Vòng Lặp Mối Tình Đầu
Chương 15
Vòng Lặp Mối Tình Đầu thuộc thể loại Đô Thị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nụ hôn ấy thật sự rất nhanh.
Lộ Kinh Đường thậm chí còn chưa kịp cảm nhận được gì trên môi, người chủ động hôn đã lùi lại nửa bước.
Cô cũng chẳng ngại ngùng hay cảm thấy mình làm gì quá đáng, thậm chí còn lườm anh, lẩm bẩm: “Cậu đừng ồn ào.”
Lộ Kinh Đường nhìn xuống cô, ánh mắt sâu hút. Anh hỏi: “Ôn Chước Hoa, cậu đang say rượu quậy phá đấy à?”
“Cậu mới là người say đấy,” Ôn Chước Hoa không vui, “Nếu tôi mà say thật, tôi sẽ… tôi sẽ bắt cậu đọc thư tình cho tôi nghe!”
Cô nghiêng đầu, hỏi anh: “Này, mấy bức thư tình cậu nhận được, cậu có đọc hết không?”
Lộ Kinh Đường không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Tôi có đọc hay không thì khác gì? Cậu có bao giờ viết thư cho tôi đâu.”
“Tất nhiên tôi chưa từng viết rồi,” Ôn Chước Hoa gật đầu lia lịa, “Tôi xinh thế này, giỏi thế này, thông minh thế này! Nếu có viết thư tình, cũng phải là cậu viết cho tôi. Nào, nói đi, câu đầu tiên trong thư tình cậu viết cho tôi sẽ là gì?”
Lộ Kinh Đường thờ ơ: “Tôi viết thư tình á?”
Cô gái nghiêm túc nhìn chằm chằm anh, thấy anh làm vẻ mặt kiểu “tôi mà đi viết thư tình?”, liền không vui.
Hai người nhìn nhau mười giây.
Bỗng, cô bước lên trước, túm vạt áo anh, lắc nhẹ: “Nói đi mà…”
Giọng cô kéo dài, hiếm hoi mang theo chút làm nũng.
“…”
Trong vài giây ngắn ngủi, Lộ Kinh Đường cảm giác đầu óc mình như trống rỗng.
Anh không ngờ Ôn Chước Hoa – bình thường luôn bình tĩnh, lý trí – khi say lại thành thế này.
Cô biết làm nũng, biết dỗi hờn, còn chủ động hôn người ta.
Nếu tối nay người đưa cô về là Cơ Giản? Hoặc một gã đàn ông khác? Rốt cuộc cô muốn hôn ai? Anh nhìn chằm chằm cô, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu tối, mang theo một vẻ nguy hiểm khó diễn tả, tựa như đang đe dọa: “Ôn Chước Hoa, cậu có biết vừa rồi cậu hôn ai không?”
Ôn Chước Hoa đáp kiên quyết: “Tất nhiên tôi biết, tôi đang hôn…”
Cái tên ấy như nghẹn lại ở cổ họng, cô bỗng khựng lại.
Cô quay đầu, chỉ thấy trăng sáng vẫn lặng lẽ treo trên bầu trời soi khắp sân bóng rổ.
Nhưng dường như có một chàng thiếu niên tự do, phóng khoáng đã chạy từ nơi ấy, vượt qua thời gian dài đằng đẵng để tiến về phía cô, gọi cô là Yêu Yêu, mặc kệ bao nhiêu ánh mắt xung quanh, vẫn nghiêm túc mỉm cười nói: “Tôi biết cậu thích tôi, tôi cũng thích cậu.”
Sống mũi cô bất giác cay xè. “Tôi đang hôn cậu ấy.”
…
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang suy nghĩ của cô.
Cô nghe máy, hít hà, mở miệng trước: “A Hoè, cậu ấy… cậu ấy có thích mình không?”
Bên kia, Trần Hoè vừa kết nối cuộc gọi, còn chưa kịp hỏi cô đang ở đâu thì đã bị câu hỏi như sét đánh ngang tai làm cho đứng hình: “Ai cơ?! Bé Yêu Yêu, cậu đang ở với ai vậy?!”
Ôn Chước Hoa ngoan ngoãn quay camera về phía anh cho Trần Hoè nhìn.
Trần Hoè: “…”
Trần Hoè: “?”
Trần Hoè không chắc do trời tối quá hay điện thoại của Yêu Yêu chất lượng kém mà hình ảnh lại mờ, chứ tại sao cô lại thấy sắc mặt của Lộ Kinh Đường… sao mà u ám đến vậy?
Khoan đã, điều quan trọng nhất là—
“Sao cậu lại ở với cậu ta? Không phải cậu rất gh…”
Trần Hoè kịp nuốt vội lời định nói, dừng phắt lại.
Trong video, giọng anh vang lên lạnh nhạt: “Nói tiếp đi, Ôn Chước Hoa thế nào?”
Trần Hoè im lặng hai giây, còn đang nghĩ xem phải nói đỡ thế nào thì đã nghe thấy cô nàng rắc rối đó dỗi hờn hỏi vặn anh: “Tại sao cậu lại gọi tôi là Ôn Chước Hoa?”
Thành thật mà nói, Trần Hoè chỉ muốn chui qua màn hình bịt miệng cô lại.
Nơi bọn họ đang đứng nhìn vắng vẻ quá, đừng nói là Lộ Kinh Đường chuẩn bị… giết người diệt khẩu mất thôi?
Anh khẽ cười khẩy: “Thế nào, đến cái quyền được gọi tên cậu mà tôi cũng không có?”
Ôn Chước Hoa nhíu mày: “Cậu phải giống A Hoè, gọi tôi là ‘bé Yêu Yêu’.”
Trần Hoè: “…”
Trần Hoè sắp phát điên lên rồi.
Tổ tông à, cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không hả?!
Trần Hoè cuống quýt xin lỗi thay cho cô bạn thân:
“Xin lỗi Lộ ca, Yêu Yêu hôm nay uống say rồi, cậu đừng chấp nhặt cô ấy. Mai cô ấy tỉnh dậy chắc sẽ quên hết mọi chuyện.”
Anh hỏi bằng giọng thờ ơ: “Cậu ấy uống say xong cũng luôn thế này à?”
Trần Hoè vội vàng giải thích: “Cậu ấy hiếm khi uống rượu, tửu lượng rất kém. Bình thường cho dù có say cũng không bao giờ quậy phá như vậy, hôm nay là ngoại lệ… có lẽ vì… cậu ấy từ hồi cấp ba đã rất ngưỡng mộ cậu.”
Ánh mắt anh hơi nhíu lại: “Ngưỡng mộ?”
Trần Hoè nhắm mắt nói đại, càng nói càng trôi chảy: “Đúng vậy, cậu không biết đâu. Hồi cấp ba…”
Anh chẳng tin nửa lời, dĩ nhiên nhận ra sự lúng túng trong giọng Trần Hoè. Nhưng anh vẫn hài lòng bấm ghi âm, ánh mắt lại quay sang Ôn Chước Hoa, cô gái đã đứng yên một chỗ sau khi nghe cuộc đối thoại.
Anh vốn không định dùng “bằng chứng” này để làm gì, nhưng…
Ai bảo có người uống rượu xong lại đi hôn bừa?
Ôn Chước Hoa cảm thấy đêm qua mình đã mơ một giấc mơ khá đẹp, theo đủ mọi nghĩa.
Trong mơ, cô chạy đến sân trường Thanh Chí giữa đêm khuya, cứ thế vòng quanh sân bóng.
Chạy mãi, cô nhìn thấy thiếu niên Lộ Kinh Đường đang chơi bóng, anh nhẹ nhàng bật nhảy, ném bóng chuẩn xác vào rổ, khiến đám đông xung quanh reo hò vang trời.
Cô ngồi một góc mỉm cười nhìn anh, giống hệt bao lần trong thời thiếu nữ, lặng lẽ cổ vũ cho anh.
Nhưng khác với thời cấp ba, lần này thiếu niên ấy lại quay đầu, ánh mắt anh rơi trúng cô.
Cô bối rối cúi xuống né tránh, nhưng anh đã bước đến trước mặt cô không biết từ bao giờ.
Anh dường như hỏi cô gì đó, nhưng cô không nghe rõ một chữ nào, chỉ nghe anh bất mãn hỏi: “Cậu có đang nghe tôi nói không?”
Có.
Nhưng cô chẳng nghe lọt câu nào, vì trong đầu chỉ có một ý nghĩ—
Lộ Kinh Đường, tại sao anh luôn tỏa sáng rực rỡ, tại sao cậu và tôi lại xa nhau đến vậy, tại sao… mãi đến giờ cậu mới nhìn thấy tôi?
Thiếu niên Lộ Kinh Đường lại mấp máy môi định nói gì tiếp, nhưng cô không muốn nghe, thời gian trong mơ ngắn ngủi như vậy, nếu có thể gần anh hơn một chút thì tốt biết bao.
Vì thế, cô kiễng chân, ngẩng đầu, không do dự mà hôn anh.
…
Ôn Chước Hoa khẽ bật cười.
Không phải vì điều gì khác, mà chỉ vì ngay cả trong mơ, được hôn người mình từng thầm mến cũng là cảm giác thật tuyệt.
Khi hoàn hồn, cô nhìn trần nhà xa lạ phía trên, ngơ ngác vài giây.
Rất nhanh, cô bình tĩnh lại, cẩn thận quan sát cách bài trí trong phòng, ý thức dần trở lại, cuối cùng nhận ra đây là đâu —
Vân Gian Hải Đường.
Căn hộ giá 500 tệ một tháng của mình.
Cô đã ký hợp đồng, đã trả tiền đầy đủ, dự định sẽ dọn đến ở trong vài ngày tới, nhưng…
Khoan đã, đêm qua mình đã ở đâu ấy nhỉ?!
Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên, là Trần Hoè gọi đến.
Vừa nghe máy, giọng Trần Hoè lo lắng vang lên: “Yêu Yêu, cậu tỉnh rồi? Không sao chứ?”
Ôn Chước Hoa rất bình tĩnh: “Nếu mình chưa chết thì chắc là mình vẫn ổn.”
Trần Hoè: “?”
Trần Hoè đã quen với việc Yêu Yêu xinh đẹp nhưng thực chất lại hơi… khác người, cô nhanh chóng bỏ qua câu nói đó, tiếp tục quan tâm:
“Cậu đang ở Vân Gian Hải Đường à? Đêm qua cậu uống say, chắc Lộ ca đã đưa cậu về đó.”
Rất tốt, đến đây thì cô hoàn toàn hiểu vì sao sáng nay lại tỉnh dậy ở nơi này.
Ôn Chước Hoa xoa xoa thái dương, đầu hơi đau vì dư âm của cơn say, cô thản nhiên hỏi: “Đêm qua mình không làm gì kỳ quặc chứ?”
Trần Hoè im lặng vài giây.
Cô mở mắt, nhìn chằm chằm màn hình: “?”
Trần Hoè không nỡ nói thật: “Không sao, cậu chỉ hơi… làm loạn một chút thôi.”
Ôn Chước Hoa im lặng ba giây, mím môi, hỏi lại: “Trước mặt Lộ Kinh Đường sao?”
Lần này, Trần Hoè không lên tiếng, nhưng cô đã hiểu tất cả.
Trần Hoè lần này im lặng, nhưng Ôn Chước Hoa đã hiểu hết mọi chuyện.
Cúp máy, cô bực bội lướt qua vài ứng dụng, rồi lại mở Weibo.
Video hôm qua chưa xem hết tự động phát lại, cô tiện tay kéo lùi thanh tiến độ.
Vừa khéo dừng ở cảnh nữ MC hỏi: “Điều cậu không thể chấp nhận nhất ở người yêu là gì?”
Anh đáp: “Say rượu làm loạn.”
…
Tuyệt thật.
Ôn Chước Hoa cười tự giễu, nghĩ bụng: cô say khướt, lại còn diễn nguyên một màn khiêu khích ngay trên giới hạn chịu đựng của anh, đúng là ấn tượng khó phai.
Thoát khỏi video, cô chạm nhẹ màn hình, kéo xuống phần bình luận.
Không ngờ một video phỏng vấn mà bình luận lại đông chẳng kém gì các minh tinh trong giới giải trí:
[Ngắm soái ca: Khoan đã, đừng nói với tôi người đàn ông vai rộng, chân dài mặc vest kia là tổng giám đốc tập đoàn Diệu Nguyên nhé?]
[Cổ phiếu tăng mạnh: Người ở trên rõ là không đọc tin tài chính, đúng rồi, chính là anh ta, người thừa kế nhà họ Lộ.]
[Thi đậu Nam Đại thì đổi tên: Đừng mơ nữa mấy bạn, người ta đã nói rõ là “môn đăng hộ đối” rồi. Tôi là dân Nam Xuyên, từng học cấp 3 với anh ấy, hồi đó đã có cả đống bạn gái xinh đẹp theo đuổi, nhưng anh ấy chẳng để ý ai cả.]
[Mộc Dĩ Thành Chu hôm nay làm chưa: Chết thật! Tôi cứ cảm giác anh tổng này quen quen, lục lại album, hóa ra từng lưu clip từ một ứng dụng video ngắn lúc đi concert của anh Chu, trong clip còn quay cả chị gái này! Tôi còn từng ghép đôi hai người cơ!]
Ôn Chước Hoa sững lại.
Bình luận cuối còn có thêm vài phản hồi phụ, cô chột dạ, tim đập thình thịch nhưng tay vẫn không ngừng bấm vào xem:
[Thi đậu Nam Đại thì đổi tên: Thật ra… tôi cũng biết chị gái trong video… là đàn chị cấp 3 của tôi, học siêu giỏi, lại vừa dịu dàng vừa xinh đẹp. Họ hình như cùng khóa, thi đại học xong còn được chọn làm đại diện lớp Quốc tế và lớp Luyện thi đại học lên phát biểu.]
Bên dưới là hàng loạt bình luận:
[Đừng nói là bạn đang ghép đôi thật nhé?]
[@Thi đậu Nam Đại thì đổi tên, kể tiếp đi, họ có yêu nhau không? Hồi đó có tin đồn gì không?!]
[Thi đậu Nam Đại thì đổi tên: Hồi cấp 3, tôi thấy họ rất xứng đôi, nhưng hình như quan hệ không thân thiết lắm… với lại, nhà chị ấy chắc cũng không “môn đăng hộ đối”.]
…
Ôn Chước Hoa khẽ lắc đầu cười, nghĩ thầm cô bé này nói giảm nói tránh quá.
Chứ “không môn đăng hộ đối” còn là nói giảm, bởi vì cô thậm chí… chẳng có nổi “môn” hay “hộ” gì cả.
Vừa định tắt điện thoại để dậy chỉnh sửa luận văn, Ôn Chước Hoa chợt thấy một tin nhắn WeChat bật lên.
Người gửi là một tài khoản lạ, ảnh đại diện là con mèo Ragdoll xinh xắn đội một bông hoa nhỏ trên đầu.
[Lộ: Tỉnh rồi?]
[Lộ: Còn muốn tiền thưởng không?]
Ngoài hai tin nhắn đó, khung chat trống trơn, chỉ có thông báo kết bạn từ tối qua lúc 22:31: [Cậu đã thêm Lộ, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện.]
Cô nhíu mày: Ai đây? Giờ cả lừa đảo cũng vào WeChat để moi tiền sao?
Tiền thưởng? Thưởng cái đầu quỷ.
Cô vừa soạn tin nhắn “Cậu là ai?” vừa tiện tay bấm vào trang cá nhân của người đó.
Trống trơn, cả album cũng đen kịt — không, chính xác là nền đen có in mờ nửa bông hoa đang nở ở góc dưới bên phải, như chụp vào ban đêm.
Là…
Hải Đường?
Cô sững người, cuối cùng nhận ra đây là ai. Nhìn kỹ, bông hoa nhỏ trên đầu con mèo trong ảnh đại diện cũng chính là hoa hải đường.
Cô nhớ lại lúc còn lờ mờ tỉnh táo tối qua, mình đã chủ động xin WeChat của anh…
Khoan đã, tiền thưởng!
[Lộ: ?]
[Lộ: Xem ra cô Ôn thật sự coi tiền như cỏ rác. Tốt lắm.]
[stray: Tôi đùa thôi, tất nhiên tôi biết là cậu rồi. Tối qua tôi uống say, không quấy rầy cậu chứ?]
Giờ cô tỏ ra rất lễ phép, khác hẳn lúc tối khăng khăng đòi anh gọi “bé Yêu Yêu”.
Anh chuyển thẳng cho cô 88.888 tệ, kèm một tin nhắn nhẹ bẫng:
[Lộ: Đã quấy rầy không ít.]
Cô nghẹn lời.
Sao người này có thể nhỏ mọn vậy, một câu trách cứ mà còn kèm cả tiền?
[stray: Xin lỗi cậu, tối qua tôi hơi quá chén nên mới liều lĩnh kết bạn WeChat. Nếu cậu không còn việc gì, chúng ta…]
[stray: Xóa bạn nhau nhé?]
Chà, đã chủ động hôn người ta còn muốn phủi sạch quan hệ. Cô nghĩ thế nhưng vẫn bấm nút chuẩn bị xóa.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, anh lại gửi đến một file ghi âm.
Cô nghi hoặc mở lên, giọng Trần Hoè vang lên rõ mồn một:
“Từ hồi cấp ba cậu ấy đã ngưỡng mộ cậu lắm rồi đấy, Lộ ca!”
“Cứ mỗi lần thi xong, Yêu Yêu lại đến bảng vinh danh nhìn thứ hạng của cậu.”
“Rồi mấy trận bóng rổ của cậu, cậu ấy luôn xung phong vào đội cổ vũ…”
“Trước lễ hội đêm Giao thừa, cậu tập đàn trong phòng nhạc, cậu ấy sẽ trốn ở hành lang nghe…”
[Lộ: Nếu đã ngưỡng mộ tôi như thế mà khó khăn lắm mới kết bạn WeChat được, thì khi xóa chắc sẽ tiếc lắm nhỉ?]