Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 37: Ngọc Ý: Lời khai động trời
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngọc Ý đang mải nghĩ cách đối phó với Hoàng đế và Ly Vương lát nữa, nên không hề nhận ra sự khác lạ của Vu Kì Thiên.
Hô hấp của Vu Kì Thiên cũng trở nên nặng nề. Chàng lập tức đẩy nhanh tốc độ tay, nhưng càng muốn nhanh lại càng luống cuống, kết quả không cẩn thận làm mắc vào tóc của Ngọc Ý.
"Á! Thế tử, chàng làm mắc vào tóc của ta rồi." Ngọc Ý khẽ kêu lên một tiếng.
"Xin lỗi, ta làm nàng đau rồi." Vu Kì Thiên vội vàng xin lỗi, rồi dừng động tác lại.
"Đúng vậy, Thế tử chàng cũng là lần đầu mặc quần áo cho nữ tử, chắc chắn có chút không quen." Ngọc Ý nói xong, lúc này mới nhìn sang Vu Kì Thiên.
Nàng thấy gương mặt tinh tế của chàng có chút không tự nhiên, hơi ửng đỏ, chắc hẳn là chàng đang ngượng.
Mắt phượng của Ngọc Ý khẽ đảo, không khỏi trêu chọc: "Thế tử, chàng đang xấu hổ ư?"
"Không có."
"Vậy tại sao mặt chàng lại đỏ?"
"Cửa sổ đóng chặt không thông gió, ta có hơi nóng." Vu Kì Thiên viện cớ nói.
"Vậy sao? Nhiệt độ nửa đêm thấp như vậy, sao lại nóng được? Lẽ nào Thế tử chàng đang căng thẳng?" Ngọc Ý cố ý thổi một hơi vào tai chàng.
Trong sự ấm nóng mang theo một chút ngứa ngáy, mặt Vu Kì Thiên lập tức đỏ bừng như tôm luộc. Chàng cũng không còn tâm trí giúp Ngọc Ý mặc quần áo nữa mà xoay người bước ra, bước chân có phần rối loạn về phía cửa.
"Nàng nhanh lên, Tô công công đang đợi đấy." Ném lại một câu, Vu Kì Thiên đi thẳng ra ngoài, kết quả không cẩn thận vấp phải thềm cửa, càng khiến chàng thêm quẫn bách.
Ngọc Ý bật cười lớn. Vị Thế tử ốm yếu này thật quá dễ trêu chọc, không ngờ chàng lại căng thẳng đến mức này.
Nghĩ lại thì cũng đúng, Thế tử cũng chỉ mới 19-20 tuổi. Người cổ đại 14 tuổi cập kê thì thành thân, nhưng Vu Kì Thiên vì lý do sức khỏe mà mãi không lấy vợ, bên cạnh cũng không có thị thiếp hay nha hoàn thông phòng. Có thể nói Ngọc Ý là nữ nhân đầu tiên của chàng, lần đầu tiên chàng tiếp xúc gần gũi với nữ tử như thế này, đương nhiên sẽ căng thẳng.
Ngọc Ý không trì hoãn nữa, vội vàng đeo dây lưng rồi bước ra, sau đó cùng Vu Kì Thiên và Tô công công vào cung.
Họ còn chưa tới điện phụ, từ rất xa đã có thể nghe thấy tiếng cười rợn người. Ngọc Ý không khỏi nhíu mày: "Tiếng cười này quả thật dọa người." Tô công công cũng tán thành: "Phải, Bệ hạ nửa đêm nửa hôm cũng bị nàng ta dọa tỉnh, nên rất không vui. Lát nữa Ngọc tiểu thư phải cẩn thận."
"Đa tạ công công đã nhắc nhở."
Ba người Ngọc Ý bước vào điện phụ. Vừa nhìn đã thấy Lạc mỹ nhân đang cười ha hả, đâu còn vẻ hống hách ngang ngược, yêu kiều quyến rũ như mấy ngày trước. Mặt mày Lạc mỹ nhân lúc này trắng bệch như ma, quầng thâm mắt rất nặng, không ngừng lấy khăn lau nước mắt nước mũi, trông vô cùng thảm hại.
"Ôi chao, Lạc mỹ nhân, ngươi sao lại biến thành bộ dạng ma quỷ thế này, quá khó coi rồi, trông hệt như quỷ vậy?" Ngọc Ý cố ý tỏ vẻ sửng sốt nói.
"Ngọc Ý, ngươi thật sự không biết xấu hổ, vậy mà còn cố tỏ vẻ không biết. Nữ nhân của bản vương biến thành ra nông nỗi này chẳng phải đều do ngươi sao? Nếu không phải ngươi ở tiệm son phấn hạ độc thủ với nàng ấy, nàng ấy có đến nông nỗi này không?" Ly Vương tức giận.
Ngọc Ý bị dọa rùng mình, vội vàng trốn sau lưng Vu Kì Thiên: "Thế tử, Ly Vương hắn hung dữ với ta quá!"
Sắc mặt Vu Kì Thiên lạnh như hàn sương, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn sang Ly Vương: "Ly Vương, ngươi dọa phu nhân của bản Thế tử rồi."
"Nàng ta đâu phải keo dán giấy, mà sợ bị dọa ư?" Ly Vương không khách khí hỏi ngược lại.
"Nếu đã như vậy, vậy Thế tử, chúng ta trở về đi. Nửa đêm rồi còn làm phiền phu thê chúng ta." Ngọc Ý bĩu môi.
Nghe thấy câu này, Ly Vương bỗng nổi giận: "Ngọc Ý, ngươi đừng quá đáng như vậy! Mỹ nhân của bản vương vì ngươi mà thành ra nông nỗi này. Hiện nay Hoàng huynh triệu kiến, ngươi lại phớt lờ uy nghiêm của hoàng gia như thế, là muốn phản nghịch Hoàng huynh ư?"
"Ly Vương, ngươi chụp cho ta cái mũ cũng lớn quá rồi, ta chỉ là một nữ tử nhỏ bé, không chịu nổi đâu." Ngọc Ý nói xong thì lập tức quỳ xuống hành lễ với Hoàng đế.
Vu Kì Thiên cũng hành lễ, nhưng không quỳ.
Hoàng đế ngồi trên ghế cao, mặt mày đen thui, nghiêm nghị không vui: "Ngọc Ý, Ly Vương nói ngươi hôm đó ở tiệm son phấn sỉ nhục Lạc mỹ nhân, còn hạ độc thủ với nàng ta, có chuyện này không?"
"Bẩm Hoàng thượng, hôm đó ở tiệm son phấn, thần nữ đã bảo chưởng quầy lấy hộp son phấn đắt nhất ra. Sau đó Lạc mỹ nhân xông vào, vênh mặt hất hàm nói nàng ta muốn trả gấp đôi giá. Chuyện gì cũng phải nói trước sau, thần nữ vốn muốn lý luận với Lạc mỹ nhân, nhưng kết quả nàng ta lại động tay muốn đánh thần nữ, nha hoàn của thần nữ còn bị tát một cái thay thần nữ. Sau đó nàng ta nói thần nữ bị Ly Vương bỏ, quay sang gả cho Thế tử, là một ả hồ ly tinh không biết xấu hổ, câu dẫn nam nhân không từ thủ đoạn. Nàng ta còn nói Thế tử là kẻ đoản mệnh, đồ bệnh tật, từ bé tới lớn đều phải uống thuốc, nói không chừng không sống được nửa năm hay một năm thì sẽ về chầu trời. Đến lúc đó, Thế tử vừa chết, vậy Long Ảnh Vệ sẽ là của Ly Vương. Chỉ cần Ly Vương có được Long Ảnh Vệ, cả nước Thiên Hòa đều sẽ là vật trong túi của hắn. Tuy hắn không phải Hoàng đế, nhưng có Long Ảnh Vệ thì văn võ cả triều đều không dám đắc tội với hắn, đến lúc đó nói không chừng Hoàng đế cũng phải nhìn sắc mặt của hắn mà làm việc." Ngọc Ý nói từng câu từng chữ với vẻ rất nghiêm túc.
Lạc mỹ nhân khẩn trương muốn chết, nàng ta muốn giải thích nhưng lại không nói ra lời, chỉ có thể liều mạng dập đầu.
"Im miệng! Bản vương chưa từng nói những lời này, ngươi đừng hòng vu khống bản vương. Mong Hoàng huynh minh giám, lòng trung thành của hoàng đệ với Hoàng huynh trời đất có thể chứng giám, tuyệt đối chưa từng nói như thế. Nếu thần đệ dám hai lòng, thần đệ nguyện ý bị sét đánh, ngũ lôi oanh tạc, không được chết tử tế!" Ly Vương vội vàng bày tỏ lòng trung thành.
Sắc mặt Hoàng đế nghiêm nghị, vẻ mặt đanh lại, đôi mắt sắc lẹm tỏa ra sự lạnh lùng khát máu: "Lòng trung thành của đệ trẫm đương nhiên biết. Ngọc Ý, ngươi to gan lại dám vu khống Ly Vương như vậy. Chỉ với những lời vừa rồi, trẫm có thể tru di cửu tộc của ngươi!"
Ngọc Ý bị dọa cả người run rẩy, sắc mặt trắng bệch: "Thần nữ không dám. Những lời này không phải thần nữ nói, đều là Lạc mỹ nhân nói. Nếu không phải nàng ta nói, thần nữ cũng không biết Thế tử còn có Long Ảnh Vệ. Đó là cái gì, là ám vệ sao? Thần nữ vừa gả cho Thế tử, vẫn muốn được hưởng vinh hoa phú quý cả đời, thần nữ không muốn chết đâu. Nếu Bệ hạ không tin, có thể phái người tới tiệm son phấn điều tra. Nếu thần nữ có một câu nói dối thì mặc cho Bệ hạ xử lý."
Hoàng đế nhìn cô gái với vẻ mặt vô tội. Tuy sợ muốn chết nhưng ánh mắt kiên định, không hề tránh né, mang một vẻ mặt không đếm xỉa tới, ngược lại lại khiến Hoàng đế có chút nghi ngờ.
Lẽ nào nha đầu này không nói dối?
Có điều, một mỹ nhân cỏn con lại có thể nói ra những lời không nên nói như thế này, lẽ nào Ly Vương thật sự có dị tâm?