấy về?"
*
Đông Thành, tại một trung tâm giám định pháp y.
Tạ Mi vừa đến nơi thì đã nhận được cuộc gọi từ Doãn Liên.
"Vệ tổng lại bị chụp ảnh rồi à? Bị thì cứ bị, đâu phải lần đầu. Chỉ cần tin đó không lên báo, không cần để ý làm gì."
"......"
Cúp máy xong, Tạ Mi tìm đến người nhân viên từng hỗ trợ cô làm giám định.
Cô nói thẳng: "Có ai đến tìm anh hỏi về chuyện tôi làm xét nghiệm quan hệ huyết thống không?"
Cô rất chắc chắn, trước khi giao bản báo cáo thứ hai cho Vệ Dĩ Hàm, cô không để bất kỳ bên thứ ba nào biết, càng không có chuyện sao in hay lộ lọt thông tin.
Vậy nên, nguồn rò rỉ duy nhất chỉ có thể đến từ trung tâm giám định.
Vốn dĩ việc cô làm giám định đã không hợp quy trình, còn người làm cũng làm sai quy định, nên anh ta càng sợ bị lộ chuyện.
Dưới sự truy hỏi của Tạ Mi, anh ta nhanh chóng khai thật.
Một thời gian trước, có người đến kiểm tra và phát hiện một số dữ liệu không khớp.
Ví dụ như có dữ liệu mẫu xét nghiệm nhưng lại không có hồ sơ thu thập mẫu tương ứng, thông tin trên đơn đăng ký xét nghiệm quan hệ huyết thống thì toàn là giả.
Việc anh ta xét nghiệm trái quy định bị phát hiện.
Lúc đang lo mất việc, có người bảo rằng, chỉ cần đưa ra bản báo cáo kia, mọi chuyện sẽ được bỏ qua, coi như chưa từng xảy ra.
Vốn chẳng có mấy đạo đức nghề nghiệp, vì lợi ích cá nhân, anh ta lập tức gửi bản báo cáo đó cho đối phương.
Tạ Mi hỏi: "Người đó là ai?"
Anh ta do dự rồi ghé sát tai cô thì thầm một cái tên.
Tạ Mi nhíu mày.
Là cô ta?
Bảo sao lại có khả năng như vậy.
Nhưng tại sao đối phương lại bất ngờ chú ý đến trung tâm giám định này?
Và làm sao mà bản báo cáo lại đến tay Thương Thời Hành?
Phải biết, mẫu xét nghiệm cô dùng là tên giả.
Hơn nữa, cô chưa bao giờ nói rằng việc giám định này là do Vệ Dĩ Hàm yêu cầu.
Thương Thời Hành dựa vào đâu để xác định?
Tạ Mi đang sắp xếp lại các manh mối thì đột nhiên nhớ ra một chuyện:
Doãn Tại Thủy tuy chưa tiếp xúc trực tiếp với bản báo cáo, nhưng không loại trừ khả năng từng thấy nó trong xe của Tạ Mi.
Mà người đó lại là thanh mai trúc mã với Doãn Tại Thủy, có thể đã được Doãn Tại Thủy nhờ đến trung tâm giám định để điều tra.
Vậy vấn đề là...
Bản báo cáo đó, là Doãn Tại Thủy đưa cho Thương Thời Hành sao?
—————————————
Tạ Mi:
Tôi đang điều tra sự thật, còn Vệ tổng cô thì đang tận hưởng sao!?
Vệ tổng: Tôi trả lương cô chưa đủ nhiều sao?
Tạ Mi: ...(câm nín)