Chữa trị Thế tử, hiến kế an dân

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chữa trị Thế tử, hiến kế an dân

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liêu Tinh ngây người, nhìn Ngọc Ý cẩn thận châm cứu, bắt mạch, kiểm tra cho thế tử, sắc mặt hắn liền lộ vẻ xấu hổ.
Phải rồi, người ta là một nữ tử còn không sợ hãi, vậy mà hắn lại hẹp hòi quá.
Cứ thế lặp đi lặp lại suốt đêm, cho đến khi chân trời phía đông ửng sáng màu bạc, sắc mặt tái nhợt của Vu Kì Thiên mới dần trở lại bình thường.
Vầng trán nhíu chặt của chàng cũng giãn ra, cả người tựa vào thành bồn tắm, tĩnh lặng và an lành, giống như đang say ngủ.
Ngọc Ý lại bắt mạch cho chàng, rất lâu sau mới thở phào nhẹ nhõm: “Độc tố trong cơ thể thế tử nhà ngươi đã được giải bớt hai phần rồi. Hãy đỡ ngài ấy về nghỉ ngơi đi, mấy ngày này đừng cho ngài ấy ăn đồ quá bổ, chỉ cần chút thức ăn thanh đạm là được.”
Liêu Tinh không ngừng kích động, cảm kích đến ứa nước mắt: “Đa tạ Ngọc tiểu thư, đa tạ người.”
“Không cần khách sáo. Nhớ kỹ không được để bất kỳ ai quấy rầy thế tử nghỉ ngơi, và chuyện ta giúp ngài ấy giải độc cũng không được tiết lộ ra ngoài. Ta về thay y phục trước đây.” Ngọc Ý đứng dậy, bước ra khỏi bồn tắm.
“Vâng ạ.”
Y phục trên người cô đã ướt sũng. Ngồi trong bồn gần như cả đêm không hề nhúc nhích, đột nhiên đứng dậy, cả người cô choáng váng cực độ, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Liêu Tinh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô: “Ngọc tiểu thư, người vẫn ổn chứ?”
“Không sao, chỉ là ngồi cả đêm nên hơi mệt thôi. Lát nữa bảo người chuẩn bị cho ta chút đồ ăn.” Ngọc Ý bước hẳn ra khỏi bồn tắm, xoay người rời đi.
Cửa vừa mở, đám người quản gia và Hình Lâm đã đợi ngoài cửa suốt đêm với vẻ mặt vô cùng lo lắng, vội vàng hỏi: “Thế tử sao rồi ạ?”
“Không sao, thế tử nhà các ngươi ổn lắm, chỉ là còn hơi yếu.” Ngọc Ý đáp gọn một câu rồi lập tức rời đi.
Quản gia và Hình Lâm vội vàng chạy vào trong, dìu thế tử và thay y phục cho chàng.
“Sao thế tử vẫn còn hôn mê?” Hình Lâm hỏi.
“Ngọc tiểu thư đã giúp ngài ấy áp chế được độc tính rồi, chưa tỉnh lại cũng là chuyện bình thường.” Liêu Tinh giải thích.
Lúc này Hình Lâm mới thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giúp thế tử thay y phục rồi khiêng chàng lên giường nằm nghỉ.
Ở một bên khác, Ngọc Ý vừa trở về viện của mình, a hoàn Nguyệt Nhi lập tức chạy tới: “Tiểu thư, sao quần áo của người lại ướt sũng thế này? Nô tỳ sẽ lập tức thay quần áo khô cho người.”
Kể từ khi Ngọc Ý vào sống ở phủ thế tử, Nguyệt Nhi cũng chuyển đến đây ở cùng. Tối qua thấy tiểu thư không về, Nguyệt Nhi đã lo lắng cả đêm không ngủ.
“Tối qua ta ngâm mình trong bồn tắm để châm cứu cho thế tử, không cần lo lắng đâu.” Ngọc Ý vội vàng thay quần áo ướt, lúc này trên người cô cũng ấm áp hơn một chút.
“Tiểu thư, vậy người nghỉ ngơi một lát đi ạ.” Nguyệt Nhi đau lòng nói.
“Được.” Ngọc Ý đã căng thẳng thần kinh cao độ suốt cả đêm, lúc này đương nhiên buồn ngủ đến không chịu nổi, vừa đặt đầu xuống đã ngủ ngay.
Không lâu sau, người hầu bưng một ít đồ ăn tới. Nguyệt Nhi nhận lấy, thấy tiểu thư nhà mình ngủ say nên cũng không gọi cô dậy.
Buổi sáng, người trong cung đến truyền chỉ gọi Ngọc Ý vào cung. Nguyệt Nhi đành phải gọi tiểu thư dậy.
“Tiểu thư, trong cung có người đến bảo người vào cung ạ.”
Ngọc Ý ngáp một cái: “Sớm vậy sao? Thôi được, ta đi trước đây. Ngươi cũng nghỉ ngơi đi, xem hai vành mắt thâm quầng kia kìa. Đến phủ thế tử rồi không cần phải ngại ngùng hay thận trọng gì cả, chúng ta tới đây là để hưởng phúc mà.”
“Vâng, tiểu thư.”
Ngọc Ý nói với quản gia một tiếng rồi cùng công công đến truyền chỉ rời đi.
Ngọc Ý vừa lên xe ngựa liền tìm một chỗ trong góc: “Công công, tối qua ta ngủ không ngon, ta chợp mắt một lát, đến nơi thì gọi ta nhé.” Sau đó nàng nhắm mắt lại, ngủ ngay lập tức.
Khóe miệng công công giật giật. Ngọc tiểu thư này thật sự là người bất cẩn, lơ đãng, thế mà cũng có thể ngủ được. Có điều ông ta cũng không nói gì, bởi hiện tại Ngọc tiểu thư chính là người mà bệ hạ xem trọng nhất, đương nhiên không thể đắc tội.
Xe ngựa đi thẳng đến hoàng cung, mãi đến cửa cung mới dừng lại.
“Ngọc tiểu thư, đến nơi rồi ạ.” Công công gọi lớn.
Lúc này Ngọc Ý mới mở mắt, ngáp một cái rồi theo công công xuống xe đi vào.
Rẽ trái rẽ phải, không lâu sau hai người đã đến điện phụ của hoàng cung. Bên ngoài điện phụ đều là thị vệ, ba lớp trong ba lớp ngoài, trận địa này khiến Ngọc Ý kinh ngạc.
“Công công, sao lại có nhiều thị vệ đến vậy?”
“Việc hôm nay cô phải dạy cho mọi người liên quan đến sinh kế của toàn bộ thành Nam Nguyên, đến căn cơ quốc gia của nước Thiên Hòa, bệ hạ đương nhiên rất coi trọng. Những người này đều là phụ trách bảo vệ.” Công công giải thích.
“Thì ra là vậy.” Ngọc Ý đi thẳng vào.
Bên trong, hàng trăm người được chọn để học tập đã chờ sẵn ở đó. Trên chiếc ghế cao chính là Hoàng đế bệ hạ.
Ngọc Ý lập tức hành lễ: “Thần nữ tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
“Bình thân. Những người này đều là người mà trẫm đã tuyển chọn cẩn thận, nguyên liệu cần thiết cũng đều chuẩn bị đầy đủ rồi. Bây giờ ngươi hãy dạy bọn họ cách làm, việc không kể lớn nhỏ, không được giấu giếm.” Hoàng đế nói với sắc mặt nghiêm túc.
“Thần nữ tuân lệnh. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu với món khoai lang sấy đơn giản nhất. Trước tiên, rửa sạch khoai lang rồi hấp chín, sau đó để nguội và cắt thành lát hoặc sợi dài.
Không được phơi nắng mà phải đặt phơi ở nơi thông gió khô mát, để nó được hong khô tự nhiên. Nếu thích ăn cứng thì phơi mấy ngày, còn thích ăn mềm thì phơi ngắn thời gian một chút.
Khoai lang sấy làm xong thì dùng giấy gói lại, để ở nơi thông gió khô ráo, bảo quản một hai tháng cũng không thành vấn đề. Khoai lang như vậy có hàm lượng đường vô cùng cao, ăn mấy miếng là no rồi.”
Ngọc Ý vừa nói vừa cầm lấy con dao làm bếp và khoai lang đặt bên cạnh, đích thân thị phạm về độ dày và độ rộng khi cắt thành lát và sợi. Những người khác nhìn thấy liền lập tức cắt theo.
“Sao không thể phơi nắng? Chẳng phải sẽ nhanh khô hơn sao?” Công công không hiểu hỏi.
“Ánh nắng mặt trời có nhiệt độ quá cao, chỉ khiến bề mặt khoai khô cứng chứ bên trong lại vẫn còn ẩm ướt. Như vậy, trông thì như đã làm xong nhưng bảo quản mấy ngày sẽ hư hỏng, gặp phải những ngày mưa thì sẽ bị mốc, vì vậy không thích hợp.” Ngọc Ý giải thích.
Hoàng đế ngồi trên cao khẽ nheo đôi mắt đen như chim ưng, quan sát Ngọc Ý. Ngài không ngờ rằng nha đầu này thật sự có chút bản lĩnh.
Tiếp theo, Ngọc Ý lại nói ra hết toàn bộ cách làm bánh khoai lang, khoai lang sợi và tương khoai lang, vừa nói vừa biểu diễn cho mọi người.
Mọi người đều học rất nghiêm túc. Còn có mười mấy người phụ trách ghi chép lại, viết ra tất cả các bước.
Sau khi bánh khoai lang và khoai lang sợi được làm xong, ngửi thấy mùi thơm phức nức, Hoàng đế không khỏi nhướn mày.
“Hoàng thượng, người có muốn nếm thử một chút không? Mùi vị không tồi đâu.” Ngọc Ý nói, rồi thản nhiên cầm lấy một miếng bánh khoai lang và ăn.
Công công bên cạnh giật giật khóe miệng: “To gan! Sao cô có thể ăn trước mặt bệ hạ như vậy? Đây là đại bất kính rồi!”
Ngọc Ý không cho là vậy: “Công công, ông quá làm chuyện bé xé ra to rồi. Thứ làm ra không phải để mọi người ăn sao? Ta không nếm thử thì làm sao biết được mùi vị thế nào? Chẳng lẽ bệ hạ không muốn biết thứ mà bách tính thành Nam Nguyên sau này ăn có mùi vị ra sao sao?”
“Không sao, đưa cho trẫm đi.” Hoàng đế nhẹ nhàng nói.
Ngọc Ý lập tức bưng qua. Hoàng đế cầm lấy một miếng định ăn thì công công lập tức ngăn lại, vội vàng lấy trâm bạc ra thử độc. Xác định không có vấn đề gì, ông ta mới để cho Hoàng đế ăn.
Hoàng đế nếm thử bánh khoai lang. Nó khác hẳn với những thứ khó nuốt mà bách tính thường dân thường làm ra, còn mang theo chút mềm dẻo và ngọt thanh. Mùi vị quả thực không tồi.
“Không ngờ rằng bánh khoai lang này lại còn có thể làm ra được mỹ vị như vậy.” Hoàng đế khen ngợi.
“Đương nhiên rồi, tay nghề của thần cũng không phải chém gió mà ra.” Ngọc Ý đắc ý, cắt những chiếc bánh khoai lang còn lại ra thành từng miếng nhỏ, phân phát cho mọi người: “Các ngươi cũng nếm thử đi, nhớ lấy mùi vị này, như vậy sau khi các ngươi làm xong mới biết được có ngon hay không.”