Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 23: Nàng Hiểu Hắn
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời giải thích này của hắn khiến Ngọc Ý càng thêm ngượng ngùng, cô lập tức nhảy xuống giường: "Ưm, Thế tử, trời đã sáng rồi, chúng ta nên thức dậy thôi."
Vu Kì Thiên vẫn nằm yên: "Ta cũng muốn dậy chứ, nhưng bị nàng ôm cả đêm không cử động được, bây giờ toàn thân đều tê dại rồi."
Ngọc Ý lập tức đỏ bừng mặt đến tận cổ, cô ngượng ngùng nhìn hắn nằm thẳng đơ như khúc gỗ, bỗng thấy có chút đồng cảm.
"Vậy sao ngài không gọi ta dậy?" Ngọc Ý nói rồi bước tới, đưa tay kéo Vu Kì Thiên.
Vu Kì Thiên nắm lấy tay cô, mượn sức của cô ngồi dậy: "Đêm hôm trước nàng chăm sóc ta cả đêm, cũng không được nghỉ ngơi. Ta thấy nàng ngủ say, nghĩ để nàng ngủ thêm một chút, tưởng nàng chỉ ôm ta một lát thôi, ai ngờ nàng ôm ta cả một đêm."
"Thế tử, ngài đừng nói nữa." Ngọc Ý vô cùng xấu hổ, đấm nhẹ vào lưng Vu Kì Thiên.
Cô cảm thấy tên này cố ý. Hắn rõ ràng có thể đẩy cô ra, vậy mà lại để cô ôm cả một đêm. Chuyện này nói ra thì cô chịu thiệt thòi quá.
"Aiya, đau quá." Cả gương mặt Vu Kì Thiên nhăn nhó, giả vờ ấm ức nói.
"Xin lỗi Thế tử, ta không phải cố ý." Ngọc Ý lập tức giúp hắn xoa bóp, động tác vô cùng cẩn thận.
Một người bị tê dại, mất cảm giác, chỉ cần chạm nhẹ hay đánh một cái cũng sẽ vô cùng đau nhức. Loại cảm giác này Ngọc Ý từng trải qua, vậy nên cô biết lúc này Vu Kì Thiên không nói dối.
Vu Kì Thiên cảm nhận được động tác nhẹ nhàng của cô, đôi mắt đen láy lóe lên vẻ hài lòng, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ đau đớn.
Ngọc Ý thấy thế càng không dám dùng lực quá lớn. Cô tự thấy mình có lỗi nên cẩn thận chăm sóc, ai bảo đêm qua người ta bị cô ôm cả đêm cơ chứ.
Vu Kì Thiên gọi hạ nhân vào. Quản gia đích thân mang nước vào, nói: "Thế tử, phu nhân, mời hai vị rửa mặt trước, đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Thấy quản gia cung kính bưng chậu nước, Vu Kì Thiên khẽ nhíu mày: "Sao ông lại tự làm, những chuyện này sau này cứ sai hạ nhân làm là được."
Trong lòng Vu Kì Thiên, quản gia là một trưởng bối, hắn rất tôn kính vị trưởng bối này.
"Không sao đâu Thế tử, lão nô chẳng phải đang vui mừng sao? Nhìn thấy Thế tử và phu nhân tình nồng ý đượm, lão nô làm gì cũng đáng." Quản gia an ủi nói.
Vu Kì Thiên cũng không nói gì nhiều, định bước tới rửa mặt, nhưng khi hai chân chạm đất thì khẽ nhíu mày.
"Thế tử, ngài cứ ngồi yên đó, để ta." Ngọc Ý lập tức nhận lấy chậu nước từ tay quản gia, mang đến trước mặt Vu Kì Thiên.
Vu Kì Thiên rất hài lòng, hợp tác đưa tay ra rửa mặt.
Sau đó Ngọc Ý đặt chậu nước xuống, rồi đưa khăn lau tay cho hắn.
Quản gia nhìn mà vừa bất ngờ, vừa vui mừng, lại vừa kích động.
Vẫn là Thế tử lợi hại, mới chỉ một đêm mà đã khiến Ngọc tiểu thư trở nên hiểu chuyện và biết nhìn xa trông rộng như vậy, thật không tồi.
Nghĩ như vậy, quản gia liếc mắt nhìn về phía giường.
Chăn vẫn chưa được gấp lại, trên ga giường màu trắng sạch tinh tươm như mới. Quản gia không khỏi có chút thất vọng.
Thế tử không động phòng với Ngọc tiểu thư, hại ông ta kích động uổng công cả một đêm, còn cứ ngỡ mấy tháng nữa có thể bế tiểu Thế tử rồi.
Có điều nghĩ tới tính cách lạnh lùng đó của Thế tử, hắn có thể ngủ chung giường với Ngọc tiểu thư đã là rất tốt rồi, ít nhất không ném Ngọc tiểu thư ra khỏi phòng. Không vội, không vội, ngày tháng còn dài mà.
"Quản gia, ông sao lại ngây người ra vậy?" Ngọc Ý thấy ông ta nhìn chằm chằm vào giường không nhúc nhích, cô không khỏi hỏi.
Lúc này quản gia mới bừng tỉnh, lập tức mở miệng: "Bẩm phu nhân, lão nô đang nghĩ không biết phu nhân thích chăn màu gì, tiện sai người đi làm thêm vài bộ ga trải giường. Hiện nay thời tiết hơi nóng, dễ ra mồ hôi, siêng giặt giũ và thay đổi sẽ tốt cho sức khỏe ạ."
"Cái này ư, ông cứ làm theo màu cầu vồng là được, một ngày một cái, một tuần vừa đủ." Ngọc Ý đáp.
Quản gia không hiểu: "Cầu vồng? Một tuần?"
Lúc này Ngọc Ý mới nhớ ra đây là ở cổ đại: "Chính là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, mỗi màu làm một chiếc. Một tuần nghĩa là bảy ngày. Màu chăn thế nào cũng được, chủ yếu là làm to một chút, ta thích đắp chăn to, thoải mái."
Quản gia vô thức nhìn sang Thế tử nhà mình, gương mặt đầy vẻ thâm ý và vui vẻ nói: "Vâng, lão nô đi làm ngay đây ạ."
Nhìn quản gia đi xa, ánh mắt Vu Kì Thiên trầm xuống. Hắn nhìn thấy nụ cười đầy thâm ý trên mặt quản gia vừa rồi, biết ông ta đã hiểu lầm rồi.
Hắn biết ngay sao sáng sớm quản gia lại đích thân mang nước tới, thì ra là để xem hắn có ở cùng phòng với Ngọc Ý không. Lão hồ ly này.
Nghĩ tới tối qua Ngọc Ý ôm hắn ngủ cả đêm, nụ cười trên mặt Vu Kì Thiên càng đậm sâu.
Nói ra thì cũng kỳ lạ, từ sau chuyện năm đó xảy ra, Vu Kì Thiên có bệnh sạch sẽ đối với nữ nhân, trước giờ không cho nữ nhân nào lại gần. Chỉ cần họ lại gần một chút thôi, Vu Kì Thiên đã cảm thấy không thoải mái, vô cùng bực bội.
Nhưng tối qua, Ngọc Ý ôm hắn chặt như vậy, Vu Kì Thiên lại không hề thấy phản cảm, điều này khiến hắn rất bất ngờ.
"Thế tử, ta rửa mặt xong rồi, ngài đi thay quần áo đi." Ngọc Ý nói.
"Được." Vu Kì Thiên đứng dậy đi về phía phòng mình. Tối qua quản gia và mọi người không chắc Thế tử có ở lại đây không, nên đồ đạc của Vu Kì Thiên vẫn để ở phòng hắn.
Thế tử vừa rời đi thì ngay sau đó Nguyệt Nhi chạy vào, lo lắng hỏi: "Tiểu thư người có sao không? Thế tử có bắt nạt hay làm khó người không? Nhìn thấy người còn sống thì tốt quá rồi!"
Khóe miệng Ngọc Ý khẽ giật giật: "Ngươi nói gì đấy? Ta đương nhiên bình thường. Vu Kì Thiên đâu phải hung thần ác sát gì đâu mà muốn làm khó ta?"
"Tiểu thư người không biết ư? Trước kia có một vị thiên kim tiểu thư nhìn trúng Thế tử, cố ý kéo tay áo của Thế tử, kết quả Thế tử đã phế đi một cánh tay của vị tiểu thư đó, bẻ gãy rời ra luôn, còn ngay tại chỗ chém đứt tay áo của mình. Từ đó về sau không ai dám cố ý lại gần Thế tử nữa." Nguyệt Nhi giải thích.
"Ai bảo nữ tử đó ham mê sắc đẹp của Thế tử làm gì, Thế tử đánh cho là phải." Ngọc Ý đáp.
Nguyệt Nhi không nói nên lời: "Tiểu thư, đây là trọng điểm sao?"
"Ta cảm thấy Thế tử cũng không đáng sợ như lời đồn bên ngoài. Thật ra Thế tử khá đáng thương, tuổi còn trẻ đã phải chịu sự giày vò của kịch độc. Nhìn bề ngoài làm Thế tử rất vẻ vang, nhưng sau lưng lại có ám tiễn kề bên, còn không biết phải đề phòng bao nhiêu kẻ toan tính. Vậy nên ta quyết định sau này đối xử với hắn tốt hơn một chút." Ngọc Ý nghiêm túc nói.
Nguyệt Nhi nghe thấy lời tiểu thư nói, cảm thấy cũng có lý: "Tiểu thư đối tốt với ai, nô tỳ sẽ đối tốt với người đó."
"Nha đầu này, mau giúp ta thay quần áo, đói muốn chết ta rồi." Ngọc Ý nói.
"Vâng." Nguyệt Nhi lập tức đi lấy quần áo cho cô.
Ở ngoài cửa, Vu Kì Thiên vốn định về phòng mình, đi được nửa đường thì nhớ ra quên cầm ngọc bội nên quay lại lấy.
Nhưng không ngờ vừa tới cửa thì nghe thấy những lời đó của Ngọc Ý nói. Vu Kì Thiên nhíu mày, bàn tay giấu trong áo run rẩy siết chặt lại.
Hắn rõ ràng quen biết Ngọc Ý chưa được mấy ngày, cô gả cho hắn cũng chỉ là mỗi người đều đạt được thứ mình muốn, nhưng cô lại hiểu hắn như vậy, khiến trái tim lạnh như băng của Vu Kì Thiên có thêm vài phần ấm áp hơn.
Bên ngoài đều đồn hắn lạnh lùng khát máu, tàn độc và quả quyết, nói hắn là kẻ bệnh tật. Nhưng ai biết được những gì hắn phải chịu đựng? Chỉ có Ngọc Ý lại biết.
Lúc này, Vu Kì Thiên từ tận đáy lòng đã coi Ngọc Ý là người của mình.