34. Lời Tựa

Vừa Mở Miệng Liền Mất Tiếng thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuốn sách này là câu chuyện thứ ba tôi viết về tình yêu thầm lặng.
Những độc giả đã đọc lời cuối sách của "Chuyện buồn nhỏ mang tên yêu thầm" biết rằng, tôi từng dành cả thanh xuân dài để thầm thích một người. Có độc giả hỏi, rốt cuộc người ấy là người như thế nào?
Cậu ấy là một người rất đặc biệt.
Đặc biệt đến mức không thể định nghĩa hay sao chép, với nhiều nét riêng biệt. Những “khác biệt” ấy đan xen vào dòng chảy của những tháng năm bình lặng, ánh lên những tia sáng lấp lánh, khắc sâu thành dấu ấn thanh xuân độc nhất trong đời tôi.
Tôi nghĩ, chàng trai từng để lại dấu ấn sâu đậm trong câu chuyện thanh xuân của chúng ta, đều là một người độc nhất trong thế giới của mình.
Trong câu chuyện này cũng vậy.
Trong những năm tháng thanh xuân chông gai, một cô gái cô đơn, tự ti vì thiếu may mắn, đã gặp một chàng trai cũng không may mắn nhưng luôn hướng về ánh sáng.
Chính cậu dạy cô cách chữa lành những tổn thương của tuổi trưởng thành.
Chính cậu mang đến cho cô dũng khí, hy vọng và sức mạnh.
Cô học theo cậu, đối mặt với bất hạnh và khổ đau, coi cậu như một vị thần để tin tưởng và yêu quý.
Tôi mãi mãi tin rằng ý nghĩa của cuộc gặp gỡ này vô cùng to lớn.
Dù kết cục chia xa là khó tránh, cô vẫn muốn vẽ nên con đường đời của riêng mình theo quỹ đạo cuộc đời cậu.
Gặp gỡ đã là may mắn lớn, là món quà số phận ban tặng, như cách cậu từng thắp sáng cuộc đời đơn điệu và tẻ nhạt của cô gái, tôi tin rằng cô ấy cũng từng là một tia sáng lấp lánh trong đời cậu.
Kết cục giữa họ ra sao, dường như không cần phải truy tìm hay tranh luận nữa.
Tôi từng gọi cho cậu ấy một cuộc điện thoại trong lúc tâm trạng tồi tệ nhất.
Từ khi tốt nghiệp cấp ba đến trước cuộc gọi ấy, chúng tôi đã không liên lạc hay gặp mặt trong vài năm, dù chỉ là thoáng qua.
Những năm đó, tôi một mình loay hoay với tình yêu thầm, còn cậu luôn tiến về phía trước theo dòng thời gian, dần quên đi những ký ức về chúng tôi.
Trong cuộc gọi, tôi lấy cớ hỏi chuyện để trò chuyện lịch sự, từ đầu đến cuối không hề nhắc đến tình cảm của mình.
Không có lời thổ lộ hay tạm biệt như Lâm Nhứ say rượu nói với Diệp Phong trong "Chuyện buồn nhỏ mang tên yêu thầm", cuộc gọi ấy là lời kết cuối cùng giữa tôi và cậu ấy.
Tình cảm tuổi thiếu nữ bị kìm nén, lặng lẽ nảy mầm, lặng lẽ tàn lụi.
Tôi tự hỏi, có tiếc nuối không?
Duyên phận vốn phức tạp khó lường, có tiếc nuối hay không thì thật khó nói.
Chỉ biết chắc rằng, chúng tôi đều nỗ lực trưởng thành trong đời mình, không phụ lòng cuộc gặp gỡ năm xưa.
Như trong câu chuyện ở trường Thực nghiệm, cuối cùng mỗi người đều trở thành một người lớn tuyệt vời.
Duyên phận giữa họ không nhiều, nhưng dường như đã là đủ, thậm chí là quá đủ.
Không phải ai cũng đủ dũng cảm, không phải bông hoa nào cũng nở rộ tươi thắm trong mùa xuân.
Nhưng những bông hoa kiên cường lớn lên trong mùa đông vẫn rực rỡ đến chói mắt, đủ để chúng ta bình thản chấp nhận những tiếc nuối.
Mỗi bông hoa đều sẽ đón mùa xuân thực sự thuộc về nó.
Mỗi bạn - những người theo đuổi ánh trăng, đều chẳng hề tầm thường hay mờ nhạt.
Tôi đứng ở ngã rẽ của cuộc đời, ngoảnh lại nhìn một mối tình thầm lặng, vẫy tay tạm biệt chàng trai tôi đã theo đuổi và thương nhớ bao năm.
Trong "Bài Thơ Tình Cuối", có một câu hát tôi rất thích: “Đã từng có những tháng ngày trong trẻo lấp lánh. Coi như sự trưởng thành không hề vô ích.”
Thật may mắn, sự trưởng thành không vô ích.
Vì thế, không bao giờ hối tiếc vì đã từng gặp gỡ.
Mạnh Chi Vãn