Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 30
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyệt Nhi đứng bên cạnh vô cùng ngạc nhiên. Nàng ta biết rõ hơn ai hết tiểu thư nhà mình vô dụng đến mức nào, cô biết chơi cờ từ lúc nào, mà còn chơi giỏi như vậy chứ?
Ngọc Ý và Vu Kì Thiên đều trở nên nghiêm túc. Hiếm khi gặp được đối thủ, sự tĩnh lặng giữa các cao thủ như họ đều quá đỗi quen thuộc.
Ngược với sự yên tĩnh trong xe ngựa, cách đó không xa lại là đao quang kiếm ảnh, chém giết lẫn nhau.
Bạch Tử Huân nghe thủ hạ báo xe ngựa của Vu Kì Thiên đã ra khỏi thành thì lập tức dẫn người đuổi theo, nhưng không ngờ trên đường lại bị đám người Long Nhị cản lại.
Hiếm khi thế tử và phu nhân ra khỏi phủ, đám người Long Nhị đương nhiên sẽ không để Bạch Tử Huân phá hỏng bầu không khí.
Vốn Bạch Tử Huân đã tiêu hao quá nửa sức lực, nay bị đám người Long Nhị quấn lấy thì càng thêm phẫn nộ.
Thấy thị vệ của mình từng người ngã xuống dưới tay Long Ảnh Vệ, Bạch Tử Huân vô cùng điên tiết, trong lòng thề cả đời này sẽ đối đầu với Vu Kì Thiên.
Nhưng thực lực của Long Ảnh Vệ quá mạnh, không lâu sau, thủ hạ của Bạch Tử Huân đều ngã xuống, chỉ còn lại một mình hắn ta.
"Mời Ly Vương điện hạ trở về." Long Nhị hừ lạnh một tiếng.
Bạch Tử Huân là đệ đệ ruột của hoàng đế, thủ hạ của hắn ta có thể giết, nhưng Ly Vương thì không thể. Nếu không, hoàng đế chắc chắn sẽ tìm thế tử gây phiền phức, vậy nên đám người Long Nhị không động đến Bạch Tử Huân.
Nhìn sang những thi thể dưới đất, Bạch Tử Huân cũng toát mồ hôi lạnh. Những người đó đều là thị vệ hắn chọn lựa kỹ càng, đối đầu với Long Ảnh Vệ lại không chịu nổi một đòn.
Nhưng Bạch Tử Huân cũng không dây dưa nữa, quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Hắn ta sớm muộn gì cũng xé nát Ngọc Ý và Vu Kì Thiên ra thành tám mảnh. Sau đó, Bạch Tử Huân tức tối quay trở về.
Đám người Long Nhị lập tức đuổi theo xe ngựa của thế tử, âm thầm bảo vệ.
Trong xe ngựa, Ngọc Ý thấy ván cờ sắp kết thúc nhưng vẫn bất phân thắng bại với Vu Kì Thiên, bỗng chốc cô hơi sốt ruột.
Tài chơi cờ của người này còn giỏi hơn cô tưởng tượng, cứ chơi thế này cùng lắm là hòa, nhất định phải nghĩ cách khác mới được.
Thấy tay Vu Kì Thiên sắp hạ quân cờ, Ngọc Ý đột nhiên nắm lấy tay hắn, nhìn hắn đầy vẻ si mê: "Thế tử, ngài thật đẹp trai, ta rất thích ngài. Hay là chúng ta viên phòng ngay tại đây đi."
Ngọc Ý cố ý lại gần, trực tiếp nhào vào lòng Vu Kì Thiên.
Nguyệt Nhi ở một góc xe ngựa đỏ mặt ngượng ngùng, lập tức bước ra khỏi xe ngựa, ngồi ở phía bên kia.
Trong xe, Vu Kì Thiên thấy Ngọc Ý đột nhiên lại gần mình thì khẽ nhíu mày, nhưng không đẩy cô ra.
Ngọc Ý cố ý dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực thế tử: "Thế tử, ngài nói xem sau khi thành hôn chúng ta nên sinh mấy đứa con, ngài thích con trai hay con gái, hoặc là song thai long phượng?"
Lông mày Vu Kì Thiên nhíu lại, hơi thở trở nên nặng nề.
Thấy ánh mắt trong trẻo của cô gái, môi Vu Kì Thiên khẽ động: "Nếu phu nhân đã nói như vậy, nếu ta không thành toàn, vậy chẳng phải sẽ làm phu nhân thất vọng sao."
Nói xong, Vu Kì Thiên muốn cởi đồ.
Lần này Ngọc Ý không bình tĩnh được nữa: "Thế tử, ngài muốn làm gì?"
"Không cởi quần áo làm sao viên phòng."
Ngọc Ý lập tức chỉ muốn chết quách đi, sao lại có cảm giác tự đào hố chôn mình thế này.
"Đừng thế tử, ta vừa rồi nói đùa, trong xe ngựa này sao có thể làm loại chuyện đó chứ." Ngọc Ý lập tức muốn thoát ra khỏi lòng hắn.
Vu Kì Thiên lại ôm chặt eo Ngọc Ý, ghì chặt cô lại, Ngọc Ý hoàn toàn không thoát ra được.
Khoảng cách của hai người gần đến mức dường như ngay cả hơi thở của đối phương cũng có thể cảm nhận được, mặt Ngọc Ý lập tức đỏ bừng.
Đương nhiên trên mặt cô ngoài lớp mặt nạ dày cộm, căn bản không nhìn ra mặt đỏ, nhưng đôi mắt phượng lúng liếng đã tố cáo sự căng thẳng của cô.
"Lời này của phu nhân sai rồi, trong xe ngựa mới có phong vị khác." Vu Kì Thiên muốn lại gần.
Cả người cô rụt lại, đột nhiên cảm thấy thế tử ốm yếu này hình như khác lạ so với trước đây, giống như biết cách trêu ghẹo, hắn ta vậy mà lại làm thật. Cô không tin với gương mặt này của cô mà hắn có thể hôn được.
Hơn nữa, một gương mặt lạnh lùng đẹp trai quá thể như thế này, dù có thế nào, cô cũng không lỗ. Sau đó Ngọc Ý không tránh nữa, hai tay vòng qua cổ Vu Kì Thiên hôn hắn.
Môi chạm môi, hơi thở quyện vào nhau.
Máu trong người Vu Kì Thiên đều sôi trào, mắt trợn tròn ngạc nhiên nhìn Ngọc Ý trước mặt.
Ngọc Ý lúc này nhắm mắt, cảm nhận sự chủ động của cô, đôi môi mềm mại và mùi hương thoang thoảng dễ chịu trên người cô, nó khiến Vu Kì Thiên không hề phản cảm, ngược lại còn có chút mong chờ.
Bao năm nay, cô là người duy nhất dám lại gần hắn, bảo vệ hắn ta.
Lúc này, Vu Kì Thiên cũng muốn thử, vì vậy hắn cũng nhắm mắt lại.
Hai người cứ như vậy răng môi tiếp xúc, ôm hôn lẫn nhau.
Một lúc sau, cho tới khi Ngọc Ý sắp nghẹt thở, Vu Kì Thiên lúc này mới buông cô ra.
Cả người Ngọc Ý mềm nhũn trong lòng Vu Kì Thiên, há miệng hít thở, ánh mắt oán trách trừng hắn: "Vu Kì Thiên chàng thành thật đi, trước đây có phải từng hôn nữ tử khác đúng không?"
Vu Kì Thiên ngoài sắc mặt có hơi đỏ, hơi thở lại không hề loạn, hắn ngồi thẳng dậy: "Không có."
"Không thể nào, vậy chàng sao lại có kinh nghiệm đến thế?" Ngọc Ý truy hỏi.
Vừa rồi Ngọc Ý vốn muốn giở trò, cố ý hôn sâu, muốn cho hắn biết khó mà lui, kết quả người này vài ba cái đã chiếm thế thượng phong, khiến cô bị hôn, thật đáng ghét.
"Có à, ta chỉ học nàng thôi." Vu Kì Thiên đáp lại với vẻ mặt vô tội.
Chỉ một câu nói, Ngọc Ý đã đỏ bừng mặt vì ngượng, không dám nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như biển của Vu Kì Thiên, cô quay đầu đi, dựa đầu vào vai hắn.
Nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của hắn, Ngọc Ý chỉ cảm thấy tim cô đập thình thịch.
Nhìn dáng vẻ xấu hổ này của cô, nụ cười trong mắt Vu Kì Thiên càng sâu đậm: "Nàng vẫn ổn chứ?"
"Không ổn." Ngọc Ý phụng phịu nói.
Vốn còn muốn chọc tên ốm yếu này, kết quả lại kéo cả bản thân vào. Cô có thể ổn sao, tên này chắc chắn là cố ý.
"Vậy hay là lại lần nữa?" Vu Kì Thiên đề nghị, vô thức sờ môi của mình, trên đó dường như còn vương mùi vị của Ngọc Ý.
Mềm mại, căng mọng, mang theo chút ngọt ngào, giống như rượu ủ lâu năm, khiến hắn có sự vấn vương.
Vu Kì Thiên trước giờ không biết hôn nữ tử là cảm giác như thế này, thật kỳ diệu, thật tuyệt vời.
Ngọc Ý mặt xụ xuống, tên ốm yếu này chắc chắn cố ý. Lúc này cô mới thoát khỏi vòng tay Vu Kì Thiên, nhìn sang bàn cờ bên cạnh, mặt cô cũng tối sầm lại: "Vu Kì Thiên đều tại chàng, ván cờ này hỏng mất rồi."
Lần này làm sao phân định thắng thua.
"Không sao, nếu nàng thích bàn cờ này như vậy, ta tặng hết cho nàng." Vu Kì Thiên hào sảng đáp.
"Chàng nói thật sao?" Ngọc Ý giả vờ lạnh nhạt nói, hai tay thoăn thoắt bỏ những quân cờ vào hộp, trên mặt là niềm vui sướng không thể che giấu.
Lần này phát tài lớn rồi, lát nữa cô cho toàn bộ quân cờ và bàn cờ này vào không gian, thoải mái sao chép vài bộ rồi bán đi, chẳng phải sẽ giàu to sao.
Thấy vẻ mặt mê tiền cười tủm tỉm như hồ ly của cô, trong đáy mắt Vu Kì Thiên lướt qua vài phần cưng chiều và dịu dàng, khóe môi khẽ cong lên: "Ngay cả ta cũng là của nàng, huống hồ những thứ khác."