Vừa Nhìn, Anh Liền Thích Em
Chương 44: Đường Mông Chó trong lòng tay
Vừa Nhìn, Anh Liền Thích Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Khác tinh tường mọi việc.
—— [Ghi chép đặc tả chức năng của máy xúc]
Thành phố Đồng, đêm khuya, trong căn phòng bệnh.
Đường Vãn Vãn cuộn tròn trong lòng Thẩm Khác, kể lại với anh chuyện cô suýt bị “chôn sống”: “Anh biết phim Mỹ *Hannibal* không?”
Thẩm Khác: “Biết.”
“Trong phim ấy có vụ án về nấm mọc trên xác chết.” Đường Vãn Vãn nói: “Lúc em bị vùi dưới đất, em đã tự hỏi, nếu chết đi, không biết trên người mình sẽ mọc nấm không nhỉ?”
“Em muốn mọc không?” Thẩm Khác hỏi.
“Mọc nấm trông rất kinh khủng, em vốn ghét lắm, nhưng sau đó em lại nghĩ, nếu nấm biết nói, em sẽ để nó mọc.”
“Có phải em muốn nấm nói chuyện với anh không?”
“Đúng, em muốn nấm nhắn với anh rằng, Đường Vãn Vãn thích Thẩm Khác lắm.”
Cổ họng Thẩm Khác nghẹn ngào, anh hôn lên trán cô, khó khăn mỉm cười: “Đường Mông Chó, đồ lừa ngốc.”
Đường Vãn Vãn véo tai anh: “Thế người muốn lấy anh là ai?”
Thẩm Khác ngoan ngoãn đáp: “Mông chó lừa ngốc.”
“Lừa ngốc là vợ của ai?”
“Là vợ của anh.”
“Hahaha.” Đường Vãn Vãn cười: “Thẩm Khác, anh giỏi thế, cuối cùng cũng chỉ lấy đồ lừa ngốc này thôi.”
“Đường Vãn Vãn.” Thẩm Khác bực mặt: “Anh dễ thương quá rồi nhỉ.”
“Em cũng thấy anh dễ thương, may mà không ai tranh giành với em. Lúc nằm trong hố, em đã nghĩ, nếu ai dám tranh giành anh, em sẽ lái máy xúc cán họ.”
Thẩm Khác cười: “Anh đã thấy cảnh em lái máy xúc húc bé Ba rồi.”
Đường Vãn Vãn: “Theo lời Chu Châu, gieo nhân nào gặt quả ấy, báo ứng của anh chính là em.”
Gieo nhân nào, gặt quả ấy, việc anh lấy mẫu cho AI Đường Mông Chó năm đó chính là khởi nguồn mọi chuyện.
“Đúng, em nói đúng.” Thẩm Khác thu lại vẻ mặt nghiêm túc, lấy điện thoại mở chương trình AI Đường Mông Chó: “Đường Mông Chó, nhìn là biết em thích anh mà.”
AI Đường Mông Chó: [Anh nhìn lại cho rõ đi?]
Đường Vãn Vãn: “???”
“Sao có người mô phỏng mặt em, lại có người mô phỏng mặt em.” Đường Vãn Vãn ngẩn ra, lật chăn tìm chỗ phát ra tiếng: “Còn mô phỏng cả giọng em nữa!”
Thẩm Khác cười: “Đường Mông Chó, em thích ăn gì nhất?”
AI Đường Mông Chó: [Bánh canh thịt lừa.]
Đường Vãn Vãn đập lên giường: “Thật là cớ để ế, giờ em thích nhất là môi của Thẩm Khác.”
Thẩm Khác suýt cười lật giường.
Chương trình có kho giọng nói, toàn là giọng Thẩm Khác, đủ mọi cung bậc. Sau khi chỉnh sửa, giọng AI Đường Mông Chó gần như giống hệt giọng thật của Vãn Vãn, nhất là khi nói câu ngắn, thậm chí có thể biến giả thành thật.
Đường Vãn Vãn không tìm ra nguồn âm thanh, cô chọc Thẩm Khác: “Thẩm Khác, phải chăng em bị tâm thần phân liệt, tách ra hai nhân cách?”
Thẩm Khác: “…”
Thẩm Khác: “Đột nhiên anh muốn kết hôn với AI Đường Mông Chó quá.”
Đường Vãn Vãn: “Anh dám sao!”
Một lúc sau, cô nói: “Không phải không được. Nếu cổ là nhân cách thứ hai của em, dù sao cũng ở trong cơ thể em, kết hôn với cổ tức là anh vẫn ngủ với em.”
Cô chấp nhận giả thuyết mình bị tâm thần phân liệt một cách hợp lý.
Thẩm Khác: “…”
Anh cũng cảm thấy mình có thể bị tâm thần phân liệt.
“Đường Mông Chó là trợ lý ảo trong điện thoại anh.” Thẩm Khác đưa điện thoại cho cô, chỉ cách dùng: “Em cũng có thể chơi với cô ấy.”
Đường Vãn Vãn: “À, hóa ra em không bị tâm thần phân liệt.”
Thế nhưng Thẩm Khác lại thấy thoáng buồn trên gương mặt cô: “….”
Lẽ ra cô nên nói: “Anh biến em thành búp bê bơm hơi rồi nhét vào điện thoại chơi với anh à?” chứ?
Dù thế, cũng chẳng khá hơn là bao.
“Đường Mông Chó.” Đường Vãn Vãn hỏi điện thoại: “Cô là ai?”
AI Đường Mông Chó: [Tôi là cô người yêu tốt nhất trần đời.]
“Thẩm Khác, cô cướp lời của em!” Vãn Vãn chỉ vào điện thoại, mếu máo nói.
“Được rồi, được rồi bé ngốc à. Cô là em mà.” Thẩm Khác vừa bất lực vừa âu yếm xoa đầu cô.
“Ừ nhỉ, em quên mất.” Vãn Vãn thở dài: “Lại quên nữa rồi.”
“Đường Mông Chó, ngày 19 tháng 9 năm 2019 là ngày gì?”
AI Đường Mông Chó: [Là ngày tôi tán đổ Thẩm Khác.]
Vãn Vãn tủm tỉm, tiếp tục hỏi: “Thẩm Khác thích ai nhất?”
AI Đường Mông Chó: [Đường Vãn Vãn.]
Vãn Vãn: “Sao Thẩm Khác dễ thương thế?”
AI Đường Mông Chó: [Vì Đường Mông Chó cứ quyến rũ anh.]
Hai người trò chuyện hơn mười phút.
“Em thích trợ lý ảo này quá.” Vãn Vãn rúc vào lòng Thẩm Khác: “Con lừa ngốc trong điện thoại em không vui như cô này.”
“Để anh nâng cấp chương trình cho em.”
“Anh thiết kế AI này từ lúc nào?”
“Từ hồi học đại học.”
Kể từ chuyện nghiên cứu AI Đường Mông Chó, Thẩm Khác kể cho cô nghe chuyện “nhờ bạn lấy mẫu”, “bạn trai của Vương Tiểu Âm”, “Vương Tiểu Âm” và “Trương Tông Chính”, “Trương Kỳ Chính”.
Phòng tối om, không bật đèn.
Vãn Vãn nằm bất động trong lòng anh, không nhìn rõ sắc mặt cô.
Thân thể Thẩm Khác dần cứng lại, anh mở miệng, giọng khàn như giấy mài: “Anh xin lỗi.”
Một lúc sau.
Vãn Vãn nói: “Sao anh lại xin lỗi, đâu phải lỗi của anh.”
“Nếu hồi đó anh không nhờ bạn lấy mẫu, sau này sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.”
“Nếu thế thì phải trách Volt đã tìm ra điện.” Giọng Vãn Vãn càng lúc càng to: “Táo bón thì phải trách Newton đã phát hiện ra trọng lực.”
“Vãn Vãn.” Thẩm Khác ôm chặt cô: “Nhưng em…”
“Em không sao.” Vãn Vãn lí nhí: “Lúc bị chôn dưới đất, em đã nghĩ kỹ rồi, nếu sống sót, em sẽ gặp Trương Kỳ Chính, xin lỗi cậu ấy, trò chuyện với cậu ấy, hi vọng cậu ấy như em, gỡ bỏ bản thân để đón nhận cuộc sống.”
“Sẽ vậy thôi.” Thẩm Khác nói: “Hiện cậu ấy đang trị liệu ở bên ngoài, bác sĩ nói hiệu quả rất tốt. Sau một thời gian, chúng ta cùng đi thăm cậu ấy.”
“Thẩm Khác, anh tốt quá.” Vãn Vãn ôm chầm lấy anh: “Anh đã làm biết bao điều tốt sau lưng em như vậy.”
Thẩm Khác hôn trán cô.
Vãn Vãn: “Em muốn đi tiểu nhưng không muốn động đậy.”
Thẩm Khác: “Đừng để anh thấy em dầm ướt giường nhé.”
“Đâu có.” Vãn Vãn rúc vào người anh: “Anh tốt thế, anh có thể làm thêm một việc tốt nữa không?”
Thẩm Khác: “Em muốn dầm lên người anh à?”
Vãn Vãn: “…”
Thẩm Khác: “Hay muốn anh lấy bô cho?”
Vãn Vãn: “…”
Thẩm Khác: “Muốn anh bế em đi tiểu à???”
Vãn Vãn: “…”
“Thôi.” Vãn Vãn vén chăn, cúi đầu tìm dép: “Không cần anh nữa.”
Thẩm Khác bật đèn.
Dưới ánh đèn, mặt Vãn Vãn đỏ bừng, lông mi cụp xuống tạo thành bóng, chớp chớp theo nhịp hô hấp, đáng yêu vô cùng.
Cô vươn chân kéo dép, chạy vụt vào nhà vệ sinh.
??
Thẩm Khác theo vào, gõ cửa: “Vừa nãy em muốn anh giúp gì?”
Vãn Vãn: “Không có gì.”
Thẩm Khác: “Em đến ngày à?”
“Không phải.”
“Thế rốt cuộc là gì?”
Vãn Vãn bị hỏi phiền, không chút xấu hổ: “Em muốn anh tạo ra một cái cây giống như của đàn ông lắp trên người em, để em đi tiểu tiện dễ hơn.”
Cô ôm mặt ngồi trên bồn cầu.
Thẩm Khác: “???”
Thẩm Khác: “…”
Thẩm Khác: “Dù là đàn ông, khi đi tiểu tiện cũng phải chạy vào phòng vệ sinh tìm bồn cầu mà.”
“Thế nên anh phải tạo ra cái cây dài tới mức vừa đủ để ngồi lên bồn cầu, để em nằm trên giường không cần động đậy cũng đi tiểu được.”
Phòng vệ sinh bị khóa chặt, rõ là biết Thẩm Khác không vào được, anh cũng không có mắt thần kim tinh, nhưng Vãn Vãn ngồi trên bồn cầu, hai tay ôm mặt, lén nhìn qua khe cửa.
Nghe thật ngốc nghếch xấu hổ.
Thẩm Khác bên ngoài cửa: “….”
Thẩm Khác – người có tinh thần nghiên cứu: “Ý em là, nó còn cần biết tự uốn cong à? Từ giường tới bồn cầu đâu phải đường thẳng.”
Vãn Vãn: “…”
Vãn Vãn: “Khoan đã, anh định nghiên cứu cái này thật à?”
Thẩm Khác gãi đầu: “Anh muốn thử.”