Vòng Lặp Mối Tình Đầu - Dung Vô Tiên
Xem phim, đắp chăn và... ghen?
Vòng Lặp Mối Tình Đầu - Dung Vô Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Chước Hoa là người có một nhược điểm khá chí mạng, đó là ——
Rất dễ mềm lòng.
Không chỉ mềm lòng, mà còn cực kỳ dễ bị lung lay bởi sự mềm mỏng, chứ cứng rắn thì vô ích.
Khi cô còn ở phòng thí nghiệm, Khương Hồi, Dương Lan và những người khác đều phát hiện ra điểm yếu này của Ôn Chước Hoa, luôn coi cô như cứu tinh.
Mỗi lần bọn họ đưa ra số liệu thí nghiệm kỳ lạ, đều sẽ nhìn cô bằng ánh mắt tội nghiệp, hỏi: “Đàn chị ơi——sao số liệu của em lại kỳ lạ vậy? Cứu em với!”
Chỉ cần đối phương bày ra bộ dạng đáng thương như thế, Ôn Chước Hoa sẽ thở dài một hơi, cam chịu mà đến dọn dẹp mớ hỗn độn đó.
Huống chi là tình huống bây giờ, Lộ Kinh Đường trước hết làm một bàn đồ ăn ngon, rồi không khí cũng rất tốt, thậm chí chẳng bắt cô phải làm gì, cuối cùng còn dùng giọng điệu kiểu “tôi có đang làm phiền cậu không” để nói chuyện.
Ôn Chước Hoa thậm chí chợt nảy ra ý nghĩ, nếu giờ cô từ chối, thì thật sự là quá vô tình.
Cô mím môi, vẫn có chút do dự hỏi: “Lộ ca… mà lại sợ ma sao?”
“Trông không giống sao, hay là…” Lộ Kinh Đường khẽ thở dài, “Yêu Yêu, cậu kỳ thị những người sợ ma à?”
Ôn Chước Hoa vội xua tay: “Không không không, không đến nỗi thế, chỉ là có hơi…”
Lộ Kinh Đường nhìn cô.
Cô ngập ngừng một giây, phát hiện bản thân thật sự không thể giải thích tại sao mình lại nghĩ anh không nên sợ ma.
Chẳng lẽ bảo là vì những lời cô đã nghe trước đó.
Cô đành gật đầu: “Không sao, tôi về nhà cũng chẳng làm gì, cậu đã mời tôi ăn cơm, tôi đi xem phim cùng cậu cũng là chuyện đương nhiên.”
Lộ Kinh Đường luôn cảm thấy phản ứng của Ôn Chước Hoa hơi lạ, nhưng lại không thể nói rõ là lạ ở điểm nào.
Nếu phải nói, thì giống như…
Anh nghĩ ngợi chốc lát.
Giống như cô biết rõ anh chẳng hề sợ ma vậy.
Nhưng, chuyện này hoàn toàn vô lý.
Dù Du Việt biết kế hoạch của anh, cũng tuyệt đối không thể lỡ lời nói ra; những người khác càng không có lý do để trò chuyện với Ôn Chước Hoa về chuyện này.
Lộ Kinh Đường gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, khẽ cong môi, trêu chọc cô: “Chỉ là đi xem phim thôi, không cần phải có vẻ quyết tâm sống chết đến thế đâu.”
Ôn Chước Hoa: “…”
Căn hộ này Lộ Kinh Đường cũng không thường xuyên ở, nhưng lúc chuẩn bị dọn vào, anh đã cho người cải tạo phòng làm việc thành phòng chiếu phim.
Giờ thì có dịp dùng đến.
Nhà họ Lộ giàu có, thiết bị phòng chiếu phim đều thuộc loại tối tân nhất ——
Trực diện là màn chiếu khổng lồ chiếm gần hết bức tường, kết hợp với dàn loa âm thanh vòm phủ khắp phòng, còn có…
Ôn Chước Hoa nhìn kỹ.
Một chiếc ghế sofa đôi trông đã thấy vô cùng thoải mái.
Cô có thù oán gì với chiếc ghế sofa đôi này sao.
Lộ Kinh Đường đang chọn phim, vẫn không quên nói với cô: “Cứ tự nhiên ngồi đi.”
Ôn Chước Hoa suy nghĩ hai giây, “cứ tự nhiên ngồi đi” này rốt cuộc có thể ngồi ở đâu.
Nhưng đã đồng ý xem phim cùng người ta, giờ cô cũng không tiện thay đổi ý định, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi vào một bên của sofa, còn rất cố gắng dịch sát vào thành ghế.
Lộ Kinh Đường đã chọn xong phim, ung dung bước đến ghế sofa, rất tự nhiên ngồi xuống.
Mùi hương sạch sẽ, mát lạnh từ người anh lập tức phả vào, Ôn Chước Hoa chỉ cảm thấy ngay cả hơi thở cũng như tràn ngập mùi hương của Lộ Kinh Đường.
Một mùi hương rất đặc biệt, bao nhiêu năm qua, cô chỉ ngửi thấy mùi hương này trên người Lộ Kinh Đường.
Hồi cấp ba, cô từng khao khát được ngồi cạnh anh, hoặc lướt qua anh, tham lam hít lấy mùi hương ấy.
Nghĩ kỹ lại, hồi đó làm sao cô có thể tưởng tượng được sẽ có một ngày, cô cùng Lộ Kinh Đường ngồi chung một chiếc ghế sofa xem phim.
Hơi thở hòa quyện, tất cả đều là những điều mà hồi cấp ba cô chỉ dám khao khát.
Tiếng mở đầu phim bất ngờ vang lên, ý thức của Ôn Chước Hoa bị kéo về hiện tại.
Cô khẽ hắng giọng, chỉnh giọng: “Sao trên người cậu không có mùi dầu mỡ?”
Lộ Kinh Đường nói một cách rất tự nhiên: “Nấu xong thì đi tắm.”
Ôn Chước Hoa sững sờ: “Sao cậu lại tắm lúc đó?”
“Hửm?” Lộ Kinh Đường lười nhác, “Chẳng lẽ phải tắm bây giờ, rồi phát trực tiếp cho cậu xem?”
Ôn Chước Hoa: “…”
Lộ Kinh Đường cầm chai nước khoáng bên cạnh, ngửa đầu uống vài ngụm, ánh mắt Ôn Chước Hoa vô thức dừng lại ở yết hầu đang lên xuống của anh, rồi trượt xuống theo đường cổ anh.
Anh mặc áo phông đen, dù ánh sáng trong phòng chiếu khá tối, vẫn nhìn ra làn da anh trắng đến mức hơi quá đà ẩn dưới lớp áo đen ấy.
Ánh mắt Ôn Chước Hoa cuối cùng dừng lại ở viền áo ôm lấy làn da.
Cô còn có chút tiếc nuối một cách khó hiểu.
Cô lại thuộc dạng trí tưởng tượng phong phú, câu “phát trực tiếp cho cậu xem” của Lộ Kinh Đường…
Ôn Chước Hoa im lặng hai giây, Lộ Kinh Đường đã uống xong nước, đang thong thả vặn nắp chai.
Bắt gặp ánh mắt Ôn Chước Hoa, Lộ Kinh Đường nhướng mày, cúi đầu nhìn theo tầm mắt cô, dừng lại một chút, rồi hỏi: “Thật sự muốn xem à?”
Ôn Chước Hoa khựng lại, vội lắc đầu: “Không không, tôi không thích xem mấy thứ đó.”
Thấy Lộ Kinh Đường trông như không tin lời cô, Ôn Chước Hoa vội biện minh: “Trước đây A Hoè hay gửi cho tôi mấy video nam kiểu hở hang kh*** g**, tôi chỉ xem đúng một lần thôi, nếu thích thì tôi đã giống A Hoè…”
Cô tận mắt nhìn thấy khóe môi Lộ Kinh Đường từ từ cụp xuống, ánh cười trong mắt cũng nhạt đi vài phần.
Hồi lâu, cậu ấm họ Lộ khẽ “chậc” một tiếng, nghe ra có chút bực bội: “Cậu thấy họ đẹp trai lắm à?”
Ôn Chước Hoa: “…Không đẹp lắm?”
Lộ Kinh Đường cười khẩy: “Giọng điệu của cậu nghe chẳng giống ‘không đẹp lắm’ chút nào.”
Ôn Chước Hoa cảm thấy Lộ Kinh Đường hơi có vấn đề, cô thấy đẹp hay không thì liên quan gì đến anh.
Lộ Kinh Đường ngừng lại một chút, lại hỏi: “Vậy cậu thường thích xem mấy clip kiểu gì?”
Ôn Chước Hoa thật sự không mấy hứng thú, nhưng Lộ Kinh Đường đã hỏi, cô cũng nghĩ nghĩ rồi đáp: “Có múi bụng, chắc vậy.”
Lộ Kinh Đường “Ừ” một tiếng: “Tôi cũng có múi bụng.”
Ôn Chước Hoa: “?”
Lộ Kinh Đường lười nhác: “Muốn xem không?”
Ôn Chước Hoa: “…”
Cô nghiêm túc hỏi: “Rốt cuộc nhà họ Lộ bị làm sao vậy? Nếu thiếu tiền thì bán cái bình hoa ba mươi triệu kia trước đi.”
Lộ Kinh Đường khẽ cười khẩy.
Dù anh không nói gì, Ôn Chước Hoa vẫn hiểu ý cậu ấm ——
Ba mươi triệu? Ý cậu là chê múi bụng của tôi rẻ đến vậy sao?
Ôn Chước Hoa cảm thấy… cũng có lý, nhưng lại tự hỏi ——
Chẳng lẽ cô trông giống người giàu, có khả năng “mua” múi bụng chắc?
Cuối cùng cũng thoát khỏi chủ đề khiến người ta đỏ mặt, Ôn Chước Hoa vừa tập trung được vào phim thì bắt đầu cảm thấy lạnh.
Dù đang giữa mùa hè, nhưng máy điều hòa trong phòng chiếu bật hơi thấp, cô càng ngồi càng thấy tay chân lạnh buốt.
Lộ Kinh Đường liếc sang: “Sao vậy?”
“Có hơi lạnh,” Ôn Chước Hoa nói, “Cậu chỉnh máy điều hòa lên chút được không?”
Lộ Kinh Đường làm bộ nhìn quanh một vòng: “Không thấy điều khiển đâu.”
Ôn Chước Hoa “hả?” một tiếng, ngơ ngác.
Lộ Kinh Đường lại liếc một cái, rồi đứng dậy lục tủ gần đó lấy ra một chiếc chăn mỏng, thương lượng: “Dùng cái này đắp tạm nhé?”
Ôn Chước Hoa ngẫm nghĩ, cứ nghĩ thế nào cũng thấy lời “không tìm được điều khiển” nghe rất vô lý, nhưng nhìn chiếc chăn trong tay Lộ Kinh Đường, đoán chắc anh sợ nóng, không muốn chỉnh nhiệt độ.
Mấy chuyện này, Ôn Chước Hoa cũng dễ tính.
Cô thờ ơ gật đầu, vừa định với tay lấy chăn, thì thấy ——
Lộ Kinh Đường tự nhiên ngồi xuống lại, đồng thời kéo chăn đắp luôn cả chân mình và Ôn Chước Hoa, rồi ngả người thoải mái dựa vào lưng ghế.
Ôn Chước Hoa: “???”
Lộ Kinh Đường còn rất ngây thơ, quay sang: “Có chuyện gì sao?”
Ôn Chước Hoa: “…Sao cậu cũng đắp?”
Giọng Lộ Kinh Đường vô cùng tự nhiên, như không hiểu tại sao cô lại hỏi vậy: “Vì tôi cũng lạnh mà.”
Ôn Chước Hoa: “…”
Anh cũng lạnh thì chỉnh nhiệt độ cao lên một chút đi!
À, cô nghĩ thầm, tìm không thấy điều khiển.
Lộ Kinh Đường đã quay đầu, tập trung lại vào bộ phim.
Chỉ còn Ôn Chước Hoa lén lút liếc nhìn Lộ Kinh Đường, rồi nhìn chiếc chăn đang đắp chung, cảm thấy cảnh tượng này quá mờ ám.
Anh ngồi ngay bên cạnh, cùng cô chia sẻ một tấm chăn, rõ ràng chẳng hề chạm vào nhau, nhưng tấm chăn như dẫn nhiệt, khiến cô cảm nhận được hơi ấm của anh từng chút một.
Khoảng cách quá gần.
Cô chỉ cần khẽ động chân thôi, là có thể chạm vào chân anh.
Ôn Chước Hoa rất khó tập trung.
Nhưng Lộ Kinh Đường thì lại quá đỗi thản nhiên, như thể cảnh tượng này chẳng có gì bất thường.
Ôn Chước Hoa phải cố gắng lắm mới miễn cưỡng dán mắt vào màn hình, nhưng vừa nhận ra mình chẳng biết phim đang chiếu đến đoạn nào, liền quay đầu hỏi: “Vừa rồi chiếu cảnh gì ấy nhỉ?”
“Cậu nói gì?” Lộ Kinh Đường như vừa bị kéo ra khỏi bộ phim, không nghe rõ lời cô nói, liền cúi người lại gần hơn để nghe.
…Khoảng cách càng gần.
Hơi thở của Lộ Kinh Đường càng rõ ràng, bao phủ lấy cô, gần đến mức như chỉ cần anh đưa tay ra là có thể ôm chầm lấy cô.
Ôn Chước Hoa cảm thấy tình huống này thật sự tệ hại.
Cô mím môi, vô cớ căng thẳng, rồi lắc đầu: “Không có gì.”
Lộ Kinh Đường cũng không hỏi thêm, nhưng…
Hoàn toàn không có ý định ngồi xa ra.
Ôn Chước Hoa đã dồn hết vào mép ghế, muốn nhắc anh, nhưng lại sợ mình tỏ ra quá nhạy cảm.
Hai người cứ thế duy trì khoảng cách thân mật, cùng ngồi chung một chiếc ghế sofa, đắp chung một chăn xem phim.
Ôn Chước Hoa vừa cố gắng tập trung vào phim, thì Lộ Kinh Đường — người trông có vẻ rất chuyên chú — lại lặng lẽ dời ánh mắt sang cô.
Anh làm ra vẻ thờ ơ, nhưng chỉ mình anh biết, giờ đây lòng anh hỗn loạn đến mức nào.
Người anh thích đang ngồi ngay bên cạnh, chỉ cần đưa tay là có thể kéo cô vào lòng.
Thậm chí, cô sẽ ngồi trên đùi anh, vòng tay ôm eo anh, chỉ cần cúi đầu là có thể hôn được.
Lộ Kinh Đường chợt thấy bực bội một cách vô cớ.
Một nỗi bực bội vì không hài lòng với khoảng cách này, càng không hài lòng với mối quan hệ hiện tại. Anh muốn gần cô hơn, muốn trở thành người cô tin tưởng, dựa dẫm nhất.
……
“Á!” Ôn Chước Hoa bất ngờ kêu lên.
Cô không sợ ma, nhất là sau khi cha mẹ qua đời.
Nhưng cô vẫn không thích những cảnh hù dọa bất ngờ, chủ yếu vì không kịp chuẩn bị, nên bị giật mình.
Cô nhanh chóng trấn tĩnh lại, rồi hơi nghi hoặc nhìn sang Lộ Kinh Đường.
Lộ Kinh Đường hoàn hồn, liếc nhìn màn hình.
Anh khựng lại một chút, rồi chậm rãi…
Cũng “á” lên một tiếng.
Hoàn toàn thiếu thành ý.
Đã vậy còn giả vờ bình thản, thờ ơ giải thích: “Xin lỗi, phản xạ của tôi hơi chậm.”
Ôn Chước Hoa: “…”
Cô thở dài: “Hồi cấp ba, trong lớp tôi có mấy bạn nữ bàn tán về cậu, nói gương mặt này, nếu không phải sinh ra trong gia đình giàu có, thì đi làm minh tinh cũng tốt. Giờ tôi thấy, làm diễn viên chắc không hợp lắm.”
Lộ Kinh Đường chẳng bận tâm đến lời chê bai khả năng diễn xuất, ngược lại còn hứng thú hỏi: “Bạn nữ trong lớp cậu bàn luận về tôi, mà cậu lại đi nghe à?”
Ôn Chước Hoa khựng lại, nhưng che giấu rất giỏi, đáp rất tự nhiên: “Cậu đừng tự tin thái quá, họ không chỉ bàn về cậu đâu.”
Lộ Kinh Đường chậm rãi gật đầu, rồi khẽ cười, hỏi: “Họ còn bàn ai? Cơ Giản?”
Ôn Chước Hoa không hiểu sao cậu đột nhiên nhắc đến Cơ Giản, nhưng vẫn nhớ lại.
Lộ Kinh Đường: “?”
Anh đoán trúng thật à?
Cậu ấm họ Lộ lập tức cảm thấy khó chịu, toàn thân tỏa ra khí chất “tôi không vui”, hỏi: “Không phải bọn họ còn đặt tôi và cậu ta lên bàn cân đấy chứ? Nói gì về cậu ta?”
Ôn Chước Hoa nhớ lại rồi nói thật: “Nói cậu ấy tính tình tốt, chủ động, tích cực, ổn định, chung thủy…”
Mỗi từ cô thốt ra, nhiệt độ xung quanh Lộ Kinh Đường như hạ xuống một độ.
Ôn Chước Hoa dừng lại hai giây, “Sao cậu trông có vẻ chua chát vậy?”
“?” Lộ Kinh Đường lười nhác phản bác, “Tôi chua chát sao?”
Ôn Chước Hoa chớp mắt.
Lộ Kinh Đường: “…”
Anh tự tin nói: “Tôi nấu cơm cho cậu, cho cậu xem mèo, mời cậu đi xem phim, cuối cùng còn phải nghe cậu khen người khác.”
Anh cố tình dừng lại, cúi người, giọng kéo dài, lười biếng mà ranh mãnh: “Cô Ôn, tôi ghen một chút thì sao?”