106. Chương 106: Tiếng hét của cô bé

Vớt Thi Nhân

Chương 106: Tiếng hét của cô bé

Vớt Thi Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thường lệ, theo thói quen trước đây, Lý Truy Viễn có thể ngủ nướng, dù A Lê đến mà cậu chưa tỉnh, cô bé cũng sẽ im lặng ngồi chờ cậu thức dậy. Nhưng hôm nay, vì Tiết Lượng Lượng ngủ lại đây, nên thói quen đó đã bị phá vỡ. Vì tiếng hét ban nãy của Tiết Lượng Lượng, cả nhà đều phải ăn sáng sớm hơn thường lệ.
Sau khi rửa mặt xong, trong lúc đang ăn sáng, thím Trương ở tiệm tạp hóa trong thôn đứng bên kia ruộng lúa, cất giọng gọi lớn: “Tam Giang đại gia, có điện thoại!”
“Ồ, tới ngay đây!”
Lý Tam Giang gắp thêm ít dưa muối, rồi vừa bưng bát cháo vừa cầm đũa, vừa ăn vừa bước ra ngoài. Đến tiệm tạp hóa, đợi hết một điếu thuốc, điện thoại lại đổ chuông. Ông nhấc máy, là chị dâu của Anh Tử, Trần Tiểu Linh gọi đến. Điện thoại báo tin chủ trại nuôi trồng đã được tìm thấy, chết trong nhà một góa phụ ở trấn trên. Người góa phụ này còn khá nặng tình, đang chuẩn bị lo hậu sự cho hắn. Kết quả là không tìm thấy món đồ kia. Nghe nói cô ca nữ cũng từng ghé qua, ba người bọn họ thường xuyên đi cùng nhau. Cô ca nữ kia không phải người bản địa, chỗ làm cũng đã đến hỏi qua, nhưng người này đã đột ngột nghỉ làm từ tuần trước mà không báo trước. Danh tính cô ta đăng ký cũng là giả. Hiện tại, người ta nghi ngờ món trang sức thất lạc cùng chiếc bình sứ đều đang nằm trong tay cô ta, nhưng giờ muốn tìm được cô ta lại rất khó. Còn về chuyện của Chu Hải, có vẻ hắn sẽ được minh oan, đến trưa là có thể được thả ra. Trần Tiểu Linh lo lắng hỏi xem hai vợ chồng cô ta nên làm thế nào, vì đêm qua cô ta lại gặp ác mộng. Lý Tam Giang kiên nhẫn trấn an vài câu, dặn họ sau khi Chu Hải được thả thì cùng nhau đến tháp Chi Vân trên núi Lang Sơn thắp nén hương. Trần Tiểu Linh có chút bất an, hỏi làm vậy đã đủ chưa? Lý Tam Giang lại gợi ý họ nên thắp hương ở bốn ngọn núi khác nữa, tức là Quân Sơn, Hoàng Nê Sơn, Mã An Sơn và Kiếm Sơn. Thật ra, chuyện này có tác dụng hay không, bản thân ông cũng không chắc, nhưng chủ yếu là ông không muốn dính dáng vào vụ này nữa. Hôm qua, ông cũng xem như đã đoạn tuyệt với vị Bạch gia nương nương kia rồi, dù là đoạn tuyệt trong thù hận thì cũng là đoạn tuyệt. Vậy nên, ông không còn lý do gì để tiếp tục lún sâu vào chuyện của vợ chồng Chu Hải. Dù sao cũng chẳng được lợi lộc gì, mà lại không phải thân thích gần gũi, còn gặp phải thứ hung hiểm như thế, sao phải khổ vậy chứ? Hơn nữa, vốn dĩ đây là chuyện do chính họ tham lam mà ra, bản thân ông đã coi như hết lòng hết dạ rồi. Nghe nói phải thắp hương tận năm ngọn núi, Trần Tiểu Linh đột nhiên cảm thấy tự tin hơn hẳn, liên tục cảm ơn Lý Tam Giang qua điện thoại, rồi canh đúng lúc đếm ngược đến giây thứ sáu mươi thì cúp máy.
Thím Trương cười híp mắt nói: “Tam Giang đại gia dạo này nhiều việc ghê, tôi đi nhập hàng ở đại lý Thạch Cảng mà còn nghe người ta bàn tán chuyện của ông đấy.”
“Cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, cứ sống tạm bợ qua ngày thôi. Nào, lấy cho tôi một bao Đại Tiền Môn đi.”
“Được rồi.”
Đây cũng coi như quy tắc ngầm của thôn, đâu thể cứ để người ta chạy ra gọi điện hộ mà chẳng mua gì? Dù gì cũng phải mua ít đồ, dù chỉ là hai viên kẹo cho bọn trẻ con. Nhét bao thuốc vào túi, ông thong dong bước về nhà. Khi đến khúc quanh trước ngõ, ông thấy Tiết Lượng Lượng đang đi ra. “Đại gia, cháu về trường đây.”
“Sao, cậu đi luôn bây giờ à?”
“Ừm, cháu chỉ xin nghỉ một ngày thôi.”
“Vậy thì đi đường cẩn thận nhé.”
“Vâng, đại gia, sau này cháu sẽ quay lại thăm ông.”
“Hừm…”
Lý Tam Giang chỉ khẽ cười khan, phất tay một cái. Đến ngủ một đêm, ăn một bữa sáng rồi đi luôn, còn chẳng dạy dỗ chút kiến thức nào cho chắt trai nhà ông, đúng là đại học sinh, khôn khéo thật đấy. Vừa định quay vào nhà thì ông thấy có người đang đạp xe tới từ xa, trông hơi quen mắt. Suy nghĩ một lúc, ông mới nhớ ra, hình như là con trai út nhà lão Ngưu Phúc. Người kia nhanh chóng xuống xe, vừa đẩy xe vừa chạy đến trước mặt Lý Tam Giang, vội vàng nói: “Tam Giang đại gia, cầu xin ông đến xem thử cha cháu, cha cháu xảy ra chuyện rồi!”
Lý Tam Giang nhíu mày, lập tức nói: “Hầy, vẫn là xảy ra chuyện rồi sao? Nhưng chuyện này không liên quan đến ta đâu, đó là thiên ý, là mệnh số.”
Đùa à? Ông đây đâu phải mấy cửa hàng bán tivi trong siêu thị mà phải bảo hành hậu mãi?
“Không phải đâu, đại gia, thực sự không phải! Không chỉ cha cháu, mà cả nhị bá và cô của cháu cũng gặp chuyện rồi! Cả nhà đều hoảng loạn, bảo cháu qua đây cầu xin ông đến xem giúp.”
“Không được, không được đâu! Phá lệ một lần đã làm ta mệt lắm rồi, còn tiếp tục phá lệ nữa thì ta sống thế nào? Quan tài của ta còn chưa sơn đây này!”
“Đại gia, thật đấy, xin ông! Bây giờ trong nhà chỉ có thể trông cậy vào ông thôi.”
Nói rồi, hắn lấy từ trong túi ra một phong bì đỏ, nhét vào tay Lý Tam Giang. Thái độ của Lý Tam Giang lập tức bị độ dày của phong bì làm mềm đi. “Thế thì… ta chỉ có thể qua xem thử thôi. Thật ra, nếu có chuyện gì xảy ra, ta e là cũng khó lòng làm gì được nữa rồi. Cùng lắm, ta chỉ có thể cầu phúc, phù hộ cho đám trẻ các người, giúp các người tịnh hóa phong thủy.”
“Thế là quá tốt rồi! Chỉ vậy thôi là chúng cháu đã vô cùng biết ơn rồi!”
Thực ra, đám hậu bối này không phải lo cho ba người già kia, mà là lo sợ sau khi ba người họ gặp chuyện, tiếp theo sẽ đến lượt bọn họ. “Cậu về trước đi, ta cần chuẩn bị ít đồ, chiều ta sẽ qua.”
“Được! Đại gia, chúng cháu đợi ông ở nhà.”
Sau khi người kia đạp xe đi xa, Lý Tam Giang vừa dạo bước trên con đường ven ruộng lúa, vừa mở phong bì ra. Xác nhận bên trong toàn là tờ đại đoàn kết*, khóe miệng ông bất giác nở nụ cười. Hầy, sáng sớm mà đã có tài lộc, cảm giác đúng là không tệ. Nghĩ kỹ thì, làm gì có chuyện mình cứ phải nhận toàn việc xui xẻo mãi chứ? Thực ra, đúng như Lưu Kim Hà từng nói, cái nghề này vốn không thể tránh khỏi chuyện nửa thật nửa giả, phần lớn chỉ là diễn trò mà thôi. Nhưng cũng phải tùy người, những kẻ vốn dĩ chẳng ra gì, lừa gạt họ, kiếm tiền từ họ, cứ coi như là giúp họ bỏ tiền mua bình an đi, thế chẳng phải cũng là làm việc tốt sao? Về đến nhà, Lý Tam Giang cũng chẳng chuẩn bị gì nhiều, chỉ việc nằm dài trên ghế mây ngoài ban công tầng hai, bật đài phát thanh lên, định chợp mắt đến chiều rồi mới đi. Vừa điều chỉnh tư thế, ông liền thấy ở góc đông bắc, hai đứa nhóc mỗi đứa nằm một chiếc ghế tựa nhỏ, sóng vai bên nhau. Mà hai chiếc ghế này cũng thật trùng hợp, một cái thiếu tay vịn bên phải, một cái thiếu tay vịn bên trái, đặt cạnh nhau lại vừa vặn thành một cặp, chẳng có gì ngăn cách ở giữa.