Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu
Tiến Bộ Vượt Bậc
Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Ngoại truyện nhỏ 5]
Ngoài việc học y cùng Nam Chi, cô còn có hai người bạn học khác: một cô gái nhỏ và một cậu nhóc. Trong số họ, cô được khen ngợi nhiều nhất, khiến hai người kia vô cùng hâm mộ và thường xuyên hỏi: "Chẳng phải chúng ta cùng nhau học sao? Sao cô lại tiến bộ nhanh thế?"
Mỗi lần như vậy, cô chỉ mập mờ trả lời rằng đó là nhờ may mắn.
Thật ra, cô đã bí mật nhờ một người ở nhà giúp mình rèn luyện tay nghề, và chính nhờ vậy mà cô tiến bộ nhanh như vậy.
Người đó không ai khác chính là Tống Thanh.
Học y rất vất vả, phải đọc sách không ngừng, nắm vững kiến thức về thảo dược, bắt mạch, bấm huyệt,...
Thời gian thư giãn và vui vẻ nhất của cô là lúc trêu chọc anh.
Trêu chọc anh khiến cô thấy vô cùng thích thú.
Quá trình học y của cô không hề dễ dàng. Cô thường xuyên bị mắng mỏ, gặp phải những kẻ ngang ngược vô lý. Thậm chí khi đi khám chữa bệnh miễn phí, cô vẫn bị nhiều người nghi ngờ, cho rằng cô lừa đảo. Lúc đầu họ kêu cô đến bệnh viện chụp phim, kê đơn, nhưng thực chất chỉ là muốn moi tiền của họ. May mà có Tống Thanh bên cạnh giúp đỡ.
Dù vậy, cô vẫn cảm thấy không còn mệt mỏi hay muốn bỏ cuộc như trước nữa.
Có thể vì bận rộn quá mức, cô không còn thời gian để tự dằn vặt bản thân.
Cô phải vẽ tranh kiếm tiền, tham gia đủ loại cuộc thi lớn nhỏ. Trước đây, cô vẫn nghĩ mình nên nhường cơ hội cho lớp trẻ, nhưng giờ đây, cô không thể nhường nữa. Dù giải thưởng lớn hay nhỏ, cô đều tranh giành, chỉ cần có tiền, cô sẽ tham gia.
Ngoài ra, cô còn phải quản lý tài khoản của cả hai người, từ những tài khoản nhỏ đến lớn, chỉ riêng trong nước đã hơn mười cái, chưa kể các nền tảng nước ngoài còn nhiều hơn nữa.
Cô còn phải điều phối từ xa việc xem nhà, thuê nhà, quản lý phần mềm do Tống Thanh phát triển. Chuyện gì cô cũng phải lo, không có lấy một chút thời gian rảnh rỗi. Bây giờ, mỗi khi về nhà, cô cũng giống như Tống Thanh, vừa nằm xuống là ngủ thiếp đi, ngủ rất ngon, tinh thần tỉnh táo, nên những lời chửi bới trước đây không còn là vấn đề gì nữa.
Có thể do đã trưởng thành hơn, trải qua quá nhiều chuyện, những điều cô từng coi là quan trọng giờ đây đã trở nên nhỏ bé như hạt đậu.
Trong suốt hơn hai năm qua, cô đã từng đến chính quyền xin đất, tìm nhà tài trợ để xin tặng máy lạnh, bàn ghế, sách vở,... cho trường học.
Khi gặp các nhãn hàng thực phẩm, cô ra sức thuyết phục họ tài trợ thêm đồ ăn, cải thiện bữa ăn cho học sinh. Cô từng đấu trí với những kẻ trọng nam khinh nữ trong thôn, từng đánh bại những tên lưu manh lẻn vào ký túc xá trường học, và từng giúp những đứa trẻ mồ côi như Tống Thanh đòi lại công bằng trước tòa.
So với những lời mắng chửi vô căn cứ, những việc cô làm quan trọng gấp trăm ngàn lần. Vậy nên bây giờ, cô không còn bận lòng với những chuyện đó nữa.
Thậm chí, cô còn cảm giác mình đã trải qua hàng trăm trận chiến.
Những lời công kích trên mạng năm xưa, giờ nghĩ lại, chỉ như một con sóng nhỏ trên biển, không thể làm gì cô được nữa.
Tuy nhiên, với những kẻ từng bịa đặt chuyện về cô, từng xúc phạm gia đình cô, cô vẫn không thể tha thứ.
Cô phải thừa nhận rằng, những kẻ đó đã hành hạ cô suốt bao nhiêu năm, quãng thời gian thanh xuân đẹp nhất của cô đã bị chôn vùi trong sự giày vò tinh thần. Mãi đến bây giờ, cô mới hiểu ra, không phải do cô yếu đuối, mà là vì cơn bão năm đó quá lớn, suýt nữa đã vùi dập cô.
Nếu cô không kiên trì sống tiếp, thì chính những kẻ đó đã giết chết cô.
Giờ đây, cô đã đủ sức mạnh để bảo vệ cô bé yếu đuối năm đó, cô sẽ kiện tất cả những kẻ đó ra tòa, đòi lại công lý cho cô bé năm xưa.
Đồng thời, để bọn chúng hiểu rằng, mạng internet không phải là nơi vô pháp vô thiên, không thể muốn làm gì thì làm, lời nói cũng có thể giết người.
Sau khi thi xong chứng chỉ hành nghề, Nam Chi bắt đầu kiện từng kẻ một.
Không ai ngờ rằng, nhiều năm trôi qua, cô vẫn có thể lật lại chuyện cũ. Những kẻ đó muốn xóa đi những lời lẽ không hay ngày trước, nhưng đã quá muộn, cô đã lưu lại toàn bộ bằng chứng, giờ đây đã nộp đơn lên tòa.
Có vài kẻ khi đó vẫn còn là trẻ vị thành niên, tạm thời thoát tội, nhưng không sao, sớm muộn gì chúng cũng đến tuổi trưởng thành, cô có thể đợi.
Từng kẻ, từng kẻ một, đều phải nhận hình phạt thích đáng, như thế mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng, cô cũng có thể xứng đáng với cô bé năm xưa trong lòng mình.
Cô bé sẽ không khóc nữa.
Bây giờ, cô đã có một căn phòng riêng trong ngôi nhà của họ, những ấm ức từng chịu đựng năm đó, cô đã đòi lại công bằng. Cô còn có Tống Thanh, quãng đời còn lại sau này đều sẽ có người đi cùng cô.
[Ngoại truyện nhỏ 6]
Sau khi kiện xong đám tài khoản truyền thông lớn nhỏ và đám anti, Nam Chi lại có động thái mới.
Cô vẽ một bức tranh, trong bức tranh là một cậu trai mặc váy cưới, để lộ nửa bờ vai, bị một cô gái đè xuống, kèm theo đó là dòng chữ:
[Hôm nay em gả cho anh.]
Dù gương mặt cậu trai trong tranh không lộ rõ, nhưng ai cũng có thể nhận ra cậu rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, dáng người cao gầy, đủ để gọi là người đẹp.
Có lẽ muốn phản kháng, đôi tay cậu bấu chặt lấy ga giường, như muốn bò ra ngoài. Nhưng đáng tiếc lại bị ghì chặt, ép sát xuống mặt giường. Bên cạnh đôi tay bị trói buộc ấy, nơi cổ, ngực, xương bướm, chằng chịt những vết hôn đỏ thẫm. Chỉ nhìn một cái là hiểu ngay cậu đã trải qua điều gì. Ai thấu được bức tranh này đều không kìm nổi mà cuồng nhiệt để lại bình luận, kích động đến mức gào thét.
Tại căn phòng ký túc xá nằm trong góc khuất của tầng một, trên chiếc giường mềm mại, Tống Thanh cũng giống hệt cậu trai trong tranh, cũng đang mặc váy cưới, bị đè xuống, trên cổ cũng mang vô số vết hằn đỏ, giống y như trong tranh. Những gì cậu trai trong tranh đã trải qua, anh cũng đã trải qua, những gì cậu trai trong tranh chưa trải qua, anh đều đã trải qua rồi.
Nhưng khác một điều, cậu trai trong tranh còn có chân, còn Tống Thanh thì không, anh bị kiềm chế đến mức không thể phản kháng, chỉ có thể mặc cho Nam Chi tùy ý điều khiển. Cô ngày càng táo bạo, bàn tay đã luồn vào bên dưới lớp váy mỏng, Tống Thanh cảm nhận được tất cả, xấu hổ đến mức muốn trốn chạy. Anh càng cố sức bấu vào mép giường, cố bò ra xa, nhưng chưa kịp thoát đã bị kéo ngược trở lại, không còn đường lui. Anh chỉ có thể vùi mặt vào tấm ga giường nhàu nhĩ dưới thân mình, để mặc Nam Chi vén váy anh lên, phơi bày thân thể trần trụi bên dưới của mình…
[Ngoại truyện nhỏ 7]
A Hắc biết mình tên là A Hắc, vì con người vẫn luôn gọi nó như thế.
Nó còn biết mình có bộ lông màu trắng nhưng con người lại bảo nó, mèo trắng thì nên gọi là A Hắc, còn mèo đen thì gọi là A Bạch, thật quá buồn cười.
Thế nhưng tại sao lại buồn cười, nó cũng chẳng biết. Nhưng nó biết ai là người cho nó ăn.
Người hay cho nó ăn luôn ngồi trên một thứ gì đó biết di chuyển, người này rất yếu ớt, lúc nào cũng bị một con người khác bắt nạt.
Con người kia hay đè anh xuống, cắn vào cổ anh, vùi mặt vào ngực anh.
Bị bắt nạt vậy mà chẳng biết phản kháng.
A Hắc rất lo, cảm thấy anh quá ngốc, nó không ít lần diễn mẫu cho anh xem rồi, bị cắn phải phản kháng, phải cắn lại.
Nhưng người kia yếu ớt đến mức lần nào cũng mềm nhũn ra, nằm yên bất động như bị cắn chết mất rồi, chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.
A Hắc: "A Bạch còn mạnh hơn anh, ít nhất A Bạch bị cắn, còn biết giơ móng ra để cào lại nó."
Người yếu ớt này quá vô dụng, nó bỏ cuộc rồi, chẳng thèm dạy nữa.
---
Tác giả nói lên suy nghĩ của mình.
Tôi đã viết hết những gì mình muốn viết rồi, giờ chỉ còn lại một phiên ngoại về thế giới song song, nơi Tống Thanh có thể đi lại bình thường nữa thôi ~
Mấy bồ ơi, tôi không viết nổi cái phiên ngoại này mất, tôi đã thử, nhưng khi lấy đi những khổ đau, tôi nhận ra hai người họ không còn là chính họ nữa, chỉ còn lại hai con người xa lạ, mang theo cái tên của họ mà thôi, tính cách, con người, mọi thứ đều đã thay đổi hoàn toàn.
Vậy thì, dù có viết ra đi nữa, cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả, thế nên tôi quyết định không viết, cứ vậy mà kết thúc thôi, nếu sau này nghĩ ra cách nào đó để xử lý, tôi sẽ đăng trong phiên ngoại tặng riêng cho mấy bồ, miễn phí nha ~