Vừa Nhìn, Anh Liền Thích Em
Chương 47: Những trò nghịch ngợm của Đường Vãn Vãn
Vừa Nhìn, Anh Liền Thích Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1.
Hẹn Vãn Vãn cùng xem phim hoạt hình, lúc ấy bạn ấy đến nhà thì tôi đang ăn hồng giòn. Đúng vào lúc thay răng, hồng vừa giòn vừa cứng, tôi vừa ngoạm một miếng, răng đã gãy cái bụp, mồm đầy máu.
Vãn Vãn trợn tròn mắt, quay đầu chạy ngay, vừa chạy vừa gào: “Bà nội Thẩm ơi bà nội Thẩm.”
Tôi nghĩ, chắc nhỏ này bị dọa sợ rồi đây. Tôi rước theo cái mồm toàn máu đi theo, đang định giải thích với nhỏ đây là hiện tượng bình thường, thực ra không hề đau tí nào cả.
Ấy vậy, tôi nghe thấy nhỏ đó nói: “Bà ơi, bà mua hồng ở đâu vậy ạ? Hồng mẹ cháu mua mềm oặt, chẳng giòn tí nào, không ngon.”
Tôi: ???
Bị Vãn Vãn chọc tức chết lun á.
2.
Hôm nay là kỳ thi lên cấp 2.
Vãn Vãn quên cầm tẩy nên bèn hỏi mượn tôi.
Tôi nhớ là trong cặp có một cục tẩy mới bèn lục cặp tìm cho nhỏ. Tôi nhanh chóng tìm thấy nó, tôi cầm tẩy rồi ngẩng đầu lên, Vãn Vãn đã bẻ cục tẩy hình vũ trụ trong hộp bút của tôi làm đôi.
Cục tẩy hình vũ trụ này là tôi thắng cuộc thi mới có được, vì sợ bị hỏng mà bình thường tôi còn chẳng nỡ dùng.
Tôi giận lắm.
Vãn Vãn đã xin lỗi tôi, cách nhỏ này xin lỗi lại là biểu diễn trồng cây chuối.
Ai thèm xem nhỏ trồng cây chuối chứ, hơn nữa hôm nay nhỏ này còn mặc váy nữa, nhỏ bị ngố à?
Tôi ngăn nhỏ lại rồi nói: “Cho dù cậu mua lại cho tôi một cục tẩy y hệt thì tôi vẫn giận cậu.”
Tôi đã ám thị rõ ràng là muốn nhỏ đền cho tôi một cục tẩy rồi đó nhỉ.
Kết quả—
Nhỏ nói: “Được rồi mà, đừng giận nữa, tôi không mua đền nữa mà.”
Bị Vãn Vãn chọc tức chết thật ý chứ.
3.
Năm lớp 8.
Trong khu chung cư tổ chức tiệc liên hoan cuối năm, tổ chức cuộc thi nhảy, giải thưởng là một chiếc xe đạp. Không giới hạn độ tuổi tham gia, không giới hạn phong cách nhảy, nhưng yêu cầu một đội ít nhất phải có hai người tham gia.
Vãn Vãn muốn có được chiếc xe đạp nên đã lén đăng ký cho tôi, sau đó ép tôi tập nhảy với nhỏ. Băng cát sét nhỏ mang tới thế mà lại là bài Cát Tường Tam Bảo.
Ngố chết đi được. Tôi không nhảy với nhỏ ấy đâu.
Nhỏ nói, nếu thắng được xe đạp thì ngày nào cũng sẽ đưa đón tôi đi học.
Cuối cùng tôi đành đồng ý với nhỏ. Không phải là vì để nhỏ đưa đón tôi đi học đâu mà đơn thuần là vì tôi không muốn ngồi ở nhà làm bài tập nghỉ đông thôi.
Cuối cùng bọn tôi chọn nhảy quảng trường.
Khi tham gia thi phải tự chuẩn bị băng cát sét, tới lượt chúng tôi lên sân khấu, Vãn Vãn đột nhiên không tìm thấy băng cát sét nữa.
Tôi mừng thầm, không tham gia thi được thì tốt, dù sao nhảy xấu chết đi được, khỏi cần lên sân khấu xấu hổ.
Không ngờ là, không gì làm khó được Vãn Vãn.
Nhỏ cứng đầu kéo tôi lên sân khấu, đọc tên, giám khảo gật đầu ra hiệu chúng tôi có thể bắt đầu nhảy.
“Toàn bảo là lợn già nhà tôi trông rất béo, bụng rất to—”
Quên nói ra, bài nhảy quảng trường bọn tôi nhảy là “Trư bát giới cõng vợ”
(*Trư Bát Giới cõng vợ – Trích đoạn Tây Du Ký 1986 | Góc nhìn Thiên Bảo)
Vãn Vãn thế mà lại tự hát tự nhảy.
Tôi suốt cả phần biểu diễn: “…”
Không nhìn phản ứng của giám khảo luôn ấy.
Kết quả đương nhiên không thắng, Vãn Vãn cứ đổ là do tôi không phối hợp với nhỏ để nhảy.
Bọn tôi cãi nhau, lúc mặc áo khoác, băng cát sét rơi ra từ trong áo.
Vãn Vãn gào lên khóc.
Nhức cái đầu ghê á, đành cõng nhỏ về nhà vậy.
Nhỏ nằm trên lưng tôi, thút tha thút thít hát bài Trư Bát Giới cõng vợ cả một đường.
Tôi vừa tức vừa buồn cười.
4.
Cuộc thi bóng rổ hồi lớp 9.
Sau khi cuộc thi kết thúc, trong cặp tôi nhét đầy thư tình. Đống thư tình này đủ hình dáng, hạc giấy, trăng, hình trái tim vân vân.
Tôi cố ý để cho Vãn Vãn nhìn thấy.
Vãn Vãn bóc đống thư tỉnh này ra, lần theo vết giấy học cách gấp cả một buổi chiều chứ chẳng hề đọc chữ viết trên giấy.
Tôi: ???
Bị nhỏ chọc tức chết luôn á.
Sau đấy nhỏ còn đăng ký tham gia cuộc thi “Gấp khăn bông” của một khách sạn tổ chức rồi còn được giải khuyến khích nữa chứ.
Tôi vừa tức vừa buồn cười.