94. Chương 94: Nỗi lo sợ của anh

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu

Chương 94: Nỗi lo sợ của anh

Vừa Lúc Gặp Được Em - Tàng Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tết đến, ngoài gia đình ra, chắc còn không ít người như họ hàng, bạn bè... Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy bất an, lo sẽ gặp phải những lời nói không hay, chỉ vì quan tâm đến tôi mà buông lời xúc phạm Thanh.
Sau khi đeo chân giả, tôi có thể đi lại, đứng đứng được, không còn bị gò bó trên xe lăn nữa. Bớt đi phần ràng buộc, tôi cũng có thêm chút chủ động, nhìn đỡ gò bó hơn.
Dù sao, có chân giả vẫn là chuyện tốt.
*
Hơn chín giờ sáng, Thanh cuối cùng cũng chờ đến ngày được đeo chân giả. Vừa lắp xong, mặc dù cảm thấy nặng nề và chèn ép, nhưng tôi vẫn lập tức nhìn về phía Nam Chi. Cô đứng bên cạnh, cũng đang nhìn tôi, khóe miệng cong lên, đôi mắt sáng sủa, trông còn vui hơn cả tôi.
Thật ra, từ đêm qua, cô đã lái xe cả quãng đường dài, mệt đến chết nhưng vì quá hưng phấn nên chẳng ngủ được. Cô trùm chăn co ro trên giường, tìm giày tất, tìm những bản vẽ từng thiết kế cùng giá cả, cố biến chúng thành hiện thực. Cuối cùng, tôi xỏ vào đôi tất và giày mới, giá không hề rẻ.
Hiếm khi tôi mất ngủ như đêm qua, cứ dõi theo từng hành động của cô. Cuối cùng, tôi nói cô cứ chọn thứ mình thích, cô mới chịu thôi, mua hai đôi giày do tôi chọn. Nhưng cô vẫn lén đặt thêm mấy đôi nữa, có đôi giá đến ngàn tệ, có đôi chỉ vài trăm.
Nam Chi nói nếu giày không thoải mái, đi đường sẽ càng khó chịu.
Dù tôi không lay chuyển được cô, cuối cùng vẫn quyết định như thế.
Vì chuyển phát nhanh, nhanh nhất cũng một hai ngày, nhưng hôm nay tôi có thể đeo vào nên từ sáng sớm, Nam Chi đã dẫn tôi đến trung tâm thương mại gần đó mua trước cho tôi một đôi giày và tất.
Đã lắp chân giả trước, phần nối với chân giả cũng là chân giả, nên tôi không cảm nhận được sự tồn tại của nó, chỉ thấy bề ngoài trông rất đẹp.
Lớp gel trong khoang tiếp nhận đã được chọn từ trước, lúc dùng cũng phải cân nhắc rất lâu, cái này tôi cảm nhận được sự mềm mại, thoải mái, chỉ hơi bó chặt một chút, vẫn chưa quen lắm.
Cả hai chân giả đều đã lắp xong, giáo sư bảo tôi vịn vào lan can đi thử để cảm nhận.
Lúc này có giáo sư đứng cạnh đỡ, vừa trò chuyện với tôi về cảm giác sử dụng. Nam Chi không tham gia, chỉ đứng bên cạnh nhìn.
Thường ngày cô chẳng phải người kiên nhẫn, vậy mà khi làm khoang tiếp nhận, cô có thể ngồi lì hàng giờ liền. Lúc này, quá trình tập phục hồi cũng mất khá nhiều thời gian, nhưng cô vẫn kiên nhẫn ngồi chờ.
Việc này thật nhàm chán, tôi để ý thấy ở trung tâm phục hồi rất ít người có gia đình đi cùng, có người thậm chí bị đưa đến rồi bị bỏ mặc cả ngày, đợi đến khi tan làm mới có người tới đón.
Tôi là một trong số ít những người may mắn luôn có người ở bên suốt cả quá trình.
Trong quá trình đi lại, chân giả được điều chỉnh nhiều lần, khi nó dần trở nên phù hợp hơn với tôi, thời gian cũng vô tình trôi đến trưa nên hai người về nhà trước để ăn cơm.
Ăn xong lại tiếp tục đến đây để luyện tập, đã định ra trước lịch là sẽ muộn lắm mới trở về, kết quả còn chưa đến thời gian đã hẹn, tôi đã không kiên nhẫn nổi, gọi Nam Chi cùng nhau về nhà, chỗ bị cắt cụt bị cọ xát đến đỏ tấy và sưng lên.
Chẳng trách lại đau như thế.
Thật ra lúc luyện tập chủ yếu là đau lưng, vì lưng phải dùng nhiều lực, sau đó mới đến đùi trên, cho nên tôi không để ý đến nó lắm. Kết quả chân cũng chẳng dễ dàng gì, còn lưng thì đau đến mức tối chẳng ngủ nổi.
Nam Chi cười khoái chí, nói ngày nào cũng thấy tôi vừa đặt lưng xuống đã ngủ ngay lập tức, khiến cô bực bội không thôi, vì cô thì phải trải qua ít nhất nửa tiếng suy nghĩ linh tinh đủ kiểu mới có thể yên tâm ngủ được.
Ngày nào cô cũng nghi ngờ không biết có phải tôi bị vô tâm không, ban đêm chẳng nghĩ gì đã ngủ ngay, nghe thôi cũng thấy khó tin.
Miệng thì trêu chọc, nhưng tay thì không biết mò từ đâu ra một chai rượu thuốc, lặng lẽ xoa bóp giúp tôi.
Vừa xoa vừa trò chuyện, mấy ngày nữa là đến Tết, khi đó sẽ có họ hàng qua lại, nếu có ai hỏi tôi làm nghề gì, cứ bảo là mở công ty công nghệ thông tin.
Tôi đúng là có đăng ký một công ty công nghệ thông tin thật, phải khai thuế, chuẩn bị trước cho việc mở công ty, giữ chỗ tên miền... Chuyện này Nam Chi biết, nhưng tôi cảm thấy nói vậy hơi giống lừa người, nhưng cô lại phản bác, bảo đó là sự thật.
Dù sao cũng không thể nói mình là kẻ vô công rồi nghề, ngày thường đan len kiếm tiền, thỉnh thoảng quay video, có lúc viết phần mềm, nhận làm dự án phần mềm cho người ta… Nghe cứ như kẻ không có công việc đàng hoàng, chỉ biết sống qua ngày vậy.
Trước đây tôi cũng nói vậy với Phương Quan Kỳ, không biết bằng cách nào mà Nam Chi lại biết được.
Nam Chi bảo tôi tập quen dần với việc bớt thực tế đi một chút. Nếu có ai hỏi thu nhập, cứ nói lương một năm là cả triệu tệ. Nếu hỏi sau này có dự định gì, thì cứ bảo là mở công ty kiếm tiền lớn, đừng có thật thà khai là muốn đi dạy tình nguyện. Trong mắt đám họ hàng và phụ huynh, như thế là chẳng có tiền đồ gì cả.
Không phải ai cũng hiểu được chuyện từ bỏ hết để đi làm việc thiện, cũng giống như nếu cô mà bảo sau khi kiếm đủ tiền sẽ đi làm từ thiện, thì người xung quanh chắc chắn sẽ nghĩ đầu óc cô có vấn đề.
Mới đâu vào đâu mà đã học người ta làm nhà từ thiện rồi.
Hai người chúng tôi không cần người khác phải hiểu nhưng cửa ải đầu tiên phải trôi qua cho thật ổn thỏa, còn những chuyện sau này thì sau này tính.
Cô dặn một câu, tôi lập tức “Ừ” một câu, nếu không kiểu gì cũng sẽ bị cô ấn đầu bắt phải gật đầu đồng ý, còn chẳng bằng tự mình gật đầu.
Hai người nói đến tận nửa đêm mới ngủ, ngày hôm sau không đi đến trung tâm phục hồi, bởi vì đã vào tháng Hai, lập xuân, ba mẹ cô đã trở về rồi.
Hai người thu dọn hành lý, mang theo mèo về quê trước, đúng lúc đó, lan can đặt mua cũng vừa mới đến, thợ lắp đặt gọi điện hỏi khi nào họ có thể đến thi công. Hai người hẹn thời gian với thợ lắp đặt xong thì lập tức lên đường về nhà.
Đang vào dịp Tết, đường cao tốc bị kẹt xe một đoạn dài, sáng sớm ra ngoài nhưng phải tối mới đến nơi. Sau khi đến nhà đã nằm ra ngủ ngay. Sáng sớm hôm sau, thợ lắp đặt đến lắp lan can, cản lại lối đi quá hẹp đó, như vậy mỗi khi tôi qua lại sẽ không bị ngã.
Sau khi nói chuyện với thợ lắp đặt thì mới biết nhà họ chuyên làm lan can và cửa sắt, thợ lắp đặt dò hỏi giá đặt hàng của họ, rồi bảo nếu mua trực tiếp từ nhà anh ta sẽ rẻ hơn bên ngoài, lại còn nhanh hơn nữa chỉ cần một hai ngày là xong.
Nam Chi lập tức bàn bạc với thợ lắp đặt. Cô muốn lắp thêm một vòng lan can ở ngoài cùng bên phải của phòng kính, để tôi có chỗ ngồi tập phục hồi.
Bởi vì cần dùng gấp, nên ngày hôm sau thợ lắp đặt đã mang theo dụng cụ và vật liệu đến, chỉ mất hơn một tiếng là hàn xong, có thể dùng được ngay, sau này tôi có thể tự luyện tập ở nhà.
Trong phòng kín, cũng không cần phải ra ngoài chịu rét chịu lạnh, mệt mỏi thì ngồi xuống ghế là được chủ yếu là, kéo rèm lại, bên ngoài không nhìn thấy bên trong. Tôi có thể không kiêng nể gì mà luyện tập đi đường.
Ở nhà hay ra ngoài đều là Nam Chi đi cùng tôi. Lúc huấn luyện lan can, tôi đỡ lan can, thỉnh thoảng cũng sẽ rời khỏi lan can, Nam Chi ở bên cạnh đỡ lấy tôi. Tôi vừa có dấu hiệu sắp ngã, Nam Chi đã nhanh tay đưa ra đỡ lấy tôi.
Cũng có lúc tôi ngã quá nhanh, trực tiếp đổ vào lòng Nam Chi.
Nam Chi giống như một bậc phụ huynh, còn tôi như đứa trẻ vừa mới tập đi. Tôi bước từng bước tiến về phía trước, còn cô luôn đưa tay ra trước mặt tôi, để tôi có thể mượn lực bất cứ lúc nào. Đi đến góc tường cuối cùng, tôi lại như một đứa nhỏ nhào vào lòng cô.
Nghĩ kỹ lại thì chẳng phải Nam Chi đang chăm sóc một đứa nhỏ sơ sinh hay sao?
Tôi trước kia đã chết trong vụ tai nạn lúc đó rồi, người sau này là một tôi mới tinh được cô đưa về nhà, dạy tôi cách sống và giao tiếp như một người bình thường, cắt đứt quá khứ của tôi trao cho tôi một cuộc đời mới.
Như đang kéo một người ngã xuống vực sâu từng bước từng bước lên mặt đất, sau đó leo lên được rồi, cuối cùng cũng đến bên cạnh cô.
Là một công trình vô cùng vô cùng vĩ đại, cho nên tôi thật sự rất giỏi.
Ở nhà chờ thêm hai ngày, ngày thứ ba, ba mẹ cô đã theo lời hẹn đến nơi, cũng giống như tôi nghĩ, họ là một cặp vợ chồng trông rất có khí chất, một người thanh lịch, một người cao quý, nhìn hai người đều là những người rất có học. Dù thấy bạn trai của con gái đang ngồi xe lăn, còn là một người tàn tật, mà họ cũng chỉ thở dài chứ chẳng nói gì cả.
Vốn dĩ hôm nay tôi muốn biểu hiện cho thật tốt, đứng dậy để tạo ấn tượng nhưng vì hai ngày qua tập luyện quá sức, vết thương do chân giả mài ngày càng nặng hơn, vào lúc quan trọng thì bị hỏng việc. Sáng nay, khi mang chân giả vào, tôi đau đến mức không thể chịu nổi, tính tháo ra để chỉnh lại thì mới phát hiện da đã bị xước, rướm máu.
Nhưng bị Nam Chi nhìn thấy, Nam Chi bỏ chân giả của tôi vào tủ khóa lại, chìa khóa đang nằm trong tay cô, không còn cách nào khác, tôi đành phải ra ngoài như vậy.
Nhưng có thể nhìn thấy được, tuy rằng ba mẹ cô cố gắng không nhắc đến nhưng trong mắt vẫn khó nén được sự thất vọng.
Cũng đúng thật, tôi là người tàn tật hai chân, đừng nói đến Nam Chi, mà ngay cả với một người bình thường cũng không xứng. Tôi chẳng thể cho người ta hạnh phúc, ngược lại, người đó còn phải chăm sóc tôi nhiều hơn, bất kỳ một bậc làm cha làm mẹ nào thấy cảnh này đều sẽ có cảm giác ấy mà thôi.
Sau chuyện với Phương Quan Kỳ, tôi đã chuẩn bị sẵn trong lòng, giả vờ như không thấy gì cũng cố gắng tránh xuất hiện họ quá nhiều lần, lẳng lặng vào bếp lo lắng bận việc.
Họ dự định đến sớm hơn, lẽ ra phải về từ tối hôm qua nhưng bị kẹt xe trên cao tốc đến tận hơn sáu giờ sáng mới về đến nhà, trời còn chưa sáng rõ. Vì thế tôi vẫn chưa kịp làm xong món nào cả.
Tôi nấu đến món thứ sáu, tôi lại có cảm giác có gì đó không ổn như thể đang có ai đó đang nhìn mình, loại cảm giác nhìn chằm chằm này rất rõ ràng. Tôi quay đầu lại mới phát hiện chẳng biết mẹ Nam Chi đã đứng ở cửa từ lúc nào, lặng lẽ nhìn tôi, có lẽ đã quan sát tôi được một lúc rồi.
Tôi giật mình, tay tôi run lên nên lỡ đổ dầu hơi nhiều, trái lại mẹ cô còn an ủi tôi: “Đừng lo lắng, bác đã nghe Chi Chi nói rồi, cơm đều do con nấu cho nên muốn xem một chút.”
Đường Chỉ nhận ra các món hôm nay có chút khác biệt, hình như đều được nấu theo khẩu vị của gia đình bà, mà hỏi ra mới biết là do con rể tương lai của bà đã tìm hiểu thói quen ăn uống của gia đình bà, còn tập nấu theo phong cách này một thời gian rồi, vốn dĩ tôi đã biết nấu ăn nên sau khi luyện tập càng trở nên thành thạo hơn.
Chi Chi còn cho bà xem các video ngắn tôi làm, hiện đã có hơn một hai trăm nghìn người theo dõi, nghe nói thảm lót trong nhà, tủ lạnh, sô pha trong nhà họ đều là nhờ hợp tác quảng cáo mà được tặng miễn phí.
Một blogger ẩm thực chuyên về đời sống gia đình, lượng tương tác khá tốt, nên các nhãn hàng chủ động tìm đến hợp tác, vừa tặng sản phẩm, vừa trả tiền quảng cáo.
Dạo trước còn được gửi hai con tôm hùm Úc loại lớn, có cả sườn bò Tomahawk (*) nữa. Nguyên liệu nấu ăn, với một food blogger như tôi thì chưa bao giờ thiếu, bốn phương tám hướng đều có người gửi đến.
(*) Sườn bò Tomahawk: Đây là một loại bít tết cao cấp, được cắt từ phần Ribeye (sườn bò) nhưng vẫn giữ nguyên phần xương dài, trông giống như một chiếc rìu chiến (Tomahawk), vì vậy nó có tên gọi này, loại bít tết này thường có nhiều vân mỡ xen kẽ, giúp thịt mềm và đậm đà hơn khi nướng. Do phần xương dài và thịt dày, Tomahawk Steak thường được chế biến bằng cách nướng hoặc áp chảo rồi hoàn thiện trong lò để đảm bảo thịt chín đều mà không bị cháy bên ngoài.
Lượng thực phẩm đủ ăn một hai tháng không trùng lặp món, không những không tốn tiền mà còn kiếm được tiền.
Một khi nắm được quy tắc vận hành và chịu khó, tiền sẽ sinh ra tiền, ngày càng dư dả hơn.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải chịu khó, có thể chịu được giai đoạn đầu vắng vẻ, tất cả đều là nhờ kiên trì mới có thể gây dựng nên.
Lúc trước, tiệm thuốc của họ cũng từng bị lỗ nặng, lỗ đến mức hai vợ chồng bà lo lắng không ngủ được, tóc rụng từng nắm, toàn bộ tiền kiếm được gần như đã đổ hết vào đó, nào là phí mặt bằng, phí hao tổn, phí tuyển người, ép hai người đến mức không thể thở nổi.
Ban đầu hai người có một căn nhà lớn, cuối cùng phải bán đi đổi thành căn nhà nhỏ hơn mới có thể gắng gượng vượt qua giai đoạn khó khăn đó, từ từ kiên trì mới có được quy mô như ngày hôm nay.
Chi Chi nói, thu nhập của tôi cũng không ít, riêng khoản làm video ngắn đã kiếm hơn mười vạn tệ, không chỉ trong nước còn có tài khoản ở nước ngoài nữa.
Bên đó khác với bên này, chỉ cần có lượt xem là có tiền, kiếm tiền còn dễ hơn trong nước.
Ngoài ra, tôi còn có nhiều nghề phụ khác, như đăng ký tên miền,... Có lần bán được một tên miền với giá ba mươi vạn.
Còn là dân lập trình, tự tìm tòi học hỏi rồi phát triển một số ứng dụng nhỏ, mỗi tháng lại có thêm vài chục vạn thu nhập, khi rảnh rỗi còn có thể nhận thêm dự án làm thêm.
Dự án lớn nhỏ, dù chỉ là những đơn hàng lặt vặt tôi cũng không bỏ qua, một phần mềm giá một vạn, có người mặc cả xuống năm trăm đồng tôi vẫn làm, con người này quả thực rất thú vị.
Khi con gái bà nhắc đến tôi thì mắt sáng rực, cố gắng kể toàn những điểm tốt, như thể tôi không hề có khuyết điểm nào vậy.
Tuy rằng cô khen tôi lên tận trời, nhưng hai người vẫn quyết định sẽ dựa vào mắt nhìn của mình, tự hai người đánh giá tôi xứng đáng là người mà con gái bà giao phó cả đời này không.
Đường Chỉ tiến lên một chút, đứng ở phía sau xem tôi nấu cơm.
Bà đã đứng đây được một lúc, nhìn qua là biết ngay người trẻ tuổi này đã quen với việc vào bếp từ lâu, nhìn động tác thành thạo, kỹ năng dùng dao rất tốt, cắt rau vừa đều vừa đẹp, lúc nấu ăn cũng chú ý đến màu sắc, hương vị và cách trình bày.
Bà đã nếm thử, hương vị rất ổn, bày trí cũng đẹp mắt, nhưng không biết có phải do phát hiện ra bà đang nhìn hay không mà động tác của tôi bỗng hơi cứng lại, nêm nếm gia vị không còn chính xác nữa, rau còn chưa kịp ráo, đã thả vào chảo dầu sôi, làm dầu bắn tung tóe.
Chàng trai trẻ tuổi lần đầu gặp phụ huynh nên có chút lo lắng.